Trở Về Đông Bắc - Chương Ngư Đồng Đồng

Chương 3

Dương Tranh kéo tôi xuống xe.

Tôi nhìn chằm chằm vào bốn chữ lớn "Lan Đình Thủy Hội" ở cửa tòa nhà, có chút sợ sệt:

"Chị... đây là đâu thế ạ?"

Dương Tranh nháy mắt với tôi:

"Chỗ tốt đấy, chị dẫn em đi mở mang tầm mắt."

Tôi thấp thỏm lo âu đi theo Dương Tranh vào trong.

Vừa vào cửa, Dương Tranh đã thành thục lấy hai cái vòng tay từ quầy lễ tân, lôi tôi tiếp tục đi vào sâu bên trong.

Cho đến khi nhìn thấy hai chữ đỏ c.h.ói "Khách Nữ" trên tường, trái tim đang treo lơ lửng của tôi mới được hạ xuống.

Hóa ra là nhà tắm công cộng.

Tôi học theo dáng vẻ của Dương Tranh dùng vòng tay để mở cửa tủ chứa đồ.

Sau đó tôi và Dương Tranh nhìn nhau trân trối.

Dương Tranh cuống lên: "Nhìn gì thế? Cởi đi chứ!"

Tôi rụt cổ lại:

"Cởi ạ? Ở đây luôn sao? Không có... phòng thay đồ ạ?"

Dương Tranh bắt tay vào lột quần áo của tôi luôn:

"Cứ lề mề mãi, cần gì phòng thay đồ? Ai thèm nhìn cô chứ?"

Tôi sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, hai tay giữ chặt lấy quần áo.

Thôi xong!

Tình tiết tiểu thuyết đến rồi!

Chị ta muốn l*t s*ch tôi rồi quẳng ra ngoài, làm tôi thân bại danh liệt để cha mẹ ghét bỏ tôi!

Nhưng sức tôi không lớn bằng chị ta, loáng một cái đã bị l*t s*ch sành sanh.

Dương Tranh đẩy tôi một phát vào trong một cánh cửa mịt mù hơi nóng:

"Vào đi cô em!"

Tôi đứng tr*n tr** tại chỗ, không dám quay đầu lại, hai tay ôm chặt lấy ngực, nước mắt vòng quanh trong hốc mắt, chỉ sợ đằng sau có người chỉ trỏ.

Một lát sau, Dương Tranh cũng khỏa thân bước vào.

Tôi vội che mắt lại:

"Chị, chị sao cũng cởi hết ra thế?"

Chị ta kéo tôi đi về phía khu tắm vòi sen:

"Chị không vào thì ai kỳ lưng cho em?"

Tôi mở mắt nhìn một cái, khắp nhà tắm toàn là những thân thể trắng muốt, mọi người nói nói cười cười, chẳng ai để ý đến tôi cả.

Nhưng tôi không thích nghi được với cảnh tượng "thành thật gặp nhau" thế này, ánh mắt cứ đảo liên tục, không biết nên đặt vào đâu.

Dương Tranh vặn vòi sen, đẩy tôi vào dưới làn nước:

"Em ngại à? Không sao đâu! Mọi người đều là phụ nữ cả, ai chẳng như ai! Nhìn chị này! Cứ tự nhiên mà nhìn!"

Làn nước nóng bỏng dội lên người, khoảnh khắc đó tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Gột rửa đi lớp bụi bẩn của cả quãng đường dài, thoải mái đến mức tôi suýt chút nữa thì ngủ quên mất.

Tắm xong, Dương Tranh lấy khăn kỳ lưng ra, bảo tôi nằm sấp trên giường kỳ cọ:

“Nằm xuống đi, chị kỳ cho em một trận thật sạch!”

Lực tay của chị ấy rất mạnh, kỳ lên lưng có chút đau, nhưng tôi không phản kháng, để mặc chị ấy thao tác.

Kỳ xong phần lưng, Dương Tranh thở phào nhẹ nhõm:

“Ôi mẹ ơi, lần tắm này của em đúng là đáng đồng tiền bát gạo mà!”

Tôi cúi đầu nhìn, trên mặt đất rơi đầy một lớp "ghét" như những sợi đất sét nhỏ.

Nhìn đống chất bẩn đó, mặt tôi đỏ bừng đến tận mang tai.

Hóa ra tôi lại bẩn đến thế.

Dương Tranh bất chợt ngồi xổm trước mặt tôi, nắm lấy tay tôi:

“Em gái à, đống chất bẩn này cứ coi như là những nỗi khổ trước đây em phải chịu đi, kỳ sạch rồi thì mọi chuyện cũng qua thôi. Sau này chúng ta là người một nhà, không ai dám bắt nạt em nữa đâu. Chào mừng em về nhà.”

Nước mắt tôi "xoạt" một cái rơi xuống.

Nhìn Dương Tranh đang cười rạng rỡ, tôi nhắm mắt lại, thầm hạ quyết tâm.

Đợi tôi ở đây ăn Tết xong, tận hưởng một chút tình yêu của cha của mẹ mà tôi chưa từng được nếm trải, rồi tôi sẽ quay về.

Tôi đã quen với những sự giày vò đó rồi, nhưng Dương Tranh làm sao chịu nổi?

--- 

Về đến nhà, mẹ dẫn tôi đi xem phòng của mình.

“Con gái út, đây là phòng mẹ và chị con cùng chọn, không biết có hợp ý con không.”

Tôi nhìn căn phòng ngủ chính rộng rãi sáng sủa, gần như không thể tin vào mắt mình.

Khi còn ở nhà kia, tôi vốn không có phòng riêng, luôn phải chen chúc với chị cả.

Sau khi chị cả đi lấy chồng, mẹ nuôi nói căn phòng đó phải để dành cho em trai, thế là tôi chuyển vào kho chứa đồ.

Căn phòng đó quanh năm không thấy ánh mặt trời, lạnh lẽo vô cùng, cứ đến mùa đông là tay tôi lại nổi đầy vết cước.

Nhưng căn phòng ngủ trước mắt này không chỉ ấm áp mà các loại nội thất đều đầy đủ, y hệt như những gì trong giấc mơ của tôi.

Giọng tôi run rẩy, nước mắt suýt nữa trào ra.

“Con rất thích, cảm ơn mẹ ạ.”

Mẹ mỉm cười.

“Thích là tốt rồi! Người một nhà nói cảm ơn cái gì? Hôm nay con cũng mệt rồi, mau nghỉ ngơi một lát đi.”

Tôi gật đầu lia lịa, nhìn họ đóng cửa rời đi, dây thần kinh căng thẳng suốt dọc đường cuối cùng cũng được thả lỏng.

Tôi lao lên chiếc giường lớn mềm mại, vùi mặt vào gối, đầu mũi toàn là mùi vị của sự hạnh phúc.

Nhưng giây tiếp theo, chiếc điện thoại nát trong túi bỗng rung lên đ.i.ê.n cuồng.

Tôi luống cuống lấy ra xem, là điện thoại của cha nuôi.

Tôi run rẩy nghe máy, tiếng chửi bới của ông ta ập đến xối xả:

“Sao hả, ở đó làm đại tiểu thư hưởng phúc rồi à? Đến Đông Bắc rồi mà một cái rắm cũng không biết đường mà thả nữa! Có phải cảm thấy lông cánh cứng rồi nên muốn chạy đúng không? Tao nói cho mày biết Phương Cải Đệ, mày mà dám giở trò, tao đánh gãy chân mày! Đã đến đó rồi thì mau bảo con ranh kia cút về đây!”
Tôi siết chặt điện thoại, đ.i.ê.n cuồng nghĩ lý do thoái thác.

Giọng cha nuôi lại đột ngột tăng lên tám tông:

“Không phải là mày vẫn chưa nói với nó đấy chứ! Cái loại ăn cháo đá bát nhà mày, mày cứ đợi đấy, tao bây giờ đi mua vé tàu lên Đông Bắc ngay!

Lão tử hồi đó không nên tiếc mấy đồng tiền vé mà để mày tự đi về! Nuôi mày mười lăm năm, nuôi ra một con sói mắt trắng! Đồ vô dụng!”

Ông ta càng nói càng hung hãn, nước bọt dường như muốn phun qua cả điện thoại.

Tôi sợ đến mức toàn thân run rẩy, van nài vào điện thoại một cách loạn xạ:

“Ba, ba đừng đến! Chị ấy không về thì con về! Con ở lại thêm vài ngày nữa, tiết kiệm cho ba ít lương thực, còn có thể xin họ ít tiền để hiếu kính ba! Ba nghìn vạn lần đừng đến Đông Bắc! Con xin ba!”

Tôi vừa dứt lời, cửa phòng ngủ đột nhiên bị gõ.

“Con gái út, con đang gọi điện cho ai thế?”