Gió mưa bên ngoài cửa sổ đã tạnh từ lâu, sương đêm lạnh buốt, trong phòng đã đốt sẵn chậu than, bên trong màn trướng là một không gian nóng hổi nồng đượm, chỉ còn nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề đan cài vào nhau.
Ánh nến đỏ mờ ảo, bóng nến chập chờn, hắt bóng hai thân hình đang giao hòa quấn quýt trên tấm màn trướng.
Dưới thứ ánh sáng mông lung ấy, Tạ Lâm Xuyên vuốt ngược mớ tóc đẫm mồ hôi trước trán, ngước mắt liền nhìn thấy v*m ng*c rộng lớn, săn chắc của Tần Lệ đang phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở dồn dập. Trên đó lấm tấm những giọt mồ hôi mịn màng bóng bẩy, rồi lại men theo những múi cơ bụng mà trượt dài xuống.
Không giống như làn da trắng trẻo bẩm sinh của Tạ Lâm Xuyên, nước da của Tần Lệ phủ một màu lúa mạch nhạt tràn trề sức sống. Loại nước da này rất khó để lại dấu vết rõ ràng, trừ khi phải dùng lực thật mạnh.
Tạ Lâm Xuyên miết qua những lằn dấu tay và vết răng nông sâu trên đó, lẫn lộn cùng vài vết thương cũ chưa kịp tan nét, toát lên một hương vị gợi cảm, hoang dã khiến cổ họng người ta không khỏi khô rát.
Ánh mắt y đảo quanh, ung dung thưởng thức kiệt tác của chính mình, l**m l**m bờ môi dưới khô khốc, cất giọng khản đặc: "Tần Lệ, ta thấy chỗ này của ngươi hình như thiếu thiếu cái gì đó thì phải."
Tần Lệ hất mớ tóc bạc vướng víu ra sau lưng, biếng nhác bảo: "Cái tên nhà ngươi gọi thẳng tên húy của trẫm ngày một thuận miệng rồi đấy..."
Hắn cúi người, ghé sát bên tai Tạ Lâm Xuyên, ngậm lấy vành tai y mà cắn nhẹ: "Đồ to gan."
Tạ Lâm Xuyên luồn tay vào mái tóc xoăn của hắn, nương theo xương sống mà ch*m r** v**t v* tấm lưng trần, thấp giọng cười: "Vậy bệ hạ thích nghe vi thần gọi ngài như thế sao?"
Y hơi nghiêng đầu, thì thào bên tai hắn: "Dù là sấm sét hay mưa móc đều là ơn vua mà. Vi thần đa tạ ân điển của bệ hạ nhé."
Vành tai Tần Lệ tức khắc như bị bỏng mà run bắn lên. Hắn híp mắt hừ một tiếng, cơ bụng siết chặt lại, từ trên cao nhìn xuống bảo: "Thế thì ngươi cứ việc căng mình ra mà nhận lấy cho trẫm!"
Lồng ngực Tạ Lâm Xuyên run lên tiếng cười trầm ấm: "Bệ hạ thật lợi hại."
"Câm miệng!"
Tần Lệ hừ nhẹ một tiếng, bàn tay v**t v* khuôn ngực Tạ Lâm Xuyên, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ rõ ràng dưới lòng bàn tay của mình, tựa như bản thân đang xuyên qua lớp da mỏng manh mà nắm thóp lấy trái tim y.
Hắn vô cùng thỏa mãn với cái cảm giác chắc chắn này, lại hỏi: "Ngươi hồi nãy bảo trẫm thiếu cái gì cơ?"
Trước ngực thì thiếu cái gì được?
Tần Lệ nhướng mày nhìn y, bỗng sực nhớ tới người này từng nói y không thích nam nhân. Hắn liền nghi hoặc mà nhíu chặt mày. Đừng bảo là tên này đang nuối tiếc vì mình không biết sinh con đẻ cái đấy nhé?
Tần Lệ tức thì dựng ngược đôi mày kiếm, hậm hực không vui: "Ngươi có ý gì? Trẫm không biết đẻ, lại càng không có sữa!"
Tạ Lâm Xuyên: "?"
Y ngơ ngác nhìn Tần Lệ, rồi lại nhìn xuống ngực hắn, chớp chớp mắt bảo: "Ai nói với ngươi cái đó... Ý ta là, chỗ này của bệ hạ còn thiếu một hình xăm đầu sói."
Phim truyền hình hiện đại chẳng phải toàn như vậy sao? Phanh áo ra để lộ một hình xăm con sói dữ tợn hung hãn trên ngực. Hoang dại biết bao, ngầu lòi biết bao, chẳng phải rất hợp với Tần Lệ sao?
Tạ Lâm Xuyên đầy vẻ hào hứng nói: "Hay là để ta vẽ cho bệ hạ một con nhé? Bảo đảm uy phong lẫm liệt luôn, chịu không?"
Tần Lệ: "..."
Tần Lệ im lặng nửa buổi trời, bất lực nhìn y, thở hắt ra một hơi: "Thôi đừng nghịch nữa..."
Với cái tài hội họa có thể khiến quỷ khóc thần sầu của Tạ Lâm Xuyên, hắn thừa sức tưởng tượng ra cái cảnh trước ngực mình có thêm một nét vẽ đầu chó nguệch ngoạc trông buồn cười đến mức nào.
Đã vậy tên Tạ Lâm Xuyên này còn chẳng có tí tự nhận thức nào về hoa tay của mình. Lần trước dám vẽ lại cái bộ dạng lúc hắn mất đi thần trí, một đống bầy nhầy bùi nhùi, thế mà còn không biết xấu hổ bảo hắn treo trong thư phòng để ngắm nữa chứ, thực sự là không nỡ nhìn thẳng.
Tạ Lâm Xuyên lắc lắc đầu, tiếc nuối bảo: "Bệ hạ đã không muốn thì thôi vậy." Cái đồ cục mịch không biết thưởng thức nghệ thuật gì hết!
Tần Lệ quyết định phải lảng sang chuyện khác ngay lập tức.
Hắn tóm lấy tay Tạ Lâm Xuyên áp lên ngực mình, trầm giọng trêu: "Có phải ngươi thích sờ chỗ này lắm không?"
Tạ Lâm Xuyên khựng lại, cảm nhận được thớ cơ phập phồng và cảm giác nóng rẫy như lửa, bèn dời mắt đi chỗ khác:"Ta làm gì có?"
Y đâu có thích lắm đâu...
Tần Lệ cười khẽ, hiếm khi thấy Tạ Lâm Xuyên lộ ra biểu cảm này. Hắn cố tình rướn thẳng lưng lên, ghì lấy tay đối phương x** n*n quanh bờ ngực mình, m*n tr*n lòng bàn tay y: "Ngươi quên mình đã từng hứa sẽ không bao giờ lừa trẫm nữa rồi sao."
Tạ Lâm Xuyên mím môi, nghẹn họng, đành phải dời tầm mắt trở lại, đôi mắt hỗn loạn đảo quanh, cứng ngắc bảo: "Thôi được rồi... Cùng lắm thì chỉ một chút xíu thôi."
Tần Lệ ha ha bật cười lớn, hắn biết ngay Tạ Lâm Xuyên là một kẻ muộn tao mà! Bề ngoài thì trông đoan trang trầm tĩnh, lạnh lùng cấm dục là thế, chứ trong lòng biết đâu chừng đang ấp ủ biết bao suy nghĩ bất chính.
Tạ Lâm Xuyên tặc lưỡi một tiếng, túm lấy cánh tay hắn kéo người ngồi dậy, há miệng ngậm lấy bờ môi hắn, vừa hôn vừa cắn không nhẹ không nặng.
Những lời mập mờ từ môi răng ướt át tràn ra: "Bệ hạ trước đây chẳng phải cứ luôn gào mồm nói muốn đè ta sao?"
"Giờ bỏ cuộc rồi? Đổi sang một kiểu 'đè' khác à?"
Tần Lệ từ trong mũi hừ hừ hai tiếng, dùng lực giữ chặt sau gáy y, như muốn trả đũa mà hung hăng ngấu nghiến bờ môi y. Mãi cho đến khi vét sạch mọi chút dưỡng khí trong khoang miệng, cả hai đều th* d*c dồn dập, hắn mới chịu nới ra một khoảng cách nhỏ.
Đôi mắt của hắn ghim chặt vào Tạ Lâm Xuyên, đầu lưỡi l**m qua bờ môi dưới, chầm chậm bảo: "Muốn thì dĩ nhiên là muốn rồi. Có điều... Hiện tại ta càng muốn nhìn thấy d*c v*ng của ngươi dành cho ta trong đôi mắt kia hơn."
Thứ d*c v*ng nồng đậm ấy, là t*nh d*c cũng được, là chiếm hữu cũng hay, và cả ái dục nữa. Hắn đều muốn nhìn thấy rõ mồn một từ trong mắt Tạ Lâm Xuyên.
Hệt như cái cách hắn đối với y vậy.
Chứ không phải là những lời cự tuyệt và bài xích trong cơn ác mộng kia.
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên đầy vẻ vi diệu, khóe môi vẽ nên một nụ cười. Y nắm lấy cánh tay hắn rồi đột ngột lật mình một cái, ấn rạp hắn xuống giữa đống đệm chăn, bấu chặt lấy eo của hắn, cúi đầu ghé sát, chóp mũi khẽ cọ cọ vào chóp mũi hắn.
Giọng điệu y hơi nhướng lên ở cuối câu, mang theo vẻ vui sướng và dụ hoặc gãi đúng chỗ ngứa: "Bệ hạ đã có mệnh, vi thần tự khắc phải cung phụng cho thật chu toàn mới được."
Tần Lệ ôm lấy cổ y, bị hôn đến độ đầu óc quay cuồng. Hắn nhắm nghiền mắt lại, bỗng nghe thấy y kề bên tai khẽ cười thầm: "Bệ hạ đừng có kêu to như thế."
Tần Lệ chớp chớp mi mắt, ngơ ngác nhìn y. Hắn đã phát ra tiếng nào đâu?
Thế nhưng ngoài tiếng th* d*c của hai người, còn có một chuỗi âm thanh giòn giã nhớp nháp bỗng truyền vào tai.
Tần Lệ khựng lại, hai lỗ tai tức khắc nhuộm một màu đỏ rực. Khóe miệng hắn giật giật một cái, rồi lại không chịu thua kém mà hừ lạnh: "Ngươi mà có bản lĩnh thì cứ việc làm cho to tiếng hơn nữa đi."
Tạ Lâm Xuyên híp đôi mắt lại, chậc một tiếng. Y biết ngay cái tên Tần Lệ này là kẻ thèm kiểu thô bạo mà.
"Vi thần tuân chỉ."
※※※
Thiên lao.
Lý Tuyết Hoằng kể từ khi bị Tạ Lâm Xuyên ép nuốt một viên Vong Ưu Hoàn lại còn bị dùng hình, suốt ngày đầu óc luôn mê mê muội muội, tựa như ngày nào cũng đang vật vờ trong nỗi sợ hãi cái chết. Mới qua có vài ngày mà hắn đã gầy rộc hẳn đi, gò má hóp lại gần như chỉ còn trơ xương.
"Thuận Vương điện hạ, sắc mặt có vẻ không tốt lắm nhỉ."
Trong phòng giam nồng nặc mùi vị ẩm thấp, dính dấp lẫn với thứ mùi kỳ quái dùng để hun gián chuột muỗi. Lý Tuyết Hoằng bị xích sắt khóa chặt hai tay, đầu xích bên kia găm sâu vào trong vách tường.
Trước mắt hắn đổ xuống một khoảng bóng râm. Hắn gắng gượng mở mắt ra, chỉ thấy một nam nhân mặc áo choàng trùm đầu đang đứng trước mặt, nhìn xuống hắn bằng vẻ giễu cợt.
"... Là ngươi." Lý Tuyết Hoằng nhận ra kẻ đó là ai, híp mắt lạnh lùng cười mỉa, "Ngươi đến đây làm gì? Không sợ bị người ta phát hiện ngươi vào tận thiên lao để gặp ta sao?"
