Một cây bút lông cừu thân trúc tím bình thường, giá ở tiệm văn phòng phẩm cũng chỉ mười mấy văn tiền một cây, chẳng biết có gì đẹp đẽ. Thiếu gia nhà cậu ngày thường rõ ràng chỉ dùng loại bút lông sói viết chữ nhỏ được tiến cống từ Liêu Đông.
Tiểu Thụ mang cây bút vào thiên sảnh, vừa vặn trông thấy thiếu gia nhà mình đang mỉm cười gạn hỏi gã Lý tú tài kia.
Lúc Tiểu Thụ vừa lui ra, Tạ Hòe Ngọc đã thuận miệng khen ngợi Lý Tam Lang vài câu.
Lý Tam Lang bị tâng bốc đến mức hồn siêu phách lạc, cứ ngỡ đối phương thật lòng tán thưởng mình. Sau đó Tạ Hòe Ngọc hỏi gì gã liền đáp nấy, suýt chút nữa đã khai sạch cả tổ tông mười tám đời ra.
Tạ Hòe Ngọc hỏi gã vài chuyện về việc học hành ở thôn học và quan học, nhưng phần lớn các câu hỏi vẫn chỉ xoay quanh Bạch Thuật.
"Không biết Bạch Thuật có quan hệ thế nào với ngươi? Sao ngươi lại khẳng định y là kẻ vô lại?" Tạ Hòe Ngọc hỏi.
"Nói ra thật hổ thẹn, ca nhi đính hôn với ta hiện tại chính là đường đệ của Bạch Thử." Lý Tam Lang nói: "Tên Bạch Thử kia trước nay toàn ăn bám ở nhà thúc bá, ăn trắng mặc trơn của nhà người ta mà chẳng biết ơn nghĩa gì, lại còn thường xuyên bắt nạt phu lang của ta, tâm địa thực sự quá mực độc ác."
"Ồ, hóa ra là vậy..." Tạ Hòe Ngọc nhướng mày, có vẻ đồng tình gật đầu, rồi lại hỏi: "Đúng rồi, làm sao ngươi biết Bạch Thuật mang bút đến tặng?"
"Chuyện này... Thật có nhục văn nhã... Ta thực sự không tiện nói ra..." Mặt Lý Tam Lang bỗng chốc đỏ bừng.
"Không sao, có gì mà không thể nói chứ." Tạ Hòe Ngọc mỉm cười, ôn hòa như gió xuân: "Ngươi đường đường chính chính, việc gì phải sợ người khác dị nghị."
Được Tạ Hòe Ngọc khích lệ, Lý Tam Lang lưỡng lự một lát rồi nghiến răng nói: "Vậy ta xin mạo muội thưa thật. Kỳ thật cây bút này vốn là y mua để tặng cho ta, nhưng bị ta nghiêm từ từ chối. Y đành phải chuyển sang tặng cho ngài hòng bấu víu nịnh bợ. Đúng là hạng người dày mặt vô sỉ."
Nghe gã nói vậy, Tạ Hòe Ngọc khẽ nhíu mày hỏi: "Ngươi chẳng phải là phu quân tương lai của đường đệ y sao? Tại sao y lại muốn tặng bút cho ngươi?"
Lý Tam Lang lập tức phân bua: "Tạ công tử, ngài không biết đó thôi, hồi Bạch Thử còn nhỏ, cha y từng chủ động sang nhà ta đề cập đến chuyện gả cưới."
Thấy sắc mặt Tạ Hòe Ngọc có vẻ khó coi, gã cứ ngỡ hắn đang chán ghét Bạch Thử liền vội vàng thêm dầu vào lửa: "Đó chẳng qua là lời nói đùa lúc trà dư tửu hậu của bậc cha chú, làm sao coi là thật được. Thế nhưng y lại mơ ước tài học và dung mạo của ta, cứ khăng khăng một mực đòi gả. Sau này khi ta đính hôn với đường đệ y, y vẫn không chịu từ bỏ, suốt ngày bám đuôi dây dưa. Loại ca nhi lăng loàn như vậy thật đáng bị bỏ lồng heo thả trôi sông!"
