Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 67

Tối hôm qua về muộn, tuy Quý Lâm Thu nhớ Tinh Vọng có việc cần kể nhưng bé nhỏ đã làm xong bài tập đi ngủ trước, anh không tiện quấy rầy.

Xưa nay anh cực kì coi trọng tâm tư suy nghĩ của trẻ, hôm sau anh đặc biệt tan làm thật sớm sang đón Tinh Tinh tan học.

“Anh!” Tinh Vọng đeo cặp sách chạy ào ra, trông thấy Quý Lâm Thu thì vui sướng vô cùng: “Anh về rồi ạ, tối nay mình ăn gì ạ!”

“Anh Vong của em bận việc, đang họp chưa xong, mình ăn ít thạch sương sáo lót dạ trước, tầm 8 rưỡi tối rồi đi ăn lẩu, được không?”

“OK OK ạ!”

Vào quán, Quý Lâm Thu gọi một bát sương sáo khoai dẻo sữa dừa, vừa ăn vừa trò chuyện cùng bé nhỏ.

“Lần trước em bảo có chuyện muốn nói với anh, là có vấn đề gì xảy ra hả?”

Tính Bành Tinh Vọng hay quên, nghe đến đây tí thì sặc.

“Khụ khụ khụ,” Cậu bé xoắn xuýt: “chắc tại em nghĩ nhiều thôi ạ, hồi trước em cũng dễ bị liên tưởng linh tinh… Ngày xưa anh Vong dẫn em đi bệnh viện khám sức khỏe, em còn tưởng anh ý định bán nội tạng em.”

Quý Lâm Thu nhẹ nhõm bớt, nghĩ bụng chắc là việc lặt vặt đơn giản thôi, anh đưa tờ giấy ăn cho bé con bảo: “Vậy thầy không hỏi nhiều nữa ha, nếu em mà muốn kể thì bất cứ lúc nào cũng được nhé.”

“Ặc, chẳng là,” Bé nhỏ nuốt trọn miếng thạch sương sáo to đùng, cầm thìa khuấy bát: “hôm nọ em điền đơn đăng kí thăm quan mùa thu ấy ạ, nên phải tìm chứng minh thư của anh cả.”

“Không phải em lục lọi đồ của anh cả đâu á, anh ấy đồng ý rồi em mới giở ra ạ!”

Quý Lâm Thu chợt có dự cảm xấu.

“Sau đấy thì sao?”

Bành Tinh Vọng ngưng bặt một lúc, hạ giọng xuống thật nhỏ, chỉ sợ ai đó khác trong quán chè sẽ nghe thấy.

“Anh cả, anh ấy có hai bản chứng minh thư ạ.”

Con ngươi Quý Lâm Thu hơi co lại, hai tay anh bấu chặt chiếc bát sứ nhỏ, không thể bật lên tiếng nào.

“Cả hai chứng minh thư đều đúng chính chủ là anh ấy, tên và ảnh cũng giống nhau,” Bé nhỏ chậm chạp kể: “nhưng mà… mẫu thẻ khác lắm luôn.”

Cậu bé lo Quý Lâm Thu không hiểu, phải lấy quyển tập vẽ môn Mỹ thuật trong cặp, vẽ lại theo trí nhớ trước đó cho anh xem.

“Đằng sau quốc huy ở bản thật có nhiều gợn sóng lắm ạ. Nhưng đằng sau quốc huy ở bản giả của anh ấy lại là Vạn lý trường thành cơ, làm chẳng giống tí nào hết.”

“Với cái này nữa, anh Khương còn làm sai hết năm ấy ạ. Cái chứng minh giả viết là Khương Vong, ngày sinh 11 tháng 7 năm 1998,” Bành Tinh Vọng húp miếng sương sáo sùm sụp: “thế thì bằng tuổi em ạ! Rõ ràng anh ấy hơn em hai mấy tuổi chứ!”

Nếu anh Vong sinh năm 1998 thì há chẳng phải giờ cũng mới 9 tuổi à!

Quý Lâm Thu không phát biểu thêm mà chỉ cúi đầu múc sữa dừa, ăn từng thìa thật chậm.

Nhất thời anh chưa thể tiêu hóa được những thông tin hãi hùng đây.

Bành Tinh Vọng lo người lớn hiểu nhầm mình bịa đặt, cố gắng vơ vét trí nhớ bổ sung: “Rồi cả ngày cấp với thời hạn của chứng minh thư —— tận năm 2021 cơ ạ, bây giờ mới là 2007 mà!”

“Anh Lâm Thu, anh nói xem anh ấy làm cái chứng minh thư giả trông giả đến nỗi ấy, liệu có phải để đi vay nặng lãi không anh!”

