Trọng Sinh Thành Tân Nương Thay Thế

Chương 1: 1

Sau
Kiệu hoa đỏ như lửa đã dừng trước cổng phủ.

Khắp nơi đèn kết hoa giăng, tiếng chiêng trống vang tận trời.

Ta mở mắt.Mùi hương long não quen thuộc ùa vào mũi.

Đây là…Hỷ phòng của phủ Thừa tướng.

Ta cúi đầu nhìn đôi tay mình. Bàn tay trắng trẻo, không có những vết chai do giặt giũ suốt mười năm trong lãnh viện.

Ta… trọng sinh rồi.

Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân gấp gáp.

“Cô nương! Đại cô nương không thấy đâu!”

Ta nhắm mắt.

Quả nhiên. Đêm này đã trở lại.

Kiếp trước, trưởng tỷ Tạ Minh Châu yêu một hộ vệ tên Lục Hàn. Nàng nhất quyết không chịu gả cho Thái t.ử. Ta sợ cả phủ chịu tội khi quân nên liều mạng ngăn cản.

Kết quả, Lục Hàn bị thị vệ bắt được, c.h.ế.t ngay dưới chân tường thành.

Tạ Minh Châu hận ta suốt đời.

Sau khi làm Hoàng hậu, nàng nói với phụ mẫu:

“Nếu không có nó, ta đã được sống cùng người mình yêu.”

Phụ thân phế hôn sự của ta.

Mẫu thân đem ta gả làm thiếp cho một lão Quốc công gần đất xa trời.

Ta c.h.ế.t trong căn phòng dột nát, không một ai hỏi han.

Lúc tắt thở, ta mới hiểu. Có những người thân, ngươi cứu họ một lần. Họ sẽ bắt ngươi trả giá cả đời.



“Cô nương!”

Tiếng nha hoàn kéo ta về thực tại.

“Có nên đi tìm Đại cô nương không?”

Ta mỉm cười.

“Không cần.”

Nha hoàn sửng sốt.

Ta cầm chiếc đèn l.ồ.ng bước về phía cửa sau.

Đúng như trong ký ức. Một chiếc xe ngựa nhỏ đang đợi sẵn. Quản sự của mẫu thân đứng canh.

Hai bà t.ử mở sẵn cửa.

Hóa ra…Kiếp trước, chưa từng có chuyện trưởng tỷ tự mình bỏ trốn.

Cả mẫu thân cũng giúp nàng. Chỉ có ta, ngốc nghếch chạy đi ngăn cản.

Ta đứng dưới ánh đèn. Một lát sau, Tạ Minh Châu mặc áo choàng đen xuất hiện.

Thấy ta, sắc mặt nàng lập tức lạnh xuống.

“Ngươi đến cản ta?”

Ta lắc đầu.

“Không.”

Ta lấy trong tay áo ra một tờ giấy trắng.

“Chỉ cần tỷ viết rõ. Đêm nay rời phủ là tự nguyện. Mọi hậu quả đều do chính mình gánh chịu. Ta lập tức tránh đường.”

Tạ Minh Châu cười khẩy.

“Ngươi tưởng ta sợ?”

Nàng giật lấy b.út viết rất nhanh.

Nét mực còn chưa khô. Ta lại đưa sang cho quản sự.

“Mời bà làm chứng.”

Bà ta tái mặt.

“Nhị cô nương…”

“Nếu không muốn làm chứng…”

Ta nhìn chiếc xe ngựa.

“… vậy chiếc xe này từ đâu tới?”

Bà ta cứng người.

Cuối cùng vẫn run rẩy điểm chỉ.

Ta cẩn thận gấp tờ giấy. Nhét vào trong n.g.ự.c. Đây sẽ là tấm bùa hộ mệnh của ta.

Tạ Minh Châu bước lên xe.

Trước khi rèm xe hạ xuống, nàng nhìn ta đầy khinh miệt.

“Ngươi sẽ không bao giờ hiểu. Tình yêu đáng giá hơn quyền thế.”

Ta gật đầu.

“Muội chúc tỷ được toại nguyện.”

Tiếng vó ngựa dần xa.

Ta đứng lặng hồi lâu.

Sau lưng bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp.

“Người vừa đi là tân nương của cô?”

Ta quay đầu.

Dưới bóng cây ngô đồng. Một nam nhân mặc thường phục đứng đó.

Không ai nhận ra. Đó chính là Thái t.ử đã bí mật rời khỏi đội nghênh thân để dò xét phủ Thừa tướng.

Ánh mắt hắn rơi lên tờ giấy trong tay ta.

Môi khẽ cong.

“Cô nương. Ta có thể xem thứ đó không?"

 

Rèm xe khẽ lay trong gió đêm.

Bóng chiếc xe ngựa dần khuất sau khúc ngoặt, chỉ còn lại tiếng vó ngựa vang vọng trên con đường lát đá.

Ta vẫn đứng yên không đuổi theo.

Cũng không ngoảnh đầu.

Đó là con đường trưởng tỷ tự chọn. Từ khoảnh khắc nàng tự tay ký tên lên tờ cam kết, vận mệnh của hai người đã rẽ sang hai hướng khác nhau.

“Cô nương.”

Giọng nam nhân phía sau trầm ổn mà bình thản.

“Người không hối hận sao?”

Tạ Vãn Ninh xoay người.

Dưới bóng cây hòe, nam t.ử mặc trường bào màu xanh sẫm đang đứng chắp tay sau lưng. Ánh nến hắt lên gương mặt tuấn tú của hắn, khiến đôi mắt càng thêm sâu thẳm.

Thoạt nhìn chỉ như một công t.ử thế gia đi ngang qua.

Nhưng khí độ ấy…Không giống người bình thường.

Tạ Vãn Ninh cúi người thi lễ.

“Đây là việc riêng của Tạ phủ, khiến công t.ử chê cười rồi.”

Người kia không đáp, chỉ nhìn tờ giấy trong tay nàng.

“Đó là chứng cứ?”

Nam Cung Tư Uyển

 

“Phải.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Nếu giao cho quan phủ, cả phủ các người đều khó thoát.”

Tạ Vãn Ninh khẽ cười.

“Nhưng nếu không giữ lại, người c.h.ế.t đầu tiên sẽ là ta.”

Ánh mắt nam t.ử thoáng thay đổi.

Nàng nói câu ấy rất bình tĩnh. Bình tĩnh đến mức như thể đã thật sự c.h.ế.t một lần.

Đúng lúc ấy, phía tiền viện vang lên tiếng hô dồn dập.

“Giờ lành đã đến!”

“Mời tân nương lên kiệu!”

Ngay sau đó là tiếng bước chân hỗn loạn. Gia chủ Tạ phủ cùng phu nhân dẫn theo một đám người hớt hải chạy tới.

Thấy cửa sau trống không, sắc mặt Tạ đại nhân lập tức tái mét.

“Minh Châu đâu?”

Không ai dám trả lời.

Ánh mắt ông dừng trên người Tạ Vãn Ninh.

“Con biết chuyện?”

Tạ Vãn Ninh không phủ nhận.

Ta chậm rãi lấy từ trong tay áo ra tờ giấy còn mang hơi ấm.

“Trưởng tỷ để lại.”

Tạ đại nhân vừa đọc mấy dòng đầu, bàn tay đã run lên.

Ông biết. Đại họa rồi. Nếu tờ giấy này lọt vào tay Đông Cung, tội kháng chỉ đủ khiến cả Tạ phủ chịu liên lụy.

“Tờ giấy này…”

Ông ngẩng đầu nhìn con gái.

“…đưa cho ta.”

Tạ Vãn Ninh khẽ lắc đầu.

“Phụ thân muốn hủy nó?”

Ánh mắt hai cha con chạm nhau. Không ai chịu nhường ai.

Một lúc lâu sau, Tạ đại nhân hạ thấp giọng.

“Con muốn gì?”

Đó là lần đầu tiên trong hai kiếp, phụ thân hỏi ý nàng.

Tạ Vãn Ninh siết c.h.ặ.t tờ giấy.

“Nữ nhi muốn phụ thân viết một phong thư.”

“Viết rằng trưởng nữ tự ý bỏ trốn, Tạ phủ không hề bao che.”

“Viết rằng nữ nhi nguyện thay trưởng tỷ vào Đông Cung, nhưng bằng chính thân phận của mình.”

“Thành hay bại, xin để Thái t.ử quyết định.”

Phu nhân lập tức quát lớn.

“Con điên rồi! Nếu Thái t.ử nổi giận thì sao?”

Tạ Vãn Ninh nhìn bà.

“Nếu không làm vậy, chẳng lẽ mẫu thân định tìm một người khác giả làm trưởng tỷ?”

Một câu nói khiến tất cả im bặt. Bởi đó chính là điều họ vừa nghĩ tới.

Đúng lúc bầu không khí căng như dây đàn, tiếng vó ngựa lại vang lên từ ngoài cổng sau.

Một thị vệ áo đen xuống ngựa, bước nhanh đến trước mặt nam t.ử mặc thường phục, khom người hành lễ.

“Điện…”

Chỉ vừa thốt được một chữ, nam t.ử đã khẽ giơ tay.

Thị vệ lập tức nuốt nửa câu còn lại.

Tạ Vãn Ninh thu hết cảnh ấy vào mắt.

Trong lòng nàng đã có đáp án.

Vị công t.ử tình cờ xuất hiện này…Chỉ e thân phận còn tôn quý hơn nàng tưởng rất nhiều.

Nam t.ử nhìn nàng, khóe môi hơi cong.

“Cô nương.”

“Nếu người bước lên cỗ kiệu ấy có lẽ từ nay sẽ không còn đường lui nữa.”

Tạ Vãn Ninh mỉm cười.

“Đường lui của ta đã bị người trong phủ c.h.ặ.t đứt từ lâu. Nếu đã vậy ta cũng chỉ có thể tự bước ra một con đường khác.”
Sau