"Vâng." Bạch Thuật lý nhí gật đầu, đầu óc như có pháo hoa bùng nổ, chỉ còn ong ong mỗi câu nói kia: "Em đã muốn làm người của ta, thì toàn thân từ trên xuống dưới đều thuộc về Tạ Hòe Ngọc này."
Cậu cảm thấy bản thân như đang cưỡi mây lướt gió, bốn bề đều là sương tiên lãng đãng, đến chân cũng chẳng chạm nổi vào đất.
Ý tứ trong lời này của Tạ Hòe Ngọc, có phải giống như những gì cậu đang nghĩ không?
Hắn… có phải cũng đã thừa nhận cậu rồi không?
.
Hai người mà Tạ Hòe Ngọc phái đi theo Bạch Thuật vốn là người được mang tới từ Tạ phủ.
Nhưng họ không phải hộ vệ do Tạ phủ tự tay mua về, mà là sau khi mẫu thân của Tạ Hòe Ngọc qua đời, cữu cữu của hắn từ Đường gia gửi gắm sang.
Bạch Thuật dẫn bọn họ vào núi, chẳng mấy chốc đã tới gần chân núi thôn Đông Sơn.
Trước khi khởi hành, Bạch Thuật đã tìm thợ săn trong thôn hỏi thăm trước, biết được vài địa điểm đàn hươu thường hay lui tới rồi mới dẫn hai người kia vào rừng.
Rừng sâu núi thẳm, buổi trưa chắc chắn không kịp quay về. Tạ Hòe Ngọc đã chuẩn bị sẵn lương khô, nước uống bọc thành một gói lớn giao cho hai tên hộ vệ đeo trên lưng.
Còn đồ đạc Bạch Thuật tự chuẩn bị thì thực tế hơn nhiều, đầu tiên là gậy đánh lửa, kế đến là cuộn dây thừng dài mấy chục mét, cuối cùng là một con dao chẻ củi giắt bên hông để phòng thân.
Trên thực tế, khi còn ở Trùng tinh chấp hành nhiệm vụ, Bạch Thuật đã nhiều lần rơi vào hoàn cảnh phải sinh tồn nơi hoang dã.
Môi trường ở những tinh cầu đó thường ác liệt hơn nơi này gấp bội cậu còn ứng phó thuận buồm xuôi gió được, bởi vậy đối với ngọn núi không tính là quá cao này, Bạch Thuật chẳng hề để vào mắt.
Hai tên hộ vệ của Tạ gia, một người tên Lý Tứ, người kia là Vương Ngũ.
Vì Bạch Thuật thường xuyên đến Tạ gia giao cá nên họ đều đã quen mặt, suốt quãng đường vào núi, mấy người họ còn vui vẻ trêu đùa với cậu.
Hộ vệ tên Lý Tứ lên tiếng trước: "Bạch tiểu ca nhi, ta thấy thiếu gia nhà chúng ta thực lòng để mắt đến cậu đấy. Nếu ta là cậu, ta còn chạy vào rừng bắt hươu làm gì cho nhọc thân? Cứ đòi một tòa nhà khang trang mà ở, rồi thuê thêm vài người hầu hạ có phải an nhàn hơn không."
Vương Ngũ cũng gật gù phụ họa: "Đúng thế, cậu là một ca nhi, ngày nào cũng chạy đôn chạy đáo thế này vất vả quá. Muốn đứng vững gót chân ở Tạ gia, việc cấp bách là phải nhanh chóng sinh cho thiếu gia một đứa con. Xem tình cốt nhục, sau này thiếu gia có trở về kinh thành cũng không để cậu chịu thiệt thòi đâu."
Dù biết rõ mối quan hệ giữa Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc, nhưng lối nói chuyện của hai tên hộ vệ này vẫn vô cùng suồng sã.
Bởi lẽ trong thâm tâm họ, việc Tạ Hòe Ngọc thích Bạch Thuật cũng chỉ là cảm giác mới mẻ nhất thời. Một ca nhi chốn làng quê như Bạch Thuật e là khó lòng có được danh phận đàng hoàng, họ khuyên cậu tranh thủ vòi vĩnh chút lợi lộc cũng là muốn tốt cho cậu mà thôi.
"Thiếu gia nhà các ngươi càng đối xử tốt với ta, ta lại càng phải nỗ lực để xứng đáng với huynh ấy, làm gì có đạo lý ngồi không ở nhà chờ người khác nuôi dưỡng?" Bạch Thuật thản nhiên đáp.
"Còn chuyện con cái nữa… Ta còn chưa tới Tạ gia cầu thân đâu! Nói chi đến chuyện sinh con đẻ cái? Đến một nét chữ bẻ đôi còn chưa thành hình nữa là!"
Hai tên hộ vệ nghe Bạch Thuật nói vậy liền lắc đầu ngán ngẩm, không buồn khuyên can thêm nữa.
Cái cậu ca nhi này đúng là ngốc nghếch hết thuốc chữa, một lòng một dạ với Tạ thiếu gia như vậy, thế mà còn mơ tưởng đến chuyện đi cầu thân với người ta?
