Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 80

Khương Vong tiễn Bành Gia Huy ra ngoài, vốn dĩ có rất nhiều điều muốn hỏi thử cha ruột, lời đã đến bên miệng lại không tài nào cất lên nổi.

Giả sử không gặp vụ đâm xe ấy hắn đã chẳng đến nơi này, càng đừng mơ tái ngộ cha mẹ dù chỉ một lần.

Vậy nên trong nhận thức của hắn, việc gia đình quây quần sum vầy chưa bao giờ tồn tại.

Khi nó xảy ra thật cảm xúc trong hắn cũng trắng xóa, thậm chí chẳng biết nên buồn hay nên vui, 40 phút vụt qua chớp nhoáng, chưa chờ hắn bình tĩnh hơn khỏi sự kiện mang sức tác động quá mạnh mẽ mà tất thảy đã kết thúc.

Nãy chuẩn bị gõ cửa Bành Gia Huy hãy còn hớn hở phấn chấn, đến lúc vòng về thì nặng trĩu tâm sự, ấp úng ngập ngừng, đi một bước nấn ná một bước, còn quay ngược trở lại thăm dò thái độ Khương Vong.

“Anh em à,” Người đàn ông trung niên mở cặp táp lấy một bao lì xì mới toanh, đặt vào tay Khương Vong: “chỗ này là một nửa tiền lương năm qua của tôi, có cả thưởng cuối năm nữa, cộng lại cuối cùng cũng được tầm 5 6 vạn tệ.”

“Cậu thực sự rất tốt với Tinh Tinh, tôi chứng kiến hết mà, nhưng việc ăn mặc ở của thằng bé, rồi cả học phí của nó, đáng ra đều phải do tôi gánh vác mới đúng.”

Nói đến đây, Bành Gia Huy quẫn bách gãi đầu.

“Cậu cũng biết đó, tôi theo công trình máy móc là chính, tiền nong cứ 2 3 quý mới kết toán một lần, lương cố định bình thường không được bao nhiêu.”

“Hồi trước không dám nói với cậu, sợ cậu đánh giá tôi khua môi múa mép nói suông, hôm nay nhận về tay là sang gặp cậu luôn – tôi cũng dặn con nó rồi, học phí và sinh hoạt phí chắc chắn ba sẽ phụ trách, không phải áp lực gì cả, chỉ việc vui vẻ chịu khó học hành thôi.”

Dòng suy nghĩ của Khương Vong đang mắc kẹt ở đoạn ba mẹ đồng thời xuất hiện, mãi hồi lâu hắn mới kịp phản xạ, trông xuống chiếc thẻ ngân hàng khuất sau lớp giấy đỏ trong tay.

“Cậu nhất định phải nhận đấy nhé, mật khẩu là ngày tháng năm sinh của thằng bé, tôi biết nó cũng hơi ít, đợt trước các cậu mất công tốn phí chọn trường này nọ… tôi còn ngại chưa dám hỏi.” Bành Gia Huy gom góp dũng khí bảo: “Thực ra tôi có tranh thủ xin lãnh đạo điều đến Dụ Hán, cơ mà tiền đề là dự án năm nay với năm sau phải hoàn thành vượt chỉ tiêu mới có cơ hội thăng chức thuyên chuyển.”

“Ban đầu còn bảo mua nhà ở thành phố Hồng, nào ngờ các cậu dẫn Tinh Tinh lên Dụ Hán học, phúc phần lớn nhỏ ra sao đều nhớ để dành cho thằng bé, tôi… tôi sẽ cố gắng mua nhà trên Dụ Hán vậy, xin phép nhỡ nhàng các cậu thêm một hai năm, cùng lắm sau này tôi thuê nhà ở chung với nó, cậu thấy có ổn không?”

Khương Vong cúi đầu sờ phong bao lì xì, giờ mới lên tiếng hỏi: “Gặp Đỗ Văn Quyên, ông thấy thế nào?”

Miệng Khương Vong nói một ý, sang đến tai Bành Gia Huy lại thành nghĩa khác.

Từ góc nhìn của Bành Gia Huy thì thanh niên rắn rỏi cao to, vạm vỡ khỏe khoắn đang đứng trước mặt y là em trai vợ cũ.

Trong khi y từng gây ra quá nhiều điều sai trái với vợ cũ, riêng việc này đôi bên đều biết rõ rành rành.

Khí thế ở Bành Gia Huy lập tức ỉu xìu hẳn đi.

“Tôi không định quấy rầy mọi người đâu, thật sự,” Y trở về cái bộ dạng hơi hèn mọn, hơi bẽ bàng: “những chuyện năm xưa… tại tôi không ra gì, tôi không nên đánh cô ấy.”

Vốn là Bành Gia Huy có mang theo một chiếc thẻ khác, định dành tiền đổi chỗ ở mới tử tế hơn cho mình, đặt ít quà Tết cho ba mẹ, mua thêm ít quần áo mới.

Y cầm ví, cắn răng mở ra lần nữa, lấy nốt chiếc thẻ này ra.

“Cái này xin nhờ cậu chuyển cho Văn Quyên, đây là tôi nợ cô ấy.”

“Mật khẩu là sinh nhật ba mẹ tôi, cô ấy biết.”

Khương Vong im ắng hồi lâu, đẩy trả chiếc thẻ của Bành Tinh Vọng, chỉ nhận cái thứ hai.

“Cái này tôi sẽ gửi hộ.” Hắn xoay người bỏ vào trong, quay lưng về phía Bành Gia Huy vẫy chiếc thẻ đang cầm trong tay.

“Những gì ông nợ Bành Tinh Vọng mãi mãi không trả bằng tiền được đâu.”

“Có rảnh thì đến thăm nó nhiều vào.”

Bành Gia Huy không ngờ Khương Vong lại lựa chọn thế, cầm bao lì xì ngơ ngác chẳng biết nói sao, má đau rát hừng hực hệt một cái tát vừa giáng thẳng mặt.

Bỗng Khương Vong dừng bước chân, quay lại nhìn về phía Bành Gia Huy lần nữa, nở nụ cười thản nhiên như thể đã buông bỏ được gì đó.

“Đúng rồi, chúc mừng năm mới nhé.”

Đỗ Văn Quyên ngồi trong phòng khách chờ, bụng dạ vẫn thấp thỏm suốt.

Cô chưa từng nghĩ sẽ thình lình tái ngộ chồng cũ theo cách đó, vừa mang nỗi sợ sệt quen thuộc, vừa lẫn niềm vui đáp trả khi mình đã sinh thêm con gái với người khác.

Nhưng trước mặt con cô cần tiết chế những cảm xúc ấy, chỉ để lại khía cạnh làm mẹ.

Còn liệu Khương Vong nhìn ra được bao nhiêu… thì vượt khỏi phạm vi kiểm soát của cô mất rồi.

Khương Vong hút hết điếu thuốc dưới sân, phủi cho bay bớt mùi quanh người rồi mới lên gác.

Vừa khéo thấy mẹ nấu nướng một mình trong bếp, Tinh Tinh thì xem tivi ngoài phòng khách, hắn bèn chào hỏi xong rẽ thẳng sang bếp, đóng kín cửa vào.

“Thẻ này ông ta nhờ tôi gửi cô, bảo là đáng ra phải đưa từ sớm mà mãi chưa có cơ hội, mật khẩu là sinh nhật ông bà bên nội.”

Đỗ Văn Quyên đang xào rau dở, nghe vậy bèn duỗi tay tắt máy hút mùi, ngoái đầu bảo: “Xin lỗi, nãy chị chưa nghe rõ, cậu bảo sao cơ?”

Khương Vong nhẫn nại lặp lại lần nữa.

Hắn không đến mức quá yêu thương mẹ, nhưng vẫn phân biệt rõ vấn đề.

Ai nợ ai, ai bỏ ai đi, chung quy đây là hai việc khác nhau.

Đỗ Văn Quyên ngơ ngác ngớ ra mất một lúc, cô bỏ chiếc xẻng xào xuống, quệt vội tay lên tạp dề.

“Chỗ này không tiện nói, mình sang phòng cho khách đi.”

Cô rảo bước với Khương Vong quay lại căn phòng mình ở, lục tìm ngăn trong nằm sâu dưới đáy túi du lịch, thậm chí phần viền còn được cẩn thận khâu chặt bằng dây đay để đề phòng móc túi trên tàu.

Kéo cắt đường may kêu lạch cạch, một thứ nho nhỏ bọc vải đỏ rơi ra, trông khá giống quyển sổ.

Giở lần lượt từng nếp vải, ở trong đựng hẳn một lớp túi nylon bé nữa, chắc muốn tránh dính nước.

Chờ cô rút món đồ khỏi lớp túi nylon cuối cùng đặt vào tay hắn, Khương Vong mới nhìn rõ đấy là gì.

Một quyển sổ tiết kiệm.

Quyển sổ tiết kiệm cũ quăn mép, dòng chữ ép nhũ vàng đã mờ nhạt.

Phải khoảng chục năm rồi hắn chưa chạm vào món của để dành nào cổ lỗ sĩ đến thế.

“Cái tính Bành Gia Huy làm gì có chuyện nhớ dành tiền cho chị.” Đỗ Văn Quyên cười khẩy một tiếng lạnh lùng: “Nếu muốn gửi chị thì mật khẩu phải là sinh nhật chị chứ đâu phải sinh nhật ba mẹ anh ta.”

“Kể cả anh ta có tiền hào phóng rộng rãi với tất cả mọi người trong thiên hạ thì chị cũng xếp bét, thậm chí anh ta sẽ lấy cớ chẳng gặp bao giờ để trốn tiệt đi, giả vờ không hề hay biết.”

“Tiền này cứ xem như anh ta để cho Tinh Vọng học hành, cậu cất đi, mật khẩu là 528111.”

Cô còn thấy xúi quẩy, gạt chiếc thẻ sang bên mặc kệ, cầm cuốn sổ tiết kiệm trịnh trọng đưa cho Khương Vong bằng hai tay.

“Vong Vong, Tinh Tinh ở chỗ em suốt, cũng ảnh hưởng việc làm quen tìm hiểu đối tượng của em – hơn 20 tuổi đã đèo bòng đứa bé con, khó tránh bị người ta đàm tiếu.”

“Chị đang tính, hay chờ thằng bé học nốt năm nay rồi dẫn nó về Từ Châu, trùng hợp Nhân Nhân bên đó rảnh tay nhàn hơn rồi, đúng không.”

“Chuyện cưới xin cứ từ từ.” Khương Vong đáp theo phản xạ: “Tôi đang quen một người rồi, đối phương quý Tinh Tinh lắm, không nghĩ ngợi nhiều đâu.”

“Tinh Tinh vừa làm quen với trường mới, đột ngột chuyển trường tiếp thì sợ thằng bé chưa chắc đã thích nghi kịp.”

Trước đó Đỗ Văn Quyên còn âm thầm lo toan thay vụ cưới xin của em trai, nghe vậy mới mừng rỡ ngẩng đầu: “Hóa ra đang quen luôn rồi à? Con gái nhà nào thế, bố mẹ làm nghề gì, có tốt với cậu không?”

Cô cân nhắc tiếp, đánh nhẹ Khương Vong một cái nửa sốt sắng nửa buồn cười: “Sao cậu không bảo chị từ sớm, người ta bảo không ngại Tinh Tinh chắc chắn là khách sáo vậy thôi ấy, con gái ai lại muốn nuôi con hộ người ngoài chứ.”

“Riêng việc này không lỡ làng được, cùng lắm hay chị xin từ chức, thuê nhà bên Dụ Hán chăm Tinh Tinh cho?”

Khương Vong không ngờ cô lại băn khoăn nhiều vấn đề thế, nhất thời chẳng kịp nghĩ ra cớ nào hay hơn, hắn cúi mặt đằng hắng khe khẽ.

“Người yêu tôi… bề bộn công việc, hay đi công tác khắp cả nước, tạm thời chưa bận tâm gì mấy chuyện đó đâu.”

“Cô đừng lăn tăn nghĩ nhiều, nhỡ vướng mắc thật đảm bảo tôi sẽ chia sẻ với cô mà.”

Đỗ Văn Quyên gật đầu lia lịa, hai tay xoắn vặn vào nhau, mãi lâu sau mới bảo: “Quyển sổ tiết kiệm này cũng không có nhiều, chỉ được chưa đến 4 vạn thôi.”

“Tính chi phí sinh hoạt của Tinh Tinh ở Dụ Hán, rồi cả giúp việc bảo mẫu cậu thuê hộ chị nữa, chị đoán là không đủ.”

Khương Vong hơi ngỡ ngàng vì cô tính toán chi li rạch ròi quá, thậm chí nhất thời còn thấy hơi xa lạ, hắn vô thức lùi bớt về sau, kéo giãn khoảng cách với Đỗ Văn Quyên.

“Em trai, cậu đừng hiểu nhầm, không phải chị không nhận tấm lòng cậu, chị cũng biết cậu là người rộng lượng nhất đám bọn chị,” Chứng kiến động tác nhỏ của hắn, Đỗ Văn Quyên vội kéo tay Khương Vong lại: “cơ mà Vong Vong – cậu cũng phải lo cho tương lai mình, để dành dần dần đi.”

“Bây giờ cưới vợ ở thành phố không đơn giản đâu, sính lễ họ thách cao lắm, bố mẹ cậu không còn, những cái này chị là chị gái phải đứng ra cân nhắc thay chứ, cậu đừng chê chị rách việc.”

Bỗng dưng Khương Vong hỏi ngược lại: “Cô cảm thấy việc tôi cần lo nhất cho tương lai là kết hôn à?”

Vốn dĩ Đỗ Văn Quyên đang còn bao nhiêu lời muốn dặn dò, bị hỏi vặn chỉ cười bất đắc dĩ: “Ừ thì, mọi người đều phải lập gia đình mà.”

“Lập gia đình, gây dựng sự nghiệp, sinh con đẻ cái nối dõi, sau này cũng có người chăm nom khi về già, đúng không nào?”

Khương Vong trông nếp nhăn mờ mờ ở khóe mắt cô, đầu nhớ tới một giọng nói già nua khác ở đầu kia cuộc gọi hàng chục năm sau.

Hắn chẳng chăm ai khi về già hết.

Thời niên thiếu hắn bị họ lãng quên, lớn lên hắn bèn dứt khoát quên lãng bọn họ.

Kết hôn sinh con, nuôi trẻ cho có người dưỡng già, nghe mấy từ này cứ hoang đường thế nào.

“Vậy nếu,” Hắn nói thật khẽ: “tôi thích phái nam thì sao?”

Con ngươi Đỗ Văn Quyên chấn động, cô chợt nín thở theo.

Khương Vong chưa từng nghĩ sẽ bộc bạch việc này với Đỗ Văn Quyên đột ngột đến vậy, tuyệt nhiên không một bước đệm giảm xóc.

Thậm chí hắn đang định giấu giếm một đợt đã, chờ cô ổn định với con thứ bên kia rồi hẵng từ tốn chia sẻ dần.

Song giờ phút này đây, người hắn đang đối diện không phải mẹ của Bành Tinh Vọng, không phải ‘chị gái’ trên danh nghĩa mà là mẹ đẻ của mình, chân thực sống động trong dung mạo trẻ trung.

Mẹ, vậy nếu con thích phái nam thì sao?

Mẹ còn dám để con tuổi thơ ấu ở lại bên cạnh con không?

Liệu mẹ có xem con là thứ lạc loài vừa quái gở vừa tâm thần không?

Mẹ, liệu mẹ có còn giục con dành dụm, trăn trở chuyện cưới xin nữa không?

Nghe thấy câu này đầu óc Đỗ Văn Quyên cũng ầm ầm nổ tung, đơ ra thật lâu chưa thể tiêu hóa.

“Việc này, còn ai biết nữa không?”

Khương Vong trả lời thẳng: “Bành Gia Huy, một người bạn của tôi nữa, hết rồi.”

Cô ngây ngẩn giây lát rồi vươn tay ôm chầm lấy hắn thật chặt, giọng run run.

“Vong Vong… Mấy năm qua chắc em phải khổ sở lắm, đúng không em?”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Tết Nguyên tiêu làm sao không đăng chương mới cho được! (Gõ bàn

Chẳng những update mà còn phải phát lì xì!

Chương này bốc thăm chọn 100 bạn ăn bánh trôi ngọt ngào nha!!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn