Trọng Sinh Thành Tân Nương Thay Thế

Chương 6

 

Sau tiệc ngắm sen, trong cung yên tĩnh được hai ngày.

Hai ngày ấy, Tạ Vãn Ninh tưởng rằng mọi chuyện đã lắng xuống.

Nhưng nàng biết rõ.

Trong hoàng cung, sự bình yên đôi khi chỉ là khoảng lặng trước khi sóng lớn kéo đến.

Nam Cung Tư Uyển

Đêm đó, mưa bất ngờ đổ xuống.

Mưa đầu thu không lớn, nhưng dai dẳng.

Từng giọt nước rơi trên mái ngói Thanh Huy điện, tạo thành âm thanh đều đều khiến người ta khó lòng ngủ yên.

Tạ Vãn Ninh vừa đặt sách xuống thì nghe bên ngoài truyền đến tiếng bước chân vội vàng.

“Tôn ma ma?”

Nàng nhìn người vừa bước vào.

Sắc mặt Tôn ma ma trắng bệch.

“Thái t.ử phi.”

“Lão nô có chuyện quan trọng bẩm báo.”

Tạ Vãn Ninh lập tức nhận ra có điều bất thường.

Nàng cho tất cả cung nhân lui xuống.

“Nói đi.”

Tôn ma ma hạ thấp giọng.

“Kho nội vụ vừa phát hiện thiếu mất một hộp trân châu Đông Hải.”

“Đó là vật Hoàng thượng ban cho Thái t.ử điện hạ trước ngày đại hôn.”

Tạ Vãn Ninh nhíu mày.

“Bao lâu phát hiện?”

“Chiều nay.”

“Ai phụ trách?”

“Là Lý tổng quản của kho nội vụ.”

Tạ Vãn Ninh im lặng.

Một hộp trân châu không phải vật nhỏ.

Nhưng điều đáng chú ý không phải là mất đồ.

Mà là…

Vì sao lại mất đúng vào lúc này?

Sau khi nàng vừa bước vào Đông Cung chưa lâu.

Sau khi trong cung có nhiều lời bàn tán về thân phận của nàng.

Nếu chuyện này xử lý không tốt, người khác sẽ lập tức nói:

Thái t.ử phi mới vào cung đã khiến Đông Cung xảy ra mất mát.

Đây không còn là chuyện một hộp trân châu.

Mà là danh dự của nàng.

“Điện hạ đâu?”

“Từ cung Hoàng thượng trở về chưa?”

“Chưa.”

Tạ Vãn Ninh đứng dậy.

“Đưa ta đến kho nội vụ.”

Tôn ma ma giật mình.

“Nhưng trời đang mưa…”

“Nếu chuyện này đã xảy ra, chờ đến sáng mới xử lý mới là sai.”

Nàng khoác áo choàng.

“Đi.”

Kho nội vụ nằm ở phía tây hoàng cung.

Nơi này luôn có trọng binh canh giữ.

Một chiếc hộp trân châu biến mất không thể nào là chuyện đơn giản.

Khi Tạ Vãn Ninh đến nơi, Lý tổng quản đã quỳ sẵn bên ngoài.

“Nô tài tham kiến Thái t.ử phi.”

“Đứng lên.”

Tạ Vãn Ninh nhìn cửa kho.

“Mở cửa.”

Lý tổng quản hơi do dự.

“Thái t.ử phi, nơi này…”

“Ta biết quy củ.”

Nàng cắt lời.

“Nhưng hiện tại vật của Đông Cung bị mất.”

“Ta chỉ muốn xem nơi xảy ra chuyện.”

Lý tổng quản không dám cãi.

Cửa kho được mở.

Bên trong vẫn ngăn nắp.

Tạ Vãn Ninh bước vào.

Nàng không nhìn những chiếc rương quý giá.

Mà nhìn mặt đất.

Một lát sau, nàng dừng lại.

“Ở đây.”

Mọi người nhìn theo.

Dưới chân kệ gỗ có một vệt nước rất nhạt.

Lý tổng quản kinh ngạc.

“Chẳng lẽ…”

Tạ Vãn Ninh cúi xuống.

Nàng dùng khăn tay lau nhẹ.

Trên khăn xuất hiện một vệt màu đen.

“Không phải nước.”

“Là mực.”

Tôn ma ma lập tức hiểu ra.

“Có người đã cố tình để lại dấu vết?”

Tạ Vãn Ninh lắc đầu.

“Không.”

“Nếu muốn trộm, sẽ không để lại thứ dễ phát hiện như vậy.”

“Nơi này bị động tay.”

Nàng nhìn chiếc kệ.

“Người lấy trân châu không muốn giấu.”

“Hắn muốn chúng ta tìm thấy.”

Lý tổng quản biến sắc.

“Ý của nương nương là…”

“Có người muốn vu oan.”

Đúng lúc ấy.

Ngoài cửa truyền đến giọng thái giám.

“Thái t.ử điện hạ giá lâm!”

Mọi người lập tức quỳ xuống.

Thái t.ử bước vào trong mưa.

Áo choàng đen còn vương vài giọt nước.

Hắn nhìn Tạ Vãn Ninh.

“Chuyện gì xảy ra?”

Tạ Vãn Ninh kể lại mọi việc.

Thái t.ử nghe xong, ánh mắt lạnh đi.

“Có ai ra vào kho hôm nay?”

Lý tổng quản lập tức đáp:

“Chỉ có người của kho nội vụ.”

“Tra.”

Một chữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Không nặng.

Nhưng khiến tất cả mọi người run lên.

Chưa đầy nửa canh giờ sau.

Danh sách được đưa tới.

Một cái tên khiến Tạ Vãn Ninh dừng mắt.

“Tiểu Thuận?”

Lý tổng quản gật đầu.

“Đúng.”

“Là thái giám phụ trách ghi chép.”

“Nhưng hắn đã mất tích.”

Thái t.ử nhìn nàng.

“Nàng nghĩ sao?”

Tạ Vãn Ninh không trả lời ngay.

Nàng nhìn danh sách.

Sau đó hỏi:

“Ngày hôm nay có ai sửa lại sổ sách không?”

Lý tổng quản giật mình.

“Có.”

“Tiểu Thuận.”

“Chiều nay hắn nói viết nhầm một dòng.”

Tạ Vãn Ninh cầm quyển sổ lên.

Mở đến trang đó.

Quả nhiên.

Một dòng chữ đã bị sửa.

Nhưng người sửa lại dùng loại mực khác.

Nàng khẽ cười.

“Đây mới là mục đích.”

“Hắn không muốn lấy trân châu.”

“Hắn muốn thay đổi một phần ghi chép, để tạo ra bằng chứng giả.”

Thái t.ử nhìn nàng.

“Ý nàng là có người đứng sau?”

“Không chỉ có người đứng sau.”

Nàng đặt quyển sổ xuống.

“Người này hiểu quy củ trong cung.”

“Biết kho nội vụ.”

“Biết cách khiến Đông Cung bị nghi ngờ.”

Sắc mặt Thái t.ử lạnh hơn.

“Người trong cung.”

“Đúng.”

Đêm đó.

Một tin tức khiến cả Đông Cung chấn động.

Tiểu Thuận bị bắt.

Nhưng trước khi bị bắt, hắn đã kịp uống t.h.u.ố.c độc.

Hắn c.h.ế.t trong lao.

Không để lại bất kỳ lời khai nào.

Mọi manh mối một lần nữa bị cắt đứt.

Tạ Vãn Ninh đứng trước cửa sổ.

Nhìn màn mưa ngoài trời.

Thái t.ử đứng bên cạnh.

“Người này rất cẩn thận.”

“Nếu hắn đã chọn c.h.ế.t, chứng tỏ người phía sau có thứ khiến hắn sợ hơn cả cái c.h.ế.t.”

Tạ Vãn Ninh nói.

Thái t.ử im lặng.

Một lúc sau hỏi:

“Nàng sợ không?”

Nàng quay đầu.

“Điện hạ nghĩ sao?”

“Cô hỏi nàng.”

Tạ Vãn Ninh nhìn ánh nến.

Kiếp trước, nàng từng sợ.

Sợ mất lòng người khác.

Sợ bị bỏ rơi.

Sợ không được yêu thương.

Nhưng bây giờ…

Nàng chỉ sợ một điều.

Không đủ mạnh để bảo vệ những gì mình muốn giữ.

“Không.”

Nàng đáp.

“Thần thiếp không sợ.”

“Vì thần thiếp biết…”

Nàng nhìn thẳng vào hắn.

“Người muốn hại thần thiếp, nhất định sẽ còn ra tay.”

“Chỉ cần hắn còn ra tay.”

“Thì sẽ có ngày để lộ sơ hở.”

Thái t.ử nhìn nàng thật lâu.

Sau đó khẽ nói:

“Nàng đúng là càng ngày càng giống một người mà cô từng gặp.”

Tạ Vãn Ninh hơi ngẩn ra.

“Ai?”

Hắn không trả lời.

Chỉ nhìn màn mưa.

“Bảy năm trước.”

“Cô từng gặp một cô bé ở ngoài thành.”

“Cô bé ấy cũng nói một câu giống nàng.”

“Muốn bắt được kẻ xấu, không cần chạy theo hắn.”

“Chỉ cần đứng yên.”

“Chờ hắn tự bước vào bẫy.”

Tạ Vãn Ninh im lặng.

Nàng không biết.

Bảy năm trước.

Người Thái t.ử gặp…

Chính là nàng.

Mà càng không biết rằng.

Từ rất lâu trước khi nàng bước vào Đông Cung…

Có một người đã từng nhớ đến nàng.

Sáng hôm sau.

Một tin tức kinh thiên động địa truyền khắp hậu cung.

Một cung nữ bên cạnh một vị phi tần bị phát hiện lén lút liên hệ với Tiểu Thuận trước khi hắn c.h.ế.t.

Mọi ánh mắt lập tức đổ về phía cung điện phía tây.

Cuộc đấu đầu tiên trong cung.

Cuối cùng cũng bắt đầu lộ mặt.

Và lần này…

Tạ Vãn Ninh không chỉ muốn tự bảo vệ mình.

Nàng muốn biết.

Ai đang thật sự muốn kéo nàng xuống khỏi vị trí Thái t.ử phi.