Bé nhỏ phát hiện anh Lâm Thu trở nên im ắng khác thường, tưởng anh đang tức giận hoặc có thể lơ đãng trước chuyện này.

Thế giới của người lớn còn rất nhiều việc cậu bé chưa thể hiểu hết, hình như lớn lên xong sẽ xuất hiện hàng loạt những quy định lộn xộn ngổn ngang.

Có những đoạn đường một chiều, xe ô tô phải vòng vèo sao mới có thể quay đầu, phải đi đến đâu mới được rẽ.

Có những cửa hàng không cung cấp túi nylon, trước khi đi phải nhớ tự xách túi vải theo.

Có những chỗ yêu cầu xuất trình chứng minh thư, có những nơi cần mang sổ hộ khẩu, có những địa điểm chỉ cho người lớn vào, trẻ con mon men lại gần cửa còn bị bảo vệ mắng.

Chắc sẽ còn rất rất nhiều thứ… cậu bé đều hoàn toàn mù tịt.

Nghĩ tới đây, Bành Tinh Vọng cũng từ từ im lặng theo.

Cảm giác bé đã đoán ra đáp án.

Gặp tình huống tương tự, đa số ông bà chú bác đều bảo ‘Đây là chuyện người lớn, bé nhỏ đừng bận tâm’.

Hoặc ‘Giờ cháu chưa hiểu đâu, đợi cháu lớn rồi nói cho cháu sau nhé’.

Nhưng lớn lên xong khả năng cao cậu bé sẽ quên béng vấn đề hồi nhỏ.

Quý Lâm Thu suy tư mãi lâu, cuối cùng mới chậm rãi mở miệng.

“Xin lỗi em nhé, anh… cũng không rõ lắm, hôm nay nghe em kể mới biết có chuyện thế này.”

“Nếu về sau anh mà biết được lý do tại sao anh Vong của em lại có hai chứng minh thư, nhất định anh sẽ chia sẻ với em ngay, được không nào?”

Thấy biểu cảm bé nhỏ có vẻ lo lắng, anh bèn nở nụ cười.

“Song hiện giờ anh trai em không có bất cứ vấn đề nợ nần gì hết, cũng sẽ không dùng chứng minh thư giả để làm việc phạm pháp đâu.”

“Anh Vong là… một người vô cùng lương thiện ngay thẳng, riêng điều này mình đều có thể yên tâm tin tưởng anh ấy, cho nên không phải sợ đâu nhé.”

Bành Tinh Vọng dạ một tiếng, gãi gáy gật đầu đồng ý.

“Vâng ạ!”

Quý Lâm Thu vẫn đang tức tốc lần mò nguồn gốc đầu đuôi cả tấm chứng minh thư lẫn chiếc áo khoác, mãi sau anh dặn: “Tạm thời mình đừng nói việc này cho anh Vong vội nhé, chờ dịp nào thích hợp anh sẽ trao đổi với anh ấy đàng hoàng, được không?”

“Anh yên tâm,” Bé nhỏ giơ ngón cái: “em giỏi giữ bí mật nhất đó ạ! Đến giờ vẫn chỉ có mình em biết chỗ giấu tiền tiêu vặt của Dương Khải thôi!”

Cùng lúc đó Khương Vong vừa họp hành xong xuôi, vẫn đang ngồi ở văn phòng sửa sang tài liệu tiếp.

Thư kí cầm bưu kiện bước vào: “Giám đốc Khương ơi, có bưu kiện chuyển phát nhanh của anh ạ, lần này cũng là bên Từ Châu gửi.”

Thói quen của Đỗ Văn Quyên tương đối truyền thống, hồi trước chỉ thích gửi thư qua bưu điện, giờ cũng bị Khương Vong ảnh hưởng, quay sang dùng dịch vụ chuyển phát nhanh gọn gàng đáng tin hơn.

Mỗi tội cô thấy gửi có 2 bức thư thì hơi phí tiền cước, vậy là dứt khoát mỗi chuyến đều kèm thêm ít bánh trái lạp sườn mình tự tay làm, vài bức ảnh của Nhân Nhân hay sách truyện thiếu nhi mua riêng cho Tinh Vọng, thành ra cứ dăm bữa nửa tháng họ lại nhận được một bọc hàng nhỏ mộc mạc mà nặng trịch.

Ngày xưa Khương Vong hiếm khi được nhung nhớ lo toan vậy, nay dù chỉ thơm lây chút ít nhờ bản thân thời thơ ấu thì vẫn thu hoạch được một xấp mong mỏng thư mẹ gửi, lần nào cũng phải phơi phới hẳn vài hôm, ngân nga từ lúc đến công ty tới tận lúc tan làm.

Bưu kiện hôm nay trông khá to, nhưng cầm thử thì nhẹ bẫng.

Khương Vong bảo thư kí ra ngoài rồi tự lấy con dao rọc giấy rạch thật cẩn thận, hóa ra bên trong là 3 bộ khăn quàng, mũ, găng tay.

Đợt này Đỗ Văn Quyên làm cả một phần cho thầy Quý, sử dụng sợi len lông cừu không pha, bắt đầu đan khăn từ tận hè, mãi giờ mới hoàn thành.

Mẫu khăn người lớn đều đơn giản phóng khoáng, của Khương Vong màu xám đậm, của Quý Lâm Thu màu cà phê đậm, tiện phối với mọi phong cách quần áo, hơn nữa chất len lông cừu cực phẳng mượt mềm mại, không lo châm chích ngứa cổ.

Ngoài ra còn đính kèm bức thư.

Vong Vong, Tinh Tinh:

Vừa vào cuối thu là trời bắt đầu se lạnh hẳn, nhất định phải nhớ mặc ấm, thỉnh thoảng mở cửa sổ cho thoáng, đợt nào hợp thì uống mấy viên bản lam căn phòng cảm mạo nhé.

Giờ Nhân Nhân trộm vía khỏe khoắn hoạt bát lắm, không ỉu xìu như hồi mới đẻ nữa đâu, thực sự chị rất mừng.

Cũng mong lúc nào có dịp mọi người lại đoàn tụ, cùng nhau cảm nhận cái đẹp của mùa thu.

Thấy bảo sang trường mới Tinh Vọng thích nghi rất tốt, biết làm cả đề toán Olympic nữa, chị nghe mà vui lây.

Nhưng cũng nhờ Vong Vong dặn thêm thằng bé: Thắng không kiêu bại không nản, đừng vội tự đắc trước tiến bộ ngắn hạn nhé.

Ngoài ra còn một việc muốn bàn với các cậu.

Năm nay Tết vào tháng 2, là đúng giai đoạn Nhân Nhân phải cai sữa, tạm thời tách mẹ và con sẽ giúp con bé làm quen nhanh hơn, đồng thời tránh việc chị mủi lòng chùn bước, bất lợi cho sự trưởng thành của nó.

Chị đang định sẽ để Thường Hoa dẫn con bé về quê ăn Tết, có bảo mẫu hỗ trợ chăm chung, vừa khéo chị cũng có thể ghé Dụ Hán đón giao thừa cùng cậu và Tinh Vọng.

Nhưng không biết làm vậy liệu có quấy rầy mọi người, nếu các cậu thấy ổn thì để sau mình gọi điện trao đổi kĩ hơn.

À, giao mùa thu đông dễ đầy bụng hại dạ dày, chị có gửi kèm một gói nhỏ bánh sơn tra chị làm, nhớ tranh thủ ăn sớm, kẻo để lâu lại hỏng.

Nhớ nhung nhiều hôm, khó lòng tả hết.

Mong mọi điều êm đẹp.

Đỗ Văn Quyên  27/10/2007

Đọc hết bức thư Khương Vong quay sang bới chỗ mũ khăn, quả nhiên tìm thấy hộp bánh quy sắt đóng kín sạch sẽ, bên trong đựng bánh sơn tra màu đỏ cam, rắc cả hoa quế li ti điểm xuyết ở trên nữa.

Hắn lau sạch tay nếm thử một miếng, chua ngọt đan xen, ngon tới nỗi miệng cứ toét ra cười suốt.

Nhoáng cái đã mấy ngày trôi qua.

Tuy muốn hỏi thăm Khương Vong chuyện chiếc áo khoác và chứng minh thư song Quý Lâm Thu vướng bố mẹ mới chuyển lên, mấy ngày nay anh đều lo hướng dẫn bố mẹ đi làm quen môi trường đường xá, cũng chưa cần vội tìm tòi làm rõ nhất thời.

Tuần đầu tiên chuyển nhà đến Dụ Hán, tuy đúng là lạ nước lạ cái, đặc sệt giọng quê trong khi tiếng địa phương ở đây nghe cũng chẳng hiểu, song với đôi vợ chồng già thì niềm vui vẫn áp đảo sự bỡ ngỡ.

Vậy là có hôm 10 giờ tối Trần Đan Hồng còn gọi điện sang, giọng nói toát ra vẻ mừng rỡ tràn trề không thể che giấu.

“Lâm Thu à! Con biết không, nhà mới con mua có cả nước nóng để rửa bát này con!”

Quý Lâm Thu ngẩn ra, định giải thích là ở thành phố đều vậy, đây là nước nóng đun bằng khí gas.

Chưa chờ anh đáp lời Trần Đan Hồng đã nhảy cẫng lên hoan hô: “Cả đời mẹ đã bao giờ rửa bát bằng nước nóng đâu, lúc mới đầu mẹ đơ người luôn ấy.”

“Mấy hôm rồi mẹ với bố con toàn giành nhau rửa bát, hầy, phải công nhận chứ, bát rửa nước nóng chắc khử trùng diệt hết vi khuẩn đấy nhỉ, sạch bong sáng bóng sờ vào thấy thích hẳn!”

“Con trai, nhà con mua quá tuyệt vời!”

Ban đầu mua nhà những tiêu chí Quý Lâm Thu cân nhắc đều liên quan đến vị trí, giao thông, thuận tiện học hành khám chữa bệnh vân vân.

Anh chưa từng nghĩ điều khiến mẹ vui nhất lại là nước nóng có cả trong bếp, cuối cùng cũng không lo rửa bát lạnh giá buốt tay nữa.

Mà hình như tới tận giờ mới sực bừng tỉnh, trước kia một mình mẹ lo liệu việc nhà, giao thừa 30 tháng chạp rét cóng vẫn phải rửa bát trong cái chậu múc đầy nước giếng lạnh căm.

Có những việc mẹ mà không lên tiếng than thở, anh sẽ chẳng thể nhìn thấy.

Song bao lâu nay Trần Đan Hồng lại chỉ kêu ca quanh quẩn mỗi các dấu mốc cuộc đời phổ biến như cưới xin đẻ đái của các con, chứ chẳng đả động gì tới hoàn cảnh mình hết.

Họ chọn một ngày trời nắng đẹp gió thu rười rượi để dẫn bố mẹ nhà họ Quý đến thăm quan trung tâm bồi dưỡng của Giáo dục Không Quên.

Ngày xưa Quý Quốc Thận là giáo viên, nhưng bác quen ở các vùng nhỏ lẻ chứ chưa chứng kiến chiến trường khốc liệt hệt đối đầu đâm chém của nền giáo dục thi cử đương đại.

Đầu tiên bác trai chắp tay dạo bước lòng vòng nhìn ngắm lần lượt khắp trung tâm dạy thêm rộng rãi thoáng đãng, ngó tấm bảng dạng tương tác điện tử, nghía bàn học thênh thang thoải mái, thậm chí để ý cả thiết kế chiếu sáng trên trần.

Sau đó bác xem tài liệu, xem sách vở, xem các giáo viên đang tập trung họp hành sau lớp cửa kính.

Dường như toàn bộ cơ thể đã khôi phục dần khỏi trạng thái già nua sau cơn bạo bệnh, bác trai lần nữa cảm nhận được tiếng gọi tuổi trẻ.

Lúc phát hiện có những thầy cô trung niên tầm tuổi mình cũng đang ngồi họp bên trong, biểu cảm bác trở nên ngỡ ngàng.

“Bố còn tưởng giờ trung tâm các con toàn giáo viên trẻ giảng dạy thôi chứ?”

“Sao lại thế ạ, bọn con mời bao nhiêu giáo viên thâm niên ở thành phố Hồng lên đây,” Quý Lâm Thu cười đáp: “cách thức và phương pháp giảng dạy thì phải tập huấn thống nhất vài buổi, bắt nhịp thời đại.”

“Nhưng kinh nghiệm và trải nghiệm lâu năm như của bố thì đám giáo viên trẻ bọn con chưa theo kịp đâu ạ.”

Hồi trước nghỉ hưu xong Quý Quốc Thận chỉ nghĩ mình đã bị thời đại đào thải, tuy thường ngày gặp hội bạn chơi cờ đánh bài cười đùa ha hả đấy song khó tránh đôi lúc hụt hẫng.

Giờ đây bác ngơ ngẩn dõi theo những người cùng lứa với mình vẫn đang công tác nhiệt huyết, đôi mắt tràn trề ánh sáng của mặt trời mới mọc.

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Chương sau là hẹn hò time của đôi chim c* ở trường bắn!

Đàn ông đích thực thì phải chơi súng!

Mùng 1 đầu năm đăng chương mới thật sớm, xin chúc tất cả tiên nữ tiên nam cá vàng quái vật nhỏ mọi điều mới mẻ, bình an trôi chảy phát tài phát lộc!

Chúc tất cả mọi người thi cấp 2 cấp 3 nghiên cứu sinh công chức giáo viên suôn sẻ, thi gì cũng suôn sẻ hết!

Luật Luật yêu bạn O3O!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn