Chuyến đò từ phủ thành trở về huyện thành thường rời bến vào giờ Thân. Bạch Thuật tranh thủ đảo qua khu chợ gần bến tàu một lát rồi mới bước xuống thuyền để quay về.
Trước khi rời đi, cậu cũng không quên chọn một món quà mang về cho Tạ Hòe Ngọc.
Đây là lần đầu tiên cậu lên phủ thành, lại còn đặc biệt báo trước với Tạ Hòe Ngọc một tiếng, nên Bạch Thuật muốn tặng hắn một món quà thật ý nghĩa.
Trước đây khi theo đuổi Tạ Hòe Ngọc, vì không muốn tạo áp lực cho giống đực, cậu chỉ toàn tặng những món đồ ăn thức uống bình thường.
Nhưng chuyện sáng nay... Bạch Thuật đưa tay chạm nhẹ vào chiếc đai buộc tóc trên trán, lòng thầm dâng lên một cảm giác ngọt ngào.
Cậu đã bày tỏ lòng mình rõ ràng như vậy, còn thái độ của Tạ Hòe Ngọc, liệu có phải là đang ngầm chấp nhận sự theo đuổi của cậu rồi không?
Nếu đã như thế, cậu hoàn toàn có thể lựa chọn vài món đồ nhỏ mang tính định tình giữa các cặp đôi để tặng cho hắn.
Nghĩ là làm, Bạch Thuật liền lập tức rảo bước đi tìm.
Ở triều đại Đại Tuyên, chuyện hôn phối cưới gả dù phần lớn vẫn tuân theo lệnh của cha mẹ, lời của người mai mối, song việc các cặp đôi tự do yêu đương trau chuốt tình cảm ở chốn bình dân cũng không phải là chuyện hiếm gặp.
Bởi vậy, trên phủ thành có không ít cửa tiệm ngoài việc chuyên bán đồ cưới xin, còn bán kèm những món quà nhỏ thích hợp để nam nữ trao duyên.
Bạch Thuật bước vào một cửa tiệm như vậy, chăm chú nhìn ngắm để tuyển lựa đồ vật bên trong.
Vì trên trán có đeo đai buộc tóc che đi nốt ruồi nên nhìn cậu chẳng khác nào một nam tử, vị chưởng quầy vừa thấy cậu bước vào liền lầm tưởng đây là vị tiểu lang quân tuấn tú của nhà ai đó.
Gã liền đon đả bước tới chào mời: "Vị tiểu lang quân này, không biết ngài muốn sắm sửa sính lễ hay chuẩn bị của hồi môn vậy? Tiểu nhân có thể đứng ra tư vấn đôi điều."
"Không phải sính lễ cũng chẳng phải của hồi môn, ta chỉ muốn mua đồ tặng người khác thôi." Bạch Thuật có chút ngượng ngùng đưa tay sờ sờ mũi.
"Hóa ra là muốn tặng cho vị cô nương chưa qua cửa." Chưởng quầy tự ý đoán mò, gật gù bảo: "Vậy thì ngài cứ xem mấy thứ son phấn, dầu dưỡng nhan ở bên này xem sao, các cô nương bảo đảm không ai là không thích cả."
"Hắn... hắn không phải là cô nương." Bạch Thuật đính chính.
Vị chưởng quầy nghe vậy thì thoáng ngẩn người, chẳng lẽ vị lang quân này muốn mua đồ tặng cho một ca nhi?
Ở triều Đại Tuyên, địa vị của các ca nhi vốn rất thấp kém, đa phần đều chẳng gả được vào nơi tử tế. Kẻ đến tiệm của gã để sắm sửa của hồi môn thì nhiều, chứ còn bỏ tiền ra sắm sính lễ hay mua quà cáp lấy lòng ca nhi thì gã chưa từng thấy bao giờ.
Gã khẽ đưa mắt đánh giá Bạch Thuật một lượt từ trên xuống dưới, thấy cậu dung mạo khôi ngô tuấn tú, y phục trên người lại mới tinh tươm, trông không giống hạng nghèo kiết xác đến mức không cưới nổi thê tử. Trong lòng gã không khỏi thầm cảm thán, chẳng rõ ca nhi nhà ai mà lại tốt số đến thế, lại có thể gặp được một vị lang quân có lòng như vậy.
