Đùa thì đùa vậy, đến hôm chủ nhật thật Khương Vong từ chối hết mọi cuộc nhậu, đầu tiên hắn mua một bó hồng trắng tử tế đàng hoàng, sang hàng rượu của bạn lấy chai whiskey Ireland đã đặt sẵn, cuối cùng xách theo bún cá nước hầm gạo và quẩy vòng sữa đậu về nhà.
Quý Lâm Thu vừa ngủ dậy, tóc còn hơi rối.
Anh đang đánh răng thì nghe tiếng động ở cửa, bèn thò đầu ngó sang xem.
Đập vào mắt là Khương Vong tay trái ôm hoa hồng rượu ngon, tay phải xách hai suất bún và quẩy.
Quý Lâm Thu ngậm bàn chải tựa vào lan can huýt sáo.
“Anh đẹp trai, phối đồ mốt quá ha.”
Khương Vong nhìn đồng hồ thấy mới 10 giờ sáng, vẫy tay ra hiệu: “Ăn sáng đã rồi hẵng đi hẹn hò?”
“Anh cũng chưa ăn à?”
Hai người đánh răng rửa mặt một lượt, ngồi vào bàn chia nhau đồ ăn.
Hai cốc sữa đậu còn lấm tấm ít nước dùng cá bị tràn, đặt cạnh hoa hồng trắng trông rất vi diệu.
Mới thức giấc đã nhận được hoa hồng nên tâm trạng Quý Lâm Thu rất phơi phới, anh ngửi thử mùi hương, mắt hấp háy nụ cười.
Khương Vong sẵn lòng cung phụng anh, chống cằm bảo: “Nếu em thích thì về sau mỗi lần đi dạo anh lại mang một bó về.”
“Nói gì linh tinh,” Quý Lâm Thu bật cười: “chẳng phải lần sau đến lượt em mua hoa cho anh à?”
Khương Vong hơi rục rịch phản bác, song nhất thời lại rung rinh vô cớ.
Thói quen khiến hắn mặc định muốn chiều chuộng Quý Lâm Thu như bạn gái, nhưng rồi hắn lập tức nhận ra giữa hai người họ sẽ không có bất kì ai vào vai ‘nhà gái’ hết, sau này kể cả việc quyết định vị trí trên giường cũng chỉ căn cứ theo sở thích cá nhân mà thôi.
Quả nhiên hồi trước chưa lén lút gọi vợ này vợ kia là quá sáng suốt.
“Anh… cũng nhận hoa được hả?” Trai tráng hùng dũng thoáng trù trừ: “Nhận ngại chết.”
“Thật à?” Quý Lâm Thu cắn nửa miếng quẩy vòng rán giòn, ngước mắt trông hắn giây lát.
Cả hai cùng rời cổng tiểu khu, trùng hợp gặp bà cụ đầu tóc bạc trắng đang xách giỏ bán xâu hoa ngọc lan trắng, sợi dây mảnh luồn vào giữa đài hoa rồi nối xuyên qua đúng nh** h**, thắt nút cẩn thận vòng một vòng quanh cổ tay, trắng muốt đẹp cực kì.
Quý Lâm Thu cúi người mua hai xâu, đeo vào cổ tay phải mình trước, sau đó cầm xâu còn lại nhìn sang Khương Vong.
Trai tráng hùng hổ đành khuất phục đầy mềm yếu, ngoan ngoãn giao nộp tay trái.
Khương Vong không quen tô điểm bằng kiểu cánh hoa mong manh sáng rỡ thế này, đeo lên xong hắn xoay cổ tay ngó nghiêng ngắm nghía.
“Liệu có hơi õng ẹo làm màu quá không?”
Quý Lâm Thu điềm đạm cất tiếng: “Ngoại hình anh rất hào sảng, đi đôi với hoa càng đặc biệt thêm.”
“Với cả,” Mắt anh lập lòe nụ cười: “giờ mình đang tầm tuổi làm màu còn gì.”
Khương Vong chớp mắt, bỗng nhiên bảo: “Bếch em khỏi Tiểu học Hồng Sơn quả là chí lý vô cùng tận.”
“Cảm giác từ hồi rời khỏi cái chốn khỉ ho cò gáy đấy chuyển lên thành phố lớn, cuối cùng em mới sống thoải mái được hẳn, toàn bộ cành lá chen chúc vươn ra ngoài, thích mọc kiểu gì thì mọc.”
Quý Lâm Thu thoáng suy tư.
“Vậy giờ em còn phải cảm ơn anh.”
“Nhận luôn.” Người đàn ông cười híp mắt: “Thơm cái trước đã?”
Quý Lâm Thu liếc xéo hắn, rẽ vào sạp báo mua một số tạp chí văn hóa “Độc giả”.
Khương Vong cũng không tiếc rẻ, đi theo anh ra ngã tư chờ đèn đỏ.
Quý Lâm Thu giở sách, nhích lại gần hơn cạnh người đàn ông.
Chợt anh nâng quyển tạp chí khổ to lên, như muốn cho đối phương xem đoạn nào trong bài.
Khương Vong vừa ghé sang định đọc thì làn môi bất ngờ ấm sực, được thơm một cái.
Giờ phút này tiếng người đang ồn ã, xe cộ tấp nập, họ đứng hôn nhau ngay ngã tư đường.
Bạo dạn to gan khủng khiếp.
Nụ hôn chấm dứt rồi Khương Vong mới kịp phản xạ, người bên cạnh đã lơ đãng lật sách tiếp, đang đọc truyện cười ngắn kì này.
“Hẹn hò vui vẻ.”
Người đàn ông sờ cằm, thấy đèn đỏ chuyển xanh bèn ôm chầm vai anh chung nhịp bước tiếp.
“Hơi phí.”
“Phí gì?”
“Đáng ra nãy phải đòi hôn sâu kiểu Pháp.”
“…”
Cả hai làm cộng sự đã lâu, đổi sang hẹn hò vẫn có sự ăn ý âm thầm không lời, chẳng cần bàn bạc phân công đã tự động chia nhau mua vé mua bắp nước, chọn phim cũng lần lượt tham khảo đúng gu của đối phương.
Đang xem dở bộ phim khoa học viễn tưởng được tầm nửa thì Khuông Dã gọi điện, Khương Vong từ chối luôn không nghĩ nhiều.
Song người anh em bền bỉ cặm cụi gọi liền tù tì tận 3 cuộc.
Khương Vong tỏ ý Quý Lâm Thu cứ xem tiếp, hắn đi vào nhà vệ sinh nghe điện.
“Có chuyện à?”
“Chuyện mừng! Siêu to khổng lồ!” Giọng Khuông Dã đã oang oang sẵn, giờ còn đúng cơn phấn khích, rung chấn tới độ chiếc điện thoại nắp trượt cũng phải long ra mất: “Người anh em, bố mày sắp cưới rồi đây!”
“Nhầm nhọt hả con.” Khương Vong đang định đốp chát, nghĩ kĩ lại thấy sai sai: “Cô mày đang quen mới được 4 tháng thôi mà đúng không.”
“Mày biết đếch gì,” Khuông Dã cảm khái dào dạt: “hồi xưa tao cũng lênh đênh tầm 7 8 cô người yêu cũ ấy nhỉ, không một ai bằng Tranh Tranh nhà tao hết, phải gọi là tâm hồn sâu sắc thấu hiểu vượt bậc trái tim kề sát ——”
Khương Vong chốt hạ thẳng băng: “Mày cưới vội.”
“Chính xác!” Khuông Dã sung sướng vô biên: “Thời thượng chưa! Vừa nãy ông bà già nhà tao ngã ngửa, hỏi tao có ngẫn ngờ không.”
“Tao đang xem phim.” Khương Vong ngáp dài: “Để hôm nào khao mày một bữa, đến lúc ấy mày tha hồ kể.”
“Ấy ấy ấy, mấy câu thôi mày đi đâu mà vội,” Khuông Dã vẫn chìm đắm trong niềm vui tràn trề, cực kì hăng hái: “bọn tao chọn hết nhà thờ bãi cỏ váy cưới luôn rồi, cuối tuần sau triển luôn, thiệp mời gửi mày sau nhé, nhớ phải đến đấy!! Bắt buộc phải đến, tuần sau mà dám đi công tác tao sẽ bắn rơi cái máy bay chở mày!”
Vốn dĩ Khương Vong đang chuẩn bị quay về phòng chiếu, nghe thế thì khựng bước chân lại, không tin vào tai mình: “Hai chúng mày cùng phát tác rối loạn lo âu à hay như nào, cầu hôn bao giờ thế, chưa chi đã đặt sẵn nhà thờ áo cưới á?”
“Ái tình đã đến là không ai cản nổi,” Khuông Dã ư hừ: “sáng sớm nay tao thức giấc, trông thấy cô ấy cuộn mình nằm ngủ mơ màng trong lòng tao cứ như con mèo cam ch** n**c miếng vậy đó, thế là đột nhiên tao giác ngộ, uây, kiếp này của tao chỉ có thể dành trọn cho cô ấy.”
“Vừa mới đi xem nhà thờ áo cưới xong đấy chứ, sao phải lề mề kì kèo gì nữa, tranh thủ đăng kí cho chắc cú thôi.”
Nói cũng có lý.
Hai người họ môn đăng hộ đối, trước đó cũng có gặp vài lần rồi, đẹp đôi thật.
Khương Vong chúc phúc vài ba câu, thấy Khuông Dã vẫn nấn ná chưa muốn cúp máy đành thở hắt: “Tao đang hẹn hò má ơi, mày gọi Đoàn Triệu mà khoe đi được chưa?”
Khuông Dã ồ một tiếng theo quán tính, 1 giây trước khi ấn tắt mới thình lình gào lên.
“Vãi! Cả!”
“Khương Vong mày nhắc lại lần nữa?! Mày quen ai rồi à?!”
“Ừ.” Khương Vong hờ hững đáp: “Tình cảm khắng khít, chờ hôm nào cưới dẫn theo.”
“Vờ lờ! Quen bao lâu rồi! Đẹp không?! Con gái ở đâu lọt được vào mắt xanh mày hay thế, ôi vãi thật tao còn nghi éo biết có phải mày yếu sinh lý hay sao, chưa bao giờ thấy động vào một cô nào ——”
“Đẹp.” Khương Vong bật cười: “Chính miệng mày khen đẹp nhé.”
“Mà này, mày dám nhắc cụm yếu sinh lý lần nào nữa là liệu hồn lần sau ra trường bắn gặp nhau.”
“Ông đây tin mày mới là lạ ——” Khuông Dã kêu la om sòm: “Chính miệng tao khen đẹp á? Gặp ai tao chẳng khen đẹp ơ hay!! Ai thế mày gửi cái ảnh sang đây!! Tao mặc kệ mau mau cho anh em xem với!!”
Khương Vong nghĩ bụng đến Tết Công-gô cũng chả cúp máy nổi, trả lời thản nhiên: “Quý Lâm Thu, nhớ chứ hả.”
“Nguyên văn câu mày nói lần đầu gặp cậu ấy là ‘Đù, hóa ra có cả giáo viên ưa nhìn như này, tao cứ tưởng nhà giáo nhân dân ai ai cũng giống thằng cháu Đoàn Triệu cơ’.”
“Tao theo đuổi mất gần nửa năm.”
Đầu kia điện thoại văng vẳng tiếng trầm mặc thật lâu.
Chưa chờ Khương Vong ngắt cuộc gọi Khuông Dã đã á đù một tiếng vang trời: “—— Hay hai đôi bọn mình làm lễ chung chỗ nhà thờ cho xong!! Vừa khéo bạn bè đi phong bì cả thể!!”
Khương Vong dập máy cái cạch, chán chẳng buồn lải nhải với tên này nữa.
Mới nghe ghép nhóm mua chung cải thảo chứ chưa nghe ghép nhóm cưới chung bao giờ ạ.
Cuộc điện thoại bị kéo dài quá lê thê, đâm ra lúc hắn quay lại đã đến đoạn hết phim giải tán.
Cơ mà hồi trước xem phim này nhiều rồi, bỏ qua cái kết không sao.
Quý Lâm Thu đứng tách khỏi dòng người, giơ điện thoại lên vẫy.
“Anh kể với Khuông Dã đấy à?”
Khương Vong nhướng mày thắc mắc.
Quý Lâm Thu mở hòm tin nhắn, tua lại từng tin từ đầu.
[Khuông Dã]: !!!!!!!!!!!!!!!!
[Khuông Dã]: Hai người phải hạnh phúc đấy!! Ôi những người anh em hôm nay tôi hạnh phúc chết mất thôi, chỉ khao khát chia vui bùng nổ cùng cả hai!!!!!
[Khuông Dã]: Sau này các cậu định đi đăng kí ở London hay New York, tôi quen nhiều mục sư lắm nhé, được giảm hẳn 20% phí thủ tục lận!!
[Khuông Dã]: Ơ đù quên mất cuối tuần sau tôi với Tranh Tranh làm lễ cưới, nhớ đến dự! Tôi để dành chỗ đẹp nhất cho hai người ha!!
Khương Vong: …
Thôi vậy, ông cháu này còn đang trên nóc nhà chưa xuống.
Quý Lâm Thu trả lời vài câu, đi cùng Khương Vong rời rạp.
Cả hai đều đang nghĩ ngợi, chưa ai lên tiếng trươc.
“Nhỡ…”
“Nếu ——”
Đôi bên đưa mắt nhìn nhau, phá ra cười ha hả.
“Em nói trước?”
“Ừ,” Quý Lâm Thu cười đỡ trán: “về sau nhỡ có cầu hôn thì anh đừng làm mấy cái bóng bay bức tường hoa hồng này nọ nhé, phô trương quá em không chịu nổi.”
“Thế, về sau, là phải chờ bao lâu?”
“Chắc cũng phải quen khoảng 3 4 năm đã chứ,” Quý Lâm Thu nghĩ bụng hai người cũng biêng biêng thật rồi, gạt hết bố mẹ với thời thế sang bên, bắt đầu bàn sang cả vụ này, anh đáp nửa đùa nửa nghiêm túc: “miễn tình cảm đủ chín thì lúc nào cũng được.”
Khương Vong tán thành sâu sắc: “Chí lý, chờ nữa thì xuống mồ mất.”
Quý Lâm Thu cười gật đầu, tiếp tục tiến lên vài bước, rồi bỗng nhiên anh nắm tay hắn giữa dòng người.
Hàng chục khán giả xem xong phim đang nối nhau ùa ra, hoặc tranh giành chỗ trống cuối cùng trong thang máy hoặc đổ dồn sang thang cuốn bên cạnh, từ từ biến mất.
Chỉ còn lại hai người dắt tay nhau, đứng nấn ná ở lối rời phòng chiếu dần dà vắng bóng khách qua.
Bản năng trong khoảnh khắc thúc đẩy Quý Lâm Thu nắm chặt tay hắn, song đến khi nắm lấy thật rồi cổ họng cứ khô ran, chẳng biết nên nói sao.
Khương Vong mặc cho anh níu tay, ngoái đầu trông lại.
Con ngươi người đàn ông tựa như hổ phách, trong veo thấu suốt, lảng bảng hơi ấm.
Quý Lâm Thu ngẩng đầu lên, muốn cười mà phát hiện mình bất lực, hồi lâu sau mới bảo: “Anh gặp bố mẹ em rồi.”
“Tính bố mẹ… đều rất cổ hủ.”
“Em không chắc sau này sẽ xảy ra những gì nữa.”
Có những câu lật giở cân nhắc dưới đáy lòng hàng bao nhiêu lần, nhưng tới tận giờ vẫn chưa thể cất lên thành lời.
Nếu không nhờ cuộc điện thoại từ Khuông Dã hôm nay, khả năng cao anh sẽ cứ tự lừa mình dối người hưởng thụ tiếp, giả vờ vô tri trước những chuyện gần như chắc chắn sẽ xảy đến trong tương lai.
Quý Lâm Thu hít thở sâu một hơi, bỗng nhiên buông lơi tất thảy kìm nén.
“Nếu không gặp anh, chắc em sẽ tìm chỗ nào đó héo rũ một mình.”
“Đừng tạo ra liên kết, thì sẽ không bị những liên kết ấy kiểm soát ràng buộc.”
“Em chưa từng tưởng tượng em sẽ phải lòng ai, càng không ngờ tương lai sẽ còn nhiều cơ hội xoay chuyển thế.”
Anh nhìn hắn rồi bỗng cười thê lương, cả núi tâm sự nghẹn ứ trong lồng ngực, không nói tiếp nổi.
Sao con người ta cứ luôn luẩn quẩn ở ngã tư đường?
Nếu bước về phía bố mẹ thì em chẳng thể giữ chặt tay anh.
Nhưng rõ ràng chính anh, chính anh đã đưa em trở lại bên họ, dẫn dắt em từng bước để học cách yêu lại mọi người từ đầu ——
Khương Vong cúi xuống chạm nhẹ chóp mũi anh.
“Cái chuyện bé con con, sao đã đỏ hoe mắt thế này.”
“Ăn cơm phải ăn bát một, yêu cũng phải yêu từng ngày một.”
“Anh Vong của em còn đây, có gì mà phải sợ?”
Quý Lâm Thu ngây ngẩn vài giây, giùng giằng thoát khỏi dòng tâm trạng, dựa vào tường nâng tay bụm mặt: “…Em lại dở hơi rồi.”
Mấy câu này nghe sến súa ghê, nhưng có vẻ hữu dụng thật.
Thoáng chốc anh đã nhẹ lòng hẳn.
Khương Vong duỗi tay vò tóc người yêu, chỉ muốn hôn anh thêm ít nữa.