Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 70

Hợp đồng chính thức được cấp trên đóng dấu chốt hạ, Khâu Mạt là người gọi điện báo tin mừng đầu tiên, sau đó hàng loạt bạn bè cũ ở tập đoàn Tốc Phong cũng nhắn tin chúc mừng hắn quay về.

Rất đông người chưa từng gặp gỡ song đã nghe nói đủ mọi phiên bản truyền thuyết thần kì về Khương Vong, khởi nghiệp ban đầu với số vốn bằng 0, dựng hai bưu cục chuyển phát nhanh ở thành phố Hồng, tích lũy cóp nhặt từng chút tới giờ, một phần nhờ hắn mổ xẻ được chuẩn xác tình trạng và nhu cầu của Tốc Phong, phần lớn hơn là bởi bản thân hắn quá quyết đoán dám nghĩ dám làm, bất kể tham gia lĩnh vực ngành nghề nào cũng sẽ trở thành nhân tài.

Khâu Mạt là giám đốc khu vực, phải phê duyệt hợp đồng, lúc đọc tới tỉ lệ cổ phần còn tiếc rẻ thay: “Anh không đòi thêm ít à?”

“Đâu, vậy là hào phóng lắm rồi.”

“Cũng được, chờ bao giờ tổng kết cuối năm tôi báo cáo lên trên thêm thắt cho anh.”

Chị lấy chìa khóa xe, chở Khương Vong ra bến cảng.

Hiện giờ việc xây dựng mạng lưới giao thông đang là trọng tâm của mọi doanh nghiệp vận chuyển lớn, nhiều lãnh đạo cấp trên đã chung sức hợp tác với nhà nước, quy hoạch liền mấy tuyến tàu hỏa, thậm chí còn định mua máy bay để nâng cấp tăng tốc.

“Đợt trước tôi với hội anh Trần anh Hoàng đi khảo sát tình hình ở mấy bộ chỉ huy rồi, nhưng vẫn thấy chưa ổn lắm.”

Năm nay Khâu Mạt mới 31 tuổi mà thăng tiến một mạch giữ chức rất cao, hoàn toàn nhờ vào học vấn xuất sắc và khả năng hành động mạnh mẽ của chị.

Tuy vóc dáng chị thấp bé, ngoại hình xinh đẹp yêu kiều song công nhân đồng nghiệp ở kho bãi đi ngang vẫn phải lễ phép chào hỏi gọi giám đốc Khâu, cất công lùi hẳn sang bên nhường đường, chờ họ bước xa dần rồi mới đi tiếp.

“Hôm nọ ghé thăm nhà anh, anh nhắc tôi một câu… vấn đề là hệ thống?”

Khương Vong còn đang ngó theo tàu hàng chậm rãi rời bến.

Lần đầu hắn vào bến cảng thương mại, khá lạ lẫm trước các thứ ở đây.

Thời xưa Dụ Hán được mệnh danh là ngả đường thông thương 9 tỉnh, vị trí địa lý nằm đúng trung tâm, quả thực đầy rẫy cơ hội làm ăn.

Song đã lâu lắm hắn chưa chứng kiến tàu thuyền nhấp nhô tựa núi đồi, chưa ngửi thấy gió sông lẫn mùi mực in và rong rêu ẩm ướt thế này.

Quay trở lại Dụ Hán, mới giống như mở ra cuộc đời mình lần nữa.

Dòng sông màu nâu đục ngầu thênh thang cuồn cuộn, trải rộng tới nỗi làm người ta cũng muốn dang hai tay nhảy ào buông rơi giống một hạt cát, tìm về điểm khởi phát ban đầu.

Bỗng dưng hắn nghĩ, mình đã bước từng bước trở về Dụ Hán ra sao vậy nhỉ?

Cảm giác hễ nỗ lực đúng cách, tìm đúng hướng, là rồi ta sẽ từ từ về lại được nơi ta muốn đến.

Chỉ khác lần này bên cạnh hắn có thêm đứa bé nhỏ tung tăng hiếu động, có người yêu mỉm cười dịu dàng, còn sở hữu cả căn nhà mới viết tên họ.

Hắn không còn chăm chăm tích lũy những con số vô nghĩa trên sổ tiết kiệm, không còn đờ đẫn giữa căn phòng thuê trống trải rỗng tuếch vào đêm giao thừa nữa.

Giờ phút này đây, hắn đang kiếm tiền nhằm có đủ nền tảng yêu thương bất kì ai.

“Anh Khương?”

Khương Vong sực tỉnh, cười gật đầu.

“Dẫn tôi sang trạm trung chuyển xem xem.”

Hai năm vừa qua lượng nghiệp vụ ở tỉnh thành cũng tăng theo cấp số nhân, Tốc Phong không chỉ bao thầu vận chuyển đơn hàng cho loạt doanh nghiệp lớn, mà cũng bắt đầu nhận các đơn nhỏ lẻ lặt vặt trong ngày như đồ tươi sống và rau củ quả.

Mảng này chi phí cao lợi nhuận thấp, tuy một đơn không đáng là bao nhưng trào lưu mua hàng qua mạng đang dần nổi lên, một cửa hàng nhỏ ở chung cư thôi có khi đã gửi hẳn mấy trăm đơn chuyển phát nhanh mỗi ngày, nhu cầu cực lớn.

Khâu Mạt muốn giới thiệu dàn máy móc phân luồng nhập khẩu nước ngoài, dẫn Khương Vong đi xem lần lượt từng khâu, am hiểu trả lời trôi chảy từng chi tiết nguyên lý một.

Song bất ngờ thay Khương Vong lại không hứng thú với những thứ này.

Hắn không bận tâm các cánh tay robot tháo dỡ thông minh mà cứ liên tục bước tiếp bám theo dây chuyền phân loại hàng hóa, như thể đang tìm kiếm gì đó.

Khâu Mạt và nhân viên đi cùng cũng muốn hỗ trợ tìm giúp, nhưng mãi chẳng đoán được suy nghĩ của hắn.

“Anh đang xem gì à?”

“Tìm thấy rồi.” Khương Vong cúi người ngồi xổm xuống, nhặt ngẫu nhiên một kiện hàng nhỏ khỏi dây chuyền.

“Trên này đang dán mã vạch, đúng không?”

Khâu Mạt hiểu ý cười cười, nhắc đến còn tương đối tự hào: “Tốc Phong bắt tay vào xây dựng hệ thống này với cố vấn cao cấp bên Mỹ sang từ mấy năm trước lận, chỉ cần quét mã vạch có thể kiểm tra nhanh thông tin tỉnh thành của hàng hóa, thấy bảo dạo gần đây các công ty vận chuyển khác cũng đang học theo.”

Khương Vong vuốt đầu ngón tay dọc chiều dài mã vạch, hỏi tiếp: “Cái mã này lưu trữ được bao nhiêu thông tin?”

Nhân viên quét mã lớ ngớ mù tịt, đồng nghiệp đằng sau Khâu Mạt nhanh nhảu đáp: “Hình như được 30 byte.”

“Vậy thì ít quá.” Khương Vong bật cười: “Chẳng đủ thể hiện gì cả.”

Cậu nhanh nhảu lộ ra biểu cảm kém thân thiện: “Đây là công nghệ mới nhất rồi đấy, có giỏi thì anh làm đi.”

Khâu Mạt ngoái đầu ra hiệu cho đối phương im lặng, nhận bưu kiện từ tay Khương Vong ngắm nghía ngẫm nghĩ: “Ý anh là có cách giúp mã vạch lưu trữ được nhiều thông tin hơn ư?”

Nếu quét mã một lần tự động đọc được luôn thông tin đầy đủ, phân loại đúng chỗ theo tiêu chí ngày tháng, khu vực, phương thức vận chuyển, hàng dễ vỡ dễ hỏng vân vân thì chi phí nhân công và thời gian ắt sẽ giảm mạnh.

Khương Vong sờ cằm: “Tôi về hỏi thêm đã, tôi không thạo lập trình lắm nhưng biết phải nhờ ai.”

Hắn làm được thật nhé.

Từ năm 2014 trở đi là mã QR phải lưu hành khắp phạm vi toàn quốc rồi.

Đến tầm đó gần như không ai cầm tiền mặt ra ngoài nữa, ngay thím bày sọt bán cải thảo ở cổng sau tiểu khu còn có sẵn mã QR, quét cái chuyển tiền tắp lự.

Đôi khi sự chênh lệch thông tin giữa 30 chữ và 100 chữ thôi đủ quyết định vận mệnh của cả một doanh nghiệp.

Sau khi rời bến bãi Khương Vong chẳng màng cơm nước bữa trưa nữa, hắn bưng bát bánh váng đậu cuộn nhân sang thẳng văn phòng tìm Quý Lâm Thu.

Đúng lúc anh vừa dạy xong, đang nằm chợp mắt ở sofa.

Người đàn ông cúi xuống thơm má một cái, làm má Quý Lâm Thu toàn mùi đậu đũa dưa muối.

Quý Lâm Thu quệt tay lau mặt, nhíu mày cười nhìn hắn: “Lại ăn cái này, bận thế cơ à?”

“Tìm hộ anh một thứ.” Khương Vong nói: “Mã vạch 2 chiều.”

Hắn đã thử tìm các trang trong nước nhưng đều đang ở giai đoạn dùng thử hoặc nghiên cứu, chưa đủ đô.

Các thứ nước ngoài… thì phải nhờ cậy Quý Lâm Thu thôi.

Thầy Quý uống cà phê tra cứu vài trang, tắt đi đổi ngôn ngữ bàn phím.

Khương Vong ngồi cạnh tập trung theo dõi.

“Sao lại đổi à?”

“Đây là của người Nhật phát minh, em thử vào trang chính thức của Denso xem thế nào.”

Khương Vong duỗi tay sờ thử phát hiện cà phê của anh đã nguội, bèn tự giác cầm cốc đi rửa, pha cốc mới đem về chỗ cũ.

Quý Lâm Thu đọc tiếng Nhật gần như trơn tru, anh nhanh chóng lướt hết thông tin ở trang chính thức, cười tủm tỉm bảo: “Khéo quá, công ty này công khai cho phép sử dụng QR code, nhưng họ bán máy quét mã và thiết bị liên quan, em chép lại phương thức liên lạc cho anh nhé?”

“Ừm.” Khương Vong miễn cưỡng nhận ra một phần chữ tiếng Trung trên trang web, ngoái lại hỏi anh: “Rốt cuộc em biết mấy thứ tiếng đấy?”

“Cái này không khó, dạy anh 1 tháng anh cũng biết phát âm thôi,” Quý Lâm Thu xua tay đáp: “không có gì thật, trường bọn em nhiều bạn giỏi lắm, nhắc là em chột dạ.”

Khương Vong xem anh chép số điện thoại rồi địa chỉ email, thấp giọng nói: “Hâm mộ em thật đó.”

“Anh chỉ học hết lớp 9, giờ chẳng nhớ nổi mấy từ tiếng Anh nữa.”

Hắn và anh… hãy còn khoảng cách rất lớn.

Dù Khương Vong đến từ 20 năm sau thì lắm lúc cách nói năng hành xử vẫn tương đối thô kệch.

Hôm Quý Lâm Thu dẫn bố đi xem nhà mới, anh nói rất tự nhiên “Về sau ở đây bố tha hồ một mai một cuốc một cần câu.”

Nghe thấy câu ấy, Khương Vong phải về tìm tòi thơ văn mất một hồi.

Từ đợt họ thân quen dần, thỉnh thoảng Khương Vong có sang phòng làm việc của Quý Lâm Thu lượn lờ, thường xuyên mượn sách của anh về đọc.

Gặp phải sách tiếng Anh hoặc tập thơ tiếng Nga thậm chí chẳng hiểu tên tuổi thì đành khúm núm nép sang bên, giả vờ không thèm bận tâm.

Bận tâm chứ.

Ái ngại lắm.

Hắn muốn đứng lên cao ngang bằng với anh, muốn hiểu từng câu từng chữ anh nói.

Quý Lâm Thu phát giác tâm trạng Khương Vong hơi hẫng hụt, chưa lên tiếng an ủi tức thì mà đào sâu thêm theo dòng suy nghĩ của Khương Vong.

“Nếu có thời gian anh học lại từ đầu cũng được.”

Khương Vong ngước mắt trông anh, cũng đang cân nhắc việc này.

“Ý em là thi đại học tại chức?”

Quý Lâm Thu lắc đầu.

“Bắt đầu từ học tiếng Anh, ổn không?”

Mỗi lần chỉ làm một việc, làm tốt rồi hẵng tiếp tục hướng đến chỗ xa hơn, không tham không vội.

“Anh dạy em bắn súng, em dạy anh học tiếng, hòa nhau mà.”

Vậy là sếp Khương tự đăng kí cho mình một lớp nhập môn cơ bản.

Sáng đến công ty Tốc Phong họp, chiều về văn phòng chỗ mình xử lý các việc lặt vặt của nhà sách và trung tâm dạy thêm, tối cắp sách theo đám nhóc cấp 1 học tiếng Anh từ số 0.

Thực ra cách làm này tương đối khôn lỏi.

Cả lớp toàn trẻ con, bàn ghế không đúng cỡ, hắn bèn bê cái ghế đẩu vào ngồi xuống hàng cuối cùng, cầm theo laptop bắt chước ghi chép.

Các phụ huynh trông mà cảm động vô ngần.

Lớp học thêm chất lượng chưa kìa!

Đích thân sếp tổng ngồi cuối lớp giám sát giáo viên, vậy còn ai dám lười biếng qua quýt nữa, đảm bảo các con sẽ học hành cực tốt.

Khả năng tập trung của người trưởng thành vượt xa trẻ nhỏ, sách các bé loi choi học mất 2 tháng thì Khương Vong chỉ cần 1 tuần là xong, thuộc lòng đọc viết các chữ cái và cụm từ ngắn, hắn nhảy cóc sang lớp Bành Tinh Vọng học tiếp.

Vốn dĩ bé nhỏ hay lén chơi cờ caro với các bạn trong giờ, nay hàng cuối bất thình lình có thêm ông anh cả trên trời rơi xuống, nhóc con hết hồn suýt bẻ gãy cả bút.

Một lớn một nhỏ ngồi chung phòng học, động tác cau mày gãi mũi cũng y sì đúc nhau.

Giáo viên đứng lớp buồn cười quá mà không dám cười, phải gồng mình nghiêm mặt dạy dỗ đàng hoàng.

Bài tập là học thuộc từ mới, tuần thứ nhất học đếm 1 2 3 4 trong tiếng Anh, tuần thứ hai học nho táo chuối, mỗi ngày 10 từ, còn phải đọc cho phụ huynh kiểm tra.

Khương Vong không hề có gánh nặng tâm lý, học xong sang gọi Bành Tinh Vọng: “Nhóc kiểm tra ngẫu nhiên xem.”

Bé con cầm sách mặt mũi quẫn bách: “Anh… ý thầy cô là phụ huynh hỏi ngẫu nhiên cho học sinh đáp, em… em còn chưa thuộc hết.”

Anh cả sờ cằm, cầm bút viết soàn soạt mấy từ, tự mình đối chiếu kiểm tra.

Sai một từ, banana viết thành danana.

Bành Tinh Vọng chứng kiến toàn bộ quá trình, thậm chí phải ngỡ ngàng như gặp phải học sinh xuất sắc.

Anh cả học hành… phấn đấu quá đi.

Quý Lâm Thu quan sát thấy cả, yên ắng tránh mặt, không can dự bất cứ khâu nào.

Anh cẩn thận dè dặt bảo vệ lòng tự ái cho đối phương, chờ mong ngày Khương Vong lột xác.

Đều đặn nửa tháng Khương Vong nhảy lớp một lần, bắt đầu tiếp xúc với khối lượng từ vựng dành cho học sinh cấp 1 lên cấp 2.

Trước khi vào học hắn ghé sang văn phòng anh, giơ ra mảnh giấy gập nhỏ xong quay đầu đi luôn, bộ dạng tương đối hồi hộp.

Quý Lâm Thu nín cười giở mảnh giấy ra, đọc rõ dòng chữ thấp thoáng nét trẻ trung trên tờ giấy ấy.

[Hey, I love u.

Just like I love galaxy, as the shine in your eyes.]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn