Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 71

Những lúc đã lì lợm thì trên bàn đàm phán kinh doanh Khương Vong cực tinh ranh điêu luyện, trước mặt người yêu có thể vừa đểu cáng vừa giả nai.

Sống hơn 20 năm trời lần đầu tiên viết thư tình, lại còn viết bằng tiếng Anh, làm hắn phải trốn Quý Lâm Thu cả buổi chiều.

Đúng kiểu trai tráng nam nhi tự dưng biết ngượng, đặc biệt xoắn xuýt.

Thậm chí tan làm còn cố tình lòng vòng, nhường xe cho Quý Lâm Thu, mình thì im ỉm cuốc bộ về nhà.

Quý Lâm Thu và Bành Tinh Vọng cùng về đến nhà muộn hơn nửa tiếng, anh thay dép ngó qua thấy người đàn ông đang quay lưng lại phía mình bật kênh nông nghiệp – quân sự, tivi thì giới thiệu trường hợp làm giàu nhờ nuôi công.

Bành Tinh Vọng thay dép nhoay nhoáy lao vọt sang, xáp lại gần ngó nghía con công như đang xem chương trình Thế giới động vật.

“Tinh Tinh, em về phòng làm bài tập trước nhé.” Quý Lâm Thu cười bảo: “Anh có ít việc công ty phải trao đổi với anh Vong của em.”

Bé nhỏ bèn chạy biến lủi mất, phòng khách chỉ còn có hai người họ.

Quý Lâm Thu rút mảnh giấy khỏi ví, giở ra giơ lên trước mắt hắn.

“Hửm?”

Khương Vong giả vờ nghiên cứu cái điều khiển tivi.

“Im rồi à?” Quý Lâm Thu ngồi xuống cạnh hắn cười cong cả hàng mi, vô cùng dịu dàng: “Em không hiểu gì, anh đọc em nghe với.”

Khương Vong im lìm giây lát, nghiêng đầu hôn anh.

Hai người hôn một lần, rồi lại mê mệt quấn quýt thêm lần nữa, liếc đồng bộ qua phía cầu thang để xác định bé con chưa lò dò lẻn xuống.

“Em cất kĩ vào.” Khương Vong nói nghiêm túc: “Anh còn sợ đánh vần sai từ nào, phải tra kĩ lại từ điển một lượt trước khi đưa em đó.”

Quý Lâm Thu nhìn hắn cười.

Vốn dĩ Khương Vong đang có tí ý chí, trông thấy anh vậy thì bắt đầu lung lay.

Thế là hắn phải thăm dò.

“…Sai ngữ pháp à?”

“Hay là đặt câu không rõ nghĩa?”

Quý Lâm Thu lắc đầu, ngắm hắn mãi chưa tắt nụ cười.

“Tại thấy anh đáng yêu quá thôi.”

Cả hai dựa dẫm bên nhau âu yếm hồi lâu, Quý Lâm Thu mới nhớ ra chuyện khác.

“Đúng rồi, em phải mượn anh cái mặt bằng.”

Ở Dụ Hán sếp Khương đã mua không dưới 10 mặt bằng, giờ còn đang chuẩn bị mon men ra ngoại thành mở chi nhánh, hắn đáp ngay tắp lự: “Vừa mắt hàng nào cứ nói.”

“Không phải em mở tiệm,” Quý Lâm Thu cười: “mà là mẹ em làm nội trợ cả đời, dốc hết lòng dạ vào em với bố em, em muốn tìm thêm ít việc cho mẹ có thứ bận rộn.”

Khương Vong lập tức hiểu ý, lục tìm sổ căn gần nhà họ nhất mang ra: “Căn này đúng ngay góc đường, không gian nhỏ thôi, ban đầu định mở quán trà sữa, giờ làm tiệm may xinh xinh cũng vừa đẹp.”

Quý Lâm Thu báo tin luôn trong hôm đó.

Không chỉ báo tin mà còn dẫn Trần Đan Hồng sang xem mặt bằng, thăm quan một cửa tiệm lâu đời lửng lơ bụi bặm song vẫn rất nhộn nhịp cách đó 3 km nữa.

Trần Đan Hồng bất an chà xát hai tay bảo: “Dân thành phố chắc họ không mặc quần áo phụ nữ nhà quê như mẹ làm đâu.”

“Với cả bây giờ hội trẻ trẻ toàn thích lên phố sắm sửa chứ có phải mua vải may đồ giống thời ngày xưa nữa đâu mà, đúng không.” Bác cười cười tự giễu, nói chậm rãi: “Mẹ biết con có lòng hiếu thảo, nhưng chuyện này… không hợp lý lắm.”

Quý Lâm Thu chớp mắt, chỉ vào chiếc áo măng tô trên người mình: “Mẹ biết cái áo khoác này của con, chính áo mẹ tặng con đợt Tết ấy, đồng nghiệp ở lớp đoán con mua bao tiền không?”

Trần Đan Hồng ngớ ra: “Mấy trăm?”

“Tiểu Lưu bảo ít nhất phải 4000 tệ, hay có khi phải xách từ Anh về ấy chứ.” Quý Lâm Thu cười đáp: “Đừng lo mẹ ạ, con nói thật đấy, hồi trẻ trong thôn có cả cô dâu nhờ mẹ may áo cưới còn gì, mặt bằng chỗ này anh Khương để trống hơn nửa năm rồi, mình thuê xong trả anh ấy 70%, tính ra là 600 tệ một tháng, vừa phải mà ạ?”

Vốn dĩ Quý Quốc Thận đang băn khoăn ngần ngừ dở, nghe giá thuê thì sững sờ, ngoái đầu ngó con phố tấp nập đông đúc xe cộ rồi lại xoay mặt về trông Quý Lâm Thu.

“Vị trí đẹp thế này, ga tàu điện ngầm còn ngay cạnh nữa mà cậu ấy lấy con giá thuê thấp tè vậy á?”

Biểu cảm của Trần Đan Hồng thả lỏng hơn, bác rụt rè hỏi: “Ông không phản đối tôi à?”

“Tôi ủng hộ hai tay vẫn thấy thiếu,” Quý Quốc Thận đùa định giơ nốt chân lên cùng: “bây giờ tôi sắp vào làm rồi, về sau ăn trưa ăn tối ở căng tin công ty luôn, tiện đường mang cả cho bà nữa.”

“Nhà cửa có gì phải lo đâu, rau quả này nọ trồng trọt sau giờ làm mới gọi là sở thích chứ, bà nói đúng chưa?”

Cuối cùng mọi việc chốt hạ thật.

Quý Lâm Thu thu xếp công việc cho bố mẹ làm khuây khỏa, lòng dạ nhẹ nhõm hẳn, hôm đó anh thay Khương Vong đến đón Bành Tinh Vọng tan học theo lệ.

Lúc Bành Tinh Vọng đi ra có tận mấy bạn cùng lớp đang cười tươi roi rói vẫy tay bye bye, mặt mũi bé nhỏ lại hơi ngơ ngẩn.

“Anh em vừa đến sân bay, phải ngày kìa mới về.” Quý Lâm Thu dắt tay cậu bé, bước đi chậm rãi trên vỉa hè buổi hoàng hôn: “Hôm nay có chuyện gì không nè?”

Bành Tinh Vọng đơ mất vài giây, ngửa lên nhìn Quý Lâm Thu.

“Anh Lâm Thu,” Cậu bé nín thở một hồi mới kể tiếp: “các bạn… các bạn gọi em là học sinh xuất sắc ạ!!”

Trước khi gặp Khương Vong, ngày xưa Bành Tinh Vọng thuộc vào hàng “kém nổi” nhất lớp, là mẫu rơi rớt chẳng mấy ai muốn chung nhóm trong tiết mỹ thuật hoặc thể dục.

Tiếp đó Khương Vong xuất hiện cộng với vụ xôn xao dàn limousine Lincoln, về sau thêm cả sự tích thoát chết không một thương tích khi gặp tên điên tấn công nữa, thành ra cậu nhóc một bước lên mây, hưởng mức đãi ngộ sánh bằng Lọ Lem.

Mới đầu mọi người chỉ nghĩ cuối cùng cậu bé cũng được tắm rửa sạch sẽ sáng láng bao nhiêu, nào ngờ tin đồn quý tộc nước Anh lan rộng thêm thắt như thật, đến chuỗi hiệu sách rộn ràng nhất thành phố còn của nhà họ sở hữu, dĩ nhiên quần chúng càng ra sức nịnh nọt làm thân.

Bản chất Bành Tinh Vọng tốt bụng, gặp tình huống đảo lộn cuồng nhiệt vẫn giữ tâm thế thăng bằng, về cơ bản đợt trước ở thành phố Hồng không hề lâng lâng vênh váo gì.

Cậu bé từng nghe hàng loạt lời tâng bốc, chỉ riêng cái mũ ‘Xuất sắc’ chưa thấy được chụp vào đầu bao giờ.

Bỗng dưng gương mặt trở nên hơi mơ mộng hão huyền.

Hóa ra… mình cũng có ngày trở thành học sinh xuất sắc đó ư.

Quý Lâm Thu thử suy ngẫm, bật cười hiểu ra, tiếp tục nắm tay bé thong thả bước về nhà.

Giáo dục ở trường học chú trọng tính tập thể, không giảm tốc chờ nhóm chậm nhất cũng không cố rướn bắt kịp nhóm nhanh nhất, giữ tiến độ chậm rãi từ tốn đúng khung quy định.

Song Bành Tinh Vọng thì khác, cậu bé chẳng những tham gia học thêm 1 kèm 1 không góc chết đều đặn mà còn có ông anh cả ra sức thuộc lòng từ mới ngày đêm, muốn lười cũng khó.

Rõ ràng đợt mới chuyển trường sang nghe giáo viên tiếng Anh đặt câu hỏi vẫn ù ù cạc cạc, thế mà giờ lại đọc hẳn truyện cổ tích tiếng Anh trước khi ngủ luôn rồi.

Quý Lâm Thu đồng hành cạnh bé trưởng thành từng chút, chứng kiến bé ngày một hiểu biết, lòng dạ cũng êm ả ấm áp cùng.

“Anh Lâm Thu ơi, tiết toán hôm nay cô dành hẳn 20 phút để ra cho bọn em một câu cực kì khó.” Lúc kể chuyện này Bành Tinh Vọng còn ngài ngại: “Nhưng thầy ở trung tâm dạy em từ lâu rồi ạ, nên em tính thử một lượt vào nháp, lên bảng viết lại bài giải.”

“Xong cô Thiệu cho tan sớm 10 phút… cả lớp ồ lên hoan hô.”

Cậu bé dừng chân, níu tay Quý Lâm Thu lẩm nhẩm: “Các bạn… hoan hô khen em ấy anh.”

“Hồi xưa em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được chào đón vậy cả.”

Quý Lâm Thu bèn ngổi xổm xuống xoa đầu bé trai.

“Vậy thì tuyệt vời quá mà.” Anh nở nụ cười: “Từ khi mới gặp em thầy đã thấy mắt em rất sáng, nhìn thôi đủ biết phải rất giỏi học hành, là bé ngoan thông minh.”

Bành Tinh Vọng hơi đỏ mặt, trù trừ hồi lâu rồi bước tiếp với anh.

“Anh Lâm Thu, anh bảo… nếu em muốn học đàn violin, liệu anh Vong có đồng ý không ạ?”

“Sao lại thích violin thế?”

“Dạ thì, ặc.”

Nhóc con không tìm được cớ, thấy Quý Lâm Thu vẫn đang nhìn mình thì bồn chồn giậm chân: “Em nói thầm cho anh thôi, anh không được kể với anh cả đâu đó.”

Quý Lâm Thu nâng một tay lên: “Anh thề, anh mà kể với cậu ấy thì anh là chó.”

Bành Tinh Vọng đánh giá lời thề rất hợp lý, bèn hạ giọng lí nhí trình bày đầu đuôi cho anh nghe.

Trường tiểu học ở tỉnh thành triển khai môn Âm nhạc rất bài bản, không đời nào có chuyện giáo viên toán xộc vào chiếm dụng, sẽ mời hẳn giảng viên chuyên nghiệp về dạy các em hát hò.

Lớp này có cô bé tóc đuôi ngựa dài tên Chu Ngân Tâm, vừa hát hay vừa đàn giỏi, biết chơi piano.

Cô bé rất được các bạn trong lớp quý mến, lọt cả vào mắt xanh thầy cô, thường xuyên phụ trách đệm đàn biểu diễn cho cả lớp, tài năng nổi trội.

Bành Tinh Vọng vô cùng mong mỏi mình có thể tận dụng chút ít tế bào âm nhạc.

Quý Lâm Thu hào hứng cực kì: “Em muốn biểu diễn chung với bạn ấy hôm lễ hội năm mới hả?”

“Chưa chắc ạ,” Bé nhỏ lắc đầu nguầy nguậy: “em độc tấu một bài cũng ấn tượng mà.”

“Anh tưởng tượng xem, về sau các bạn khác cứ nghĩ đến lớp em là nhớ có một người biết đàn piano, một người biết kéo violon, vậy là nghiễm nhiên đi đôi với nhau đúng không ạ?”

Thấy Quý Lâm Thu vẫn đang tủm tỉm nhìn mình, Bành Tinh Vọng vội bụm miệng: “Em không thích bạn ấy, anh anh đừng liên tưởng linh tinh!”

“Anh đã hỏi gì đâu.”

“Tóm lại là không! Không thật ạ!”

“Rồi, thế mai đi chọn cho em một chiếc violin nhé.”

Một giáo viên violin được mời về dạy thứ 3 và thứ 6 hàng tuần, còn giao bài yêu cầu bé nhỏ tập đàn hàng ngày.

Khương Vong đi công tác mấy hôm, trở lại nhà bắt gặp mình phiên bản thơ ấu đang bê chiếc đàn violin đứng rất đàng hoàng ra dáng, còn phải cảm khái: “Thằng bé này đúng là có năng——”

Bành Tinh Vọng nâng tay kéo vĩ, chiếc đàn phát ra âm thanh chóe lóe hệt con mèo bị giẫm trúng đuôi.

“…có ý chí kiên trì bất khuất.” Khương Vong tổng kết: “Anh đánh giá cao nhóc đấy.”

Hôm đầu tập, hôm thứ hai tập, hôm thứ ba vẫn tiếp tục tập.

Tập mãi, tiếng mèo rú thảm thiết dần chuyển biến sang tiếng gào khóc như sắp tắt thở.

Đến nỗi hàng xóm tầng dưới phải cất công lên gõ cửa nhờ vả gia đình hãy tử tế với động vật một tí, không chăm lo nổi thì đưa nhà họ nhận nuôi cho cũng được.

Quý Lâm Thu hớt hải xin lỗi lia lịa: “Cháu xin lỗi vì đã quấy rầy gia đình nhà bác ạ… Nhà cháu không nuôi mèo, chỉ có bé nhỏ mới chập chững tập đàn thôi ạ.”

Ông bác tầng dưới lộ ra biểu cảm phức tạp: “Thật hả?”

“Ô thế,” Nhất thời bà bác không biết nên đáp sao: “…liệu có phải vấn đề ở giáo viên không nhỉ?”

Khương Vong hoàn toàn chẳng cảm thấy bầu không khí núi non sông nước gì ở nhà hết, cứ đến giờ tập đàn là hắn rúc vào phòng làm việc trốn.

Bé con còn ấm ức.

“Cô giáo bảo mọi người mới bắt đầu tập đều vậy mà ạ! Em sắp kéo được hết bài Twinkle little star rồi đây này!”

Quý Lâm Thu kiềm chế cấm cười, nghiêm mặt nói: “Chắc là anh cả em bận việc thôi.”

“Anh ấy không yêu em nữa!” Bành Tinh Vọng đau xót tuyên bố: “Anh ấy thay lòng rồi!!”

“Khương Vong!” Quý Lâm Thu căng họng hô to về phía phòng làm việc: “Tinh Tinh bảo anh thay lòng đổi dạ rồi này!”

2 phút sau, Khương Vong ậm ừ rề rà lê bước ra.

Ngó cái đàn, ngó nhóc con, rồi lại trở về ngó cái đàn.

“Cùng lắm nữa thì hay mình tập kèn xô-na đi.”

“Cho nó vang.”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Cuối cùng cũng viết xong!!

Mấy hôm rồi Tết nhất hơi lu bu, xin lỗi nha (Cúi người

Mai cũng sẽ update buổi tối, từ ngày kia thì quay về khung giờ bình thường như mọi khi nhé, chụt chụt!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn