Buổi tiệc sau phần lễ rất nhộn nhịp, món ngon rượu quý bày đầy ắp chiếc bàn tròn, chồng chất ngồn ngộn không kém ăn tất niên là bao.
Quý Lâm Thu ăn uống khá lơ đãng, tương đối thấm mệt.
Bôn ba lao lực cả ngày, anh chỉ muốn về phòng ngâm bồn rồi ngủ một giấc thật ngon.
Khương Vong bị mời mọc mấy chén rượu, song hắn cũng tránh uống nhiều.
Giữa bữa hắn cúi người lại gần anh, cong khớp ngón tay móc vào nút cà vạt kéo xuống.
“Sao lại ngoan thế này.” Người đàn ông cười hơi khàn: “Anh thắt chặt là em cứ để nó kẹt thế mãi, không nới bớt ra à?”
Rõ ràng chưa động đến rượu, mà lúc mở miệng Quý Lâm Thu lại thấy mình đã ngà ngà say.
Anh chỉ nheo mắt cười, không chịu giải thích.
“Thưởng gì em đây nhỉ.” Khương Vong vừa dứt lời thì doanh nhân đối diện đã lại cười to cao giọng mời rượu, người đàn ông bèn ngửa đầu uống cạn, tiếp tục nghiêng đầu về thì thầm bên tai anh.
Kể ra cũng lạ.
Người khác uống rượu xong tiếp cận Quý Lâm Thu, anh sẽ chê bốc mùi ghê ghê.
Nhưng Khương Vong kề sát anh thế này thì anh rất thoải mái.
Rượu tựa chất đốt, khiến hơi thở toàn thân Khương Vong đều cháy rực bốc hơi, mùi hormone phái mạnh phô trương lan tràn đầy suồng sã, bao bọc trọn vẹn lấy anh.
Nghĩ đến đây Quý Lâm Thu bỗng ngộ ra.
Không phải anh thích ngửi mùi rượu. Anh chỉ thích mùi của hắn ngấm vào quanh mình thôi.
Trước kia Quý Lâm Thu chưa từng yêu ai, gặp phải Khương Vong mới từ từ mở mang như một chú chim non bỡ ngỡ.
Anh im lìm lặng thinh, hiếm khi bộc bạch mấy câu sến súa, thuộc dạng người yêu khép kín đến độ cằn cỗi, dần dà lâu ngày chính bản thân Quý Lâm Thu cũng ngờ vực liệu mình có hơi đụt không.
Song vô số những thói quen vụn vặt vẫn tích lũy gom góp từng li từng tí, hệt cơn mưa thẩm thấu mạng nhện, hòa vào tiềm thức thậm chí anh chẳng hề phát giác.
Tới mãi sau cùng, yêu thích say đắm cũng trở thành một dạng bản năng như hơi thở.
Bình dị nhẹ tênh, không thể xóa nhòa.
Anh đã quen chiều chuộng dung túng hắn, đáp ứng đủ mọi yêu cầu hoặc vô lý hoặc đáng yêu của người đàn ông ấy.
“Thưởng gì em mới được nhỉ.” Khương Vong lặp lại lần nữa, cầm chiếc chén trong suốt khẽ chạm mép cốc lên chóp mũi anh, hạ thấp giọng chòng ghẹo giữa gian riêng đông đúc sôi nổi: “Em đã uống tí nào đâu, sao còn đỏ mặt thế.”
Quý Lâm Thu nhìn sang hắn, nở nụ cười.
“Em mà uống xong chốc lăn quay ở hành lang với anh, thì ai đưa anh về phòng?”
“Nên uống một tí.” Khương Vong nheo mắt bảo: “Rượu vào cho bạo dạn.”
Chưa chờ Quý Lâm Thu phản xạ, Khương Vong đã thình lình đứng bật dậy khoác áo măng tô, chào tạm biệt khách khứa.
“Công ty còn cuộc họp video buổi tối nữa, tôi với sếp Quý xin phép về trước.”
Mọi người sững sờ lao xao, tiếc rẻ nấn ná.
“Vừa lên đủ món mà, ăn thêm ít đã?”
“Bận bịu thế à! Chẳng trách làm ăn khấm khá quy mô vậy!”
“Vậy mai lại gặp giám đốc Khương với sếp Quý nhé!”
Khương Vong dẫn Quý Lâm Thu quay trở về phòng khách sạn, rõ ràng lúc ngồi ở bàn trông còn hơi lao đao, mà ra đến ngoài bước chân hắn lại thẳng tắp vững vàng hẳn.
Quý Lâm Thu lờ mờ đánh hơi thấy gì đó, song lắm lúc không đoán được ý đồ của người đàn ông.
Anh cúi đầu đi cạnh hắn, thì thầm thật nhỏ.
“Hôm nay đeo cà vạt của anh, cảm giác cổ họng bỏng cháy.”
Nhà hàng ở tầng 4, phòng nghỉ trên tầng 21, họ phải rẽ qua mấy đoạn.
Dọc đường gặp mấy nhân viên phục vụ hoặc khách khứa tất tả đi ngang.
Không ai để ý rằng hai người đang nắm tay.
Thậm chí chính họ cũng chẳng biết đôi tay bắt đầu đan nhau từ khi nào.
“Nóng quá.” Khương Vong cười lặp lại, hình như đang nhìn anh, hay đang nhìn chiếc cà vạt anh đeo.
Quý Lâm Thu cúi xuống theo phản xạ, giờ mới phát hiện cổ áo mình đã cởi hai cúc, để lộ xương quai xanh.
Cảm giác người bị mời rượu lần lượt trong mâm phải là anh mới đúng, nhất thời tự dưng đầu óc mê muội, anh lẩm nhẩm bảo: “Thưởng em… gì đây?”
Thang máy kêu ting một tiếng, khép cửa ngăn cách họ vào không gian chật hẹp ấm cúng.
Người đàn ông nói khẽ: “Duỗi tay ra xem.”
Anh nghe lời duỗi tay ra.
Khương Vong lấy chiếc hộp vuông vắn, đặt vào lòng bàn tay Quý Lâm Thu cứ như thưởng kẹo.
Ấy là hộp siêu mỏng mùi bạc hà.
Quý Lâm Thu ngớ người, ngẩng phắt lên ngó hắn.
“Bình thường anh đã không muốn uống thì ai chuốc được anh.” Khương Vong liếc qua số tầng thang máy đang nhích chậm rì, nói năng bắt đầu ngắc ngứ: “Uống nhiều nhiều tí, không chốc nữa ngại chả dám nhìn em.”
Quý Lâm Thu không thể hiểu nổi, sao người này có thể nhảy qua nhảy lại giữa thành thạo lão luyện và vụng về bỡ ngỡ theo cái cách mượt mà đến thế, anh bấu chặt hộp bao, luống cuống ồ một tiếng đáp lời.
Thực ra anh cũng chưa nghiên cứu tỉ mẩn cái vụ ấy.
Hồi trước từng xem phim nhưng cứ lóng ngóng, liếc bừa qua quýt mấy cảnh xong chẳng bao giờ giở lại thêm.
Vậy là anh ngó xuống, xem xét bao bì chiếc hộp vuông nhỏ dưới ánh đèn mờ tối.
“…Hóa ra cần cái này à?”
Giờ Khương Vong mới phát hiện mình đang níu tay kia của anh suốt, khi nãy dắt díu tự nhiên quá còn quên luôn chứ.
Hắn kéo anh lại gần, kề tai thì thầm.
“Anh cũng muốn làm trần.”
“Nhưng trên mạng bảo có thể sẽ bị sốt.”
Quý Lâm Thu ồ à, nghĩ bụng cũng hợp lý, rồi chợt bắt được trọng điểm.
“Em ở dưới hả?”
Khương Vong đang tháo dở cà vạt ở cổ mình, nghe vậy thì hơi khựng lại, ánh mắt êm ái.
“Nếu em không thích…”
“Em thấy vui lắm.” Quý Lâm Thu cũng không biết bản thân đang nói gì nữa: “Lâu nay vẫn nghĩ làm vậy sẽ ôm được chặt hơn.”
Muốn hôn lấy linh hồn anh, máu lẫn mồ hôi của anh.
Chắc em ngã gục từ cái thuở xa lắc nào rồi.
Anh tỉ tê dở dang, bao tâm tư bộn bề đằng sau chưa thể cất thành lời.
Song Khương Vong nhìn anh chăm chú, cười toe thật rạng rỡ.
Dường như đã hiểu hết tất thảy.
Thang máy lại kêu ting một tiếng, từ từ mở ra.
…
Sau khi kết thúc, Khương Vong bế người yêu đã mệt nhoài vào bồn tắm.
Hắn sáng suốt chu đáo mở nước sẵn, thậm chí chuẩn bị hẳn đĩa hoa quả đặt cạnh.
Cổ tay trái Quý Lâm Thu còn đang buộc cà vạt, anh trượt mình xuống bồn tắm hệt loài tiên cá cuối cùng cũng được thả ra sau màn thưởng thức.
Mắt anh vẫn mịt mờ sương, môi khô cong, anh ngâm nước ấm mãi lâu chẳng nói câu nào.
Khương Vong nằm nhoài ở mép bồn ngắm anh, duỗi tay chạm lên mặt anh, rồi phải thử nhiệt độ nước mấy lần liền, có vẻ vì sợ anh bị lạnh.
Quý Lâm Thu ngửi thử mùi trong không khí, tù từ rướn người dậy bám vào thành bồn theo, tựa trán cùng hắn.
Khương Vong thơm lên môi anh.
“Ổn không?”
“Ừm.” Quý Lâm Thu hơi mím môi, ghé tai bảo: “Đừng cho người khác vào phòng, mùi vậy lộ tẩy mất.”
Khương Vong cười đưa ngón tay vuốt chỗ tóc con ướt nhẹp của anh.
“Giờ mà còn lo cái này.”
Quý Lâm Thu đắm mình trong bồn tắm bốc hơi nước nóng sực, đôi chân thon dài gập hờ, làn da trắng mướt mát gần như chất ngọc.
Khương Vong duỗi tay với chiếc khăn định kì lưng cho anh, bỗng đầu vai bị nắm lấy xoay ngược, hắn cũng ngã oạch xuống bồn tắm, nước lập tức bắn tung tóe xung quanh.
Quý Lâm Thu ngẩng đầu trông hắn, ánh mắt sáng ngời.
“Mệt không?”
“Rủ anh tắm chung à?” Khương Vong khom người bao trùm khoảng trống phía trên anh, khẽ l**m khóe môi: “Hay nghỉ một lúc là khỏe rồi.”
“Vừa nãy đang làm, tự dưng em nghĩ,” Quý Lâm Thu nâng tay v**t v* gò má hắn, cả hai đều ướt sũng vì nước văng.
“em nên mua cho anh bó hồng đào Avalanche mới phải.”
“Để nó hiện diện hàng ngày ở văn phòng anh, cứ trông thấy nó anh sẽ nhớ lòng em yêu anh rực rỡ ngần nào.”
Khương Vong thõng mắt nhìn anh, nở nụ cười theo.
“Được thôi.”
“Anh mong nhận hoa em tặng lắm đấy.”
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Đánh úp chương mới √