"Đủ rồi!" Tạ Hòe Ngọc đột ngột quát lớn một tiếng, làm Lý Tam Lang giật bắn mình.
Tiểu Thụ đứng một bên mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, tay vẫn cung kính cầm hộp bút. Thiếu gia nhà cậu trước nay tính tình vô cùng ôn hòa, cậu chưa từng thấy hắn nổi trận lôi đình đến mức này bao giờ.
"Tiểu Thụ, mang cây bút lại đây cho ta." Tạ Hòe Ngọc trầm giọng ra lệnh.
"Dạ." Tiêu Thụ vội vàng dâng hộp bút lên.
Tạ Hòe Ngọc mở hộp, nhấc cây bút lông dê tầm thường ra ngoài. Hắn xoay nhẹ thân bút một vòng, ánh mắt liền dừng lại ở bốn chữ "Dao lâm ngọc thụ" được khắc trên đó.
Bốn chữ này khắc không đẹp, nét chữ còn có phần xiêu vẹo, nguệch ngoạc, vừa nhìn là biết do người không chuyên làm. Thế nhưng Tạ Hòe Ngọc lại ngẩn người ra một thoáng, rồi khóe môi hắn khẽ cong lên, để lộ một nụ cười kín đáo.
"Dao lâm ngọc thụ..." Tạ Hòe Ngọc lẩm nhẩm đầy ẩn ý: "Ngươi nói cây bút này là tặng cho ngươi sao?"
"Dạ... Phải..." Lý Tam Lang bị ánh mắt của Tạ Hòe Ngọc nhìn thấu tâm can, có phần chột dạ.
"Được rồi, Tiểu Thụ, tiễn khách." Tạ Hòe Ngọc cất cây bút vào hộp, không quên lạnh lùng dặn dò: "Từ nay về sau không cho phép vị Lý tú tài này bước chân vào Tạ gia nửa bước. Nếu gã còn dám bén mảng đến đây, cứ việc sai người đánh đuổi ra ngoài. Tạ gia chúng ta không chào đón hạng khách nhân ngậm máu phun người, đổi trắng thay đen như vậy."
Lý Tam Lang bàng hoàng sửng sốt, không hiểu nổi tại sao vị công tử vừa rồi còn trò chuyện vui vẻ, chớp mắt một cái đã lật mặt nhanh hơn lật sách.
Gã vừa bị Tiểu Thụ thẳng tay đẩy ra ngoài, vừa ngoái đầu lại cuống cuồng thanh minh: "Tạ công tử, những lời ta nói đều là sự thật, tuyệt đối không có nửa lời gian dối!"
Sau khi đuổi được Lý Tam Lang ra khỏi đại môn, Tiểu Thụ quay trở lại thư phòng. Cậu không khỏi ngạc nhiên khi thấy thiếu gia nhà mình đang cầm cây bút lông rẻ tiền kia luyện chữ một cách đầy hứng khởi, vừa viết lại vừa chê bai: "Chậc, Tiểu Thụ này, bút lông dê vẫn mềm quá, viết không sướng tay bằng bút lông sói."
Tiểu Thụ nhìn hàng dài bút lông sói thượng hạng xếp ngay ngắn trên bàn sách mà cạn lời. Có bao nhiêu bút tốt không dùng, thiếu gia lại cứ khăng khăng hành hạ bản thân bằng cây bút lông dê khó dùng này, đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.
Nhớ lại tình cảnh vừa rồi, cậu có chút hoài nghi hỏi: "Thiếu gia, ngài nhận ra Lý Tam Lang nói dối từ lúc nào vậy? Con thấy gã nói nghe rất chân thật. Còn vị ca nhi kia nữa, thân phận thấp kém mà suốt ngày đưa đồ đến đây, con thấy y rõ ràng là có mục đích riêng, muốn nịnh bợ ngài thôi."