Kẻ kia sờ nắn chiếc nhẫn bằng vàng nạm ngọc trên ngón tay cái, cười bảo: "Thế nên ta mới đặc biệt chọn một thời cơ thích hợp thế này. Hiện tại đám ngục tốt canh gác bên ngoài đều là người của ta, sẽ không có ai hay biết ta từng tới đây."
"Thứ tiểu nhân bỉ ổi nhà ngươi, rõ ràng đã giao kèo xong xuôi trước, ta đem chuyện kho báu nói cho ngươi biết, ngươi ngược lại giúp ta rời khỏi kinh thành, kết cục thì sao? Ngươi lại dám đem ta ra làm mồi nhử để hãm hại Tạ Lâm Xuyên!"
Kẻ kia vén chiếc mũ trùm đầu ra, lộ ra gương mặt của Tần Vịnh Nghĩa. Tần Vịnh Nghĩa hừ lạnh: "Kẻ tám lạng người nửa cân thôi, trước mặt Thuận Vương điện hạ, họ Tần này đâu dám tự xưng là tiểu nhân bỉ ổi. Ngươi nếu không phải hoàn toàn chẳng tin tưởng ta, thì việc gì phải đi cầu xin Tạ Lâm Xuyên mang ngươi rời khỏi thành cơ chứ?"
Lý Tuyết Hoằng vô cùng chật vật ho khục khục vài tiếng, dùng đôi mắt đỏ ngầu như máu găm chặt vào hắn, gằn giọng: "Cả nhà ngươi tham lam vô độ, thói hư tật xấu đủ đường, cùng với Mai Nhược Quang buôn lậu quân nhu, lại còn đi vơ vét vàng ngọc khắp nơi để đúc sập giường cẩn vàng nạm ngọc, còn xa hoa hơn cả long sàng trong hoàng cung. Ha ha, muốn người khác không biết trừ phi mình đừng làm, Tần đại nhân."
Mặt Tần Vịnh Nghĩa cuối cùng cũng lạnh xuống: "Thuận Vương điện hạ từ đâu mà nghe được những chuyện hoang đường này?"
Lý Tuyết Hoằng bật cười, biểu cảm trông vô cùng kỳ dị: "Ta không chỉ biết chuyện của ngươi, mà ta còn biết, tương lai những thứ này đều sẽ bị Tần Lệ tra ra sạch sẽ. Hắn ghét nhất là loại sâu mọt như ngươi, sẽ không tha cho ngươi đâu. Rồi ngươi sẽ phản bội hắn, cuối cùng bị hắn băm vằm thành nghìn mảnh mà chết."
Tần Vịnh Nghĩa mặt mũi tối tăm: "Sắp chết đến nơi rồi mà còn nói lời mê sảng dọa dẫm, ngươi tưởng ta sẽ tin vào mấy lời điên rồ ly gián của ngươi sao?"
"Không sai, ta đúng là ghét Tạ Lâm Xuyên dựa vào thân phận nam sủng để trèo lên đầu lên cổ ta ngồi, cũng không cam tâm bệ hạ thiên vị hắn, quên mất ai mới là huynh đệ đồng cam cộng khổ với ngài ấy. Nhưng ta đây chưa từng có ý định phản bội bệ hạ, sao có thể hợp tác với cái thứ chó nhà có tang như ngươi?"
Lý Tuyết Hoằng khinh bỉ cười nhạo: "Ngươi còn giả vờ giả vịt cái gì? Ngươi thừa biết Tần Lệ đã trúng độc Vong Ưu Hoàn, ngươi há lại không thêm dầu vào lửa? Hiện tại ngươi có thể chưa tính đến chuyện ra tay với hắn, nhưng lòng tham của con người là vô đáy. Sự tham lam của ngươi sớm muộn gì cũng sẽ bước tới cái ngưỡng đó mà thôi."
Hắn hiểu rõ hơn ai hết, Tần Vịnh Nghĩa ở kiếp trước phải đến hai năm sau mới hoàn toàn từ bỏ Tần Lệ, lựa chọn hợp tác với hắn.
