Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 77

Nửa đầu buổi đêm hai người quần quật với nhau, nửa sau chỉ nằm không.

Tuy cơ thể đã chìm vào giấc ngủ, song có vẻ ý thức vẫn đang lục tục tỉnh ngắt quãng.

Cảm giác tâm trạng ấy rất giống sự trằn trọc của đêm trước ngày nhập học hay giây phút tìm được công việc đầu tiên, cùng vô vàn những thời điểm quan trọng khác trong đời.

Nhịp tim và mạch đập trở thành tín hiệu sóng điện, đều đặn xác nhận mối liên kết với bên còn lại.

Dường như từ khoảnh khắc này trở đi, sinh mạng anh bắt đầu hòa làm một cùng em.

Cuối cùng linh hồn đã đổ về chung dòng chảy, một bên mở mắt là bên kia sẽ cười, dù xa cách ngàn dặm vẫn đủ sức cảm nhận thấy nhau.

Giữa khuya Khương Vong lại tỉnh giấc ngắm Quý Lâm Thu, hôn lên bờ vai ửng vết đỏ, lên mồ hôi lấm tấm trên trán anh, sau đó dựa vào thật sát, thiếp đi ngủ tiếp.

Màn đêm tăm tối mà êm ả, vằng vặc trăng treo.

Mãi đến tận 1 giờ chiều, có người sang gõ cửa cả hai mới dậy hẳn.

“Sếp Khương! Sếp Khương anh có ở phòng không?”

“Hơ? Đâu rồi, chạy đâu vậy nhỉ.”

Khương Vong đáp văng vẳng đằng xa rồi khoác tạm cái áo lê bước ra mở cửa, chỉ hé hờ đúng một khe nhỏ xíu.

“Ấy, tôi biết ngay cậu ở đây mà,” Sếp Lư cười bảo: “bữa sáng bữa trưa đều chẳng thấy bóng dáng hai cậu đâu, tầm tiếng nữa là lại họp hành đấy, dậy dần đi là vừa.”

“Cảm ơn nhé,” Khương Vong liếc đồng hồ: “tối qua tăng ca thâu đêm, gõ sắp rụng bàn phím luôn rồi.”

“Tôi cũng đoán vậy, cơ mà lạ thật, sao tăng ca mà trông cậu vẫn khỏe khoắn phơi phới thế kia,” Sếp Lư dúi tài liệu giới thiệu sản phẩm nhà mình vào tay cho hắn: “tôi tiện đường ghé ngang gọi một tiếng ấy mà, đây đây đây, mẫu đèn bảo vệ mắt với bàn học mới bên tôi đấy, có dịp thì tìm hiểu thử nhé —— chốc gặp sau!”

“Gặp sau.”

Khương Vong cất túi đựng tài liệu đi gọn gàng ngay trước mặt đối phương, cảm ơn lần nữa rồi mới đóng cửa.

Quay người vào thì thấy Quý Lâm Thu đang lò dò mặc sơ mi, bàn tay thanh mảnh thon thả cài lần lượt từng chiếc khuy áo.

Khương Vong ngồi xuống cạnh anh, duỗi tay sờ thử trán.

May là không sốt.

Quý Lâm Thu liếc hắn, có vẻ biết thừa người đàn ông đang lăn tăn vụ gì.

“Em vẫn ổn.” Anh khàn giọng nói khẽ: “Đau lưng, lần sau kê thêm cái gối.”

“Hồi trước anh còn không tin cơ,” Khương Vong thong thả đáp: “công nhận eo thầy Quý khỏe thật, dẻo nữa.”

Chưa kịp dứt lời đã bị vụt cho nguyên cái gối.

Láo nháo thì láo nháo chứ đương nhiên công việc vẫn phải làm.

Hôm đầu chủ yếu giao lưu chuyên môn giữa giáo viên và các trung tâm bồi dưỡng, sang ngày thứ hai thì ngoài hoạt động tọa đàm tự do còn có triển lãm của các thương hiệu thiết bị giáo dục và văn phòng phẩm lớn.

Khương Vong ngồi họp mà lòng dạ chưa hết lao xao, tham dự điểm danh một nửa vỉ nể nang ban tổ chức, bên cạnh đó cũng muốn lựa chọn thêm giáo viên mới.

Văn hóa Không Quên đã bắt đầu mua sắm bất động sản từ rất sớm nhằm phục vụ bố trí chỗ ở cho nhân viên, vào làm lập tức được thuê kí túc tập thể giá rẻ, chưa kể thành tích vượt trội thì tặng hẳn một căn cũng chẳng vấn đề.

