Trọng Sinh Thành Tân Nương Thay Thế

Chương 5

Chương 6: Tiệc ngắm sen

Ba ngày sau.

Hồ Ngọc Bích trong cung nở rộ những đóa sen đầu mùa.

Từ sáng sớm, cung nhân đã bận rộn chuẩn bị. Những chiếc bàn nhỏ được đặt quanh hồ, trên bàn bày đủ loại điểm tâm tinh xảo cùng trà mới hái. Gió nhẹ thổi qua mặt nước, mang theo hương sen thanh mát khiến lòng người cũng dịu lại vài phần.

Nhưng Tạ Vãn Ninh biết.

Nơi càng đẹp, càng không có nghĩa là càng yên bình.

Hậu cung vốn giống như mặt hồ này.

Nam Cung Tư Uyển

Bên ngoài trong trẻo tĩnh lặng.

Nhưng dưới lớp nước sâu lại không biết có bao nhiêu dòng chảy ngầm.

Nàng vừa đến đình Ngọc Bích, đã nhìn thấy không ít ánh mắt hướng về phía mình.

Có người tò mò.

Có người dò xét.

Cũng có người không hề che giấu sự không vui.

Tạ Vãn Ninh chỉ bình thản hành lễ với Hoàng hậu.

“Nhi tức thỉnh an mẫu hậu.”

Hoàng hậu nhìn nàng, khẽ gật đầu.

“Đứng lên đi.”

Hôm nay bà không mặc phượng bào quá cầu kỳ, chỉ khoác một bộ cung trang màu vàng nhạt. Nhưng khí chất đoan trang uy nghi vẫn khiến tất cả mọi người không dám thất lễ.

“Tạ gia xảy ra chuyện, con chịu không ít lời bàn tán.”

Hoàng hậu chậm rãi nói.

“Nhưng đã vào Đông Cung, con chính là Thái t.ử phi.”

“Người khác nói gì không quan trọng.”

“Quan trọng là con phải biết mình nên làm gì.”

Tạ Vãn Ninh cúi đầu.

“Nhi tức hiểu.”

Hoàng hậu nhìn nàng một lát rồi không nói thêm.

Bà muốn xem.

Rốt cuộc nữ t.ử này có thật sự giống như lời Thái t.ử nói hay không.

Buổi tiệc bắt đầu.

Các vị phu nhân lần lượt dâng lễ vật mừng mùa sen.

Không khí dần trở nên náo nhiệt.

Đúng lúc ấy, một giọng nói trong trẻo vang lên.

“Thái t.ử phi.”

Tạ Vãn Ninh quay đầu.

Người gọi nàng chính là quận chúa An Ninh.

Nàng ta là cháu gái của Hoàng hậu, từ nhỏ được nuôi dưỡng trong cung, tính tình nổi tiếng kiêu ngạo.

An Ninh cười nhẹ.

“Nghe nói Thái t.ử phi tài trí hơn người.”

“Nhân hôm nay cảnh đẹp, không bằng cùng mọi người chơi một trò.”

Một vài người bên cạnh lập tức hưởng ứng.

“Đúng vậy.”

“Nghe nói Thái t.ử phi xuất thân Tạ phủ, nhất định tài hoa không kém.”

Tạ Vãn Ninh nhìn nụ cười trên mặt An Ninh.

Nàng hiểu.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

“Nếu là trò vui, thần thiếp đương nhiên không từ chối.”

An Ninh lập tức sai người mang ra một chiếc hộp gỗ.

Bên trong là những thẻ ngọc nhỏ.

“Mỗi người rút một thẻ.”

“Trên đó có câu hỏi về cầm kỳ thi họa.”

“Ai không trả lời được sẽ phải uống một chén rượu sen.”

Nghe thì giống trò chơi bình thường.

Nhưng Tạ Vãn Ninh biết.

Trong cung không có trò chơi đơn giản.

Quả nhiên.

Những người trước đó rút thẻ đều gặp câu hỏi vừa sức.

Cho đến lượt nàng.

Cung nữ đưa chiếc hộp đến trước mặt.

Tạ Vãn Ninh tùy ý rút một thẻ.

Vừa mở ra.

Nàng nhìn thấy dòng chữ:

“Xin hỏi, trong cửu cung đồ, làm thế nào để dùng một nét b.út đi qua tất cả các điểm mà không được lặp lại?”

Mọi người xung quanh lập tức im lặng.

Đây không phải câu hỏi về cầm kỳ thi họa.

Mà là một câu đố.

Khó hơn rất nhiều.

An Ninh khẽ cười.

“Thái t.ử phi có cần thêm thời gian không?”

Tạ Vãn Ninh nhìn bàn cờ được cung nhân đặt xuống.

Chín điểm được xếp thành hình vuông.

Nàng không lập tức trả lời.

Kiếp trước, khi còn ở lãnh viện, nàng từng đọc rất nhiều sách để g.i.ế.c thời gian.

Trong đó có một quyển tạp thư ghi chép những trò chơi dân gian.

Nàng từng thấy câu đố này.

Nhưng nàng không vội đưa ra đáp án.

Bởi nàng biết, đôi khi thắng quá nhanh cũng là một loại sai lầm.

Nàng cầm b.út.

Sau đó nhẹ nhàng vẽ một đường.

Một nét.

Liền mạch.

Không hề dừng lại.

Mọi người sững sờ.

An Ninh cau mày.

“Sao có thể?”

Tạ Vãn Ninh đặt b.út xuống.

“Quận chúa.”

“Người vừa nói đi qua tất cả các điểm.”

“Nhưng chưa từng nói không được vượt ra ngoài phạm vi ban đầu.”

Nàng chỉ vào nét b.út kéo dài ra ngoài ô vuông.