Kiếp trước tình cảnh của Tần Lệ so với bây giờ còn thảm hại hơn nhiều. Bên ngoài thì Khương Nhu nhìn chằm chằm như hổ rình mồi, suốt ngày giao chiến với nhau, bên trong thì có Lý Phong Hạo làm loạn không ngừng, bản thân Tần Lệ lại còn là một "bạo quân" dùng hình phạt nghiêm khắc khơi mào bao vụ án tru di, không biết đã chuốc lấy bao nhiêu sự bất mãn của người đời. Mà trong đó, Tần Vịnh Nghĩa rõ ràng là kẻ bất mãn nhất.
Điều quan trọng nhất là, Tần Lệ sủng ái tin tưởng Tạ Lâm Xuyên, một mực không chịu lập hậu nạp phi, thậm chí còn khước từ những mỹ nhân mà Tần Vịnh Nghĩa định đưa vào cung.
Từ cổ chí kim có vị quân vương nào mà không nạp nữ tử nhà công thần, dùng quan hệ thông gia để gắn kết và củng cố thế lực? Nực cười thay Tần Lệ lại là một tên lụy tình hết thuốc chữa!
Rõ ràng thân làm hoàng đế, vậy mà vẫn ôm khư khư cái ý nghĩ 'giữa ba nghìn dòng nước chỉ múc lấy một gáo'. Ngặt nỗi, gáo nước ấy lại là chứa một quả thuốc nổ, suýt nữa đã khiến tần Lệ tan xương nát thịt, chẳng còn sót lại chút gì.
Một điểm yếu chí mạng to đùng như vậy, bị hắn lợi dụng cũng là đáng đời!
Lý Tuyết Hoằng nhìn Tần Vịnh Nghĩa, đầy ẩn ý bảo: "Đừng quên, Tần Lệ không có con trai. Hắn mà chết rồi, ai sẽ là người kế thừa ngôi vị đây? Các ngươi cùng nhau đánh giang sơn, hắn có thể làm hoàng đế, tại sao ngươi lại không thể?"
Nhịp thở của Tần Vịnh Nghĩa tức khắc trở nên dồn dập trong một thoáng, rồi lại bình ổn trở lại, thản nhiên bảo: "Mấy lời khích bác đê tiện này, đợi khi ngươi xuống tới điện Diêm La thì đi mà kể với Diêm Vương."
Hắn ta bóp mở miệng Lý Tuyết Hoằng, nhét một viên độc dược vào trong miệng đối phương.
Lý Tuyết Hoằng trợn trừng đôi mắt, không ngừng giãy giụa, đôi mắt hằn lên những tia máu tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết, dùng chút hơi tàn cuối cùng thốt lên thành tiếng: "Ngươi đoán xem... Ta đã đem cái tên của ngươi, nói cho Tạ Lâm Xuyên biết chưa?"
"Tính Tần Lệ đa nghi như vậy... Hắn liệu sẽ tin tưởng người tình của hắn, hay là tin tên nghĩa đệ như ngươi?"
"Ha ha, ngươi không phản thì cũng phải phản thôi... Trên đường hoàng tuyền, ta đợi ngươi..."
Mí mắt Tần Vịnh Nghĩa giật lên bần bật một hồi, chửi rủa: "Cái thứ đáng chết!"
Nếu không phải đêm hôm đó ra tay bất tiện, hắn ta đã sớm kết liễu Lý Tuyết Hoằng để diệt khẩu rồi!
Tần Vịnh Nghĩa lại một lần nữa kéo chiếc mũ trùm đầu lên, rảo bước rời đi, chỉ còn lại xác chết không nhắm mắt của Lý Tuyết Hoằng, rũ rượi nằm trên nền đất rồi dần dần lạnh ngắt.
※※※
Ngự Thư Phòng.
Hai bức quân tình khẩn cấp trước sau được bày lên án thư của Ngự Thư Phòng, hoàn toàn phá vỡ thế giới bình yên của hai người họ.
Mấy ngày trước, cuộc chiến tranh giành quyền kế vị đang diễn ra nảy lửa ở Khương Nhu, mắt thấy Vương trữ Nhã Nhĩ Tư Lan sắp sửa chiếm thế thượng phong, nào ngờ đối phương đột nhiên bị phục kích, bặt vô âm tín. Còn Đại vương tử Tạp Tang thì bị chặt đứt một cánh tay trong cuộc xung đột, cao giọng tuyên bố Nhã Nhĩ Tư Lan đã tử trận, cưỡng chế thống lĩnh binh quyền.
Tần Lệ lật xem tấu chương gửi về theo đường tám trăm dặm hỏa tốc, nhíu mày bảo: ""Mới chưa đầy nửa năm kể từ lần nghị hòa với trữ quân Khương Nhu Nhã Nhĩ Tư Lan, vậy mà triều cục Khương Nhu đã lại đổi thay rồi."
Ngôn Ngọc thưa: "Mấy vị vương tử khác của Khương Nhu, không phải tính tình nhu nhược thì cũng là xuất thân thấp hèn, nếu Nhã Nhĩ Tư Lan thực sự đã bỏ mạng, e là Khương Nhu cuối cùng vẫn phải rơi vào tay Đại vương tử Tạp Tang."
Nhiếp Đông trầm giọng nói: "Dân phong Khương Nhu vốn dũng mãnh hiếu chiến, toàn dân đều có thể cầm binh. Tạp Tang tuyên bố đã điều hai mươi vạn quân đóng dọc biên giới, ngày đêm chỉnh đốn binh mã, sẵn sàng nam hạ bất cứ lúc nào. Hắn còn nói rằng những điều khoản nghị hòa ký kết với chúng ta trước đây đều do Nhã Nhĩ Tư Lan tự ý quyết định, hắn hoàn toàn không thừa nhận."
"Ngoài ra, Lý Phong Hạo ở Thục Trung cũng đã nghe ngóng mà hành động. Một khi bệ hạ đối đầu với Khương Nhu, hắn ta chắc chắn sẽ lập tức xuất binh đánh úp sau lưng quân ta. Trận chiến lần này đã định là không thể tránh rồi, bệ hạ, chúng ta không thể đặt cược hy vọng vào Nhã Nhĩ Tư Lan được nữa, phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất thôi."
Cái gì cần đến rốt cuộc cũng phải đến.
Tạ Lâm Xuyên nhíu chặt chân mày. Kiếp trước Tần Lệ đăng cơ chưa đầy nửa năm đã bị buộc phải tác chiến dưới sự giáp công của Khương Nhu và Lý Phong Hạo trong hoàn cảnh binh lực, lương thảo lẫn trang bị đều thiếu hụt.
Khương Nhu khi ấy khí thế hùng hổ kéo quân áp sát, về sau phải nhờ vào việc Tần Lệ ngự giá thân chinh mới chống đỡ nổi thế công của chúng. Cuối cùng Khương Nhu vì nội loạn mà bại trận, nhưng Lý Phong Hạo ở phía Tây Nam cũng đã gây ra tổn hại cực kỳ nghiêm trọng, chiếm đóng hàng loạt thành trì rộng lớn.
Lần này nhờ có việc nghị hòa mà kéo dài được nửa năm, Tần Lệ cũng luôn ráo riết chuẩn bị chiến tranh. Tuy binh lực vẫn còn thiếu, nhưng vật tư và tiền lương so với kiếp trước đã dư dả hơn rất nhiều.
Nếu như được chuẩn bị thêm một hai năm nữa, thậm chí chẳng cần Tần Lệ thân chinh cũng có thể ung dung nắm chắc đại cục trong tay. Ngặt nỗi Nhã Nhĩ Tư Lan lại mất tích ngay vào khoảnh khắc then chốt này.
Tạ Lâm Xuyên nhớ tới sự tàn nhẫn độc địa của Nhã Nhĩ Tư Lan khi tự tay chặt đứt cánh tay người của mình trước đó. Cũng khó mà đoán được kẻ này đã thật sự chết dưới tay Tạp Tang, hay biết đâu chừng đối phương lại cố tình lợi dụng thời cơ này để đám thuộc hạ của Tạp Tang và Tần Lệ tàn sát lẫn nhau đến hao binh tổn tướng, rồi lúc đó hắn ta mới nhảy ra ngư ông đắc lợi?
Tạ Lâm Xuyên ngước mắt nhìn về phía Tần Lệ. Bắt gặp ánh nhìn của y, Tần Lệ cũng đưa mắt sang, cất giọng trầm tĩnh: "Trẫm muốn ngự giá thân chinh."
Trong lòng mọi người đều dậy sóng, cùng đồng loạt nghiêm mặt, cung kính lắng nghe.
Tạ Lâm Xuyên cau mày. Tình hình lần này hoàn toàn khác biệt so với kiếp trước, có những điểm ưu thế hơn, nhưng cũng có thêm nhiều biến số khôn lường chưa rõ.
Các đại thần lại bàn bạc quân tình thêm một lát, đợi những người khác lần lượt lui ra, trong Ngự Thư Phòng chỉ còn lại Tần Lệ và Tạ Lâm Xuyên.
Tạ Lâm Xuyên nhìn vào mắt Tần Lệ: "Bệ hạ, ta muốn đi cùng ngươi."
Tần Lệ chậm rãi nhíu mày, rõ ràng là có chút lưỡng lự. Bất ngờ thay, hắn cuối cùng lại lắc đầu từ chối y: "Lần này không được, nguy hiểm lắm, có phải đi du sơn ngoạn thủy đâu. Ngươi cứ ở lại trong kinh đi, thay ta trấn giữ kinh thành, điều phối lương thảo ngựa xe là được rồi."
Tạ Lâm Xuyên ngẩn ra. Đây là lần đầu tiên Tần Lệ từ chối không cho y đi theo. Cái tên này chẳng phải từ trước đến nay luôn hận không thể buộc y vào cạp quần mình sao?
Y ghì thấp hàng chân mày, tiến lên một bước, ép hắn sát vào mép bàn, một tay ôm lấy eo hắn, tay còn lại v**t v* bờ môi hắn, trầm giọng hỏi: "Bệ hạ là không tin tưởng ta, không chịu giao binh cho ta nữa, hay là không tin tưởng chính mình, cho rằng trận này không thắng nổi?"
"Nói bậy! Trẫm dĩ nhiên là thắng chắc rồi." Tần Lệ lườm y một cái.
"Ồ?" Tạ Lâm Xuyên nhướng mày, "Thế tức là không tin tưởng ta?"
Tần Lệ nhéo nhéo gò má y: "Ngươi thừa biết trẫm không có ý đó mà."
Tạ Lâm Xuyên nâng một bên mặt hắn lên, cúi xuống khẽ khàng đặt một nụ hôn: "Vậy bệ hạ để ta lại đây một mình, không sợ ta bỏ trốn sao?"
Tần Lệ lập tức giật nảy mình một cái, hung dữ bảo: "Chẳng phải ngươi đã hứa là không trốn nữa rồi sao?"
Tạ Lâm Xuyên khẽ cong môi. Ngoài miệng Tần Lệ luôn tỏ vẻ không tin tưởng y, thế nhưng trong lòng chỉ cần dỗ dành đôi câu là tin sái cổ ngay. Con chó hư vừa ngốc nghếch vừa đơn thuần này, bảo sao kiếp trước bị y xoay cho mòng mòng.
Nghĩ đến đây, nụ cười của Tạ Lâm Xuyên nhạt đi. Y đưa tay ôm chặt người vào lòng, nghiêng đầu đặt một nụ hôn lên vành tai hắn: "Đương nhiên là không trốn nữa. Nhưng mà, dù chỉ là một ngày thôi ta cũng không thể rời xa bệ hạ được. Sao ngươi có thể nỡ lòng bỏ mặc ta ở đây một mình?"
Đồ lừa đảo! Ai tin ngươi thì làm chó con!
Tần Lệ mắng thầm trong bụng, vành tai lại bắt đầu có xu hướng nóng lên. Thế nhưng hai cánh tay vẫn cứ không tự chủ được mà khóa chặt lấy tấm lưng y, giọng điệu đã mềm mỏng đi vài phần:
"Nhưng mà trên chiến trường đao kiếm không có mắt, ta sợ ta không thể phân tâm để bảo vệ ngươi......"
Tạ Lâm Xuyên cười trầm một tiếng: "Bệ hạ à, ta cũng là một vị tướng quân cơ mà. Việc gì phải cần bệ hạ bảo vệ?"
Thấy Tần Lệ vẫn còn lưỡng lự, Tạ Lâm Xuyên lại tiếp tục bồi thêm một mồi lửa: "Lỡ như bệ hạ đi một mạch đến tận nửa năm hay một năm, lúc về không sợ ta đã con đàn cháu đống rồi sao?"
Ánh mắt Tần Lệ sa sầm xuống, hắn hung tợn bóp lấy cằm y mà cắn cho một phát: "Ngươi dám! Ta cắn chết ngươi!"
Nghĩ đi nghĩ lại, Tần Lệ cuối cùng vẫn miễn cưỡng đồng ý với y, hậm hực bảo: "Tới lúc đó ngươi chỉ được phép đứng bên cạnh ta, không được chạy lung tung, chỉ huy đốc chiến là được rồi."
Hai người còn đang trò chuyện, Lý Tam Bảo bỗng nhiên bước vào bẩm báo: "Bệ hạ, người bên dưới truyền tin về, bảo là đêm ngày hôm qua, Thuận Vương điện hạ đã trúng độc bạo tử, hôm nay lúc đưa cơm mới có người phát hiện ra."
Tạ Lâm Xuyên và Tần Lệ nhìn nhau một cái, Lý Tuyết Hoằng vậy mà đã chết rồi sao?
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên lóe lên, tên nội ứng kia quả nhiên muốn giết hắn để diệt khẩu.
"Ha!" Tần Lệ lạnh lùng cười mỉa, "Chết hay lắm, hắn đáng lý ra phải chết từ lâu rồi."
Tạ Lâm Xuyên cau mày: "Nhưng mà chuyện thử thuốc mới thử được có một nửa."
"Cứ để Hứa thái y tiếp tục nghiên cứu là được, cũng chẳng gấp gáp gì cái lúc này. Dạo gần đây trẫm đã ít gặp ác mộng hơn nhiều rồi." Tần Lệ phẩy tay ra hiệu cho Lý Tam Bảo lui xuống.
Hắn ôm lấy eo Tạ Lâm Xuyên, đầu ngón tay khẽ v**t v* nốt ruồi son bên cánh mũi đối phương, đôi mắt sâu hoắm: "Nghe nói thứ thuốc kia sẽ khiến người ta quên sạch những chuyện vui vẻ, chỉ nhớ kỹ những đớn đau và oán hận?"
Ánh mắt Tạ Lâm Xuyên hơi tối đi, chậm rãi đáp: "Phải..."
Mọi nỗi oán hận và tiếc nuối của kiếp trước hết thảy đều từ nó mà ra, y tuyệt đối không muốn nếm trải lại một lần nữa.
Tần Lệ chợt nở nụ cười, nhìn sâu vào trong mắt y, giọng điệu phẳng lặng mà kiên định: "Thế thì trẫm càng không thể nào quên đi mọi chuyện liên quan đến ngươi ở kiếp này được."
Tạ Lâm Xuyên ngẩn người, nhưng Tần Lệ không mở lời thêm nữa, hắn chỉ hôn lên đôi mắt y, bờ môi nóng rực khiến hàng mi y khẽ run rẩy.
Nếu như niềm hoan lạc và đớn đau cùng nhau tồn tại, thì chút độc dược thấp kém kia làm sao có thể phân định nổi những mối ái hận dây dưa nồng đượm đến tột cùng ấy.
. . .
Editor's note: Mấy chương sau đổi đại từ nhân xưng của Tần Vịnh Nghĩa là "gã" cho đỡ rối nhé. Nhiều 'hắn' quá.