Nhận điện thoại xong Đỗ Văn Quyên vừa mừng vừa lo, mỗi tội nỗi lo của cô khác xa với họ.
“Chị cực kì sợ ảnh hưởng công việc của cậu với thầy Quý, còn nghĩ là hay để thuê tạm căn phòng gần đó.” Trước mặt người thân cô cũng khách sáo tới nỗi hơi hạ mình: “Thế năm nay cậu có về quê ăn Tết không?”
Khương Vong lơ đãng đáp: “Công việc bận quá, cha mẹ cũng qua đời cả rồi, ở lại đây là được.”
Đỗ Văn Quyên không ngờ lại chạm đúng nỗi đau của hắn, hớt hải bảo: “Mình là người một nhà mà, cậu xem chị ăn nói sơ ý quá.”
“Vậy chị sẽ sang tầm loanh quanh 23 tháng chạp nhé, cậu thấy có vướng gì không?”
“Chỗ bọn tôi ở bên Dụ Hán là căn thông tầng, phòng ốc không lo thiếu đâu,” Khương Vong nói hòa nhã: “cô đừng băn khoăn nhiều, có khi 30 Tết tôi còn đang đi xã giao dở, chưa chắc đã về kịp.”
Đỗ Văn Quyên mau chóng đáp lời, do dự giây lát rồi hỏi: “Dạo này không thấy Tinh Vọng thư từ, không biết thằng bé có sao không?”
Khương Vong sực nhớ ra, dở khóc dở cười: “Đợt này nó đang… tập violin.”
“Violin!”
“Biết chơi mấy bài thiếu nhi rồi, tối tôi sẽ bảo nó gọi điện cho cô.”
“Không cần không cần đâu,” Đỗ Văn Quyên rất sửng sốt, khổ nỗi cứ sợ làm phiền họ thêm: “điện thoại đường dài đắt lắm, chị hơi ngại.”
“Bình thường mà,” Khương Vong cười nói: “thằng bé nhớ cô lắm đấy.”
Hắn trò chuyện với mẹ, phát hiện sương đã đọng thành lớp trên bề mặt phía ngoài cửa sổ văn phòng.
Hóa ra sắp đến mùa đông rồi.
Bước vào đợt cuối năm, cảm giác việc gì cũng trôi chảy hơn hẳn trước đó.
Ban đầu Trần Đan Hồng còn lăn tăn mở cửa hàng phí tiền, song trang hoàng đơn giản khai trương thử, doanh thu kiếm được trừ tiền thuê đi hãy còn dư dả, khá đông các nhà ở xung quanh đó tính tình cầu kì đã tìm đến đặt may quần áo cho người lớn tuổi.
Thông tin về mã QR được trình bày qua từng cấp, lãnh đạo phía trên đặc biệt tập trung chú trọng, nhập trước một lô máy quét mã từ Nhật Bản về khu vực Dụ Hán, đồng thời còn thành lập đội ngũ chuyên nghiệp tiến hành nghiên cứu thêm, một khi xác định khả thi sẽ có thể dựa vào đó xây dựng hệ thống logistics ưu tú hơn, hiệu quả hơn nữa.
Hiện tại bên Dụ Hán đang bắt đầu thí điểm đưa vào sử dụng, lúc mới nhiều nhân viên bỡ ngỡ chưa hiểu cách dùng, về sau thì càng ngày càng nghiện, khen nó tiện hơn mã vạch nhiều.
“Vừa có quy cách phân loại còn vừa nhập kho theo trọng lượng chỉ trong một nút nhấn, cực lực đề cử!!”
“Đều là quét mã cả thôi, cái này đỉnh hơn hẳn ấy!”
Thậm chí ngay thành phố Hồng cũng có tin vui.
Năm nay nhà sách Không Quên lại là hộ nộp thuế quy mô lớn, cộng thêm việc góp sức cống hiến cho công cuộc phổ cập kiến thức đại chúng, được nhận bằng khen đỏ và biển hiệu mạ vàng, được các ban ngành lớn khen ngợi tích cực!
Khương Vong đang lật xem tài liệu về mã QR thì thư kí gõ cửa bước vào, dè dặt lên tiếng.
