Trùng Cái Từ Tinh Tế Xuyên Thành Ca Nhi Nông Thôn

Chương 13

Giống những tửu lầu như bọn họ, khách thương lui tới rất đông. Trong đó, người tới ở trọ khó tránh khỏi sẽ tiện thể dùng luôn một bữa cơm ở đây.

Mấy kẻ có tiền kia tới ăn cơm, thích nhất là gọi thịt cá, không sợ đồ ăn đắt, chỉ sợ thức ăn không hợp khẩu vị bọn họ.

Hiện tại thời tiết nóng bức, cá trong tửu lầu phần lớn đều không còn tươi. Loại cá sống như Bạch Thuật mang tới, đương nhiên chính là thứ bọn họ cần nhất.

“Thì ra là vậy.” Bạch Thuật gật đầu nói: “Không biết Nghiêm chưởng quầy mỗi ngày cần bao nhiêu cá sống? Nếu giá cả thích hợp, ta cũng có thể cùng tửu lầu lập quan hệ cung ứng lâu dài.”

“Vị tiểu ca nhi này.” Nghiêm chưởng quầy cười ha hả: “Tửu lầu nhà ta dùng cá không ít đâu. Loại cá nhỏ thế này, cách ngày đưa hai mươi ống cũng bán hết được. Còn cá lớn, mỗi ngày ít nhất cũng tiêu thụ năm con. Một mình ngươi thật sự có thể cung cấp nhiều như vậy sao?”

Nghe Nghiêm chưởng quầy nói vậy, Bạch Thuật thành thật đáp: “Nghiêm chưởng quầy, hiện giờ hai mươi ống cá nhỏ không thành vấn đề. Chỉ là cá lớn thì tạm thời ta chưa kiếm được. Nhưng chỉ cần ngài cho ta vài tháng, sau vài tháng nữa, ta nhất định có thể mang cá lớn tới cho ngài.”

Nghe xong lời Bạch Thuật, Nghiêm chưởng quầy vừa mừng vừa thất vọng.

Mừng là ca nhi trước mắt nói mình có thể mỗi ngày cung cấp hai mươi ống cá nhỏ, thất vọng là đối phương không thể đưa cá lớn tới.

Có điều, với một ca nhi trẻ tuổi như vậy, vốn dĩ ông cũng chẳng ôm hy vọng gì nhiều.

Ngay cả chuyện hai mươi ống cá nhỏ cách ngày giao một lần, ông cũng không trông mong đối phương thật sự có thể ngày nào cũng đưa tới, nên cũng không quá để tâm lời Bạch Thuật nói.

Bạch Thuật cò kè mặc cả với Nghiêm chưởng quầy một phen, cuối cùng chốt giá bốn văn tiền một ống cho toàn bộ số cá. Nhưng ống trúc đựng cá thì không để lại, hắn còn mang về dùng tiếp được, đỡ phải mỗi lần bắt cá lại phải chặt thêm một cây trúc.

Hai bên còn hẹn xong, cách ngày hắn sẽ mang cá tươi tới nữa. Hai mươi ống cá tươi, mỗi ống bảy văn tiền, chỉ là nếu cá chết quá nhiều thì giá sẽ thấp hơn.

Như vậy, tuy hôm nay Bạch Thuật kiếm không quá nhiều, nhưng thu hoạch lại không nhỏ.

Hắn nhận tiền Nghiêm chưởng quầy đưa, đổ cá vào chậu nước, đếm ra bốn mươi văn nhét xuống đế giày, số còn lại vẫn để trên người.

Biết đêm nay Bạch Thuật không quay về, Nghiêm chưởng quầy còn tốt bụng để lại cho hắn một gian phòng dưới không ai ở.

Như vậy Bạch Thuật cũng không cần ngủ đầu đường xó chợ nữa, có thể nằm trong phòng ngủ một giấc ngon lành.

Phòng dưới của Lai Phúc tửu lầu có một cái giường ván gỗ bình thường, trên trải chiếu, còn tốt hơn căn nhà nát hắn đang ở. Bạch Thuật ngủ một giấc tới tận sáng.

Hôm sau, hắn dậy từ sớm, trước tiên bỏ một văn tiền mua cái bánh nướng ven đường, rồi tới sau bếp Lai Phúc tửu lầu xin một bát nước trắng. Ăn uống no đủ xong, hắn mới bắt đầu dạo quanh huyện thành.

Hôm qua là lần đầu tiên Bạch Thuật ra ngoài, mới tới nơi, lại không hiểu giá cả thời này, cho nên đi không ít đường vòng.

Ở Trùng tinh, nửa đời hắn sống trong trường quân đội và hạm đội, biết đánh giặc, biết chỉ huy, điều khiển cơ giáp cũng rất thành thạo, nhưng lại chưa từng làm ăn buôn bán.

Nếu không phải cơ duyên xảo hợp gặp được Nghiêm chưởng quầy, e rằng hôm nay hắn đã phải xám xịt quay về Bạch Đường thôn rồi.

Nhưng dù sao Bạch Thuật cũng là người từng lăn lộn trong xã hội tinh tế, năng lực học hỏi và tư duy đều mạnh hơn phần lớn bá tánh thời này.

Khoa học kỹ thuật ở tinh tế phát triển, cho dù chưa từng ăn thịt heo thì cũng đã thấy heo chạy.

Sau một đêm suy nghĩ, Bạch Thuật cũng tự ngộ ra được. Nếu muốn thật sự làm nên chuyện, hắn phải hiểu rõ giá hàng và phong tục ở thế giới này. Vì thế hôm nay hắn không vội trở về, mà quyết định đi dạo huyện thành cho thật kỹ.

Huyện thành không có cửa hàng nào quá lớn. Ngoài tiệm gạo và vài tửu lầu, cũng chỉ có mấy cửa hàng bán vải vóc cùng hàng khô là làm ăn khá khẩm hơn chút.

Bạch Thuật cầm thử một nắm cải thìa xanh mướt, nghĩ bụng rau ngon thế này thế nào cũng phải ba văn tiền một cân.

Hắn mở miệng hỏi thử, không ngờ đại thẩm bán rau nói nửa văn tiền là mua được một đống.

Bạch Thuật hơi kinh ngạc, nhưng nghĩ lại cũng thấy bình thường. Dù sao nhà nào cũng tự trồng rau được, rau xanh có ngon hơn nữa cũng chẳng phải đồ hiếm lạ.

Đi một vòng khảo sát xong, hắn mới phát hiện giá cả ở huyện thành còn thấp hơn tưởng tượng của mình.

Rau dưa là thứ rẻ nhất, hơn nữa người bán còn nhiều hơn người mua.

Rẻ thứ hai chính là lương thực. Một cân đậu hoặc kê chỉ một văn tiền, một cân gạo tẻ hai văn tiền. Gạo nếp tốt thì đắt hơn chút, cũng chỉ ba văn một cân.

So với lương thực, thịt đắt hơn nhiều, nhưng một cân thịt heo cũng chỉ mười hai văn. Thịt dê thịt bò còn mắc hơn nữa, mà đa số cửa hàng bán đều là thịt khô.

Dù sao ở thế giới này không có thức ăn chăn nuôi để vỗ béo heo, nông dân nuôi lớn được một con heo không dễ dàng gì, lại không có tủ lạnh bảo quản thịt tươi. Cho nên sau khi mổ heo, phần lớn đều được ướp muối làm thành thịt khô rồi bán từng miếng.

Nghĩ lại chuyện mình bán tám văn một ống cá, Bạch Thuật có chút xấu hổ.

Chẳng trách hôm qua hắn mãi không bán được. Dù sao thời đại này cá cũng không phải thứ quý hiếm gì, ngồi câu ngoài sông một ngày cũng kiếm được vài con. Thêm vài văn nữa là người ta mua được thịt heo rồi.

Bạch Thuật gần như đi dạo hết toàn bộ cửa hàng trong huyện thành, sau đó bỏ mười văn tiền may một bộ quần áo mới, lại bỏ năm văn mua một đôi giày.

Quần áo trên người hắn thật sự quá rách, lại không có đồ thay, mặc tới mức bốc mùi chua. Giày cũng bị hắn mang tới ướt sũng, cực kỳ khó chịu. Cho dù Bạch Thuật không có thói ở sạch, cũng thật sự không chịu nổi nữa.

Hẹn với chủ tiệm xong, Bạch Thuật gói đôi giày mới lại, hẹn hai ngày nữa tới lấy quần áo, rồi rời khỏi cửa hàng.

Sau đó hắn xoay người đi vào một tiệm văn phòng phẩm, bắt đầu chọn bút lông.

Lần đầu tiên kiếm được tiền, thế nào cũng phải mua cho Tạ Hòe Ngọc một món quà mang về mới được.

Hôm qua hắn thấy Tạ Hòe Ngọc luyện chữ, mình tặng một cây bút lông chắc chắn sẽ không sai.

Lúc Bạch Thuật đang nhìn mấy cây bút trong tiệm, bên trong còn có vài vị khách khác cũng đang chọn văn phòng phẩm.

Hắn nhìn một lúc mà không biết loại bút nào mới tốt, bèn lén quan sát xem mấy người bên cạnh chọn loại gì.

Mấy người kia mặc áo vải xám, cầm sách trên tay, trông giống học sinh nhà nông đang theo học.

Tuổi chừng hai mươi mấy, cũng không lớn hơn thân thể hiện tại của Bạch Thuật bao nhiêu.

“Tử Văn huynh, ngươi chọn xong chưa?” Một người mua xong ít giấy Tuyên Thành liền thúc giục thanh niên mặt vuông đứng bên cạnh đang chọn bút.

Người được gọi là Tử Văn kia vội đáp một tiếng, rồi vội vàng chọn một trong hai cây bút đưa cho tiểu nhị: “Lấy cây này đi, bao nhiêu tiền?”

“Mười văn tiền.” Chưởng quầy vẫn chưa từ bỏ ý định khuyên: “Công tử, hay là mua cây kia đi? Tuy giá mắc hơn chút nhưng xúc cảm rất tốt. Khách quen tới tiệm chúng ta phần lớn đều mua cây đó.”

Thanh niên kia không kiên nhẫn nhíu mày, ném xuống mười văn tiền nói: “Không cần, lấy cây này.” Nói xong liền nhét cây bút vào ngực áo.

“Cây bút còn lại bao nhiêu tiền? Ta muốn.” Bạch Thuật lập tức lên tiếng.

“Chỉ mười lăm văn thôi.” Chưởng quầy cười đáp: “Tiểu ca nhi muốn xem thêm không? Bút này ngài dùng hay tặng người? Ta có thể giới thiệu cho ngài.”

Lời Bạch Thuật khiến thanh niên vừa mua bút kia quay đầu nhìn hắn. Nhưng sau khi thấy rõ mặt hắn, cả người đối phương liền khựng lại.

“Bạch Thử? Sao ngươi lại ở đây?” Thanh niên kia đầy vẻ chán ghét lùi về sau hai bước, trong mắt tràn ngập sự ghê tởm đối với Bạch Thuật.