Trọng Sinh Thập Niên 80: Vợ Tôi Có Chút "Nóng Tính"

Chương 63: Bức điện tín dày như một bức thư

Anh bưu tá không dám nhìn thẳng vào cô vì cô quá đẹp, nhưng với đạo đức nghề nghiệp, anh vẫn thành khẩn khuyên một câu: "Nếu không có việc gì quá gấp, cô nên bảo người ta viết thư tay, bưu điện vẫn giao về tận xã mà."

Hạ Tiểu Lan nhận lấy phong bì. Anh bưu tá cho rằng người gửi là một kẻ ngốc thừa tiền, còn cô gái này tuy đẹp thật nhưng có vẻ thích phô trương. Ai mà lại gửi điện tín theo kiểu "nhà giàu mới nổi" thế này chứ? Anh ta chỉ có thể đoán đó là Chu Thành. Tiểu Lan còn chưa kịp đọc nội dung đã vội vào gặp ông Trần Vương Đa để lo chuyện thư giới thiệu.

Nghe tin cô định đi Quảng Châu, vẻ mặt ông Trần trở nên nghiêm nghị: "Con gái con lứa đi xa một mình nguy hiểm lắm, đủ mọi hạng người trên đời, con phải hết sức cẩn thận."

"Ông nội Trần cứ yên tâm, cháu biết tự chăm sóc mình mà."

Thái độ của Tiểu Lan rất mực ngoan ngoãn. Trần Vương Đa dù không yên tâm nhưng cô cũng chẳng phải con cháu trong nhà nên ông chỉ có thể nhắc nhở chứ không thể ngăn cản. Nhờ mối quan hệ thân tình, việc xin thư giới thiệu diễn ra rất suôn sẻ. Nhưng chuyện Tiểu Lan đi xa không làm nhà họ Trần xôn xao bằng bức điện tín kỳ lạ kia.

Chị dâu Trần lo lắng ra mặt, nói với chồng: "Cái cô bé này quan hệ xã hội phức tạp thật đấy. Thằng Thanh nhà mình tính tình thật thà, liệu có giữ chân được cô ấy không?"

Tâm lý các bà mẹ chồng tương lai đều thế cả: con dâu bình thường thì chê không xứng với con trai mình, mà con dâu giỏi giang quá thì lại lo con trai mình bị lép vế, bồn chồn không yên. Tuy nhiên, bà nội Trần thì lại nghĩ thoáng hơn: "Nhà thằng Lưu Vĩnh vừa đánh tiếng trong làng là đợi con bé đỗ đại học mới tính chuyện chồng con mà."

Chị dâu Trần lườm chồng một cái. Ban đầu chị nghĩ Tiểu Lan mà đỗ đại học thì quá xứng đôi vừa lứa với Trần Thanh. Nhưng giờ thấy cô có những mối quan hệ mờ ám khác, lại có người săn đón rầm rộ thế kia, giá trị của cô trong mắt chị bỗng chốc tăng vọt.

"Ông xem, ai mà lại gửi cái bức điện tín kiểu đó? Kể cả có giàu đến mấy cũng chẳng ai làm cái trò phô trương ấy!"

Dù chị dâu Trần đã về nhà nhưng tâm trí vẫn cứ treo ngược ở nhà họ Lưu, chỉ ước gì có thể giật lấy bức điện tín kia để xem rốt cuộc bên trong viết cái gì.

...

"Chào Tiểu Lan, là anh đây. Từ lúc chia tay, anh luôn muốn về An Khánh thăm em nhưng lại vướng chút việc vặt ở Bắc Kinh. Anh nhớ em nhiều lắm, không biết em có chút nào nghĩ đến anh không? Khi em đọc được những dòng này, chắc anh đã xuất phát từ Bắc Kinh rồi, dự kiến ba ngày nữa sẽ tới nơi. Anh vẫn ở chỗ cũ, mong sớm được gặp em... Chu Thành nhớ em."

Bức điện tín của Chu Thành dài tới cả nghìn chữ! Ngoài việc hẹn ngày gặp mặt, phần lớn nội dung còn lại toàn là những lời "mật ngọt chết ruồi", nào là anh nhớ cô ra sao, rồi vẽ ra tương lai của hai đứa thế nào.