“Giám đốc Khương ơi… cái trung tâm kia, họ lại mò sang quanh cổng chỗ mình giành khách nữa rồi anh ạ.”
Thị trường đầy rẫy đối thủ, khu Nghĩa Long có trung tâm bồi dưỡng tên Đông Nhật cũng đang phát triển thần tốc 2 năm gần đây, 1 tháng trước còn mới mở thêm chi nhánh nằm cách Giáo dục Không Quên 2 km.
Tuy các trường tiểu học và trung học phân bố rải rác khắp toàn thành phố, nhưng sẽ luôn có các vùng tụ hội cả khu dân cư và khu thương mại.
Mắt nhìn của Khương Vong cực tinh, hắn chọn trước một số địa điểm quảng cáo từ khi chưa khai trương, có đội ngũ cấp dưới cố định phụ trách phát tờ rơi tặng quạt.
Bên Bồi dưỡng Đông Nhật tương đối kiêu căng, thò mặt ra nghênh ngang cướp hết các vị trí đẹp như lối lên thang cuốn lối vào ga tàu, không thì cũng phải chen chúc sát cạnh.
Nhân viên cẩn thận bèn nhận ít tờ rơi bên bọn họ đem về công ty đối chiếu, xem xong huyết áp tăng vọt ngùn ngụt.
“Cái này —— má nó chứ dìm hàng nhau à!”
Nội dung tờ rơi quảng cáo viết theo kiểu bóng gió đá đểu, học sinh với phụ huynh không rõ chứ người biết ý liếc qua là hiểu đang cố tình khiêu khích.
‘Công ty cam kết, tuyệt đối không bày vẽ tiêu chí thu phí bịp bợm như theo đẳng cấp danh sư v.v’
‘So với những đơn vị dạy thêm đông mà nông, ôm đồm mọi lứa tuổi trên thị trường, Bồi dưỡng Đông Nhật chú trọng vào chất lượng mạnh mẽ, tập trung mảng giáo dục THPT chuyên sâu’
…
Trong bán kính 500 m, tên tuổi lớn đủ sức thực hiện phân loại năng lực giáo viên và bao trùm trọn bộ cấp 1 – 2 – 3, thì chỉ có đúng Giáo dục Không Quên chứ đâu còn ai khác.
Ban đầu Khương Vong thuê đứt hẳn 2 tầng nhà, chiêu mộ mấy chục giáo viên tới mở lớp dạy kèm còn bị người ta mỉa mai chế giễu đủ đường, đánh giá hắn vung tay quá trớn, lo thay nhỡ chả ma nào thèm đăng kí thì có mà lỗ chỏng gọng.
Ai ngờ hiện tại chỗ Khương Vong hoạt động sôi nổi kín cả 2 tầng đã đành, học sinh ùn ùn kéo đến thậm chí phải sợ thiếu hụt giáo viên, ngày nào cũng gióng trống khua chiêng phỏng vấn đào tạo nhân sự mới.
Thư kí thấy sắc mặt Khương Vong tạm ổn bèn tường thuật kĩ hơn, hôm nay người bên họ sang phát tờ rơi ở tiểu khu lân cận, thậm chí lởn vởn quanh cả nhà sách Không Quên.
Đây là dí đến tận mũi người ta giành khách rồi còn đâu.
Đã giở cái trò trắng trợn còn chạy ra trước mặt giễu võ dương oai, trơ trẽn không để đâu cho hết.
Khương Vong im ắng hồi lâu, đột nhiên kéo soạt ngăn kéo khi thư kí còn đang đứng đó.
Thư kí giật thót căng thẳng, sợ hắn móc ra khẩu súng.
Sếp Khương mò mề lục lọi, tìm được hộp kẹo bạc hà ở tít sâu bên trong.
“Trưa ăn hơi nhiều sủi cảo với tỏi,” Hắn thảy hai viên vào miệng: “hết chuyện chưa?”
Mặt thư kí kiểu ‘Sếp ơi sếp anh làm ơn đừng như này được không’.
“Thì… bọn họ toàn cướp mối của mình, giành cả khách hàng đang tư vấn với mình nữa, mình có nên đáp trả tí không ạ?”
Cô vạch sẵn kịch bản luôn rồi.