Họ không kiếm tiền kiểu ăn xổi ở thì, mục tiêu cốt lõi phải là trở thành trung tâm tiếng tăm kinh điển lâu đời.

Có sẵn đãi ngộ và quy hoạch phát triển lý tưởng, ngay hôm đầu tiên họ đã tranh thủ trao đổi danh thiếp với khá đông giáo viên, thậm chí có cả người tự tiếp cận gửi danh thiếp giới thiệu mình.

Sang ngày thứ hai, tuy Quý Lâm Thu ít nói hẳn, ngồi lì trong góc uống cà phê gần như không di chuyển, song một buổi chiều trôi qua, chưa cần chờ Khương Vong quay về hỏi mà danh sách đã kín chỗ tầm 70%.

Khương Vong lượn lờ mệt ghé qua xem thử, còn sửng sốt giật mình.

“Sao em giỏi thế?!”

Quý Lâm Thu lắc ngón tay.

“Bí mật nghề nghiệp, không thể tiết lộ.”

Hai người gọi thêm cốc trà đen, thong thả thổi cho nguội bớt, đang nhâm nhi tán gẫu thì đối tác gõ cửa hồi trưa lại mon men bắt chuyện.

“Sếp Khương có mắt nhìn quá, chưa chi đã mua ngay lô bàn bên tôi! Tôi nói nhỏ với hai cậu nhé, xưởng nhà tôi dùng chất liệu cực tốt luôn đấy, tuyệt đối không để formaldehyde vượt chuẩn đâu, tất cả phải vì các cháu học sinh mà!”

Sếp Lư chém gió vung vẩy nước bọt, thấy Khương Vong khá lơ đãng trong khi đang muốn nịnh nọt hắn, bèn dấm dúi ra vẻ bí ẩn: “Tối qua hai cậu về sớm quá chưa kịp hóng hớt gì, để tôi len lén kể với các cậu một tí.”

“Trông thấy cô gái đang nộp hồ sơ bên kia chưa?” Người đàn ông trung niên duỗi ngón tay chỉ về phía bóng người bên góc đông nam: “Cái cô lùn lùn nhỏ nhỏ nổi bật nhất sảnh ấy, các cậu tuyệt đối từng tuyển cô ấy nhé.”

Nét mặt Quý Lâm Thu thoáng dao động: “Cô ấy làm sao?”

“Cái cô này á, rỗi hơi rách việc.” Nhắc đến kiểu người này thôi sếp Lư đã thấy xúi quẩy, xua tay lia lịa: “Yên phận làm giáo viên hẳn hoi không muốn, cứ nhất quyết đòi cải thiện đãi ngộ gì gì, phản đối tăng ca không lương, còn yêu cầu lãnh đạo nhà trường xây dựng cơ chế giám sát chống quấy rối nữa.”

“Người bình thường ai chẳng dĩ hòa vi quý rảnh tay đỡ chuyện nào hay chuyện đấy, trong khi cái cô này á? Chỉ thiếu nước lập cái công đoàn, suốt ngày đổ dầu vào lửa, giúp đồng nghiệp nữ cùng trường kiện hiệu trưởng luôn nhé!”

Nghe vậy Khương Vong nhìn sang, nhấp thêm ngụm trà bảo: “Cô ấy dạy có ổn không?”

“Cô Xoăn Tít đấy dạy ổn phết, hồi trước từng có học sinh tuyển thẳng Thanh Hoa, phụ trách môn lý.” Sếp Lư hồi tưởng câu chuyện vụn vặt trên bàn nhậu, bác bỏ: “Dạy giỏi cũng ích gì, không biết cư xử cho khéo thì vẫn chật vật thôi.”

“Thấy mấy giáo viên quen biết kể là từ đợt động chạm tới hiệu trưởng, cô này bị đì ròng rã 2 năm ở trường, cuối cùng tự giác thức thời phải xin thôi.” Người đàn ông trung niên xì một tiếng: “Cái cô giáo được giúp kia thì lại đi hòa giải ngoài tòa án, nhận khoản phí to đùng là xong, người ta có chia cho một xu một cắc nào đâu, dở hơi thật sự.”

Quý Lâm Thu và Khương Vong đưa mắt nhìn nhau, khẽ gật đầu một cái rất nhẹ.

Chờ sếp Lư bỏ sang khu khác, hai người bèn lại gần, lịch sự mời cô gái uống trà ăn bánh ngọt.

Cô giáo mang biệt danh ‘Tóc Xù’ cao khoảng tầm 1m55, mái tóc ngắn màu nâu uốn xoăn tít, chiếc kính gọng đen gác trên sống mũi khiến gương mặt trông nhỏ thó, chỉ bằng một bàn tay.

Cô gái đang đói meo nên cũng bất chấp hết, chờ nhân viên phục vụ bưng bánh ngọt ra là cắm cúi ăn ngấu ăn nghiến.

Quý Lâm Thu hỏi dò: “Hay để gọi thêm cho cô bát hoành thánh được không?”

Đối phương gật đầu rõ mạnh.

Hai người chờ cô gái ăn uống no nê rồi mới đưa danh thiếp và tờ rơi quảng cáo công ty, ngỏ ý hoan nghênh cô ghé tham gia phỏng vấn.

“Tôi tên Phù Nhĩ.” Cô giáo đẩy kính, lên tiếng tự giới thiệu mình: “Năm nay 27 tuổi, theo chủ nghĩa độc thân, yêu cầu tiền lương có phần trăm doanh số và thưởng cuối năm, 14 ngày phép hàng năm.”

Khương Vong gật gù đáp ứng đầy phóng khoáng.

“Nếu thành tích tốt thì lương tháng 14 cũng có luôn.”

Suốt cả ngày nay Phù Nhĩ đang trầy trật vì vụ lương bổng, thấy hắn dứt khoát vậy lại chợt cảnh giác.

“Tôi biết mọi người có bàn tán về tôi.” Phù Nhĩ cau mày, đặt thìa xuống nói rất nghiêm túc: “Đúng là có một số việc tôi cực kì chi li.”

“Xin trình bày rõ từ đầu, tôi không thích tham gia nhậu nhẹt, chấp nhận làm việc cường độ cao với tiền đề phải trả lương tương ứng, chứ đừng hứa hẹn bày vẽ suông.”

Giọng cô nói vang dội giòn giã, cộng thêm sự đề phòng chủ quan trước đối tượng lạ, giống động vật cỡ nhỏ dựng lông vì bị chọc giận.

Quý Lâm Thu bất ngờ cảm thấy đây sẽ là một cộng sự vô cùng đắc lực.

Hiện giờ ở Giáo dục Không Quên anh phụ trách mảng tiếng Anh, Đoàn Triệu lo toán, văn có một cô giáo khác nữa, song vẫn đang thiếu nhân tài sắc bén ở môn tự nhiên.

Trông Phù Nhĩ còn lùn hơn học sinh, nhưng biết đâu át vía được bọn trẻ thì sao.

“Vậy thì tốt quá,” Anh lên tiếng: “cô có tiện dạy thử không?”

Phù Nhĩ chớp mắt, đánh giá tình hình hơi quá đà.

“Tôi lắm yêu cầu thế, mà các anh… vẫn chấp nhận à?”

Cô xuất hiện ở đây thuần túy do bố mẹ giục đi thăm thú thử nhỡ tìm được việc mới, liên tục hai ngày toàn gặp đồ ngốc nhăm nhe bòn rút trả lương rẻ mạt, mở miệng nêu hai điều kiện cái là chạy mất dép luôn.

Khương Vong và Quý Lâm Thu liếc nhau trao đổi, mở laptop luôn mang bên mình ra cho cô xem tài liệu nội bộ môn Vật lý bản 4.0.

Phù Nhĩ nhận con chuột, tốc độ đánh giá cực nhanh.

Gần như chỉ lướt qua tích tắc cô đã chuyển trang, khiến người ta tưởng cô còn chưa đọc rõ đề nữa.

Sau đó cô khẽ lắc đầu.

Khương Vong quan sát biểu cảm ở cô, ướm hỏi: “Cô thấy chỗ nào chưa ổn?”

“Dạng đề rất biến hóa, có phân chia độ khó,” Ánh mắt Phù Nhĩ vẫn đang đăm đăm vào màn hình máy tính: “cơ mà… chưa chọn lọc tập hợp các kiểu bẫy, trọng tâm thi cũng sót nhiều lắm.”

“Đấy, đây này,” Cô bôi đỏ một đoạn: “viết sai cả khái niệm cơ bản, người biên soạn bên các anh chưa ổn đâu.”

Động tác rất tự nhiên, dẹp hết nhân tình thế thái sang bên, tập trung triệt để vào nghiên cứu tài liệu.

“Được đó.” Quý Lâm Thu nở nụ cười: “Hẹn một buổi đi, gặp ở Dụ Hán nhé.”

Phù Nhĩ ngây ngẩn, vội đáp: “Vậy chốc tôi sẽ ra ga mua vé ngay!”

“Không cần mua đâu, trước nay công ty chúng tôi vẫn phụ trách mảng đi lại lưu trú cho giáo viên phỏng vấn.” Khương Vong giúp phục vụ bê bát hoành thánh cỡ lớn sang trước mặt cô: “Cô mà đỗ phỏng vấn bọn tôi sẽ bao ăn bao ở luôn.”

Hai người ở lại diễn đàn ICV đủ 4 ngày mới về, đóng gói theo phương thức liên lạc của cả tá giáo viên.

Trên máy bay về tỉnh thành, Quý Lâm Thu ngó qua Phù Nhĩ đang cặm cụi làm đề, ghé tai thì thầm: “Anh nói xem giờ Bành Tinh Vọng… đang làm gì nhỉ?”

Khương Vong bận rộn lu bu chóng mặt, vỗ đầu mới nhớ còn nhóc con ở nhà.

“Quái lạ,” Hắn cũng phát hiện vấn đề: “hôm qua anh gọi điện cho thằng bé, nó chả có phản ứng gì hết.”

Nếu đúng như bình thường đã phải nhì nhèo nhõng nhẽo kêu nhớ hai anh, nhất quyết đòi tỉ tê nấu cháo điện thoại liên miên chứ nhỉ.

Đừng bảo nhà cửa có vụ gì nhé.

Thực tế chứng minh, không có chuyện gì cả.

Lúc hai người lớn đẩy cửa nhà thì bé con đang ngồi chồm hỗm rầu rĩ trong vườn hoa.

Nghe tiếng cánh cửa nhà kính lách cách bật mở cậu bé mới chú ý thấy hai anh đã về, hốt hoảng ngoái đầu lại.

“—— Anh ạ!”

Khương Vong tiện tay đặt vali xuống, bước lại gần ngó xem bé con đang làm gì.

Đập thẳng vào mắt là cảnh nhà mình như cái nhà vườn ươm hoa, cây con chồi xanh la liệt khắp sàn.

Người đàn ông cười híp mắt bảo: “Bạn Bành Tinh Vọng, nhóc giải thích đây là gì hộ cái.”

Bành Tinh Vọng nuốt nước bọt ừng ực.

“Dì Trương ở tầng dưới… có sang tặng mình túi hạt hướng dương mang ở dưới quê ạ, dì ấy bảo rang qua lên là ăn được, mới lắm.”

“Xong thì?”

“Xong thì… thì em mới muốn thử xem… trồng hạt sống liệu có mọc được không ấy anh.”

Quý Lâm Thu thay dép đi vào, trông thấy mầm cây xanh um mướt mát lúc nhúc thành đống với nhau cũng phải sững sờ.

“Em đổ hết vào nước à?”

“Em… em chỉ rải một nắm ở đáy chậu thôi.” Bành Tinh Vọng sắp khóc đến nơi: “Em đâu nghĩ là chúng nó lại mọc lên hết đâu ạ!”

Nhiều hướng dương thế kia —— không dời xuống trồng dưới đất thì chết sạch mất thôi á á á á á!!!

Khương Vong không nhiều lời, xắn tay áo dỡ một bó nhỏ trong đó bắt đầu vào việc.

Quý Lâm Thu xoa đầu Bành Tinh Vọng rồi cũng xúm lại trồng hướng dương cùng.

Cả hai bán mặt cho đất bán lưng cho trời, dẫn nước trồng hoa giữa nhà kính.

Khương Vong lèm bèm kêu ca suốt.

“Sao lần nào bọn mình về nhà cũng phải lao động khổ sai… Lần trước quét nhà lần này trồng hoa, có khi lần sau phải đi ấp trứng nữa mất.”

Đúng lúc Bành Tinh Vọng bê tiếp chậu mầm hướng dương khác vào, nghe thế rưng rưng nước mắt: “Anh ơi, em không cố ý thật mà!”

Khương Vong tức tốc dỗ dành.

“Không sao không sao đâu, hồi bé anh nhóc thích hoa hướng dương nhất đấy!”

Bành Tinh Vọng nhìn hắn đầy tủi thân: “Anh có thích đâu ạ, anh dỗ ngọt cho em vui thôi chứ gì, em biết thừa.”

“…!!”

Quý Lâm Thu đứng cạnh thì đã lăn ra cười bò.

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Update rồi đây!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn