Khi Quý Lâm Thu quay trở ra khu vực đám cưới, hàng loạt bạn bè người thân nhà Khuông Dã đã lần lượt đỗ xe bước vào.
Ban nhạc sống đang biểu diễn làm nóng bầu không khí, có cả nhân viên mặc trang phục sóc chuột bông cầm bóng bay nhảy múa xoay tròn.
Quả đúng đám cưới sẽ thể hiện rõ tính cách của người tổ chức.
Một lát sau Khương Vong mới xuất hiện, cố tình căn lệch thời gian với anh, tiện thể nghe điện bên tập đoàn Tốc Phong gọi đến.
Việc mở rộng triển khai mã QR sẽ được đẩy nhanh một bước, công ty đã tìm hiểu nhà xưởng sản xuất máy quét mã trong nước để đặt hàng.
Hắn là người hoạch định chính, cần phụ trách quy trình vận hành phối hợp cùng nội bộ công ty và tham khảo ý kiến các bên để xây dựng hệ thống ứng dụng công cụ mới tương ứng.
So với công việc áp lực lẫn cường độ cao mảng bất động sản trước kia thì chỗ này hoàn toàn không thành vấn đề.
Cúp điện thoại, Khương Vong bước trở lại vị trí cạnh Quý Lâm Thu, nghe xem anh đang trò chuyện gì với bạn bè.
“Vậy nên hồi trước vào tiết, bọn tôi hay…”
Khương Vong trông chiếc cúc trên cùng cài kín của anh, rót cốc rượu lạnh: “Hôm nay nắng nóng như này, thầy Quý đóng bộ nghiêm túc quá đi thôi.”
Bạn bè nhanh chóng bị thu hút sự chú ý: “Đúng nhỉ, cậu không nóng à?”
“Bình thường,” Quý Lâm Thu cười nhạt đáp: “về sau mở lớp là không dám cho học sinh kiểu vậy vào nữa.”
Vậy là mọi người tiếp tục tập trung vào đề tài trò chuyện, tán gẫu rất rôm rả.
Quý Lâm Thu lùi khỏi đám đông, âm thầm liếc xéo Khương Vong một cái.
Đối phương giả vờ đang ngắm nghía xung quanh.
Đám cưới bắt đầu đúng giờ, cô dâu khoác tay bố khoan thai tiến ra trong sự dõi theo chăm chú của quan khách, cặp đôi cùng dành lời thề và đeo nhẫn cưới cho nhau, trao nhau nụ hôn giữa bối cảnh kỳ lân và cầu vồng.
Buổi tiệc vô cùng nhẹ nhàng hân hoan, sôi nổi đầm ấm, có thể gọi là chủ khách cùng vui.
Thực đơn món ăn tinh tế vừa vặn, ban nhạc chọn bài cực khéo, luôn có người nhảy múa biểu diễn thường trực giữa sân, bầu không khí rất rộn ràng.
Khương Vong ngồi ngoài lẳng lặng theo dõi, vô thức ngẫm nghĩ xem về sau họ nên chọn phong cách thế nào cho hợp.
Khác hẳn đám cưới ở huyện nhỏ ngày xưa, không có những đề tài dò hỏi khiến người ta ngột ngạt, không có trẻ con khóc quấy dai dẳng, khách khứa lớn tuổi đều điềm đạm hiền hòa.
Gạt hết mọi ràng buộc nhân tình thế thái, chỉ giữ lại phần thuần khiết cháy bỏng nhất, chính vì vậy mới càng chân thật.
Xem mãi xong chợt hắn cũng dám duỗi tay chạm thử vào tương lai và hôn nhân theo.
Sau khi đi cảm ơn các bàn một lượt, cô dâu thay sang bộ váy ngắn vàng óng tựa đóa cúc họa mi, trò chuyện với bạn bè hăng hái dần, bèn cầm ly sâm panh bằng một tay chiếm sân khấu hát hò thỏa thích.
Thấy vậy Khuông Dã cũng rục rịch, nghe cô dâu hát hết bài “Ngọt lịm” là gã giật thêm chiếc micro lên sàn hát chung bài “Hôm nay em đã là vợ anh”, mỗi tội cảm âm có hạn, hát tình ca mà nghe quỷ khóc sói tru, khán giả phía dưới cứ cười ồ.
Quý Lâm Thu ăn hết bát súp gà kem nấm, ngoái đầu phát hiện Khương Vong đã lại phải nghe điện thoại, bỗng chốc hơi thẩn thơ.
Anh không kìm lòng nổi, nghĩ ngợi giả sử cả hai cũng đến được ngày hôm đó, liệu sẽ có bao nhiêu khách khứa họ hàng ghé sang chúc mừng, liệu khung cảnh lúc ấy sẽ ra sao.
Đang đắm chìm trong tưởng tượng thì Đoàn Triệu xáp lại gần cười tinh quái.
“Phong lưu quá ha.”
Quý Lâm Thu phải mất hẳn mấy giây để kịp hiểu anh ta đang nói mình, bèn thắc mắc theo phản xạ, Đoàn Triệu chỉ hơi hất đầu ra hiệu anh thử nhìn xuống cổ.
Giờ anh mới nhớ, đầu giờ chiều nắng gay gắt quá, anh tiện tay cởi bớt cúc áo từ đời nào mà chẳng để ý.
Vết đỏ tươi chình ình ngay chỗ xương đòn, tương đối bắt mắt.
…Cái đồ cún con Khương Vong.
“Lạ thật, sắp Tết đến nơi rồi còn có muỗi.” Quý Lâm Thu thản nhiên cười tỉnh bơ: “Phanh tạm vậy, hôm nay oi quá.”
Đoàn Triệu biết hóa ra tại mình nghĩ nhiều, xấu hổ cười xòa: “Đây đây đây, ăn thử miếng bánh ngàn lớp hạt sen, họ thuê được thợ làm ngon lắm.”
Sắp sửa sang năm mới, được vài buổi nắng chói xong là nhiệt độ bắt đầu giảm mạnh.
Hôm qua còn đang oi ả chỉ muốn mặc áo phông quần đùi, mà sang ngày hôm sau tất cả đã đóng băng teo tóp, buổi tối đóng kín cửa nẻo rồi vẫn nghe thấy tiếng gió rít ù ù vun vút gào thét liên miên.
Phố xá hàng quán cũng lục tục treo các loại dây bện thắt nút và tranh Tết tông vàng đỏ, khu dân cư còn tổ chức cho hội người cao tuổi tập trung cắt giấy dán trang trí cửa sổ.
Đến 23 tháng chạp, dịp cúng ông Công ông Táo, Đỗ Văn Quyên xách vali đến Dụ Hán đúng như lời hẹn.
Nếu không nhờ có Khương Vong thuê sẵn giúp việc và bảo mẫu, một năm qua chắc sẽ cực kì vất vả cho cô.
Đợt mới đẻ Tinh Tinh, tuy ở nhà đủ cả mẹ chồng mẹ đẻ chăm bẵm song xét cho cùng vẫn vừa lắt nhắt bề bộn vừa thiếu thốn kinh nghiệm, mất gần nửa năm lịch sinh hoạt đảo lộn ngày đêm, tinh thần rệu rã, nghe tiếng trẻ con khóc dạ đề là cô nhức đầu tức ngực thậm chí đau thắt tim.
Nay thêm tận 2 trợ thủ chuyên nghiệp, thực sự giảm tải hẳn đi.
Đỗ Văn Quyên biết mình mắc nợ người ta vô vàn, mong muốn tranh thủ đợt tách mẹ cai sữa của con gái để ghé sang đón Tết cùng cả nhà đàng hoàng.
Chiếc vali nhỏ chẳng có bao nhiêu quần áo của cô, quá nửa toàn sách truyện và quà cáp mua cho ba người, với lạp sườn và thịt xông khói phơi nắng tự tay cô làm.
Còn các món gà ngỗng hầm sốt này nọ thì chờ đến Dụ Hán hẵng nấu mới, đảm bảo sạch ngon.
Một ngày trước khi mẹ đến, Khương Vong đặc biệt dắt díu bé nhỏ vào cọ rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, kì ra được thêm cả đống ghét.
Khương Vong hì hục đến độ phải thắc mắc: “Nhóc vẫn tắm hàng ngày cơ mà nhỉ? Bình thường tắm cái kiểu gì đấy??”
Bé nhỏ chủ động khoe: “Thì bật nước, dội một lần, xoa bong bóng xà phòng, dội thêm lần nữa, lau sạch ạ!”
“—— Phải!! Kì!! Kì kĩ cái cổ cái tay này này chứ không phải chần nước như nhúng lẩu đâu!!”
Cả hai chưng diện tươm tất rồi cùng ra ga tàu chờ đón, trông thấy Đỗ Văn Quyên thì đều rất phấn khởi.
Trước đó bé nhỏ còn ưỡn ẹo ngần ngại băn khoăn, giờ gặp mẹ xong là kêu toáng lên chạy ào tới: “Mẹ ơi ——”
Khương Vong đứng yên tại chỗ dõi theo hai người ôm chầm lấy nhau, nở nụ cười nhè nhẹ.
