“Khương Vong, sao anh lại có một chiếc áo khoác mà mẹ em tặng em thế?”
“Khương Vong, chứng minh thư kia của anh… rốt cuộc là thế nào?”
Quý Lâm Thu duỗi tay định với tới lưng người đàn ông, nhưng rồi nhận ra thứ mình đang chạm vào chỉ là chiếc áo khoác da vắt quanh ghế.
Anh rùng mình lạnh toát, hơi thở bất giác tăng tốc dồn dập, anh lao ngay khỏi phòng đi tìm hắn.
“Tinh Vọng, Tinh Vọng em trông thấy anh Vong đâu không?”
Vẻ mặt bé nhỏ rất ngạc nhiên: “Anh Vong là ai cơ ạ?”
Quý Lâm Thu nóng ruột sốt sắng: “Khương Vong, em trai của mẹ em, sao em lại không nhớ anh ấy cơ chứ?!”
Bành Tinh Vọng cầm miếng gỗ xếp hình trong tay, tòa lâu đài nhỏ đằng sau chợt loảng xoảng một tiếng, đổ sụp.
“Em… em có biết anh ấy đâu ạ.”
Quý Lâm Thu nhìn cậu bé chăm chú giây lát rồi tiếp tục xông ra ngoài, thậm chí cảm giác thế giới xung quanh cũng đang nhòe nhoẹt dần theo.
Anh xộc vào Văn hóa Không Quên, cuống quít gặng hỏi từng đồng nghiệp một liệu có nhìn thấy hắn đâu không.
Anh chạy sang phòng họp, sục sạo văn phòng hắn, lặn lội tới từng ngóc ngách có khả năng tìm được hắn.
“Mọi người nhìn thấy Khương Vong đâu không?!”
“…Khương Vong là ai?”
“Có người này hả?”
Gương mặt mọi người trở nên rỗng tuếch, như thể anh đang lên cơn điên.
“Chẳng phải từ đầu đến cuối đều chỉ có mình anh thôi ư?”
Quý Lâm Thu giật thót choàng tỉnh, lưng đầm đìa mồ hôi lạnh, tiếng tim đập thình thịch sắp vọt khỏi màng nhĩ.
Là mơ.
Chỉ là mơ.
Anh th* d*c hồng hộc, đưa tay ôm trán, cố ép mình bình tĩnh lại.
Đại loại chắc đọc thần thoại Hy Lạp hay các thứ khác nhiều quá, tiềm thức anh cứ thường trực nỗi lo rằng một khi cất lên câu hỏi ấy, người yêu anh cũng sẽ biến mất tăm hơi chẳng một tiếng động.
Không, thực sự không tài nào bình tĩnh nổi.
Quý Lâm Thu hạ quyết tâm, bê chăn gối sang gõ cửa.
Trước khi gõ cửa còn nhớ nhìn đồng hồ.
04:31
Anh âm thầm nín thở, gõ hai cái thật khẽ.
Cốc cốc.
Nếu đối phương đang ngủ say thì đừng cố nữa, tránh quấy rầy giấc ngủ ngon của người ta.
Song cơn hoảng hốt lửng lơ trong lòng Quý Lâm Thu chưa kịp tiêu tan bớt mà cửa đã bật mở.
Người đàn ông còn đang ngái ngủ, lúc mở cửa mùi gỗ mun thơm nhẹ cũng ùa ra theo, giọng hắn khàn khàn.
“Sao đã dậy rồi?”
Trời đêm tối mịt, Khương Vong không bật đèn, căn phòng rộng rãi tựa hang ổ của dã thú.
Quý Lâm Thu ngó qua phía trong, vẫn bấu chặt lấy chăn không chịu lùi bước.
“Em gặp ác mộng.” Bản thân anh chưa ý thức được rằng âm cuối mình nhả rất mềm mại, nũng nịu với đối phương theo phản xạ: “Chung chạ chút, một tối thôi.”
Đối phương không cợt nhả chòng ghẹo trêu anh như dự liệu, thay vào đó lại ngây ngẩn, nâng tay sờ trán Quý Lâm Thu.
Sau đó hắn nắm tay dắt anh vào trong, nghe giọng thoáng xót xa.
“Sao lại gặp ác mộng?”
Quý Lâm Thu không ngờ Khương Vong sẽ bận tâm về mình thế.
Đêm hôm dâng mỡ đến miệng mèo, đã là đàn ông kiểu gì cũng dễ liên tưởng.
“Em…” Anh muốn giải thích, nhưng sợ ác mộng thành thật.
Hắn giữ cổ tay anh, nhiệt độ cơ thể lan tỏa chân thực rõ rệt hơn tất thảy, giúp người ta yên tâm.
Ban nãy Khương Vong nằm ngủ giạng chân giạng tay, ga giường nhàu nhĩ cả.
Quý Lâm Thu thình lình ghé sang, hắn còn cất công vuốt lại chăn ga một lượt phẳng phiu, cố gắng hết sức để đối phương thấy ngăn nắp thoải mái.
Phía sát tường để dành cho Quý Lâm Thu, nằm trong cảm giác an toàn hơn.
Khương Vong rón rén nhẹ nhàng nằm xuống phía ngoài, bật đèn ngủ nói: “Anh nhớ hình như em thích nằm gối cứng, hay chờ anh đi lấy cho em?”
Quý Lâm Thu dúi mặt vào chăn, có vẻ giờ mới bắt đầu biết ngượng.
“Không cần đâu, anh ngủ mau lên.”
“Thế… tắt nốt đèn ngủ nhé?”
“Ừm, tắt đi.”
Người đàn ông trượt mình xuống đắp chăn, khi lại gần anh thì nghe thấy tiếng hít thở đang cố kìm nén rất nhẹ.
Lần đầu dỗ người ta ngủ, hắn dè dặt vươn tay từ từ ôm vòng lấy lưng Quý Lâm Thu, vỗ về nhịp nhàng từng chút.
Quý Lâm Thu bèn dứt khoát vùi mặt vào trước lồng ngực hắn, cảm nhận được mình hơi run run.
Anh nhớ ngày xưa mình không hề như thế.
Hình như ngày xưa… từ lâu lắm anh đã chấp nhận việc mình có thể mất đi bất cứ thứ gì, bất cứ lúc nào.
Nhưng giờ anh không thể chịu nổi.
Nhỡ một ngày nào đó Khương Vong biến mất thật, anh sẽ điên dại luôn mất.
Thậm chí anh còn chẳng biết hóa ra mình sẽ yêu một người khác đến mức này.
Khương Vong cũng không rõ Quý Lâm Thu đang vướng mắc chuyện gì, hắn chỉ nhẹ nhàng vuốt lưng cho anh, lắng nghe tiếng thở giữa bóng đêm để xác nhận xem liệu đối phương đã thả lỏng thêm chút ít.
“Em… gặp cơn ác mộng.”
Quý Lâm Thu chúi đầu sâu hơn.
“Em mơ thấy em hỏi anh một vài chuyện không nên hỏi, sau đấy tự dưng anh biến mất.”
“Cả thế giới không một ai nhớ anh là ai, như thể anh chưa bao giờ hiện diện ở đây ấy.”
Khương Vong chú ý đối phương đang tóm chặt cổ tay mình, hắn bỗng nhớ tới gì đó, cúi đầu hôn lên trán Quý Lâm Thu: “Sao anh nỡ làm vậy được.”
“Em không hỏi nữa.” Quý Lâm Thu lắc đầu, giọng vẳng ra ồm ồm: “Chẳng thà hết đời cũng đừng hỏi.”
Nhất thời Khương Vọng phát giác vài dấu hiệu, hắn há miệng định giải thích mà chợt thấy ngực áo mình ươn ướt.
Em… đang khóc?
Em ch** n**c mắt vì giấc mơ rằng anh có thể biến mất ư?
Giờ phút này người đàn ông đã luống cuống tay chân, vốn dĩ đang muốn kể hết mọi chuyện cho anh mà hiện tại chỉ biết sốt sắng thơm anh trấn an, thủ thỉ ấy đều là mơ, mơ đều trái ngược với thực tế.
Quý Lâm Thu trong ấn tượng của hắn chưa bao giờ như thế.
Trông gầy gò song rất cứng cỏi, là người cực kì bền bỉ.
Nếu thiếu khí phách đã chẳng đủ sức đi dạy tình nguyện đơn độc ròng rã bao năm, lặn lội tận rìa thế giới hoang vu trống trải để yêu những con người khác.