Thế là gã liền đon đả bảo với Bạch Thuật: "Vậy thì ngài qua bên này xem thử đi, mấy món này nam nữ đều dùng được, tặng cho ca nhi cũng vô cùng thiết thực."
Bạch Thuật bước tới nhìn theo hướng tay gã chỉ, trên quầy bày biện một số món đồ tùy thân như nhẫn, vòng tay, ngọc bội, thảy đều đi theo cặp theo đôi.
Vài món hoa văn tuy đơn giản trang nhã, ca nhi đeo vào cũng hợp, thế nhưng nếu mang tặng cho Tạ Hòe Ngọc thì trông vẫn có phần hơi nữ tính. Hơn nữa dưới nhãn quang của Bạch Thuật, đồ đạc ở đây chế tác quá mức thô kệch, hoàn toàn không xứng với khí chất của Tạ Hòe Ngọc.
Cậu đang nhíu mày phân vân không biết nên chọn món nào cho phải, thì bỗng có một làn gió nhẹ thoảng qua cửa tiệm.
Chiếc chuông bạc treo nơi khung cửa khẽ đung đưa theo gió, phát ra những tiếng ngân vang vô cùng êm tai, thu hút ánh nhìn của Bạch Thuật.
"Đây là thứ gì vậy?" Bạch Thuật có chút tò mò bước tới trước chiếc chuông, thấy nó có hình chóp nón, hai đầu đều được thắt dây tua rua bằng chỉ đỏ, kiểu dáng hoàn toàn khác biệt so với những chiếc chuông mà cậu từng nhìn thấy trước đây.
"Vị tiểu lang quân thật là tinh mắt." Vị chưởng quầy vội rón tay gỡ chiếc chuông từ trên khung cửa xuống, bảo: "Đây gọi là Long Phụng Linh, vốn không phải đồ do Đại Tuyên đúc, mà là món hàng độc lạ do đám thương nhân vùng Nam Miêu mang tới đấy."
Chưởng quầy cầm chiếc chuông khẽ xoay nhẹ một cái, chiếc chuông hình chóp nón bỗng tách ra làm đôi. Gã dùng hai tay lắc nhẹ hai chiếc chuông nhỏ, hai thứ âm thanh một cao một thấp vang lên vô cùng nhịp nhàng.
"Chiếc Long Linh này tiếng trầm, còn chiếc Phụng Linh kia tiếng thanh, khi hợp hai chiếc lại với nhau lại tạo nên một thứ thanh âm huyền diệu khác, quả thực là vô cùng kỳ ảo. Nếu tiểu lang quân đã đem lòng ưng ý, chi bằng mua về tặng cho người trong lòng, ngài giữ Long Linh, người ấy giữ Phụng Linh. Mai này chỉ cần có gió thổi qua, hai người ở hai nơi thảy đều có thể cùng nghe thấy tiếng chuông ngân, chẳng phải là vô cùng lãng mạn hay sao?"
Chưởng quầy chốn phủ thành quanh năm buôn bán, cái miệng quả thực là vô cùng khéo léo, biết ăn nói.
Cặp Long Phụng Linh này lúc trước gã có nhập về vài đôi, nhưng vì chế tác tinh xảo phức tạp nên giá thành không hề rẻ, cứ bày ở trong tiệm mãi mà chẳng có ai thèm ngó ngàng tới. Suy cho cùng thì thứ đồ chơi như chuông gió vốn không mang tính thực tế, người dân Đại Tuyên khi tặng quà vẫn chuộng những món đồ thiết thực hơn.
Thế nhưng Bạch Thuật sau khi nghe gã thao thao bất tuyệt thì trong lòng lại vô cùng rung động.
Cậu và Tạ Hòe Ngọc vốn chẳng thể ngày ngày kề cận bên nhau, mua chiếc chuông này tặng hắn treo ở trong nhà, mỗi bận nghe thấy tiếng chuông ngân vang, chẳng phải hắn sẽ lập tức nhớ đến cậu sao.
Thế là cậu liền dứt khoát bảo với chưởng quầy: "Ta lấy món này, làm phiền ông gói lại giúp ta!"
Cặp Long Phụng Linh này có giá tận một lượng bạc, vị chưởng quầy mừng rỡ ra mặt. Gã lập tức cẩn thận gói ghém món đồ lại cho cậu, còn chu đáo tặng kèm một đôi nút thắt Như Ý, cười hỷ hả bảo: "Tiểu lang quân, chúc ngài và người trong lòng sớm ngày nên duyên nợ. Mai này nếu có thành thân, nhớ lại ghé tiệm của tiểu nhân để sắm sửa sính lễ và của hồi môn nhé."
Bạch Thuật đón lấy món đồ, vui vẻ gật đầu đáp: "Được chứ, sau này nếu ta có gả đi, nhất định sẽ qua tiệm ông đặt làm của hồi môn."
Đợi sau khi Bạch Thuật đi khuất, vị chưởng quầy ngẫm lại lời cậu vừa nói, liền lắc đầu cười khổ: Cái vị trẻ tuổi này chắc là vui mừng quá hóa rồ rồi, đến cả chuyện cưới gả mà cũng nói ngược được.
Sắm được cặp Long Phụng Linh ưng ý xong thì cũng đã sát giờ tàu chạy, Bạch Thuật vội vã rảo bước hướng về phía bến đò.
Chặng đường từ huyện thành lên phủ thành là đi ngược dòng nước nên phải mất hơn một canh giờ, còn khi quay trở về huyện thành vì là xuôi dòng nên tốc độ nhanh hơn hẳn. Chỉ mới trôi qua chừng nửa canh giờ, con đò đã cập bến bến tàu huyện thành.
Bạch Thuật đặt chân lên đất huyện, liền lập tức đi thẳng vào khu chợ để sắm sửa đồ đạc dùng cho gia đình.
Hiện tại cậu đã tích cóp được một khoản tiền khá lớn, thừa sức mua đất xây nhà.
Thế nhưng mua đất thì nhanh, chứ dựng một ngôi nhà mới đâu phải chuyện một sớm một chiều, trước khi nhà mới hoàn thành, e rằng cậu vẫn phải tá túc trong căn nhà dột nát kia một thời gian nữa.
Bạch Thuật quyết định không ngược đãi bản thân thêm nữa, cậu muốn cải tạo, sửa sang lại căn nhà cũ kỹ kia một chút để cuộc sống của mình được thoải mái hơn.
Chuyện sửa sang nhà cửa chỉ cần thuê mấy người thợ nề trong thôn làm ròng rã ba ngày là xong xuôi. Còn về phần gia dụng trong nhà, cậu cũng chẳng buồn tốn công đi tìm thợ mộc đặt đóng làm gì cho mệt.
Muốn đóng được một bộ gia cụ tươm tất, một người thợ mộc có khi phải mất tới vài tháng trời. Trong huyện vốn có sẵn những cửa tiệm bán đồ nội thất đóng sẵn, tuy rằng kiểu dáng mộc mạc, chất liệu cũng chỉ là gỗ liễu bình thường, song thắng ở chỗ tiện lợi, mua về là có thể dùng được ngay.
Bạch Thuật bước vào một cửa tiệm như vậy, cậu dứt khoát đặt mua một chiếc giường, một chiếc tủ quần áo, một chiếc án thư cùng một chiếc ghế tựa, tiêu tốn hết thảy tám lượng bạc.
Mấy món đồ này mang về bảo đảm sẽ lấp đầy không gian căn nhà nhỏ của cậu.
Đặt xong đồ gỗ, Bạch Thuật lại tạt qua tiệm bên cạnh để mua thêm vài bộ chăn ga gối đệm mới. Cậu còn mua thêm một cân dầu cải, đủ loại gia vị cùng một gói đường mạch nha.
Thời đại này vẫn chưa có đường kính trắng tinh luyện, người dân muốn ăn ngọt thảy đều phải dùng loại đường mạch nha lên men từ ngũ cốc.