Hạ Tiểu Lan đọc mà thấy vừa buồn cười vừa có chút gì đó không ghét nổi. Cô cứ ngỡ cuộc gặp với Chu Thành chỉ là thoáng qua, thấy anh im hơi lặng tiếng suốt nửa tháng qua, ai ngờ anh lại trở lại theo cách ồn ào thế này. Chu Thành thừa thông minh để biết chỉ cần một bức điện ngắn gọn là đủ nếu muốn hẹn gặp sau ba ngày. Vậy tại sao anh phải làm rùm beng lên như vậy?

Tuyên bố chủ quyền.

Bốn chữ này bỗng hiện lên trong đầu Tiểu Lan. Bảo là làm bạn trước sao? Chu Thành đúng là đồ "ngụy quân tử"!

Nhưng có một lý do khiến cô không quá bận tâm đến sự bàn tán của dân làng: cô thực sự cần một cái cớ để dập tắt những lời tán tỉnh không mong muốn. Dân làng Thanh Tĩnh dù có đồn thổi thế nào thì họ cũng chẳng biết Chu Thành là ai, nhưng những lời đó chắc chắn sẽ lọt tai nhà họ Trần. Cô vốn không có tình cảm với Trần Thanh, mà nhà họ Trần lại có ơn lớn với cô, cô không muốn vì chuyện này mà làm sứt mẻ tình cảm giữa hai nhà.

Mợ nói đúng, cô cần một "tấm bình phong" đủ mạnh để tránh những rắc rối không đáng có.

Hạ Tiểu Lan gấp bức điện tín lại rồi cất kỹ mang về nhà.

Bức điện tín tuy ồn ào nhưng không phải thứ quan trọng nhất lúc này. Nếu thiếu tờ thư giới thiệu của xã, cô thậm chí còn khó mà mua nổi vé tàu, chứ đừng nói đến chuyện tìm nơi ăn chốn ở hay đi lại nơi đất khách quê người. Thời đó chưa có thẻ căn cước, thư giới thiệu là thứ duy nhất chứng minh danh tính, trong đó ghi rõ lai lịch và mục đích chuyến đi.

Hạ Tiểu Lan, thường trú tại làng Thanh Tĩnh, huyện An Khánh, tỉnh Hà Nam, đi "thăm thân"... Làng Thanh Tĩnh làm gì có doanh nghiệp cấp xã nào, nên cô không thể khai là đi nhập sỉ quần áo hay mua nhu yếu phẩm cho làng được.

"Mợ ơi, thư giới thiệu xong rồi đây ạ."

Lý Phượng Mai cũng biết mặt chữ. Sau khi đọc kỹ tờ giấy, bà đưa lại cho cháu gái rồi tặc lưỡi: "Cái con bé này, đúng là ngang như cua!"

Bà hỏi Tiểu Lan định khi nào thì đi, cô ngập ngừng một lát rồi đáp: "Chắc vài ngày nữa ạ."

Chuyện Chu Thành và Khang Vĩ cứu mạng mình năm xưa chỉ có Tiểu Lan và cậu Lưu Vĩnh biết rõ; mợ Lý Phượng Mai và mẹ Lưu Phân hoàn toàn không hay biết gì. Cái ơn được chở về nhà khi Chu Thành "giả vờ" bong gân thì có thể trả bằng bình dưa muối hay mấy cái bánh bao thịt, chứ cái ơn cứu mạng khỏi tay lũ côn đồ thì không thể chỉ gói gọn trong một bữa ăn đơn sơ như thế được.

Hạ Tiểu Lan chưa định cho Chu Thành vào nhà ngay lúc này, nên cô cũng chưa bàn bạc gì thêm với mợ.

Để đón đầu sự xuất hiện của Chu Thành, cô đã gói ghém sẵn lương khô gia đình chuẩn bị rồi lên đường ra thị trấn. Cô dự định sau khi gặp anh sẽ đi thẳng lên ga tỉnh để mua vé tàu. Hành trang đi xa của cô rất "đúng điệu" thời bấy giờ: một chiếc bình tông màu xanh quân đội, trứng luộc, bánh bao nướng nhân rau muối và sườn heo kho.

Cơm tàu thì vừa đắt vừa dở, còn đồ ăn bán dạo ở sân ga thì vệ sinh thực phẩm là một dấu hỏi lớn. Cô thấy yên tâm hơn khi mang đồ nhà. Vì không biết sẽ bị hoãn lại mấy ngày, nên khi ra đến huyện, Tiểu Lan ghé qua trường học trước.

Lý Phượng Mai và Lưu Phân đều muốn tiễn ra tận ga nhưng cô từ chối khéo.

Kể từ kỳ thi tuyển đầu tiên ở huyện và được phép tự học tại nhà, đây là lần thứ hai cô quay lại trường. Trước đó, gia đình Hạ Trường Chính vẫn còn ở làng Đại Hà. Hiện giờ, Trương Thúy Hoa và Giang Liên Hương đang tất bật điều hành "Quán Ăn Vặt Nhà Họ Trương", bận đến tối mắt tối mũi nên chẳng ai để ý đến hành tung của cô.

Hạ Tiểu Lan đã vài lần xuất hiện ở khu vực gần trường và bệnh viện huyện mà nhà họ Hạ không hề hay biết. Nhưng lần này, khi cô vừa tới gần trường, Hạ Hồng Hạ đã nhìn thấy!

Hạ Hồng Hạ đang phụ việc ở quán ăn vặt, mắt lúc nào cũng dán chặt vào cổng trường THPT số 1 của huyện — ngôi trường danh giá nhất vùng. Mọi nam sinh có triển vọng đỗ đại học ở đây đều là mục tiêu tiềm năng trong mắt cô ta. Thế nên, khi Hạ Tiểu Lan vừa xuất hiện ở cổng trường, Hạ Hồng Hạ là người đầu tiên phát hiện.

"Nó làm cái gì ở đây thế kia?"

Hạ Hồng Hạ nhìn chằm chằm theo bóng dáng Tiểu Lan, ánh mắt đầy vẻ nghi kị và ghen ghét.

Nhà họ Hạ luôn đinh ninh rằng sau khi ly hôn, mẹ con Lưu Phân phải sống trong cảnh nghèo khổ bần cùng. Hạ Hồng Hạ đoán cái đứa em họ đáng ghét kia giờ chắc đang chết đói hoặc sống lay lắt như một kẻ ăn bám. Nó chắc phải đầu tắt mặt tối ngoài đồng, mang danh xấu rồi chịu khổ hơn cả hồi ở nhà họ Hạ mới đúng... Vậy mà tại sao Hạ Tiểu Lan đang đứng trước mặt cô ta lại ăn mặc chỉnh tề, trông khỏe mạnh, tràn đầy sức sống và tự tin bước vào trường như thế kia?!

Một đứa con gái tai tiếng như nó mà dám vác mặt đến nơi tôn nghiêm này sao?

Hạ Hồng Hạ suy bụng ta ra bụng người, tin chắc rằng Hạ Tiểu Lan lại đang định cặp kè với anh sinh viên tương lai nào đó ở trường này. Đúng là đồ trơ trẽn! Quyến rũ bạn trai của chị Tử Vũ không thành, giờ lại định tìm mục tiêu mới hả?

Việc kiểm soát ra vào ở trường chuyên huyện rất nghiêm ngặt. Hạ Hồng Hạ đã nhiều lần định lẻn vào nhưng đều bị bảo vệ chặn đứng. Họ nhẵn mặt cô ta là đứa làm thuê ở quán ăn vặt nên chẳng bao giờ cho vào khuôn viên trường.

Thế mà Hạ Tiểu Lan lại ngang nhiên đi qua cổng mà không hề bị chặn lại! Tại sao nó lại được vào trường THPT số 1 một cách dễ dàng như thế?!

Hạ Hồng Hạ cảm thấy ngọn lửa ghen tuông bùngcháy dữ dội trong lòng. "Mợ ơi, con ra ngoài một lát!"