Tôi nắm chặt điện thoại, chỉ cảm thấy đầu ngón tay lạnh ngắt.
Mẹ bước vào:
“Tiền bạc gì cơ? Con thiếu tiền tiêu vặt hả con gái?”
Tim tôi thắt lại, theo bản năng giấu điện thoại ra sau lưng: “Dạ không có, là quảng cáo tiếp thị, con bảo con làm gì có tiền mà mua.”
Mẹ cau mày: “Chứ còn gì nữa! Hai ngày nay mẹ cũng thường xuyên nhận được mấy cuộc gọi kiểu đó! Phiền chếc đi được!”
Thấy mẹ không nghi ngờ, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ xoa đầu tôi: “Con gái út, tối nay muốn ăn gì? Mẹ nấu cho con.”
Tôi gượng ra một nụ cười: “Mẹ nấu gì con cũng thích ăn ạ.”
Mẹ nghe vậy lại khen tôi vài câu, hăng hái gọi bố ra ngoài mua thức ăn.
Tôi nằm lại lên giường, mở điện thoại ra.
Trên màn hình là tin nhắn mới từ cha nuôi gửi đến.
【Mày tốt nhất là nói được làm được, đừng hòng giở trò với lão tử! Nếu không tao sẽ lên Đông Bắc quậy cho cả nhà mày gà c.h.ó không yên!】
Lúc ăn tối, mẹ quả nhiên đích thân nấu một bàn đầy thức ăn.
Tôi nếm thử, tuy hoàn toàn khác với sự tinh tế ở nhà hàng, nhưng khi ăn vào lại có một sự thỏa mãn không nói nên lời.
Sau này tôi mới biết, đó chính là hương vị của gia đình.
Ăn xong, mẹ ôm lấy tôi ngồi trên sofa.
“Chiều nay bố mẹ đã đến trường hỏi rồi, ngày mai con có thể cùng Tranh Tranh đi học. Chỉ là không biết con mới đến môi trường mới có thích nghi được không, hay là con ở nhà nghỉ ngơi thêm hai ngày nhé?”
Tôi vội vàng lắc đầu: “Không cần nghỉ đâu ạ! Mẹ, ngày mai con đi luôn!”
Nếu không có gì bất ngờ, đây e rằng là những ngày cuối cùng tôi được đi học.
Đợi khi về nhà cha nuôi, tiền sính lễ vừa nhận, tôi đến cả sách giáo khoa cũng chẳng được chạm vào nữa.
Có thể nghe thêm tiết nào hay tiết nấy, tôi không muốn lãng phí dù chỉ một ngày.
Mẹ thở dài:
“Nhìn con gái út của mẹ kìa! Chao ôi, giá mà chị con cũng ham học như con thì tốt biết mấy! Vừa hay hai đứa chung một lớp, con phải trông chừng chị con nhiều vào đấy nhé!”
Tôi thở dài trong lòng.
Quả nhiên!
Theo diễn biến cốt truyện của tiểu thuyết thật thiên kim giả, tiếp theo đây, chắc chắn bạn bè của Dương Tranh sẽ vì muốn trút giận cho chị ấy mà liên tục làm khó tôi.
Nếu tôi dám phản kháng, chuyện sẽ xé ra to.
Đến lúc đó giáo viên mời phụ huynh, bố mẹ sẽ thấy tôi tâm địa không tốt, bắt đầu thiên vị Dương Tranh.
Tôi lắc đầu, quyết định mặc kệ bạn bè của Dương Tranh đối xử với mình thế nào, tôi cũng sẽ nhẫn nhịn.
---
Ngày hôm sau, bố mẹ cùng đưa tôi và Dương Tranh đi học.
Đến lớp, giáo viên chủ nhiệm đã đứng trên bục giảng.
Thấy tôi vào, cô vẫy vẫy tay: “Nào, học sinh mới lên làm quen với cả lớp đi.”
Tôi nắm chặt vạt áo, cố gắng nói tiếng phổ thông cho chuẩn: “Chào mọi người, mình tên là Phương Cải Đệ...”
Lời vừa dứt, cả lớp "ầm" một cái cười vang như vỡ trận.
Cái cậu nam sinh cao ráo ngồi cạnh bục giảng cười đến mức vỗ bàn bành bạch, nhại lại giọng tôi một cách quái gở:
“Mình tên là Phương Cải Đệ! Ha ha ha, cười chếc mất, thời đại nào rồi mà còn cái tên này? Nghe như tên bà nội tao vậy!”