Bạch Thuật mua đường cốt là để phục vụ cho việc nấu nướng, đem đường mạch nha đập vụn ra, khi chế biến một vài món ăn chỉ cần nêm nếm vào một chút là hương vị sẽ trở nên vô cùng đậm đà, tươi ngon.
Sau khi sắm sửa xong xuôi tất cả, Bạch Thuật mới sực nhận ra số đồ đạc này quá nhiều, một mình cậu hoàn toàn không thể khênh vác về nổi.
Vì thế cậu bèn thương lượng với chưởng quầy, tạm thời gửi đồ lại tiệm ngày hôm nay, ngày mai cậu sẽ qua nhà thôn trưởng mượn chiếc xe bò rồi quay lại chở sau.
Lúc Bạch Thuật rảo bước trở về làng Bạch Đường, trên vai cậu chỉ đeo duy nhất một chiếc tay nải nhỏ. Bên trong tuy chứa đầy bạc trắng, song cậu đời nào lại khờ khạo mở ra cho người ta nhìn thấy, người ngoài nhìn vào có nằm mơ cũng chẳng ngờ được cậu vừa mới phất lên giàu sụ.
Có điều mấy người dân làng đi ngang qua nhìn thấy Bạch Thuật thay một bộ y phục mới tinh, trên trán lại đeo thêm chiếc đai buộc tóc, liền mở miệng trêu chọc: "Bạch tiểu ca nhi, dạo này đeo thêm cái đai buộc tóc trông ra dáng hẳn nhỉ, nhìn cứ như một vị tiểu lang quân khôi ngô tuấn tú ấy."
Lời này nghe qua thì giống như đang khen ngợi, song thực chất đối với một ca nhi mà nói, đó lại là lời giễu cợt đầy ác ý.
Thế nhưng Bạch Thuật hoàn toàn không hiểu được ẩn ý thâm sâu đó, gu thẩm mỹ của cậu vốn dĩ khác biệt một trời một vực so với người dân bản địa làng Bạch Đường. Nghe bọn họ nói vậy, cậu lại tưởng người ta đang thật lòng khen ngợi mình, liền nở nụ cười híp mí, vui vẻ lên tiếng chào hỏi từng người một.
Mấy người dân làng định bụng châm chọc Bạch Thuật: "..."
Chẳng hiểu sao nhìn bộ dạng kia của cậu, bọn họ ngược lại còn cảm thấy nghẹn họng, bực bội trong lòng.
Khi sắp sửa đi tới gần Tạ gia, trong lòng Bạch Thuật không khỏi dâng lên một nỗi niềm háo hức, mong chờ ẩn hiện.
Chẳng rõ cặp Long Phụng Linh này khi mang tặng, Tạ Hòe Ngọc có đem lòng yêu thích hay không nữa...
Cậu đang rảo bước nhanh hơn hướng về phía Tạ gia, thì ở ngay quãng đường phía trước, cậu chợt nhìn thấy mấy bóng dáng trông vô cùng quen thuộc.
Nói là quen thuộc, song thực chất cậu cũng mới chỉ giáp mặt đúng hai lần. Có điều lần nào bộ dạng đói rách, khổ sở của mấy đứa trẻ kia cũng để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc trong tâm trí cậu.
Vương Mộc Đầu bấy giờ đang dắt theo ba đứa con nhỏ đứng ở bên lề đường, ba đứa trẻ đang khóc lóc om sòm, bên cạnh là một người đàn bà thân hình phốp pháp, thắt lưng thô tròn đang một tay dắt đứa con trai béo ục ịch đang sụt sịt lau nước mắt, một tay chỉ thẳng vào mặt gã mà chửi bới om sòm.
Người đàn bà đanh đá đang ra sức chửi rủa kia chính là Triệu bà nương, thê tử của nhà lão Triệu phú hộ ở phía đông làng. Nhà lão có nhiều ruộng đất, bữa nào cũng có gạo tẻ cơm trắng để ăn, ở cái làng Bạch Đường này cũng được liệt vào hàng có của ăn của để.
Triệu bà nương độc nhất chỉ sinh được một mụn con trai, bởi vậy mụ ta chiều chuộng, coi đứa nhỏ này như cục vàng cục bạc của mình vậy.
Chuyện này thực chất cũng chẳng có gì to tát. Chẳng qua là mấy đứa nhỏ tụ tập chơi đùa cùng nhau, đứa con trai béo của nhà phú hộ Triệu không cẩn thận bước hụt chân ngã một cú đau điếng, mẻ mất một chiếc răng cửa.
Thế nhưng mấy đứa trẻ khác thấy thế liền nhanh chân chạy mất dép, chỉ còn lại ba đứa con ngốc nghếch của Vương Mộc Đầu là vẫn đứng đực mặt ra đó. Thằng nhóc béo ục ịch kia liền khăng khăng đổ lỗi cho ba anh em nhà họ đẩy mình ngã, khóc lóc om sòm chạy về nhà mách mẹ.
"Con trai ta từ bé đến lớn ta chưa từng để nó phải chịu một chút ủy khuất nào. Thế mà ngày hôm nay lại bị ba cái đứa ranh con rách rưới nhà ngươi rắp tâm bắt nạt!" Triệu bà nương chửi đến mức mặt mũi đỏ gay, từng tảng mỡ trên người cứ thế rung lên bần bật theo từng tiếng quát: "Ngươi nhìn mà xem, nhìn cái răng của nó xem, răng quăng ngã mất tiêu rồi kia kìa, giờ phải làm sao đây, cái hạng như ngươi liệu có đền nổi không hả?"
Vương Mộc Đầu bị mụ ta chửi cho vuốt mặt không kịp, gương mặt gã khổ sở, khúm núm cúi gầm đầu đứng ở một bên, lí nhí mở miệng biện bạch: "Triệu tẩu tử... chuyện trẻ con nghịch ngợm cãi vã nhau là chuyện thường tình ở huyện ấy mà, ngươi xem hồi tháng trước, đứa nhỏ nhà ta chẳng phải cũng bị con trai ngươi đẩy ngã một cú đó sao... chuyện nọ bù chuyện kia, hay là lần này coi như xong chuyện đi được không?"
"Cái rắm!" Triệu bà nương gầm lên một tiếng như sấm đánh ngang tai, thẳng thừng thô bạo ngắt lời Vương Mộc Đầu: "Cái loại con trai nhà ngươi da trâu da bò rách chút da thì đáng mấy tiền, mà dám mang ra so bì với cái răng ngọc răng ngà của Bảo Nhi nhà ta hả?"
Mụ ta vừa gầm lên một tiếng, ba đứa nhỏ nhà Vương Mộc Đầu lại càng được một phen hoảng sợ, khóc ré lên dữ dội hơn.
Vương Mộc Đầu trong lòng vô cùng sốt ruột, gã vừa ngẩng đầu lên thì đúng lúc nhìn thấy Bạch Thuật đang sải bước đi ngang qua.
Bạch Thuật lúc này trông hoàn toàn khác biệt so với hai lần gặp gỡ trước đó, cậu khoác trên mình bộ y phục màu thủy sắc sạch sẽ tinh tươm, gương mặt cũng đã có chút da có thịt, trở nên trắng trẻo, mịn màng hơn hẳn.
Gã thoáng ngẩn người ra nhìn, cả khuôn mặt bỗng chốc nóng bừng lên như lửa đốt, đỏ ửng tới tận mang tai.
Nhìn thấy Vương Mộc Đầu, Bạch Thuật có chút ngượng ngùng đưa tay sờ sờ mũi. Trong cái hoàn cảnh dở khóc dở cười thế này, việc có nên tiến lại gần chào hỏi một tiếng hay không xem ra cũng thật là tiến thoái lưỡng nan.
Suy nghĩ một lát, Bạch Thuật chợt nhớ tới việc người này từng có lòng tốt cho cậu một nắm đậu nành trước đây. Tuy rằng cuối cùng cậu chẳng ăn lấy một hạt, song xét thấy tên này bản tính vẫn là người lương thiện, thôi thì cậu đành bấm bụng, cố mà làm đứng ra bao đồng thêm một bận chuyện bao đồng vậy.