"Bạch Thuật không có tâm tư đó." Tạ Hòe Ngọc cũng không ngẩng đầu lên, thản nhiên đáp: "Sau này ngươi cũng đừng luôn tìm cớ làm khó dễ y. Ngay từ đầu ta đã không tin một chữ nào của gã Lý Tam Lang kia rồi. Giữ gã lại chẳng qua là muốn xem gã có thể đổi trắng thay đen, bôi nhọ người khác đến mức nào thôi."
Ở Tạ phủ, hắn đã chứng kiến quá nhiều bộ mặt giả tạo, diễn kịch của người đời. Mấy chiêu trò của bọn họ so với gã Lý tú tài này còn cao tay hơn gấp bội.
Qua ngần ấy năm, ai thật lòng ai giả dối hắn chỉ cần liếc mắt là thấu, làm sao có thể bị mấy trò vặt vãnh vụng về này che mắt.
"Thiếu gia, ngài tốt với vị ca nhi đó quá." Tiểu Thụ cảm thán: "Nếu không phải vì y có diện mạo như vậy, con lại cứ ngỡ ngài muốn nạp y vào phủ rồi."
"Đừng nói hàm hồ." Tạ Hòe Ngọc bật cười: "Ta làm sao có thể làm chuyện như thế, dẫu sao y cũng là một ca nhi, đừng làm tổn hại đến thanh danh của người ta."
Hắn khựng lại một chút, rồi nói thêm: "Mà này, diện mạo của y thì làm sao? Ta thấy trông cũng rất được đấy chứ?"
Tiểu Thụ nghe xong liền cạn lời.
Nhìn thấy vẻ mặt muốn nói lại thôi của tiểu sai vặt, Tạ Hòe Ngọc nghiêm túc phân tích: "Ngươi xem, y chẳng qua là vì làm lụng vất vả nên da dẻ có chút rám nắng, chứ thực ra ngũ quan đều rất hài hòa, sắc nét."
So với những ca nhi dung mạo tầm thường lại cứ thích làm điệu bộ e thẹn, uốn éo như nữ tử, trông Bạch Thuật thuận mắt hơn nhiều, ít ra nhìn y cũng phóng khoáng, thanh sạch.
"Thiếu gia à, ngũ quan y có đẹp đến mấy thì trông cũng chẳng khác gì nam tử!" Tiểu Thụ đỡ trán bất lực: "Ngài xem, ngay đến gã Lý Tam Lang kia còn chê bai y để đi tìm ca nhi khác đấy thôi."
Nhắc đến chuyện này, chân mày Tạ Hòe Ngọc lại cau lại. Đến cả Tiểu Thụ cũng nhận ra mối hôn ước thuở trước giữa Lý Tam Lang và Bạch Thuật.
Tên Lý Tam Lang kia trông vừa lấm la lấm lét vừa ngu xuẩn, vậy mà năm xưa Bạch Thuật lại có thể nhìn trúng gã, đúng là có mắt như mù.
Nghĩ đến đây, Tạ Hòe Ngọc bỗng mất hết hứng thú. Hắn dừng bút, bực dọc rửa sạch mực rồi cắm cây bút vào ống, lòng thầm nghĩ mình đâu có thiếu bút, tự dưng lại nổi hứng luyện chữ làm gì không biết.
Thấy vậy, Tiểu Thụ liền ướm hỏi: "Thiếu gia, ngài không viết nữa ạ?"
Tạ Hòe Ngọc sa sầm nét mặt, sải bước đi thẳng ra khỏi thư phòng: "Cây bút này khó dùng chết đi được, đúng là thứ thô lậu, không viết nữa."
Tiểu Thụ đứng trơ mắt nhìn theo, lòng thầm than.
Thiếu gia nhà cậu dạo này tính khí càng lúc càng thất thường, khó hầu hạ quá đi mất...