Nhưng hóa ra chính người kiên cường vậy cũng có lúc yếu lòng, hơn nữa còn mong manh tới độ này chỉ vì mỗi hắn mà thôi.
Quý Lâm Thu cũng chẳng biết sao mình rơi nước mắt nữa, đã rất nhiều năm anh không khóc, bản thân cũng thấy xa lạ trước những gì xảy ra.
Khổ nỗi không ngừng lại nổi, đành kéo căng vạt áo người đàn ông dúi mặt mình sâu thêm, mặc cho đối phương ôm ghì siết sắp ngạt thở đến nơi.
Về sau họ cùng lim dim thiếp ngủ từ bao giờ, không gặp phải bất cứ giấc mơ nào nữa.
Khương Vong ngủ chập chờn, một ý nghĩ nảy ra giữa bộ não lờ mờ.
Ôm Lâm Thu ngủ thích quá đi thôi.
Vừa ấm vừa mềm, giá về sau ngày nào cũng được vậy thì tuyệt vời.
Sáng sớm hôm sau, Quý Lâm Thu mở mắt đúng 6 rưỡi.
Thức giấc chứng kiến bản thân đang bị vòng trọn trong lòng người nào đó không khác gì gối ôm, chân tay dài ngoằng siết chắc nịch, khó lòng chui ra.
Anh thơ thẩn mê man ngắm gương mặt say sưa của Khương Vong một hồi rồi nhắm mắt ngủ bù tiếp, vô cùng hiếm thấy.
Cuối cùng tận 11 12 giờ trưa cả hai mới nối nhau tỉnh hẳn, tiếng Bành Tinh Vọng gõ cửa vang dội phía ngoài.
“Anh Vong ơi!! Anh biết anh Lâm Thu đi đâu rồi không ạ!!!”
“Điện thoại vẫn để trong phòng mà anh ấy lại không có ở trung tâm!”
Khương Vong vội nín thở, kéo chăn trùm lên Quý Lâm Thu kín mít trước khi Bành Tinh Vọng mở cửa bước vào.
“Anh!!” Bành Tinh Vọng mở tung cửa, biểu cảm rất bất mãn: “12 giờ rồi ạ, anh dậy mau lên!”
“Bạn nhỏ Bành Tinh Vọng,” Khương Vong bọc kĩ chiếc chăn to đùng, nói tròn vành rõ chữ: “sau này muốn vào phải gõ cửa 3 lần, chờ anh đồng ý mới được vào nhé.”
Quý Lâm Thu bất thình lình bị ụp chăn trúng đầu, chật chội nóng nực lại còn bí bách không dám thở mạnh, anh bèn cắn một cái lên cổ tay Khương Vong.
Bành Tinh Vọng cảm giác loáng thoáng rằng có gì đó sai sai, song cậu bé vẫn nghiêm túc phân bua: “8 giờ sáng em đã sang gõ một lần rồi, 10 giờ thêm một lần nữa, anh đều không nghe thấy mà ạ.”
“Chắc tại anh ngủ say quá…” Khương Vong lẩm nhẩm, nâng cái tay dưới chăn gãi cằm Quý Lâm Thu, híp mắt bảo: “Anh thay quần áo đã, nhóc ra ngoài trước, chốc sẽ dẫn nhóc đi tìm thầy Quý ha.”
“Vậy anh mau lên ạ,” Bé nhỏ phồng má đáp: “không được ngủ nướng nữa đâu!”
“Rồi rồi rồi.”
Chờ cửa đóng hẳn Khương Vong vén chăn ra, Quý Lâm Thu đang giấu đầu bên trong cũng thở hắt dài thượt.
“Bịn rịn ghê,” Người đàn ông than vãn: “ôm em mềm dã man, hồi trước không ngờ ấy.”
Quý Lâm Thu giơ tay cài cúc áo ngủ tử tế, đang định trả lời thì bé nhỏ đột nhiên đẩy bật cửa lần nữa: “Kiểm tra đột xuất!!!”
Bầu không khí chợt lặng ngắt như tờ đầy gượng gạo.
Bành Tinh Vọng sốc nặng, ngây ngẩn hóa đá tại chỗ: “Thầy Quý —— anh —— sao anh lại ——!!”
Khương Vong duỗi tay bụm mặt: “…”
Quý Lâm Thu im bặt vài giây, chậm chạp nói: “Thực ra tối… tối qua anh gặp ác mộng lúc nửa đêm, nằm một mình cứ trằn trọc suốt, nên phải sang rủ anh cả em ngủ chung.”
Mặt Bành Tinh Vọng kiểu ‘Anh xác định là dùng cái cớ này chứ ạ’, cậu bé đăm đăm dõi theo cả hai, cũng không biết hiện giờ mình nên đi hay nên ở nữa.
Khương Vong thật thà góp lời: “Anh Lâm Thu không lừa nhóc đâu, thật thế mà.”
Thậm chí tối qua hai người còn chẳng hôn môi, đắp chăn ngủ hoàn toàn trong sáng.
Quý Lâm Thu nghĩ bụng càng bao biện càng lệch lạc, bèn hỏi vặn lại: “Chứ không em nghĩ là vì sao cơ?”
Bành Tinh Vọng nghiền ngẫm mấy giây: “Vô lý, nếu đúng thế thật thì sao lần đầu tiên em vào anh Vong phải giấu anh đi làm gì?”
“Em đã lẩm bẩm là trông cái chăn gồ lên quái lạ quá mà! Nãy em còn ngại chưa hỏi chứ!”
Quý Lâm Thu đáp thẳng thừng: “Tại vì bẽ mặt dã man ý.”
Nhằm tỏ lòng trong sạch anh trở mình khỏi chăn của Khương Vong bước xuống giường ngay tại chỗ với trạng thái áo quần chỉnh tề, đứng ra cạnh Bành Tinh Vọng.
“Chân tướng là, đêm qua anh cả em xem phim kinh dị, thần hồn nát thần tính giật mình trằn trọc đến tận 4 giờ sáng, năn nỉ ỉ ôi gọi anh sang nằm chung.”
Quý Lâm Thu nói nhẹ bẫng tỉnh bơ: “Khương Vong, anh là đàn ông, đã là đàn ông thì đừng rén.”
Dứt lời dắt tay bé nhỏ quay đầu bỏ đi luôn.
Bành Tinh Vọng làm động tác bỉ bôi với Khương Vong.
“Đồ! Nhát! Gan!”
Khương Vong: …
Suốt cả tuần liền Quý Quốc Thận đóng đô ở Văn hóa Không Quên, ban đầu chỉ chịu làm việc vặt rót nước bưng trà, về sau không biết giáo viên nào kéo bác vào nghe hội thảo tập huấn cùng, dần dà hàng ngày cứ sáng sớm ra lại cầm theo bình giữ nhiệt ghé điểm danh, có lẽ lân la tầm 1 tháng nữa thôi là đủ sức thành nhân viên chính thức.
Trái lại, Trần Đan Hồng thiếu nền tảng giáo dục, làm nội trợ dưới quê cả đời, trừ công việc đồng áng ra thì không thạo nghề gì, lên đây có phần bó buộc chân tay.
Mới đầu bác gái định giành vị trí tạp vụ, song chợt nghĩ ngợi sợ mất mặt con trai, bèn cắm cúi tập trung thu xếp nhà cửa và khoảnh sân nhỏ mới.
Quý Lâm Thu quan sát thấy cả, nghĩ bụng phải tìm thêm việc cho mẹ làm mới được.
Bên Khương Vong có khá nhiều mặt bằng, hay thuê một chỗ giúp mẹ mở tiệm may?
Hiện giờ giới trẻ đều mặc quần áo mua trong trung tâm thương mại, nhưng người lớn tuổi vẫn thích may đo khâu vá, vừa khéo cũng tạo điều kiện để mẹ quen biết bạn bè.
Quý Lâm Thu đang suy tính tỉ mẩn thì điện thoại rung.
[Anh Vong]: Xuống tầng, ra ngoài hẹn hò.
[Lâm Thu]: Đi đâu?
[Anh Vong]: Trường bắn ngoại thành, mình đi chơi súng thật XD
—
💬 Tác giả có lời muốn nói:
Hôm nay đưa mẹ đi xem ,
huhuhuhu hay kinh khủng luôn cực lực đề cử!
————–
Mai chắc cũng sẽ update buổi tối nha! Muah muah!