Đỗ Văn Quyên ôm con trai, tiếp tục chủ động bước về phía cậu em trai họ hàng xa bao lâu nay vẫn ăn Tết lẻ loi một mình, dang hai tay ra bảo: “Nào, mình cũng ôm một cái.”
Biểu cảm người đàn ông thoáng ngẩn ngơ, nhưng hắn cũng phối hợp ôm cô, đáp cứng đơ ngắc ngứ: “Đi thôi, phòng ốc ở nhà thu xếp cả rồi.”
Năm nay gia đình Quý Lâm Thu ở lại ăn Tết ngay tại Dụ Hán, không về núi chứng kiến những cảnh nọ cảnh kia nữa, yên ổn vui vẻ.
Vừa khéo hội Khương Vong cũng tụ hội ở đây, hai nhà ai nấy đều sum vầy.
Phòng Đỗ Văn Quyên không chỉ có ban công rộng mà còn được điểm xuyết chậu kiểng xinh xinh, bên trong chính là cây hoa hướng dương Bành Tinh Vọng tự trồng.
Hiện giờ chưa tới thời điểm nở hoa song chồi xanh đã vươn lên rất cao, trông tràn trề sức sống vô cùng thích mắt.
Đỗ Văn Quyên cất gọn hành lí, lấy các món Tết mình tẩm ướp ra đi tìm tủ lạnh, tiện thể xem xem có những nguyên liệu gì để nấu một bữa thật phong phú.
Bành Tinh Vọng thì loanh quanh bám theo cô không rời nửa bước hệt cái đuôi nhỏ, ríu rít tíu tít, mắt sáng bừng, miệng cười toe toét suốt.
Khương Vong giới thiệu sơ qua về bố cục nhà cửa, còn lấy chiếc chìa khóa đưa cho cô.
“Chiều tôi vẫn phải đến công ty giám sát các thứ, hai người cứ ở nhà nhé.”
“Được được, cậu cứ lo việc của cậu,” Đỗ Văn Quyên vội nói: “tối nhỡ không về ăn cơm thì nhắn tin cho chị là được.”
“Ừm.”
Khương Vong khoác áo chuẩn bị rời nhà, vừa mới hé cửa ra thì bắt gặp ngay Bành Gia Huy đang nâng tay phải định ấn chuông.
“Ui, sếp Khương về rồi đó à?” Tay Bành Gia Huy xách khệ nệ mô hình người máy và cặp sách mới mang tặng con trai, thấy Khương Vong y nhiệt tình lắm: “Lâu lắm mới gặp nhỉ, dạo này cậu khỏe không?”
Khương Vong đơ người giây lát, lần đầu tiên chẳng biết nói gì khi lỡ chạm mặt y.
Đúng lúc Bành Tinh Vọng chạy qua lấy túi nylon, phát hiện cha ruột đứng lù lù trước cửa cũng thình lình khựng lại, ngơ ngác bảo: “Ba, ba đến ạ?”
Bành Gia Huy chưa kịp phản xạ, không hiểu sao con trai lại lớ ngớ thế, y bèn giơ hẳn cặp sách và quà mua cho con lên lắc lư: “Ba mới đi Thẩm Quyến về đấy, trông này, thích không con?”
Giờ phút này Bành Tinh Vọng khóc không nổi mà cười cũng chẳng xong, thậm chí không dám nhận quà từ tay y, bé con quay sang nhìn Khương Vong tuyệt vọng cầu cứu.
Chưa lần nào Khương Vong phải cảm tạ trời đất như hiện tại rằng mình đã không còn là mình nữa.
“Tinh Tinh? Sao bảo lấy cái túi rác lại chạy đâu mất rồi?” Đỗ Văn Quyên cầm cọng tỏi tây đi trong bếp ra, chùi tạm tay vào tạp dề gọi: “Nếu không tìm thấy thì ——”
Tiếp đó cô cũng hóa đá theo, cứng lưỡi im bặt.
Hiện tại cả bốn người đều gượng gạo vô cùng tận.
Phải vài năm rồi Bành Gia Huy chưa gặp vợ cũ, thậm chí khoảnh khắc nhìn thấy cô còn sực nhớ về bóng hình trẻ trung thời họ mới cưới, y câm nín chẳng nói nổi một chữ.
Khương Vong hoàn hồn đầu tiên: “Xin lỗi xin lỗi, tôi quên báo với ông…”
“Tôi mới phải xin lỗi chứ,” Bành Gia Huy hớt hải cuống quýt đặt chỗ đồ đang cầm lên tủ giày, lùi bước bảo: “vậy để hôm khác tôi lại sang với Tinh Tinh, mọi người cứ tiếp tục trước?”
Đỗ Văn Quyên miễn cưỡng cười gượng: “Hay anh vào ngồi một lát đã?”
Bành Tinh Vọng đâu biết đây là lời khách sáo xã giao, phản xạ có điều kiện khiến cậu bé tự động đi lấy dép cho cha ruột.
Bành Gia Huy xấu hổ cực kì, khổ nỗi con trai đã dúi cả đôi dép vào tay rồi, đành nhắm mắt nhắm mũi cúi gằm đi theo.
“Lâu, lâu lắm không gặp Tinh Tinh, mọi người cùng chơi với thằng bé một buổi, cũng đông vui ha.”
Vốn dĩ Khương Vong còn phải đến công ty lì xì chúc mừng nhân viên, ngoái đầu va trúng biểu cảm ‘Anh ơi cứu em’ của bé nhỏ, bụng dạ thở hắt dài thượt, hắn bất đắc dĩ móc điện thoại ra nhắn tin cho thư kí, bảo mai mình ghé sau vậy.
Gia đình 4 người lần lượt ngồi vào phòng khách, cảm giác bầu không khí cũng bị đóng băng nốt.
Im lìm, im lìm chính là chiếc cầu nối chủ đạo của buổi tối ngày hôm nay.
Thực ra cũng phải hơn nửa đời cả nhà chưa ngồi lại với nhau.
Bành Tinh Vọng mới 9 tuổi, đối với cậu bé 4 năm đã là nửa đời.
Còn trong trường hợp Khương Vong, đáng ra đời này kiếp này hắn sẽ không tái ngộ cha mẹ nữa, càng chẳng có chuyện ngồi chung cùng họ dưới một mái nhà.
Cả Bành Tinh Vọng thời thơ ấu lẫn Khương Vong thời thơ ấu đều từng mơ tưởng tới cảnh tượng này vô số lần.
Nằm mộng cũng mong sao ba mẹ quay về bên nhau, được thấy họ vui vẻ nấu nướng hòa thuận, không cãi vã đùn đẩy, thậm chí sẽ duỗi tay vuốt má mình nữa.
Nhưng khi khung cảnh ấy xuất hiện thật, ngược đời thay nó lại gò bó khó tả.
Bành Tinh Vọng của hiện tại hoàn toàn sững sờ trước tình huống ngoài dự kiến, bí bách hồi lâu rồi mở miệng: “Con có điểm thi cuối kì rồi đó ạ, môn tiếng Anh được 95 điểm!”
Đỗ Văn Quyên còn đang hốt hoảng dở, đầu tiên cô ồ một tiếng, xong để ý mình chưa khen con nên phải vội bổ sung thêm: “Tiếng Anh giỏi quá đi, hàng ngày học chắc vất vả lắm hả con?”
Bành Gia Huy muốn khen phụ họa mà cô nói hết mất rồi nên càng ngậm miệng thin thít, ngồi lúng túng trên sofa, tay chân đặt đâu cũng bồn chồn.
Chứng kiến Bành Gia Huy lục đục nhích mông 20 lần chỉ trong 1 phút, Khương Vong khẽ khàng đằng hắng, chủ động đề cập tình hình gần đây của Bành Tinh Vọng dưới tư cách đại diện thay mặt phụ huynh.
“Hiện giờ thằng bé học toán rất khá, văn thì nền cơ bản chưa vững, bọn tôi cũng đang hỗ trợ vá víu, về sau chắc chắn sẽ tiến bộ nhiều.”
Hắn kể về trường Tiểu học Thực nghiệm bé nhỏ đang theo học, về chuyện với cô bé biết đánh đàn piano, lan man sang đám hướng dương lúc nhúc chưa nở hoa ngoài kia.
Đỗ Văn Quyên và Bành Gia Huy đều đã bỏ lỡ hoàn toàn 2 năm vừa qua của con, nghe cực kì chăm chú, chốc chốc tỉ tê với cậu bé vài ba câu.
Lòng dạ Khương Vong nhẹ nhõm bớt, vừa thấy thanh thản, lại vừa thấy đắng chát.
Hóa ra hắn đã nhận vào mình vai trò như thế.
Có thể giúp ba mẹ ly dị nhiều năm bình tĩnh ngồi xuống cùng nhau đàng hoàng, lắng tai nghe kể về cuộc sống mới toanh của bản thân tuổi nhỏ.
Cảm giác rất cân bằng.
Hắn vốn thuộc về gia đình này, vốn nên trò chuyện với họ nhiều hơn.
Đồng thời cũng vẫn sai sai.
Có vẻ hắn không nên ngồi đây trao đổi về tiến độ khôn lớn của bé nhỏ trong 2 năm qua, cứ như họp phụ huynh ấy.
Dịp hội tụ thế này phải bày tỏ nhiều điều hơn chứ.
Đáng ra ba hắn cần xin lỗi mẹ.
Không nên quát tháo, không nên đánh đập mẹ, không nên lần lữa mãi chẳng chịu cai rượu cho tỉnh, lỡ làng toàn bộ cuộc hôn nhân và cả một giai đoạn trong đời con trai.
Đáng ra mẹ hắn cần xin lỗi Bành Tinh Vọng.
Không nên bỏ đi, không nên vứt thằng bé chỏng chơ một mình ở cái chốn tứ cố vô thân, để suốt ngày chỉ biết bấu chặt gối ôm khóc lóc mệt lả thì thiếp ngủ, rồi vật vã với ác mộng cả đêm.
Nhưng trái ngược, giờ thì Khương Vong lại đang dẫn dắt đề tài bằng nụ cười lịch sự hòa nhã.
Suốt cả buổi Đỗ Văn Quyên và Bành Gia Huy đều chẳng dám nhìn đối phương, đừng nói gì đến việc giao tiếp.
Khương Vong và Bành Tinh Vọng ngồi giữa hai người họ, giờ phút này chỉ thấy chênh vênh lửng lơ như giữa vách đá và bờ biển, sau lưng là mảng đứt gãy trắng trơn trống rỗng.
Khương Vong cúi đầu uống nước, tranh thủ trao đổi ánh mắt với bé nhỏ.
Tự dưng hai đứa chợt đồng cảm lẫn nhau trong một khoảnh khắc.
Rõ ràng kẻ đã phản bội chúng chính là cặp cha mẹ trước mặt đây.
Hai người họ tháo chạy khỏi kiếp sống có con nhỏ, đổi lại cơ hội nghỉ lấy hơi và tự do dài lâu trong đời.
Song nay bên phải hứng chịu cảm giác tội lỗi vì phản bội lại là hai đứa chúng nó.
Nếu thân thiết với mẹ, tức công khai từ bỏ và oán trách ba.
Nếu gần gũi với ba, tức ngoảnh mặt làm ngơ trước đau đớn hàng bao năm nay của mẹ.
Nhưng ngồi ở giữa rồi vẫn chẳng thể giúp ai cười chân thành được.
Khó xử đôi đường, ngôn từ bất lực.
Đang trò chuyện dở thì thư kí nhắn liền mấy tin, hỏi thăm xem có phải hắn gặp vấn đề gì, liệu có cần hỗ trợ không.
Một tích tắc nào đó thực sự Khương Vong rất muốn tìm cớ kéo Bành Tinh Vọng đến công ty cùng cho xong, đồng thời cũng muốn để thằng bé nán lại đây cho ba mẹ ôm nó thêm chút, quá đỗi hoang đường.
Lúc này ngay bản thân Khương Vong cũng băn khoăn bế tắc.
Hắn hi vọng Bành Tinh Vọng nhận được cái ôm ấy, hay là không vậy nhỉ?
Sau cùng Bành Gia Huy ngồi ở nhà Khương Vong không quá 40 phút, hàn huyên đơn giản một hồi bèn thoái thác bảo mình có việc, để hôm khác ghé sau.
Trước khi ra về, mãi rồi y cũng nhìn thẳng vào vợ cũ, cúi gập người thật sâu dưới sự chứng kiến của cả con trai.
“Năm xưa anh có lỗi với em.”
“Thật sự rất xin lỗi em.”
“Anh chỉ mong… về sau em và con đều được hạnh phúc, với cả là, chúc mừng năm mới sớm nhé.”
Nửa đầu buổi Bành Tinh Vọng toàn chăm chăm bực dọc với bản thân sao lại đi đưa dép cho ba làm gì, chỉ biết nhấp nhổm ngồi nghe người lớn nói chuyện.
Tới khi ba đột ngột xin lỗi thì mắt cậu bé bỗng đỏ hoe, giờ lại không nỡ để ba về.
Người lớn quá đáng thực sự ấy, sao cứ phải thế này cơ chứ?
Giá mà tất cả mọi người mình yêu đều có thể vui vẻ bên nhau mãi mãi… thì sẽ mỹ mãn nhường nào.
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Update 4K chữ! Mai có chương mới hay không tùy duyên ha, chắc là phải nghỉ ngơi chút xíu (gì cơ