“Nếu cứ tự giới hạn bản thân trong khuôn khổ có sẵn, tất nhiên sẽ không tìm được đường đi.”

Một câu nói đơn giản.

Nhưng khiến những người xung quanh im lặng.

Hoàng hậu nhìn nàng, ánh mắt hơi thay đổi.

Đây không chỉ là giải câu đố.

Mà là cách nhìn nhận vấn đề.

An Ninh c.ắ.n môi.

Nàng vốn muốn khiến Tạ Vãn Ninh mất mặt.

Không ngờ lại bị đối phương hóa giải nhẹ nhàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng nàng ta không dễ dàng bỏ qua.

Một lát sau, An Ninh lại cười.

“Thái t.ử phi quả nhiên thông minh.”

“Vậy không biết người có thể nhận ra một chuyện khác không?”

Nàng ta chỉ về phía hồ sen.

“Vừa rồi có người làm rơi một chiếc trâm ngọc xuống hồ.”

“Chiếc trâm ấy là vật Hoàng hậu nương nương ban thưởng.”

“Nếu không tìm thấy, e rằng thật đáng tiếc.”

Cung nữ lập tức cúi đầu.

“Nô tỳ sơ suất.”

Hoàng hậu nhíu mày.

“Đã rơi ở đâu?”

An Ninh nhìn quanh.

“Chính là khu vực Thái t.ử phi vừa đi qua.”

Một câu nói khiến mọi ánh mắt lập tức chuyển hướng.

Tạ Vãn Ninh nhìn mặt hồ.

Nếu người khác gặp tình huống này, có lẽ sẽ lập tức giải thích.

Nhưng nàng không.

Nàng chỉ hỏi:

“Chiếc trâm rơi lúc nào?”

Cung nữ đáp:

“Khoảng một khắc trước.”

“Vậy lúc đó ai ở gần nơi ấy?”

Mọi người bắt đầu nhìn nhau.

An Ninh hơi biến sắc.

Tạ Vãn Ninh tiếp tục:

“Nếu chiếc trâm thật sự rơi xuống hồ, nước sẽ có dấu vết.”

“Cung nữ vừa nói rơi một khắc trước.”

“Nếu vậy mặt nước phải còn gợn.”

Nàng bước đến bên hồ.

Mặt nước phẳng lặng.

Không có bất kỳ dấu hiệu nào.

Tạ Vãn Ninh nhìn xuống chân cung nữ kia.

“Nhưng trên giày của ngươi lại có bùn.”

Sắc mặt cung nữ lập tức trắng bệch.

“Ta…”

Tạ Vãn Ninh bình tĩnh nói:

“Ngươi không phải làm rơi trâm.”

“Ngươi là người giấu trâm.”

Mọi người kinh ngạc.

Cung nữ lập tức quỳ xuống.

“Không phải nô tỳ!”

Tạ Vãn Ninh không nhìn nàng ta.

Nàng chỉ nói với Hoàng hậu:

“Mẫu hậu.”

“Xin người cho người kiểm tra tay áo của cung nữ này.”

Thái giám lập tức tiến lên.

Một lát sau, từ trong tay áo cung nữ lấy ra một túi vải nhỏ.

Bên trong chính là chiếc trâm ngọc.

Toàn trường im lặng.

Hoàng hậu lạnh giọng:

“Ai sai ngươi?”

Cung nữ run rẩy.

Không dám nói.

Nhưng ánh mắt nàng ta vô thức nhìn về phía An Ninh quận chúa.

Chỉ một cái nhìn.

Đã đủ để mọi người hiểu.

An Ninh lập tức đứng dậy.

“Không thể nào!”

“Nàng ta nhìn nhầm!”

Tạ Vãn Ninh không nói gì.

Nàng chỉ nhìn Hoàng hậu.

“Mẫu hậu.”

“Chuyện này có thể tra rõ.”

“Nhi tức không muốn kết luận khi chưa có chứng cứ.”

Một câu ấy khiến sắc mặt An Ninh càng khó coi.

Bởi nếu Tạ Vãn Ninh trực tiếp chỉ trích nàng, nàng còn có thể phản bác.

Nhưng đối phương lại không hề tranh công.

Chỉ giao mọi chuyện cho Hoàng hậu.

Vừa giữ được thể diện cho An Ninh.

Vừa khiến tất cả mọi người hiểu ai mới là người bình tĩnh nhất.

Buổi tiệc kết thúc khi mặt trời đã nghiêng về phía tây.

Trên đường trở về Đông Cung.

Thái t.ử đi bên cạnh Tạ Vãn Ninh.

“Cô nghe nói hôm nay có người muốn làm khó nàng.”

Tạ Vãn Ninh khẽ cười.

“Điện hạ đã biết rồi?”

“Trong cung không có chuyện gì cô không biết.”

Nàng nhìn hắn.

“Vậy Điện hạ có định trách phạt không?”

“Không.”

Thái t.ử đáp.

“Vì nàng đã tự giải quyết.”

Tạ Vãn Ninh im lặng.

Thái t.ử nhìn nàng.

“Nàng biết vì sao cô thích cách nàng xử lý hôm nay không?”

“Vì thần thiếp không làm mất mặt Đông Cung?”

“Không.”

Hắn lắc đầu.

“Vì nàng không cần mượn tay người khác.”

“Muốn bảo vệ mình, tự mình cầm đao vẫn tốt hơn.”

Tạ Vãn Ninh hơi sững lại.

Câu nói ấy…

Giống như đang nói về chính nàng.

Nàng từng nghĩ muốn sống sót phải dựa vào sự thương hại của người khác.

Nhưng giờ nàng hiểu.

Người duy nhất có thể thật sự bảo vệ mình…

Chỉ có bản thân.