Tiếng chuông canh ba vừa điểm.
Bầu không khí trong phủ Thừa tướng nặng nề đến nghẹt thở.
Nam Cung Tư Uyển
Tạ đại nhân cầm phong thư trong tay, đầu ngón tay nổi rõ gân xanh. Ông nhìn đứa con gái trước mặt, lần đầu tiên cảm thấy nàng xa lạ.
Nàng vẫn là Tạ Vãn Ninh.
Vẫn dung mạo dịu dàng, dáng người mảnh mai như cành liễu.
Nhưng ánh mắt ấy đã khác.
Không còn sự dè dặt, mong mỏi được phụ mẫu công nhận như trước, mà bình tĩnh, sáng suốt đến mức khiến người đối diện vô thức sinh ra áp lực.
Phu nhân Tạ bước lên một bước, giọng nói vẫn mang theo ý van nài.
“Vãn Ninh, mẫu thân biết con chịu nhiều thiệt thòi. Nhưng hôm nay không phải lúc để giận dỗi. Chỉ cần con giúp gia đình vượt qua cửa ải này, sau này mẫu thân nhất định bù đắp cho con.”
Tạ Vãn Ninh nghe vậy chỉ thấy buồn cười.
Kiếp trước, bà cũng từng nói câu ấy.
“Đợi con gả vào phủ Quốc công, mẫu thân sẽ đón con về.”
“Đợi Quốc công qua đời, gia sản đều là của con.”
“Đợi trưởng tỷ ngồi vững ngôi Hoàng hậu, nhất định sẽ che chở cho con.”
Nàng đã đợi.
Đợi đến lúc thân xác mục nát trong căn viện lạnh lẽo.
Đợi đến khi chẳng còn ai nhớ rằng Tạ phủ từng có một Nhị cô nương.
Nàng khẽ cất tiếng.
“Người vẫn luôn thích nói hai chữ ‘sau này’.”
“Nhưng nữ nhi không muốn chờ một cái ‘sau này’ nữa.”
Một câu nói khiến phu nhân Tạ nghẹn họng.
Tạ đại nhân chậm rãi thở dài.
Ông hiểu, hôm nay không thể dùng tình thân để lay chuyển đứa con gái này.
Ông cầm b.út.
Từng nét mực hiện lên trên giấy.
“…Trưởng nữ Tạ Minh Châu tự ý rời phủ trước giờ nghênh thân, Tạ gia phát hiện quá muộn, không thể ngăn cản…”
“…Thứ nữ Tạ Vãn Ninh tự nguyện thay mặt Tạ gia vào Đông Cung, không dám che giấu sự thật, kính xin Điện hạ và Bệ hạ định đoạt…”
Viết xong, ông đặt mạnh b.út xuống bàn.
“Con hài lòng rồi chứ?”
Tạ Vãn Ninh cẩn thận gấp lá thư lại.
Sau đó nàng lấy thêm tờ cam kết của trưởng tỷ.
Hai tờ giấy được đặt cạnh nhau.
Một là lời thú nhận của người bỏ trốn.
Một là lời trình bày của gia chủ.
Từ nay về sau, không ai có thể ép nàng gánh tội thay người khác.
Đúng lúc ấy, vị công t.ử áo xanh vẫn đứng dưới gốc hòe bỗng lên tiếng.
“Giờ lành không chờ người.”
“Tạ đại nhân, nếu còn chậm trễ, đội nghênh thân sẽ nghi ngờ.”
Tạ đại nhân giật mình.
Ông gần như quên mất sự hiện diện của người này.
Chưa kịp hỏi thân phận, đối phương đã quay người rời đi.
Thị vệ áo đen lặng lẽ theo sau.
Bóng hai người nhanh ch.óng hòa vào màn đêm.
Nửa khắc sau.
Kiệu hoa được đổi hướng từ cửa sau sang chính viện.
Tạ Vãn Ninh khoác lên người bộ giá y vốn dành cho trưởng tỷ.
Chiếc váy cưới đỏ rực được thêu bằng chỉ vàng, mỗi bước đi đều phản chiếu ánh nến lấp lánh.
Nha hoàn giúp nàng đội mũ phượng.
Chiếc mũ quá nặng.
Nặng như cả một số phận.
Một bà ma ma già khẽ thở dài.
“Nhị cô nương…”
“Không.”
Tạ Vãn Ninh nhẹ giọng sửa lại.
“Từ lúc bước lên kiệu, ta chỉ là người của Đông Cung.”
Ma ma sững người.
Không hiểu vì sao, bà bỗng có cảm giác cô nương yếu đuối ngày nào đã biến mất.
Người trước mặt giống như một thanh kiếm được giấu trong vỏ.
Chỉ chờ thời cơ rút khỏi bao.
Tiếng nội thị bên ngoài vang lên.
“Giờ lành!”
“Mời tân nương lên kiệu.”
Tạ Vãn Ninh khom người bước ra.
Phía trước là ánh đuốc sáng rực.
Phía sau là phụ mẫu.
Không một ai gọi tên nàng.
Cũng chẳng ai dặn dò nàng phải sống cho tốt.
Nàng mỉm cười.
Kiếp trước, nàng từng khát khao một câu quan tâm.
Kiếp này, nàng không cần nữa.
Đoàn nghênh thân kéo dài hơn nửa dặm.
Tiếng nhạc hỷ vang khắp kinh thành.
Người dân đứng hai bên đường thi nhau bàn tán.
“Đúng là Đông Cung cưới Thái t.ử phi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nghe nói là trưởng nữ Tạ phủ, tài mạo song toàn.”
“Đúng là môn đăng hộ đối.”
Ngồi trong kiệu, Tạ Vãn Ninh khẽ nhắm mắt.
Nàng biết.
Đến khi chân tướng được công bố, cả kinh thành sẽ lại dậy sóng.
Nhưng nàng không sợ.
Điều đáng sợ nhất, nàng đã trải qua một lần rồi.
Đông Cung.
Đèn đuốc sáng như ban ngày.
Bách quan đứng chật hai bên điện.
Lễ quan cao giọng xướng.
“Tân nương đến.”
Kiệu hoa dừng lại.
Một bàn tay thon dài vén rèm.
Tạ Vãn Ninh nhìn thấy đôi giày gấm màu đen trước tiên.
Sau đó là vạt áo thêu mãng văn màu huyền.
Nàng đặt tay mình lên bàn tay ấy.
Ấm áp.
Vững vàng.
Nam t.ử không nói một lời, chỉ đỡ nàng bước xuống.
Qua tấm khăn che mặt màu đỏ, nàng chỉ nhìn thấy bóng dáng mơ hồ.
Nhưng không hiểu sao, nàng lại nhớ đến vị công t.ử áo xanh dưới gốc hòe.
Khí tức ấy…
Có phần giống nhau.
Lễ quan tiếp tục hô.
“Nhất bái thiên địa!”
“Hai bái quân thân!”
Ngay lúc sắp đến lễ phu thê giao bái, ngoài điện bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Một thị vệ mặc giáp quỳ xuống giữa sân.
“Khởi bẩm Điện hạ!”
“Có chuyện khẩn cấp!”
Khắp đại điện lập tức yên tĩnh.
Lễ quan cau mày.
“Hôm nay là ngày đại hỷ…”
Thị vệ c.ắ.n răng.
“Liên quan đến Thái t.ử phi.”
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tân nương.
Tạ Vãn Ninh bình tĩnh đứng nguyên tại chỗ.
Nàng biết.
Khoảnh khắc này sớm muộn cũng sẽ đến.
Thị vệ dâng lên một phong thư.
Thái t.ử nhận lấy, mở ra xem.
Đó chính là phong trần tình của Tạ đại nhân.
Đọc hết, hắn không nổi giận như mọi người tưởng.
Ngược lại, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười rất nhạt.
“Tạ Vãn Ninh.”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi đúng tên nàng.
“Nàng có điều gì muốn nói với cô không?”
Tạ Vãn Ninh từ tốn tháo khăn hỷ khỏi đầu.
Động tác ấy khiến cả đại điện kinh hãi.
Từ xưa đến nay, chưa từng có tân nương nào tự mình bỏ khăn trước khi lễ thành.
Nhưng nàng vẫn ngẩng đầu.
Đôi mắt trong trẻo nhìn thẳng vị Thái t.ử trước mặt.
“Điện hạ.”
“Thần nữ chỉ có một câu.”
“Nếu thần nữ che giấu chân tướng để hoàn thành hôn lễ, đó mới là khi quân.”
“Cho nên, thần nữ mang theo sự thật đến đây.”
Nói rồi, nàng lấy từ trong tay áo ra tờ cam kết của trưởng tỷ.
“Đây là b.út tích của trưởng nữ Tạ gia.”
“Xin Điện hạ xem qua.”
Khắp đại điện lặng như tờ.
Thái t.ử mở tờ giấy.
Ánh mắt lướt qua từng dòng chữ.
Một lúc lâu sau, hắn gấp giấy lại.
“Tốt.”
Chỉ một chữ.
Lại khiến tất cả quan viên đều sửng sốt.
Hắn quay sang lễ quan.
“Tiếp tục đại lễ.”
Lễ quan ngơ ngác.
“Điện hạ…”
Thái t.ử bình thản nói.
“Hôm nay Đông Cung cưới là một người thành thật, không phải một cái tên.”
“Có gì không thể tiếp tục?”
Trong khoảnh khắc ấy, Tạ Vãn Ninh ngước mắt nhìn người trước mặt.
Nàng chợt hiểu.
Từ khi bước lên ván cờ này, có lẽ nàng đã gặp được người đầu tiên chịu lắng nghe sự thật, thay vì chỉ nhìn vào thân phận.