Sếp sòng quyền lực vỗ bàn, tung hẳn ba mươi sáu kế khiến đối thủ suy sụp tự tin, khiến đám khốn nạn kia muốn sống không được muốn chết không xong mặt mũi nhăn như đít khỉ cay hơn ăn ớt, về sau không bao giờ dám bén mảng sang nhờn với ta nữa!
Uy danh hiển hách của sếp Khương người người trong công ty đều hay – lòng dạ thâm sâu thủ đoạn cao tay, muốn dẹp cái hội nhãi nhép này chỉ cần phút chốc!
Khương Vong nhai kẹo bạc hà một lúc rồi hà hơi vào lòng bàn tay, ngửi thử xem mình nói chuyện còn bị mùi không.
“Khỏi đáp trả, hết việc rồi thì giải tán, tan làm sơm sớm nhé.”
Câu nói không khác nào chiếc búa giáng thẳng vào đầu thư kí, khung cảnh viễn tưởng lẫn niềm tự hào về công ty cùng lúc tắt ngúm, lần đầu tiên cô quýnh lên: “Kìa sếp!”
“Ngày nào anh cũng chăm chăm tan làm sớm thế này thì sao mà được ạ!!”
Bọn họ giẫm lên đầu lên cổ mình rồi kia!!!
Khương Vong nhìn cô, có vẻ chưa hiểu lắm.
“Anh hỏi cô, cái lớp bồi dưỡng đó họ có gây rối trật tự công cộng không?”
Thư kí nhăn nhó đáp: “Không ạ.”
“Họ có xông vào trung tâm mình giành giật học sinh không?”
“Không ạ.”
“Thế thì thôi chứ sao.” Khương Vong cười rất phóng khoáng: “Người muốn học thật còn lâu mới giành nổi, người dao động sẵn mình cũng không giữ được, cô sốt sắng gì nào.”
Thư kí hơi bực bội, mỗi tội lại thấy giọng điệu sếp cũng ngầu thật, thành ra bực dọc nhẹ tênh.
Khương Vong xoay ghế ngồi thẳng, nói rất bình thản: “Mình là tổ chức giáo dục quy mô lớn nhất khu Hồ Cò rồi.”
“Bọn họ đã là loại tép riu thì càng không việc gì phải rỗi hơi chú ý, hiểu chưa.”
Bận tâm thêm một giây thôi cũng phí phạm thời gian.
Thư kí lờ mờ nửa hiểu nửa không, mãi sau mới gật đầu.
Khương Vong ngân nga tan làm về nhà với ghế phó lái là Quý Lâm Thu, ghế sau là Bành Tinh Vọng đúng như thường lệ.
Lúc đón bé nhỏ Quý Lâm Thu còn tiện thể mua chiếc vòng tay hoa dành dành ở cổng trường, đeo vào cực kì nhã nhặn.
“Hôm nay công ty… có tận mấy đồng nghiệp bàn tán vụ Đông Nhật.” Anh thoáng bất an: “Bọn họ cứ tiếp tục quấy rối thế này, liệu có ảnh hưởng không?”
Khương Vong tập trung chuyển làn tăng tốc, giữa đường liếc sang anh một cái: “Em thấy thế nào?”
“Em nghĩ có thể phát triển thêm một vài nội dung mới, mở rộng sang khu vực khác nữa.” Quý Lâm Thu từ tốn nói: “Thực ra mảng dạy thêm chương trình cấp 2 cấp 3 thì lượng khách bên mình đã bão hòa rồi, công tác quảng cáo rất tốt, nhưng tạm thời ở Dụ Hán trung tâm mình chỉ có 2 tầng đó thôi, đông học sinh hơn cũng chẳng có chỗ dạy.”
Người đàn ông cười gật đầu.
“Anh tính sẵn nội dung mới rồi.”
“Ô?”
“Phân khúc tầm thấp tầm trung kiểu gì cũng gặp đối giành giật, sau này mọi người chạy theo xu hướng, càng ngày sẽ càng nhiều bên nhảy vào ngành này.”
Quý Lâm Thu nhạy bén tiếp lời.
“Anh muốn nhắm tới phân khúc cao cấp?”