Họ cảm thấy Bạch Thuật quả thực đang nghĩ chuyện viển vông. Tạ công tử là thân phận gì, cho dù hiện tại không được sủng ái đi chăng nữa, thì cũng đâu phải hạng ca nhi nghèo hèn nơi thôn dã có thể trèo cao cho tới.
Cả ba người bọn họ đều có vóc dáng khỏe mạnh, sải bước rất nhanh.
Đi được hơn một canh giờ đã vượt qua quãng đường mấy dặm, cách chân núi một khoảng khá xa.
Càng đi sâu vào trong núi, lối đi càng trở nên hẹp hòi và gập ghềnh trắc trở.
Ban đầu, họ còn đi theo lối mòn mà dân làng hay lên núi đốn củi. Về sau lối mòn mờ dần rồi mất hẳn, họ phải lần theo đường nhỏ của thợ săn mà leo lên.
Đến khi ngay cả đường nhỏ của thợ săn cũng hoàn toàn mất dấu, Bạch Thuật mới trầm giọng dặn: "Từ đây trở đi là khu vực dã thú thường xuyên lui tới, các ngươi đừng nói chuyện nữa, chú ý dưới chân, đi sát theo ta."
Lý Tứ và Vương Ngũ nhìn nhau, trong lòng có chút không phục, nghĩ thầm một ca nhi thì hiểu biết được cái gì.
Nhưng Tạ Hòe Ngọc đã nghiêm lệnh dặn họ phải nghe theo sự sắp xếp của Bạch Thuật, vì vậy họ đành im lặng, cẩn thận quan sát địa hình rồi bám sát phía sau cậu.
Đi được vài bước, Bạch Thuật lại dùng dao chẻ củi khắc một dấu chữ thập lên thân cây.
Cậu quay đầu nói với hai tên hộ vệ: "Càng vào sâu càng dễ lạc, vạn nhất có lạc mất nhau, các ngươi cứ tìm dấu vết trên cây này mà theo đó xuống núi."
Lúc này hai tên hộ vệ mới gật đầu tán thành, thầm nghĩ tuy cậu là một ca nhi nhưng có lẽ trước đây từng theo chân người lớn lên núi nên cũng am hiểu vài phần kỹ năng đi rừng.
Họ tiếp tục tiến sâu vào trong thêm một đoạn, Bạch Thuật đột ngột dừng bước. Cậu ngồi xổm xuống, gạt lớp cỏ dại trên mặt đất sang một bên, để lộ ra vài dấu chân rõ rệt trong bùn, nhìn qua là biết của loài động vật móng guốc hai ngón.
"Phía trước có lẽ là phạm vi hoạt động của đàn hươu." Bạch Thuật khẽ nói.
Cậu quan sát thêm một lúc, phát hiện quanh đó có vài đống phân thú. Có đống phân nhìn còn khá mới, chứng tỏ vừa rồi có đàn hươu ở đây hoạt động và rời đi chưa được bao lâu.
Cậu khom người, bám theo dấu chân trên mặt đất mà tiến về phía trước, vừa đi vừa không quên đánh dấu bên đường.
Càng đi, mặt đất trong rừng càng bị bao phủ bởi những bụi gai rậm rạp chằng chịt, lối đi vô cùng trắc trở. Cây cối xung quanh cũng ngày một cao lớn, cành lá đan xen tầng tầng lớp lớp che khuất cả bầu trời, khiến không gian bốn bề trở nên âm u, mờ mịt.
Ở những nơi như thế này, do không nhìn thấy ánh mặt trời và bầu trời xanh, ngũ quan của con người rất dễ bị tê liệt, việc phán đoán thời gian cũng không còn chuẩn xác.
Nơi thâm sơn cùng cốc vang lên tiếng chim hót lảnh lót. Vài con khỉ vượn chuyền cành thoăn thoắt, từ trên cao ghé mắt tò mò nhìn xuống bọn họ.
Khắp khu rừng dường như vô cùng tĩnh mịch, thời gian phảng phất như ngưng đọng tại khoảnh khắc này.
Đúng lúc đó, từ phía xa bỗng vang lên một tiếng gầm điên cuồng, âm thanh trầm đục mà vang dội chấn động núi rừng, khiến màng nhĩ ba người bọn họ đau nhói.
Muông thú quanh đó sợ hãi nháo nhác chạy trốn khắp nơi. Tim Bạch Thuật thắt lại, cậu vội vàng thụp người xuống. Lý Tứ và Vương Ngũ cũng kinh hoàng ngồi xổm theo.
Bạch Thuật nín thở, liền thấy lùm cây cách đó không xa một phen rung chuyển dữ dội, có một vật thể khổng lồ đang lao nhanh về phía họ.
"Mau leo lên cây!" Bạch Thuật lập tức quát lớn, đẩy hai tên hộ vệ giục họ trèo lên.
Dựa vào kinh nghiệm của mình, cậu biết chắc chắn đó là một con mãnh thú cỡ lớn, có như vậy mới khiến muông thú trong rừng hoảng sợ chạy tán loạn đến thế. Chỉ là loài mãnh thú lớn này thông thường chỉ hoạt động về đêm, không biết vì cớ gì ban ngày lại xuất hiện ở đây.
Nếu chỉ có một mình, Bạch Thuật trực tiếp leo tót lên ngọn cây bên cạnh tránh né là xong chuyện.
Nhưng lúc này cậu mới phát hiện ra cả Lý Tứ lẫn Vương Ngũ đều không biết leo cây.
Những thân cây cổ thụ trong rừng phủ đầy rêu xanh ẩm ướt, vô cùng trơn trượt.
Lý Tứ còn đỡ, được Bạch Thuật đẩy mông giúp sức mới chật vật leo lên được một chạc cây. Còn Vương Ngũ vóc dáng to lớn, vừa cao vừa thô kệch, trèo cây một cách vụng về, loay hoay mãi mà chẳng thể nhúc nhích lên nổi một phân.
Mắt thấy động tĩnh trong lùm cây ngày một lớn, tiếng gầm gừ giận dữ đã cận kề ngay trước mắt.
Cành lá xào xạc rung chuyển, một con gấu đen to lớn bằng hai người gộp lại lù lù chui ra khỏi bụi rậm.
Vừa nhìn thấy nhóm người Bạch Thuật, con gấu đen liền đứng thẳng dậy bằng hai chân sau, giơ hai móng vuốt trước lên cao.
"Đừng cử động!" Bạch Thuật nói với Vương Ngũ, liền ấn y rạp xuống đất. Vương Ngũ nằm im bất động trên nền đất, đến thở mạnh cũng không dám, toàn thân run cầm cập như cầy sấy.
Vương Ngũ và Lý Tứ tuy rằng từng học qua chút quyền cước, thân thủ cũng tính là khá.
Nhưng trước đây bọn họ chỉ quanh quẩn ở kinh thành, đối thủ chạm mặt cùng lắm là những kẻ gian ác dữ tợn. Nào đã từng giao đấu với loại mãnh thú hung tợn chẳng màng lý lẽ như thế này bao giờ.
Bạch Thuật cũng đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt nhìn thẳng không chút lảng tránh vào đôi mắt của con gấu đen.
Trong tình huống bình thường, loài gấu vốn không có tính tấn công quá mạnh mẽ. Chỉ cần bọn họ bất động, con gấu đen kia tự khắc sẽ không đoái hoài đến họ nữa.
Thế nhưng con gấu đen này không biết gặp phải chuyện gì mà lại dị thường điên cuồng. Đôi mắt nó đỏ quạch sọc máu nhìn chằm chằm bọn họ, há mồm gầm rống điên dại, nước dãi chảy ròng ròng nơi khóe miệng.
Nó lao thẳng về phía Vương Ngũ, giơ móng vuốt thép định tát thẳng xuống đầu y. Cú tát này mang sức nặng ngàn cân, nếu trúng đích thì đầu Vương Ngũ chắc chắn sẽ nát bấy.
Bạch Thuật phản ứng cực nhanh, lập tức vung dao chẻ củi lên đỡ.
Lưỡi dao chẻ củi chém phập vào móng vuốt con gấu, lớp da lông dày cộp bị rạch một đường sâu hoắm, máu tươi tuôn ra xối xả. Nó đau đớn gầm lên một tiếng dữ dội rồi chuyển hướng, lao vào vồ lấy Bạch Thuật.
"Các ngươi chạy mau! Xuống núi đi! Bảo Tạ Hòe Ngọc chờ ta về!" Bạch Thuật hét lớn một tiếng rồi nhanh như cắt lách người ra sau lưng con gấu đen.
Bị dính đòn đau, con gấu đen bỏ mặc hai người kia, đánh hơi theo mùi khí vị của cậu mà điên cuồng đuổi theo.
Bạch Thuật nheo mắt, linh hoạt và nhanh nhẹn thối lui về phía sau, hạ quyết tâm phải dụ con gấu đen này đi nơi khác trước đã.
Không có Lý Tứ và Vương Ngũ vướng chân vướng tay ở bên cạnh, cậu hành động sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
Lúc này Vương Ngũ và Lý Tứ đã sợ đến hồn bay phách lạc, còn chưa kịp hoàn hồn thì con gấu đen đã đuổi sát nút sau lưng Bạch Thuật, loáng một cái đã biến mất hút theo hướng ngược lại.
Lý Tứ tuột từ trên cây xuống, đỡ Vương Ngũ đang ngồi bần thần dưới đất dậy, nhìn theo hướng con gấu đen và Bạch Thuật vừa biến mất rồi hoang mang hỏi: "Giờ tính sao đây?"
Bạch Thuật là người mà thiếu gia Tạ gia nghiêm lệnh bảo họ phải bảo vệ, vậy mà giờ đây họ chẳng những không bảo vệ được cậu, ngược lại còn phải để cậu ra mặt bảo vệ mình!
