Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 52

Ở thành phố nhỏ có 3 dạng tin tức dễ lan truyền tự động nhất.

Chuyện nội bộ nhà cửa, mê tín dị đoan, nghi án rùng rợn.

Ả nào giật chồng bị bắt quả tang, nhà nào mời cô đồng xem bói xong tất thảy ứng nghiệm, rồi những đâu những đâu có tâm thần b**n th** sát nhân hàng loạt đang loanh quanh lén lút móc mắt trẻ nhỏ, hôm nay bà cụ Trương ở phố đông đưa đẩy một câu là ngày mai bác Triệu đang cày cấy ruộng vườn ở ngoại ô cũng có thể nghe thấy.

Chẳng biết bắt đầu từ lúc nào mà phố phường nổi thêm lời đồn, bà con truyền tai nhau sinh động chi tiết như thật.

—— Có một tên điên mới xuất hiện ở thành phố Hồng.

Thấy ai kể là bệnh viện tâm thần để lạc bệnh nhân, hay hình như là phạm nhân đào tẩu từ tỉnh ngoài lẻn về, đủ mọi loại phỏng đoán.

Mỗi người sáng tác một phiên bản khác nhau nhưng đều thống nhất dặn dò xung quanh trông con cho kĩ, ngay đợt trước chỗ chợ phố nam mới có đứa bé mất tích thì phải, đến tận giờ đã tìm thấy đâu.

Tuy chưa nhận được thông báo từ công an song phía Tiểu học Hồng Sơn cũng không dám lơ là cảnh giác, liên tục nhấn mạnh giáo viên và bảo vệ phải giám sát phụ huynh đưa đón, không cho các em học sinh tự về nhà một mình nữa.

Những việc này Khương Vong nghe cho biết vậy thôi, hắn cũng tuân thủ dặn Tinh Tinh vài câu để nhóc con tan học đừng chạy loăng quăng.

Thực ra các ông bà cô bác chủ quán khắp phố đều biết Tinh Vọng, bình thường bé nhỏ tan học chờ chưa thấy thầy Quý tan làm cũng sẽ tự giác vào nhà sách làm bài tập, vấn đề không đáng ngại lắm.

Tính từ năm ngoái nhà sách khai trương cho đến trước Tết năm nay, các đầu sách tham khảo thi cấp 3 và thi đại học đều đã được xếp hạng một lượt, nhà sách Không Quên cũng có thứ tự sắp xếp riêng của mình.

Chiêu này Khương Vong học lỏm nhờ hồi xưa chơi trò chơi cơ.

Cấp T0 là xịn – tuyển – chất, tinh túy tới từng quyển, áp vào bất cứ trường nào trên toàn quốc cũng là tài liệu không thể bỏ lỡ.

Cấp T1 thuộc dạng tổng thể ưu tú, một số ít hơi nhiều khuyết điểm nhưng có thể ghi chú sơ lược thêm trong tệp Excel.

T2 T3 thì cứ xuống dần theo thứ tự, đến nhóm xếp chót là doanh thu kém nội dung tệ hơn, cơ bản không cần nhập hàng.

Ban đầu lúc mới bố trí nhiệm vụ nhân viên còn nghĩ sếp làm việc cặn kẽ quá, căn ke lượng tiêu thụ chọn sách thôi là xong.

Thời gian lâu dần mới ngấm được cái hay của nó.

—— Có sẵn hệ thống chọn lọc, ví dụ sách cũ đổi mới nội dung tái bản in thêm, họ đều có thể phân loại sắp đặt ngay tức khắc.

Nhà xuất bản liên hệ mời chào sách mới họ cũng dễ dàng đối chiếu so sánh với các cấp độ khác nhau, quyết định xem có nên nhập hàng không.

Quả nhiên sếp vẫn thông minh số 1.

Chờ phương diện này triển khai thành thạo rồi, hắn bèn để chuyên viên trong công ty tham gia hỗ trợ làm đề lọc đề soạn tuyển tập, thứ nhất góp vào “12 quyển hoàng kim”, thứ hai chuyển thành tài liệu giảng dạy bên lớp phụ đạo.

Bản thân hắn thì kéo theo Quý Lâm Thu và mấy người nữa sang khâu phỏng vấn giáo viên, thế hệ thanh niên trẻ có thể liên lạc đồng bộ bằng điện thoại, nhiều thầy cô lớn tuổi thì phải đến tận nhà thăm hỏi.

Hắn đang cần gấp giáo viên thâm niên đảm bảo năng lực.

Trông phố xá ngõ ngách lúc nhúc các lớp dạy thêm chứ nhiều nơi chỉ gom vội một lô sinh viên trường sư phạm, thậm chí chưa cần học sư phạm mà thuê bừa ai đó giám sát đám trẻ con cày đề học thuộc từ mới, xong xuôi thì giảng bài qua quýt theo sách giáo khoa thu ít tiền là hết.

Những giáo viên giỏi giang thực sự đều náu mình trong nhà, còn chẳng buồn in ấn biển hiệu, tất cả chỉ nhờ hiệu ứng truyền miệng và phụ huynh học sinh giới thiệu lẫn nhau, mở lớp quy mô nhỏ bền bỉ năm này qua năm khác.

Cứ rảnh rỗi Khương Vong lại rủ rê mọi người chơi mạt chược bồi đắp tình cảm, vừa khéo đợt họp phụ huynh làm quen vài gia đình, hắn bèn từ từ khám phá ra mạng lưới giáo viên khắp thành phố.

Sau đó hắn không quản ngại vất vả, đích thân ghé tận nhà thăm hỏi, trao đổi với họ về hoa hồng và đãi ngộ, trình bày quy mô giảng dạy, lôi kéo được một nhóm theo công ty lên tỉnh thành làm việc, kí hợp đồng thêm một nhóm dạy nâng cao 1 kèm 1 nữa.

Bất luận ở thời đại nào thì bàn bạc hợp tác vẫn luôn xem trọng thành ý hàng đầu, tuyệt đối không có chuyện ngồi chơi xơi nước ở văn phòng mà ra được kết quả.

Hồi trước Khương Vong tự túc lái xe đi về chẳng sợ cực nhọc, giờ công ty phát triển, có thêm dàn cấp dưới đồng hành lặn lội theo sau, hắn bèn dặn bên nhân sự nhớ tổ chức teambuilding định kì, hè có phí điều hòa đông có bồi dưỡng giữ ấm, cứ dăm ba hôm lại đặt sẵn nhà hàng mời các nhân viên đắc lực bữa cơm.

Kể từ đợt xin thôi việc Quý Lâm Thu chỉ còn lịch dạy cố định 2 lớp ở trường, nhiều công việc không cần tham dự nữa, sắp xếp thời gian linh hoạt hẳn lên.

Anh đi cùng Khương Vong đến lần lượt từng nhà thăm hỏi các thầy cô, dần dà thấu hiểu lý do người này đủ sức thành công.

Rõ ràng khi mới xuất hiện chỉ có đúng một thân một mình, vậy mà có thể thành lập hẳn bưu cục chuyển phát nhanh, khai trương liền mạch 4 nhà sách nơi thành phố lạ lẫm, càng ngày càng mở rộng quy mô.

Người khác bảo Khương Vong biết xem số bói toán may mắn bùng nổ, bảo hắn biết nhìn phong thủy xác định địa điểm tập hợp tài phú.

Quý Lâm Thu mới đồng hành vài hôm đã mệt bơ phờ đặt lưng xuống giường ngủ gục, sự kính nể trong lòng càng thêm sâu sắc.

Khương Vong quá khắc nghiệt với bản thân. Làm bất cứ việc gì hắn cũng dốc hết khả năng, tuyệt đối không chừa chỗ cho lười nhác qua quýt dù chỉ mảy may.

Sếp Khương mọi ngày bao nhiêu người cúi đầu khom lưng chào hỏi, mà gặp phải thầy giáo già cổ hủ cứng đầu thật sẵn sàng gạt hết mặt mũi sang bên, trao đổi một lần bất thành thì chờ cách tuần lại ghé tiếp, kiên trì thuyết phục tới bao giờ dao động mới thôi.

Sáng đã lặn lội mướt mải cả ngày trời, giữa đêm nhỡ công ty vướng mắc rắc rối cần sếp giải cứu hắn cũng lập tức có mặt tăng ca, chưa một lời phàn nàn.

Một hôm công ty liên hoan teambuilding, Quý Lâm Thu đứng dậy tự rót cho mình một chén đầy giữa tiếng cười nói rôm rả.

Đôi mắt chất chứa nụ cười dịu dàng.

“Anh Vong, tôi mời anh một ly.”

Đồng nghiệp bên cạnh ồ lên phụ họa ngay: “Cố vấn Quý anh thiên vị nhé! Bình thường có uống rượu bao giờ đâu, hôm nay uống với anh Khương lại rót đầy thế kia!”