Mặt tôi đỏ bừng đến tận mang tai.
Tôi biết tên mình không hay, sự kỳ vọng ẩn chứa trong đó chẳng liên quan gì đến bản thân tôi cả.
Nhưng tôi vốn không phải người cứng cỏi, không dám cãi lại, chỉ quay sang nhìn cô giáo, nhỏ giọng hỏi:
“Thưa cô, em ngồi đâu ạ?”
Giáo viên chủ nhiệm sa sầm mặt, vừa định lên tiếng thì Dương Tranh đứng phắt dậy, vung cặp sách đập thẳng vào mặt cậu nam sinh kia.
“Cười cái con khỉ gì? Giống bà nội mày thì mày gọi một tiếng cho bà nghe xem nào! Sẵn tiện về nhà bảo bố mày là ông ấy có mẹ rồi đấy!”
Cậu nam sinh kia ôm mặt, dường như có chút sợ Dương Tranh, chịu một cú mà không dám nổi cáu.
Giáo viên chủ nhiệm cũng chỉ tay vào cậu ta mắng:
“Cái đồ mặt dày! Nếu anh không biết thế nào là tôn trọng thì ra ngoài viết cho tôi một trăm lần rồi hãy vào!”
Cả lớp im phăng phắc ngay lập tức.
Cô giáo xếp tôi ngồi vào chỗ trống ở hàng cuối cùng, trận sóng gió này mới chính thức qua đi.
Tiết đầu tiên không giảng kiến thức mới gì, nội dung cô giảng tôi cũng từng học qua nên vẫn theo kịp.
Tiếng chuông tan học vừa reo, tôi vội vàng rúc vào ghế.
Không ra ngoài thì sẽ không bị kiếm chuyện!
Nhưng tôi không chủ động tìm chuyện, cũng không ngăn được chuyện chủ động tìm mình.
Bốn năm đứa con gái nháy mắt ra hiệu với nhau, khoác vai nhau đi về phía tôi.
Tim tôi thót lại một cái.
Đến rồi!
Hội chị em của thiên kim giả trong tiểu thuyết cuối cùng cũng đến rồi!
Họ sẽ bắt nạt tôi thế nào đây?
Là mỉa mai châm chọc hay là hắt mực lên người tôi?
Tôi đều có thể nhịn được, chỉ là hơi tiếc bộ quần áo mới mẹ mua cho thôi.
Cô gái đi đầu dừng lại trước bàn tôi, đột nhiên đưa tay ra.
Tôi sợ hãi nhắm chặt mắt.
Hung dữ thế sao?
Vừa lên đã tát vào mặt tôi à?
Nhưng nỗi đau như dự đoán không ập đến, tôi chỉ cảm thấy má mình bị ai đó véo nhẹ một cái.
“Ái chà!” Cô gái đó quay sang hét với Dương Tranh:
“Tranh Tranh, Phương Phương thật sự là em gái cậu à? Không ngờ một người thô lỗ như cậu lại có đứa em gái đáng yêu thế này!”
Tôi ngạc nhiên mở mắt ra, thấy mấy cô gái đó đang quây quanh mình, tranh nhau đặt câu hỏi:
“Phương Phương, Tranh Tranh bảo trước đây năm giờ rưỡi em đã đi học sớm rồi, có thật không? Chỗ các em học hành áp lực thế cơ à?”
“Phương Phương, em thấy ở đây có lạnh không?”
“Phương Phương, chỗ các em hàng ngày thường ăn món gì thế? Chị chưa từng gặp người miền Nam bao giờ!”
Tôi vội vàng xua tay:
“Em không phải người miền Nam, chỗ em không tính là miền Nam đâu ạ.”
Dương Tranh chen vào, một tay ôm lấy tôi.
“Nói cho mấy bà biết nhé, sau này chơi trò chơi, các bà là đơn thương độc mã, còn bọn tôi là chị em đồng lòng! Cứ đợi đấy mà thua đến phát khóc đi nhé!”
Mấy cô gái chí cha chí chả nô đùa.
Nhìn Dương Tranh đang dùng cách của riêng mình một cách vụng về để giúp tôi hòa nhập tập thể, lòng tôi ấm áp vô cùng.
Chị ấy thật ra là một người rất tốt, rất tốt.