Hơn nữa con gấu đen kia đứng thẳng dậy cao bằng hai người, hung hãn vô song, cho dù ba người bọn họ có hợp lực vây bắt cũng chưa chắc đã là đối thủ của nó.
Thế nhưng mệnh lệnh của chủ tử giao phó, họ đâu dám không tuân theo.
Chỉ đành nơm nớp lo sợ bấm bụng đuổi theo phía sau, hy vọng lát nữa có thể hợp lực hạ gục con gấu đen, đưa cả ba người bình an xuống núi.
Bạch Thuật lao đi vun vút phía trước, tốc độ nhanh đến cực hạn.
Dưới chân cậu như lướt gió, dẫn dụ con gấu đen không ngừng tiến về phía trước, mà con gấu kia động tác cũng chẳng hề chậm chạp, bám đuổi dai dẳng suốt một quãng đường dài.
Khi băng qua một bụi rậm, Bạch Thuật thoáng thấy một bóng đen trong lùm cây.
Nhìn kỹ lại, hóa ra là một con gấu con vừa mới cai sữa, một chân bị dính bẫy thú kẹp chặt, xem chừng đã tắt thở từ lâu.
Lúc này Bạch Thuật mới bừng tỉnh đại ngộ, trách không được con gấu đen kia lại điên cuồng bám riết lấy cậu không tha, còn xuất hiện vào ban ngày nữa chứ.
Sợ rằng con gấu lớn kia chính là mẫu thân của con gấu con này, đúng là tình mẫu tử thiêng liêng. Gấu con mất mạng, gấu mẹ cũng hóa điên cuồng.
Quả nhiên đúng như cậu dự đoán, gấu mẹ khi lướt qua xác gấu con liền phát ra một tiếng rống thảm thương đầy đau đớn, thú tính càng thêm đại phát.
Bạch Thuật muốn dụ nó đi xa thêm một chút nên không ngừng lao thẳng vào sâu trong rừng. Cứ thế, cậu ngày càng chệch hướng khỏi lộ trình ban đầu rất xa.
Lý Tứ và Vương Ngũ ở phía sau cố sức đuổi theo một hồi lâu, nhưng khoảng cách ngày một bỏ xa, cuối cùng hoàn toàn mất dấu Bạch Thuật.
Họ đi thêm được một lát, đột nhiên nghe thấy tiếng gầm gừ trầm đục của dã thú từ phía xa vọng lại.
Hai người vội thụp người xuống, gạt bụi cây ra nhìn, liền thấy mấy con sói hoang đang vây quanh một cái xác gấu để rỉa thịt. Nơi đó chính là vị trí mà Bạch Thuật nhìn thấy xác gấu con lúc nãy.
Lý Tứ và Vương Ngũ kinh hãi, lập tức thối lui về phía sau.
Phía trước không chỉ có gấu điên mà còn dẫn dụ cả bầy sói tới, nếu họ cố chấp xông qua thì lành ít dữ nhiều, vả lại lúc này Bạch tiểu ca nhi đã bặt vô âm tín. Mất tăm mất tích lâu như vậy, không biết chừng cậu đã gặp phải bất trắc rồi.
Lý Tứ và Vương Ngũ lập tức quyết định xuống núi trước để bẩm báo sự việc với Tạ Hòe Ngọc.
Họ làm việc tắc trách, chưa biết sẽ phải gánh chịu hình phạt thế nào. Nhưng nếu lúc này còn nán lại đây, trời lại sắp tối, chẳng những không tìm thấy Bạch tiểu ca nhi mà còn phải đền mạng như chơi.
Hai người lập tức quay đầu, dọc theo những ký hiệu mà Bạch Thuật để lại trước đó để tìm đường xuống núi.
Đến khi ra khỏi khu rừng rậm rạp, bước tới vùng đất trống trải phía ngoài, họ mới giật mình nhận ra mình đã ở trong rừng bao lâu. Mặt trời bên ngoài đã khuất dạng sau núi, sắc trời dần buông màn đêm.
Đang là mùa hạ, trời tối muộn, thời gian hiện tại e là đã đến giờ Mậu.
Lý Tứ và Vương Ngũ vội vã xuống núi, tìm đến chỗ gã phu xe đang sốt ruột chờ đợi ở chân núi. Cả nhóm vội vàng lên xe, tức tốc thúc ngựa chạy về hướng thôn Bạch Đường.
.
Tại Tạ gia, tiền viện vốn luôn yên ắng nay lại đèn đuốc sáng trưng, dưới mái hiên trước cửa có không ít người đang đứng tụ tập.
Sắc mặt Tạ Hòe Ngọc vô cùng khó coi, tay cầm chiếc quạt xếp gõ nhẹ vào lòng bàn tay, bồn chồn đi qua đi lại.
Đến giờ Dậu rồi mà nhóm người Bạch Thuật vẫn chưa thấy tăm hơi, lòng Tạ Hòe Ngọc như lửa đốt, bữa tối cũng chẳng nuốt nổi bao nhiêu.
Đợi đến giờ Mậu mà xe ngựa vẫn bặt vô âm tín, hắn liền đứng ngồi không yên, chuẩn bị tự mình ra cửa tìm kiếm.
Lúc sắp sửa lên đường, Tạ Hòe Ngọc bị Tiểu Thụ giữ lại khuyên can: "Thiếu gia, bây giờ ngài đi, có khi họ lại vừa vặn về tới nơi. Hiện tại trời đã tối đen, đi đi về về lỡ lạc mất nhau trên đường thì lại không hay."
Tạ Hòe Ngọc cảm thấy lời Tiểu Thụ nói cũng có vài phần lý lẽ, vì vậy đành nén lòng lòng kiên nhẫn lại, không lập tức ra cửa nữa. Có điều hắn vẫn tự mình ra tiền viện, đứng canh giữ ở đó không rời nửa bước.
Mãi đến khi đêm đã vào giờ Hợi, gã sai vặt của Tạ gia mới hớt hải chạy vào thông báo: "Về rồi, xe về rồi! Thiếu gia, xe ngựa về rồi ạ!"
Lòng Tạ Hòe Ngọc mừng rỡ, nhưng đồng thời cũng dâng lên một nỗi tức giận. Thầm nghĩ lát nữa gặp Bạch Thuật nhất định phải nghiêm khắc giáo huấn cậu một trận, sau này cho dù cậu có bày ra vẻ mặt đáng thương thế nào đi chăng nữa, hắn cũng tuyệt đối không đồng ý cho cậu làm những việc nguy hiểm như thế này nữa.
Hắn lập tức sai người mở toang cổng lớn, nghênh đón xe ngựa tiến vào. Xe còn chưa dừng hẳn, hắn đã tự mình xách đèn lồng bước nhanh tới.
Lão Phùng đầu dừng xe ngựa ở tiền viện, thấy trận thế lớn như vậy ở tiền viện liền mặt cắt không còn giọt máu.
Tạ Hòe Ngọc là người thế nào, sắc mặt lão Phùng có điểm bất thường làm sao lọt qua được mắt hắn?
Ánh mắt hắn lập tức lạnh xuống, nhìn chằm chằm lão Phùng đầu gằn giọng hỏi: "Bạch Thuật đâu? Em ấy bị thương sao?"
Dứt lời, hắn liền giơ tay định vén rèm xe ngựa lên.
"Thiếu gia ——" Lý Tứ và Vương Ngũ gào lên một tiếng, từ trong xe ngựa lao ra quỳ sụp xuống đất.
Tạ Hòe Ngọc nhìn chiếc xe ngựa trống rỗng, lại nhìn hai kẻ đang quỳ dưới đất run rẩy như cầy sấy, chỉ cảm thấy đất trời trước mắt đảo lộn. Một nỗi giận dữ đến ngạt thở trào dâng lên lồng ngực.
Đôi mắt đào hoa vốn dĩ tràn đầy tình tứ của hắn lúc này lại lạnh lẽo thấu xương. Hắn bình thản nhìn chằm chằm hai tên hộ vệ, chỉ tay vào bọn họ hỏi: "Nói mau, Bạch Thuật hiện tại rốt cuộc đang ở đâu?"
Tạ Hòe Ngọc là người ngoài mềm trong cứng, giới hạn vô cùng rõ ràng.
Khi chưa chạm tới giới hạn của hắn, hắn là một vị chủ tử tốt nhất trần đời, khiêm tốn hiền hòa, ra tay lại hào phóng rộng rãi. Nhưng người ở Tạ gia ai nấy đều biết, một khi Tạ công tử đã nổi trận lôi đình thì sẽ không bao giờ để lại chút đường lui nào cho đối phương.
Vẻ mặt của hắn lúc này rõ ràng là đã phẫn nộ đến cực điểm.
Lý Tứ và Vương Ngũ càng thêm kinh hồn bạt vía, chỉ đành lắp bắp thuật lại chuyện họ chạm trán gấu đen trong núi, rồi chuyện Bạch Thuật mất tích ra sao.
Khi nghe đến chuyện con gấu đen điên cuồng đuổi theo Bạch Thuật biến mất, rồi họ lại bắt gặp bầy sói ở bên trong.
Lồng ngực Tạ Hòe Ngọc nóng ran, hốc mắt bị kích động đến mức đỏ hoe.
Tiểu Thụ ở bên cạnh nhìn mà kinh hồn bạt vía, cậu chỉ biết thiếu gia nhà mình rất thích Bạch tiểu ca nhi, nhưng cứ ngỡ đó chỉ là chút thú vui mới mẻ mà thôi. Cùng lắm thì sau này cho cậu một danh phận, giữ lại bên người hầu hạ.
Thế nhưng nhìn dáng vẻ của hắn hiện tại, rõ ràng là đã động chân tình mất rồi.
Năm xưa khi đệ đệ của Tạ Hòe Ngọc là Tạ Lăng bị ngã xuống nước, sốt cao không lui, suýt chút nữa mất mạng ở Tạ phủ.
Tạ Hòe Ngọc tuy rằng lo lắng, nhưng cũng chỉ luôn túc trực bên cạnh Tạ Lăng, sắc mặt luôn bình thản lạnh lùng, nửa điểm cũng không để lộ sự đau lòng khổ sở ra bên ngoài.
Vậy mà hiện tại nghe thấy hung tin của Bạch tiểu ca nhi, Tạ Hòe Ngọc lại không thể khắc chế nổi, bao nhiêu cảm xúc đều phơi bày hết lên mặt.
"Thiếu gia! Ngài đừng quá nóng lòng!" Tiểu Thụ nói, lòng cũng nghẹn ngào theo.
Cậu sợ nhất là thấy thiếu gia nhà mình đau lòng khổ sở, trong lòng không khỏi thầm trách cứ Bạch Thuật, không chịu yên ổn ở thôn Bạch Đường mà cứ thích chạy loạn ra ngoài làm gì.
Nếu cậu ta có mệnh hệ gì, thiếu gia nhà cậu biết phải làm sao đây?
Ban đầu cậu vốn cảm thấy Bạch Thuật không xứng với thiếu gia nhà mình, không muốn nhìn thấy Bạch Thuật suốt ngày bám lấy Tạ Hòe Ngọc.
Nhưng giờ đây thấy Tạ Hòe Ngọc đau khổ như vậy, Tiểu Thụ lại thầm cầu nguyện Bạch Thuật vạn lần không được xảy ra chuyện gì.
Đã là người thiếu gia thích, thì nhất định phải sống thật tốt, phải bình an vô sự ở trước mặt thiếu gia mới được!
"Tiểu Thụ, gọi hết người lên, mang theo đuốc, lập tức xuất phát cùng ta!" Tạ Hòe Ngọc ra lệnh rồi bước lên xe ngựa trước. Chỉ một lát sau, hắn lại vén rèm xe lên dặn: "Sai người đi thông báo cho Kỳ công tử, bảo hắn mượn cho ta ít nhân thủ!"
"Vâng!" Tiểu Thụ lập tức phân phó xuống dưới, sắp xếp cho một gã sai vặt thạo việc cưỡi ngựa, cầm theo tín vật của Tạ Hòe Ngọc ngày đêm không nghỉ đi tìm Kỳ Cầm Nguyệt.
Số người còn lại đều mang theo đuốc, trang bị đầy đủ đao kiếm. Họ châm lửa vào đầu đuốc đã tẩm dầu hỏa rồi rầm rộ hướng về thôn Đông Sơn mà xuất phát.
"Hai người các ngươi còn không mau dẫn đường?" Tiểu Thụ quát lớn, tay vung roi quất mạnh một cái vào người Lý Tứ và Vương Ngũ đang quỳ dưới đất.
Lý Tứ và Vương Ngũ vội vàng bật dậy, tất tả chạy lên phía trước dẫn đường.
Bọn họ lúc này đã chọc giận chủ tử, chưa biết kết cục sau này sẽ ra sao, hiện tại chỉ cầu mong có thể lập công chuộc tội, nếu như có thể tìm được Bạch tiểu ca nhi vẹn toàn trở về thì đúng là phúc đức ba đời.
.
Trong lúc đó, Bạch Thuật đang thong thả nằm trên một chạc cây thô tráng trong rừng sâu. Dưới gốc cây là xác một con gấu đen khổng lồ đã chết, bên cạnh có một đống lửa trại đang cháy rất đượm.
Cậu xoa xoa cái bụng tròn căng của mình rồi tặc lưỡi, vừa rồi vận khí của cậu khá tốt, bắt được một con lợn rừng nhỏ khoảng nửa tháng tuổi.
Thịt lợn sữa mềm ngọt, nướng lên tỏa mùi thơm phức mũi, Bạch Thuật bận rộn cả ngày trời, một hơi đánh chén sạch bách cả con lợn. Hiện tại ăn hơi quá đà nên cậu đành ngồi trên chạc cây này để tiêu thực.
Lúc nãy sau khi dụ con gấu đen này tới gần, cậu đã nhanh chóng trèo tót lên cây.
Thế nhưng con gấu đen cứ quanh quẩn dưới gốc cây không chịu rời đi, còn liên tục lay chuyển thân cây, gầm rống điên cuồng về phía Bạch Thuật.
Bạch Thuật bất đắc dĩ xoa xoa tay, cầm lấy dao chẻ củi, thầm nghĩ ta vốn dĩ vào núi để bắt hươu, đây là do ngươi ép ta đấy nhé.
Cậu từ trên chạc cây lao mình xuống, chuẩn xác cưỡi lên cổ con gấu đen.
Con gấu đen bị cậu nện một cú chí mạng liền chúi đầu xuống, lắc lư qua lại điên cuồng hòng hất Bạch Thuật văng ra.
Bạch Thuật túm chặt lấy túm lông bờm trên đầu nó, giơ dao chém xuống, động tác dứt khoát lưu loát cắt đứt cuống họng con thú.
Con gấu đen này thân hình lực lưỡng, sau khi chết nằm dài ra cũng phải hơn hai mét, nặng tới mấy trăm cân.
Hiếm khi Bạch Thuật săn được con mồi lớn như thế này, trong lòng có chút phấn khích, liền muốn mang về cho Tạ Hòe Ngọc xem thử.
Ở Trùng tộc, trùng cái trước khi theo đuổi phối ngẫu thường có phong tục bắt con mồi dâng tặng cho trùng đực. Trùng cái săn được con mồi càng lớn càng chứng tỏ thành ý sâu sắc, trùng đực nhận được cũng càng thêm vẻ vang, nở mày nở mặt.
Hiện tại Bạch Thuật tuy đã xuyên tới triều Đại Tuyên, nhưng khó khăn lắm mới có cơ hội hạ được một con gấu lớn thế này, sau này khi cậu bắt hươu về nuôi rồi e là sẽ không vào núi sâu nữa, lúc đó chẳng còn cơ hội đâu.
Bạch Thuật nghĩ thế nào cũng phải mang con gấu này về cho Tạ Hòe Ngọc xem, sẵn tiện mượn cơ hội này bày tỏ tình cảm với hắn luôn.
Mặc dù hiện tại thân phận của cậu còn chưa xứng đôi với Tạ Hòe Ngọc, nhưng tâm ý kiểu này thì có bao nhiêu cũng chẳng thừa.
Vì sắc trời đã tối hẳn, Bạch Thuật kéo theo xác gấu cũng không tiện di chuyển tiếp nên đơn giản là nhóm một đống lửa, vừa để sưởi ấm vừa để bảo vệ thành quả của mình.
Lúc cậu ăn thịt lợn nướng vừa rồi, mùi thơm lan tỏa đã dẫn dụ vài con sói hoang tới, những đôi mắt xanh lè phát sáng trong đêm tối, nhìn chằm chằm về phía cậu.
Bạch Thuật chẳng hề sợ sói, cậu đã nhóm lửa lớn nên lũ sói không dám bén mảng lại gần. Cho dù có liều lĩnh xông tới, cậu cũng thừa sức giải quyết gọn gàng.
Đàn sói vây quanh dòm ngó một hồi, thấy không thể sơ hở xơ múi gì được liền lục tục kéo nhau rời đi, biến mất vào màn đêm tăm tối.
Bạch Thuật lúc này dùng dây thừng tự buộc chặt mình vào thân cây, chuẩn bị đánh một giấc nồng trên chạc cây.
Ngủ trên cây, phía dưới lại có lửa trại sưởi ấm thì chẳng có gì nguy hiểm cả.
Chỉ là nghĩ đến việc mình qua đêm không về, không biết Tạ Hòe Ngọc ở nhà có lo lắng hay không.
Bạch Thuật nhớ lại những lời Tạ Hòe Ngọc từng dặn dò mình trước đó…
Cậu cẩn thận kiểm tra tay chân một lượt, toàn thân trên dưới đều lành lặn, chẳng hề sứt mẻ hay trầy xước lấy một cái. Tạ Hòe Ngọc chắc là sẽ không nổi giận đâu nhỉ!
Vả lại trước đó cậu đã dặn dò Lý Tứ và Vương Ngũ bảo Tạ Hòe Ngọc cứ yên tâm chờ cậu về, nên cậu nghĩ Tạ Hòe Ngọc hẳn là cũng có thể an lòng, ngày mai cậu sẽ lập tức quay về.
Cậu đang miên man suy nghĩ thì đôi tai bỗng khẽ động đậy, từ đằng xa mơ hồ vọng lại tiếng hươu kêu nháo nhác.
Bạch Thuật giật mình bật dậy, hướng tai về phía âm thanh phát ra, lại nghe thêm vài tiếng sói hú trầm đục.
Chết tiệt! Bạch Thuật tức giận tuột nhanh từ trên cây xuống, lũ sói kia dám bén mảng đến dòm ngó đàn hươu của cậu!
Bạch Thuật quơ lấy mấy cành củi khô, châm lửa từ đống lửa trại rồi lao nhanh về hướng tiếng hươu kêu.
Chạy được một lúc, quả nhiên ở cách đó không xa bắt gặp những đốm sáng xanh lập lòe, cậu giơ đuốc soi lên thì thấy phía xa có tới mấy chục con sói hoang đang bao vây một đàn hươu sao ở giữa.
Đàn hươu sao có lớn có nhỏ, ước chừng khoảng mười đến hai mươi con, những con hươu lớn đang quây thành vòng tròn bảo vệ hươu con ở giữa, toàn thân run rẩy sợ hãi.
Đàn hươu của cậu tới rồi! Mắt Bạch Thuật sáng lên, cậu nắm chặt con dao chẻ củi trong tay. Có điều số lượng sói hơi nhiều, nếu cứ lao vào giết từng con một thì e là không xuể, Bạch Thuật thầm nghĩ.
Ánh mắt cậu bắt đầu rà soát một lượt, rồi dừng lại ở một con sói có thân hình to lớn vạm vỡ, bộ lông xù xì bóng mượt.
Con sói đó đứng hiên ngang giữa bầy sói như hổ rình mồi nhìn chằm chằm đàn hươu phía dưới, rồi bất chợt chạm phải ánh mắt của Bạch Thuật đang cầm đuốc.
Đó chính là sói đầu đàn! Bạch Thuật nhanh chóng xác định mục tiêu, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười. Chỉ cần kết liễu con đó là xong chuyện!
.
"Thiếu gia, thiếu gia ——, rừng sâu núi thẳm nguy hiểm lắm, ban ngày đã hung hiểm vạn phần, huống chi là ban đêm?"
"Đúng vậy, đúng vậy, thân phận ngài tôn quý, sao có thể tự đặt mình vào nơi hiểm cảnh như thế này?"
Dưới chân núi thôn Đông Sơn, đối mặt với lời khuyên can của vài tên gia bộc trung thành, Tạ Hòe Ngọc phớt lờ như không nghe thấy.
Hắn tự tay cầm cây đuốc, dẫn đầu đoàn người tiến thẳng vào rừng sâu.
Lúc ở trong xe ngựa vừa rồi, thần trí Tạ Hòe Ngọc có chút hoảng hốt, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện của Bạch Thuật mà thẫn thờ.
Hắn biết mình thích Bạch Thuật, nhưng trước đó luôn nghĩ đó chỉ là sự yêu thích đơn thuần mà thôi.
Từ trước đến nay hắn chưa từng thích ai, giờ đã thích thì cứ giữ cậu lại bên mình là được.
Tạ Hòe Ngọc vốn dĩ luôn lý trí, khi ở bên cạnh Bạch Thuật, cho dù đối phương có dốc hết tâm can ra đối đãi thì hắn vẫn có thể giữ một khoảng cách để tỉnh táo quan sát.
Hắn luôn tự tin bản thân có thể thành thạo điều khiển mọi việc, nắm giữ mọi thứ trong lòng bàn tay một cách chặt chẽ.
Thế nhưng hôm nay, vừa nghe thấy hung tin Bạch Thuật mất tích, Tạ Hòe Ngọc suýt chút nữa đã không trụ vững…
Hắn thực sự sợ hãi, nỗi sợ hãi lớn đến mức hắn gần như không chịu đựng nổi, đến nỗi bao nhiêu cảm xúc đều lộ rõ mồn một trên gương mặt.
Ở Tạ phủ, hắn đã quen đeo mặt nạ để sống qua ngày, mỗi một tia cảm xúc lộ ra ngoài đều là sản phẩm của sự tính toán kỹ lưỡng. Nhưng chính vào khoảnh khắc vừa rồi, Tạ Hòe Ngọc suýt chút nữa đã đánh mất sự tự chủ của mình.
Dù sau đó hắn đã cố sống cố chết kìm nén trở về, nhưng hốc mắt đỏ hoe kia, nếu là người thân cận như Tiểu Thụ thì chắc chắn đã nhìn ra được rồi.
Xem ra hắn đã quá đánh giá cao bản thân mình, Tạ Hòe Ngọc muốn cười lạnh một tiếng nhưng khóe miệng lại chẳng thể nhếch lên nổi.
Khi chưa từng được nhìn thấy ánh mặt trời, bóng tối dường như chẳng là gì cả. Nhưng một khi đã được tận hưởng hơi ấm của ánh dương chiếu rọi lên người, được nó sưởi ấm tâm hồn, thì dường như con người ta không thể nào quay trở lại chuỗi ngày tăm tối được nữa.
Nếu như Bạch Thuật thực sự đã chết… Trái tim Tạ Hòe Ngọc như thắt lại, nặng nề trĩu xuống, hắn nhắm nghiền đôi mắt.
Trong xe ngựa không có một bóng người, những ngón tay của Tạ Hòe Ngọc khẽ run rẩy, hắn siết chặt nắm tay thành quyền.
Nụ cười rạng rỡ của Bạch Thuật như đốm sáng lập lòe của loài đom đóm hiện lên trước mắt hắn, rồi lại từ khẽ tay trốn chạy, tan biến vào hư không.
Chẳng lẽ Tạ Hòe Ngọc hắn một khi đã thực lòng yêu thích thứ gì, thì rốt cuộc một thứ cũng không giữ lại được bên mình sao…
------
Tác giả có lời muốn nói:
Cảm giác Bạch Thuật và Tạ Hòe Ngọc cứ như đang ở hai kênh phát sóng hoàn toàn khác nhau ấy ——
Bạch Thuật (vỗ vỗ cái bụng tròn căng): "Ăn no nê, hươu tới, vừa vặn làm mấy trận hừng hực sướng cả người nhaaa ~"
Tạ Hòe Ngọc (ngước mặt 45 độ nhìn trời, tràn ngập nét u sầu mỹ lệ): "Ta đã đánh mất vầng thái dương của đời mình…… Tiểu ngốc tử của ta muốn chết……"