“Luyện nói TOEFL, tự tuyển sinh bồi dưỡng, biên soạn giáo trình phụ đạo ôn thi, thị trường mảng này hãy còn trắng trơn.” Khương Vong chậm rãi nói: “Tranh thủ tạo lập thương hiệu từ sớm.”
Giờ mới là năm 2007, làm đến năm 2017 là thành cơ sở lâu đời kinh nghiệm 10 năm, tha hồ lôi con bài danh tiếng thâm niên ra đánh chán chê không lo lỗi thời.
Quý Lâm Thu suy tính vài giây, nhìn hắn cười.
“Anh là cái đồ tham vọng đùng đùng, bình thường đóng vai hiền lành trông gượng kinh, nói mấy câu như này mới mượt.”
Khương Vong xoay vô lăng, bình thản đáp: “Thế tham vọng là tốt hay xấu?”
“Tùy đối tượng.” Quý Lâm Thu trông về phía trước: “Đối với người khác chắc sẽ rất có uy, buộc họ phải kính nể anh.”
Đối với em thì lại rất cuốn hút.
Không rõ Khương Vong có nghe ra ý ám chỉ của anh không, hắn nghiêng đầu trông anh rồi dời tầm mắt về nhìn thẳng.
Mãi lâu sau mới chợt bật cười thành tiếng.
Bành Tinh Vọng đang chờ điểm đến là quán ăn đầu cá xối ớt băm ở phía bắc thành phố, nhoài người chen vào giữa nghe ù ù cạc cạc.
“À đúng rồi,” Cậu bé sực nhớ ra gì đó, khá hớn hở: “hôm nay bạn Chu Ngân Tâm dạy em đánh piano đó ạ!”
Hai người lớn cùng ngó bé con một cái, ăn ý rửa tai hóng hớt.
“Bạn ấy bảo sao?”
“Lúc bạn ấy đánh piano em hay thích đứng gần xem ấy ạ, đang xem dở thì bạn ấy ngồi dịch sang cạnh, hỏi em có muốn đàn chung không.”
Bành Tinh Vọng ríu rít tỉ tê kể lại đầy đủ cuộc đối thoại nho nhỏ hôm nay, chưa phát hiện thấy có vấn đề gì hết, còn ngóng trông hai ông anh đăm đăm như chờ quân sư tư vấn.
“Xong bạn ấy hỏi em học violin được bao lâu rồi, sao tự dưng lại học cái này.”
Quý Lâm Thu cảm giác đây chính là thời khắc mấu chốt: “Vậy em trả lời thế nào?”
“Em bảo…” Bành Tinh Vọng gãi gáy: “Em muốn trở thành một người lớn ưu tú, biết kéo đàn violin sẽ là điểm cộng!”
Khương Vong thở dài hiu hắt.
Đồ nhóc con đầu gỗ.
Quý Lâm Thu đánh giá đáp án cũng tạm được, hỏi tiếp: “Rồi bạn ấy nói gì?”
“Bạn ấy…” Bành Tinh Vọng bắt đầu ưỡn ẹo: “Bạn ấy nói mong chờ hợp tấu chung với em, còn hẹn em cuối tuần cầm theo violin sang chơi với bạn ấy ạ.”
“Được lắm, vậy cuối tuần anh nhóc sẽ dẫn thầy Quý đi xem phim.” Khương Vong vô cùng hài lòng: “Sang nhà người ta nhớ mang ít quà nghe chưa, tặng con gấu bông này nọ.”
Quý Lâm Thu quay mặt săm soi hắn: “Em đã đồng ý đâu.”
“Anh không thể rủ rê qua loa thế được, nhỡ cuối tuần em bận thì sao.”
Thấy đã đến nhà hàng, Khương Vong thành thạo quay xe đỗ vào đúng chỗ, nghiêng mặt bảo: “Anh phải đầy đủ hình thức hơn à?”
Quý Lâm Thu chậm rãi gật đầu.
“Tốt nhất là ôm theo bó hoa, cộng chai rượu em thích?”
“Whiskey, sản xuất ở Ireland ấy.”
Bé con lờ mờ thắc mắc: “Hóa ra anh Lâm Thu thích uống whiskey ạ.”
Người đàn ông thấp giọng cười khẽ, thong dong giải thích: “Có thích uống whiskey đâu.”
“Thích nhõng nhẽo thôi ấy mà.”