“Em có nhìn nhầm không, cố vấn Quý chủ động uống rượu ạ! Kìa anh Khương như này là quá quá nể mặt luôn anh ơi!”

Khương Vong bỗng thấy là lạ, nghe xong cũng đứng lên rót rượu theo nhưng hạ giọng nhẹ tênh: “Lâm Thu, sao tự dưng lại muốn mời rượu tôi thế.”

Người ngoài chỉ tưởng sếp Khương đang khách sáo, song Quý Lâm Thu nghe ra được sự chiều chuộng nâng niu trong ấy.

Vành tai anh ửng lên hầm hập vì tiếng gọi của hắn, anh vẫn nở nụ cười trông vào mắt hắn đáp: “Làm việc chung với anh xong, mới phát hiện trước đây còn nhiều điều chưa biết lắm.”

“Anh Vong, sau này còn tha hồ gian khổ cho mình gồng gánh với nhau.”

Quãng đường phía trước gập ghềnh cực nhọc, đồng thời cũng tươi sáng rực rỡ.

Được bôn ba bộn bề cùng nhau vậy đã cực kì xứng đáng.

Khương Vong nghe hiểu sự kính trọng từ anh, nhất thời rung động chẳng nói nên lời, hắn dứt khoát nâng tay nốc cạn chén rượu đầy.

“Hay!”

“Sếp nhà mình chịu chơi!!”

“Ú ù!! Làm thêm chén nữa!! Tôi rót tôi rót!!”

Khương Vong nốc một ngụm cạn sạch khoe đáy chén, ánh mắt ngắm Quý Lâm Thu bỏng cháy.

“Đấy là phúc của tôi.”

Trước kia Quý Lâm Thu chưa từng thử uống giống vậy, nghe câu này mà lòng dạ nóng bừng, anh cũng đỏ mặt ực một ngụm cạn chén.

Rượu mạnh cay xè xộc thẳng vào bụng như muốn đốt cháy máu chảy toàn thân, lao đi đầy sảng khoái.

Cả hai nhìn nhau cười, đối ẩm thêm ly nữa rồi mới ngồi về chỗ.

Bữa ăn thịnh soạn đầy đặn hẳn mười mấy món rất sôi nổi, mọi người cùng vui.

Giữa chừng Khương Vong rời bàn đi vệ sinh rồi tiện thể ra thanh toán trước, lúc quay lại thì bắt gặp bóng dáng quen thuộc ở góc bàn phía ngoài.

Hắn định gọi một tiếng ‘Ba’ theo bản năng nhưng rồi ngậm miệng suýt soát kịp thời, đằng hắng cười bảo: “Ông cũng ăn cơm ở đây đấy à?”

Cũng tại rượu vào ngà ngà, hiện giờ Bành Gia Huy mới hơn 30 tuổi, kể cả hắn dám gọi người ta làm sao dám đáp.

Bành Gia Huy ngẩng đầu ngó thử, hớt hải đứng vội dậy cười chào hỏi: “Lâu lắm không gặp sếp Khương!”

Khương Vong nhận điếu thuốc của y, nghiêng mặt sang mới phát hiện còn một cô gái tóc dài rất xinh đẹp đang ngồi đối diện, đúng mẫu ông bô hắn mê.

Trông vẻ ngoài mới hơn 20, cá tính đáo để.

“À à, đây là bạn gái tôi,” Nhắc đến cô gái Bành Gia Huy còn ngại ngùng, y giới thiệu đàng hoàng: “tên Quan Hồng. Hồng Hồng, đây là… ừm, họ hàng, cũng là anh em tốt của anh, sếp Khương.”

Y rất sáng suốt, không đả động với đối tượng hẹn hò về vợ cũ.

Khương Vong tỉnh hồn, vỗ vai Bành Gia Huy: “Tôi thấy ông đi công tác suốt ngày, không ngờ đấy nhé.”

Bành Gia Huy cười hì hì: “Cô ấy là kế toán công ty tôi, tốt với tôi lắm, rộng lượng lương thiện tỉ mỉ chu đáo đâu đâu cũng tuyệt vời, đúng không nào Hồng Hồng?”

Cô gái che miệng khúc khích: “Khoe khoang gì chứ hả.”

Đang nói chuyện dở thì Quý Lâm Thu cũng rời phòng ăn riêng, quan sát thấy ngay họ.

“Trùng hợp quá, lâu lắm không gặp.” Anh rất sáng suốt không gọi ‘ba Gia Huy’ mà chỉ khách sáo: “Tôi đang bảo sao anh Vong ra ngoài mãi chưa quay lại, hóa ra là gặp người quen.”

Bành Gia Huy mới yêu đương chưa đầy 2 tháng, còn chưa dám kể cho người yêu là mình có đứa con trai với vợ trước, gặp phải Quý Lâm Thu làm y tương đối căng thẳng.

Khương Vong khoác tay lên vai Quý Lâm Thu, cười rất nhe nhởn: “Thế không quấy rầy hai người nữa, công ty tôi đang liên hoan ở đây, gặp sau.”

Tầm mắt Quan Hồng lia qua hắn và Quý Lâm Thu, quan sát kĩ cả hai người.

“Được được được, gặp sau.” Bành Gia Huy nhớ ra gì đó, nhấn mạnh: “Có bộ ‘Đêm ở viện bảo tàng’ mới ra rạp, cũng hay lắm đấy, bọn tôi vừa xem xong.”

“Được, để về bọn tôi cũng mua vé đi thử xem sao.”

“Bọn tôi?” Tự dưng Quan Hồng hỏi.

Bành Gia Huy sợ hai người buột miệng nhắc Bành Tinh Vọng, đằng hắng chen ngang: “Chắc rủ thêm mấy người bạn ấy mà.”

“À vậy hả.” Ánh nhìn của Quan Hồng vẫn chưa thôi nấn ná theo hai người.

Quý Lâm Thu thấy khá khó chịu, hàn huyên đơn giản dăm ba câu rồi dẫn Khương Vong quay vào luôn.

Đến lúc về nhà, Khương Vong hãy còn nhấm nháp hồi tưởng chén rượu khi nãy.

“Thực sự không ngờ.” Hắn và anh cùng chậm rãi đi bộ về, mặc mưa phùn thấm ướt mặt giày: “Hôm nay em lại chủ động mời rượu anh.”

Quý Lâm Thu lặng thinh một hồi, nhẹ giọng đáp trên con phố không người: “Vì rất thích anh.”

Bước chân Khương Vong khựng lại, đầu tiên hắn ngó anh vài giây, xong chợt quay mặt sang phía khác im ỉm vui trộm.

Quý Lâm Thu cũng dừng chân, ôn tồn nói: “Có phải em không chịu nói đâu, trước kia chưa có cơ hội thôi.”

“Thế em hôn anh một cái.” Khương Vong nhớ ra gì đó, hơi sầu muộn: “Đằng nào về nhà cũng chẳng được hôn, nhãi con thối cứ ngoi lên bất thình lình ấy.”

Quý Lâm Thu trông dòng xe nườm nượp tấp nập, thoáng do dự: “Hình như… không hay lắm.”

Người đàn ông bèn lục lọi cặp táp, phát hiện mình không mang theo ô, chẳng có nổi thứ gì che chắn.

Mưa đang dần trở nên nặng hạt, hắn quay lưng lại đường lớn, nũng nịu: “Đội mũ lên hộ anh.”

Uống rượu vào Quý Lâm Thu rất hiền dịu, anh hơi kiễng chân dựng mũ áo khoác lên cho hắn.

Còn chưa đội hẳn hoi, người đàn ông đã cười toe cúi xuống hôn.

Mưa lâm râm lạnh buốt, nụ hôn khiến lồng ngực người ta nóng bỏng, cánh môi chạm rồi lại tách, hoàn toàn chưa đủ.

Ánh mắt Quý Lâm Thu ươn ướt, anh thấp giọng ư hừ không thỏa mãn lắm.

“Đừng mơi anh.” Khương Vong khàn giọng nói: “Anh kiềm chế kém lắm, có khi hôm nào anh tập kích giữa đêm đấy.”

Quý Lâm Thu quay ngoắt rảo bước thật nhanh, xem như không nghe thấy.

“Ấy, em chờ anh với nào.”

Khương Vong đút tay vào túi áo: “Không chờ nữa là tối nay anh tập kích luôn nhá.”

Bước chân Quý Lâm Thu dừng khựng, anh vòng về phía người đàn ông, kiễng chân thơm lên môi hắn thêm cái nữa nhanh vèo chớp nhoáng.

Đang định rút lui thì đã bị đối phương ôm chầm lấy hôn sâu, dồn sức quấn quít.

“Thích em quá đi thôi.” Khương Vong thấp giọng nỉ non, hôn lên mái tóc vương nước của anh rồi lại áp sát tai thì thầm khàn khàn nửa đùa nửa thật.

“Sao ban đầu không ra tay sơm sớm tí nhỉ.”

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Thầy Quý: ? Ra tay cái gì cơ

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn