Trở Về 20 Năm Trước Nhận Nuôi Chính Mình

Chương 51

“‘Chào buổi sáng thành phố Hồng’ đang lên sóng trực tiếp! Hôm nay bạn cung Cự Giải bề bộn công việc, lo đầu thì hở đuôi, nhưng tài vận tuần này có xu hướng tăng cao nở rộ mọi mặt, dấu hiệu tình yêu là người ấy gần ngay trước mắt song xa tận chân ——”

Bành Tinh Vọng ấn tạch phát đổi kênh: “Tưởng anh không tin cung hoàng đạo mà ạ.”

Khương Vong duỗi tay sang chỉnh về, ngó đăm đăm tần số giây lát xong dời mắt đi: “Trùng hợp ấy mà.”

Dạo này hắn lu bu vụ biên soạn tài liệu cho lớp dạy thêm, liên lạc với các trường trung học lớn ở thành phố Hồng lẫn trên tỉnh, cứ rảnh ra là đi đưa đề cùng hỗ trợ nhân viên.

Muốn mở một trung tâm phụ đạo có động lực duy trì, hướng đến nâng cao mở rộng đội ngũ và quy mô thì đầu tiên tài liệu và đề bài nội bộ bắt buộc phải có tính đại diện, tinh giản mà kinh điển.

Tài liệu giảng dạy thống nhất, phân loại độ khó thống nhất, vậy mới nổi bật được tác phong chính quy và chuyên nghiệp.

Vậy là dạo gần đây tháng nào các học sinh ở hai thành phố cũng gặp phải đề luyện trên trời rơi xuống, hôm nay làm hết mai lại có bộ mới, lần sau bao trùm dạng bài chuẩn xác hơn lần trước, lần sau độ khó đánh trúng trọng tâm hơn lần trước, cày mãi đến nỗi lưng toát mồ hôi lạnh trán ứa mồ hôi nóng thay phiên luôn.

Các thầy cô cười rạng rỡ: “Thích không nào, vui chưa nào, đề miễn phí mà còn soạn chỉn chu như này, quá hời!”

Có học sinh nhanh nhạy nguồn tin nghe ngóng thấy bảo đây là thành quả của ông anh trai bạn nhỏ đời thứ 4 hoàng tộc Anh quốc ở Tiểu học Hồng Sơn nọ, đã bắt đầu mài dao xoèn xoẹt.

Phải lập hội đến nhà sách xử lý cái ông sếp chó má ngay bây giờ! Này thì rỗi hơi in đề chơi chơi hàng ngày!!!

Dạo này tần suất hắt xì của Khương Vong cứ tăng lên từng ngày, thi thoảng còn cảm nhận được những ánh mắt u oán, ngoái đầu lại thì học sinh trong tiệm vẫn đang cắm cúi đọc sách làm đề, chẳng có gì hết.

Quái lạ, qua năm tuổi lâu rồi mà nhỉ, mai thử mặc cái q**n l*t đỏ tránh vía xem sao.

Từ hôm trở về thành phố Hồng phải điều động nhân sự dồn dập, công ty họp hành liên miên bất tận, ai đó hoàn toàn chẳng được cảm nhận nỗi rung động bâng quơ đáng ra nên có của thuở mới biết yêu.

Ban ngày vất vả nhọc nhằn xong việc tan làm, xã giao nhậu nhẹt chối được là chối hết, về đến nhà thì nhà không chỉ có mỗi bạn trai mến thương mà còn lù lù thêm thằng nhãi con nữa.

Muốn xáp lại gần đòi hôn, Bành Tinh Vọng đang ngồi làm bài tập ngay cạnh.

Vắt cánh tay qua cho thân thiết, bé nhỏ đang gặm khoai lang sấy ngoắt sang ngó họ.

Như hình với bóng, hiện diện khắp nơi.

Bành Tinh Vọng is everywhere.

Khương Vong dứt khoát chờ thằng bé đi ngủ để xuống phòng khách cắm rễ xem phim chung với Quý Lâm Thu, xếp gối bọc chăn sẵn sàng, còn chưa kịp ngả người nhóc con đã lại dụi mắt lò dò tiến tới.

“Ớ, phim này em cũng chưa xem, xem chung xem chung luôn ạ! Anh anh dịch ra nhường chỗ cho em với nào!”

Mặt mũi Khương Vong hằm hằm làm bé nhỏ tủi thân: “Kìa anh sao anh lại không thích em nữa ạ.”

“Đâu, mai nhóc phải đi học, về ngủ đi.”

“Mai thứ 7 mà ạ.” Bé nhỏ nhảy tót lên sofa như con cún con, áp sát làm ổ cạnh Quý Lâm Thu.

Đối phương bèn liếc hắn một cái rất nhởn nhơ, cong khóe môi tập trung theo dõi bộ phim.

Khương Vong cắn nghiến hàm sau, dém kín chăn sang tựa vào bên kia Quý Lâm Thu, ôn lại bộ phim cũ đã xem tận mấy lần.

Sống ở thời 20 năm trước, xem phim nào mới ra rạp cũng thấy hoài niệm.

Đầu xuân se lạnh, ngoài cửa mưa phùn rả rích lác đác, thò mặt ra đường là gió rét luồn lách ngấm đến từng kẽ xương.

Quý Lâm Thu vùi mình trên chiếc sofa mềm mại, tinh thần chăm chú là cơ thể dần thả lỏng buông lơi nốt, mé ngoài ngón tay chợt chạm phải làn da nóng ấm.

Anh thoáng ngây ngẩn, ý thức được đây chính là tay Khương Vong.

Bành Tinh Vọng đang ngả người nằm trong lòng thầy xem phim rất hăng hái say sưa, hoàn toàn không chú ý tới những tiếp xúc cực khẽ bên dưới lớp chăn.

Quý Lâm Thu cảm giác trái tim như bị lông vũ lướt qua thật nhẹ, giờ phút này tầm mắt vẫn dõi theo màn hình tivi mà lòng dạ đã lăn tăn xem có nên quờ quạng nhiều hơn nữa hay không.

Hoặc dứt khoát ngả cả bàn tay sang, lặng lẽ nắm tay hắn một hồi.

Vừa chốt xong phương án, tay phải đang chuẩn bị giả vờ tình cờ dịch sang thì Khương Vong lại cúi người với lấy gói trái cây sấy trên bàn trà, đúng lúc tẽn tò bắt hụt.

Trái tim Quý Lâm Thu rơi hẫng, trùng hợp người đàn ông cũng nghiêng đầu nghía anh, nở nụ cười chòng ghẹo.

“Ăn miếng khoai tím không?”

Đối phương quay ngoắt mặt đi, thèm vào quan tâm đến hắn.

Đồ khốn.

Càng nghĩ càng bực, dứt khoát lệch người qua trái dựa dẫm Bành Tinh Vọng, vai cũng không cho hắn kề.

Khương Vong trưng ra bộ dạng đau xót ngay trước mặt bé nhỏ, vừa ăn cướp vừa la làng: “Thầy Quý cách xa tôi thế, chẳng chịu ăn đồ ăn vặt tôi mời nữa.”

Bành Tinh Vọng hớn hở giơ ngón cái: “Thầy Quý chỉ thích em thôi! Dĩ nhiên xem phim thầy phải ôm em chứ!”

Khương Vong cắn răng cười trơ tráo.

Nhãi con mau chóng nhảy cấp lên đại học cho anh đây nhờ, mai phải đăng kí cho nó đi học thêm luôn mới được.

Xem hết bộ phim đã là 12 rưỡi khuya, Khương Vong xách cổ Bành Tinh Vọng về phòng ngủ trước, giám sát cậu bé đánh răng lại một lượt, dém chăn gọn gàng, vốn dĩ định nói chúc ngủ ngon mà bỗng nhớ ra vấn đề.

“Có việc này mãi cứ quên chưa bảo nhóc.”

Khương Vong không giỏi giao lưu với trẻ con, hắn ngồi vào mép giường Bành Tinh Vọng ngập ngừng chốc lát rồi lên tiếng bằng giọng đều đều: “Anh với thầy Quý đang chuẩn bị lên tỉnh thành làm việc, Tinh Vọng, nhóc muốn chuyển trường sang cùng bọn anh luôn không?”

“Dĩ nhiên bọn anh sẽ trưng cầu ý kiến ba mẹ nhóc nữa, nhưng phải nghe quan điểm của nhóc trước đã, cũng chưa cần vội vàng trả lời ngay đâu.”

Bành Tinh Vọng thoáng ngẩn ngơ, tức tối phồng cái má lên: “Anh muốn bắt em mất ngủ đấy à!”

“Ai lại đi nói cái chuyện này ngay trước lúc ngủ bao giờ ạ!”

Anh Khương nhún vai đáp rất vô sỉ: “Có anh đây chứ ai.”

Đặt vấn đề chuyển trường quá đột ngột, đúng là cần ít nhất vài ngày cân nhắc hẳn hoi.

Trước mắt Bành Tinh Vọng mới đang học đến lớp 2 tiểu học, chưa có nhiều đầu mối để đưa ra lựa chọn cuộc đời.

Cậu bé nghĩ tái nghĩ hồi chưa hết băn khoăn, quyết định thử hỏi thêm ý kiến các bạn.

Trương Tiểu Lộc và Dương Khải đang chơi cờ tỷ phú ở nhà sách, đếm tiền xây nhà cùng một nhóm bạn học.

“c* Vọng ghé uống trà sữa à!”

“Cậu chơi không, còn trống chỗ nè!”

“Ai thích cái nhân vật đấy, xấu chết đi được.”

Ngó trò chơi cũng ham hố phết song Bành Tinh Vọng chưa quên chính sự, bé gọi riêng Trương Tiểu Lộc và Dương Khải vào một góc.

“Tớ có một việc muốn hỏi ý các cậu…”

Bé nhỏ cảm thấy chuyển trường rất giống một dạng phản bội, ấp a ấp úng cả buổi mới kể hết đầu đuôi.

Dương Khải thì đang toan tính xem làm sao cuỗm được tiền của Trương Tiểu Lộc, cô bé nhỏ lắng nghe hồi lâu, hất cái đuôi ngựa xong phán luôn chân lý: “Chỗ nào ít bài tập thì đi chỗ đó, bài vở ít giáo viên không ghê là quan trọng nhất!”

Dương Khải tiếc rẻ liếc trận chiến sau lưng, quay qua hỏi: “Tinh Tinh, cậu sắp chuyển trường hả.”

“Tớ cũng chưa quyết.” Bành Tinh Vọng rũ đầu: “Nếu đến Dụ Hán thì sau này tớ không được gặp các cậu nữa rồi.”

“Vốn dĩ cậu cũng có gặp bọn tớ hàng ngày được đâu.” Dương Khải khó hiểu thắc mắc: “Chờ lên cấp 2 chắc chắn mấy đứa bọn mình phải tách ra thôi, sau này học đại học càng khó gặp nhau ấy.”

“Cậu chỉ cần kết bạn với số Weixin của tớ là mình nói chuyện trên máy tính được ấy mà, hoặc nhắn tin cũng được, mỗi tội cái đó tốn tiền.”

Trương Tiểu Lộc chưa kịp phản xạ: “Tưởng số Weixin ngày nào cũng phải đổi chứ?”

“Ai bảo thế?” Dương Khải trợn mắt thật to: “Đăng kí một lần là đủ rồi.”

“Ớ! Lần nào tớ cũng đăng kí mới từ đầu!”

Bành Tinh Vọng lập tức kéo chủ đề từ số Weixin về đúng quỹ đạo: “Cho nên! Nếu tớ chuyển trường, liệu các cậu có còn nhớ tớ nữa không?”

“Chắc là có,” Bạn nối khố rất tử tế: “anh cả cậu vẫn mở nhà sách ở đây còn gì, đảm bảo bọn tớ sẽ nhớ thôi.”

Nói cũng đúng.

Cảm giác phản bội trong Bành Tinh Vọng đã tiêu tan nhiều song cậu bé vẫn chưa quyết hẳn, đang lăn tăn dở chừng thì các bạn rủ nhập hội chơi cờ tỷ phú, bé bèn gác bớt phiền não khỏi đầu.

Mới chơi một tí mà thấm thoát đã hơn 5 giờ chiều, sắc trời từ từ tối dần, bà bác mặc áo khoác chần bông hoa lá cành thình lình bước vào cửa.

Trương Tiểu Lộc tình cờ tia thấy, nhanh nhảu gọi: “Cô Hứa kìa!! Cô Hứa đến kìa!!”

“Gom vào cất đi! Mau mau mau!!!”

“Ôi trời ơi!!”

Đám trẻ con rối rít cuống quít định trốn nhưng đã bị bắt quả tang tại trận.

“Dạo này không an toàn, khẩn trương về nhà hết đi!” Trăm năm không gặp bà bác ghé nhà sách bao giờ, lần này vừa đến lập tức hò hét xua đuổi: “Trời tối rồi về nhà cho sớm, đừng có la cà chơi bời ngoài phố, bạn nào cùng đường thì đi chung với nhau!”

Các bạn nhỏ đánh giá bà bác trước mặt đây mới là nguy hiểm hàng thật giá thật, chẳng kịp thu dọn trò chơi mà vội vàng giải tán, còn hô to mấy tiếng em chào cô ạ theo phản xạ có điều kiện, rất sợ bị cô giáo tét mông.

Hứa Dung đút tay trong túi áo trông theo đảm bảo đám trẻ con đã về nhà hết, nghĩ ngợi rồi đi ra quầy dặn nhân viên: “Đợt này đang bất ổn, các cậu đừng để bọn trẻ con nán lại muộn quá.”

Nhân viên hớt hải gật đầu lia lịa, cam kết sau này nhất định sẽ chú ý thời gian.

Hứa Dung gật đầu, lúc rời nhà sách hãy còn lo lắng ngó nghía trái phải, mãi một hồi lâu mới bỏ về.

Cùng thời điểm đó, Quý Lâm Thu chính thức gia nhập Công ty TNHH Văn hóa Không Quên với vị trí cố vấn.

Do chưa tách rời hẳn vai trò giáo viên nên trên danh nghĩa anh chỉ có thể làm cố vấn học vụ, song anh được trao quyền quy hoạch tổ chuyên môn.

Công ty thuê hẳn 3 sinh viên sư phạm hỗ trợ khâu lựa chọn vận chuyển sách, tất cả đều nghe anh chỉ đạo.

Xét bề nổi thầy Quý chỉ là một giáo viên tiếng Anh khối tiểu học rất phổ thông, nhưng dẫu sao trình độ anh cũng thuộc hàng tầm cỡ thi đại học hơn 630 điểm, thông thạo toàn diện toán văn Anh sử địa công dân, bất ngờ rẽ ngoặt sang phụ đạo cấp 3 vẫn chẳng mảy may áp lực.

Hàng thùng sách bắt đầu lũ lượt được vác về nhà, rà soát lần lượt từng khối lớp, năng suất cực cao.

Ban ngày Khương Vong bôn ba ngược xuôi, buổi tối về đến nhà gặp cảnh thầy giáo học sinh ngồi đối diện nhau làm đề trong phòng ăn, bầu không khí y hệt lò luyện thi đại học.

Sếp Khương não nề từ tận đáy lòng.

‘Bà để bà ngắm’ chứ chẳng được sờ.

Không được thơm miếng nào luôn, buồn.

1 tuần sau khi nhậm chức Quý Lâm Thu đã hoàn thành bản báo cáo kế hoạch công việc đầu tiên, chính thức chủ trì cuộc họp ở công ty.

Anh chưa có vest, chỉ mặc chiếc sơ mi trắng phối với gile len lông cừu bình thường hay mặc tới trường, xắn tay áo vừa viết bảng trắng vừa thuyết trình, bố cục mạch lạc cặn kẽ.

3 tiếng đồng hồ trôi đi vùn vụt, mọi người đều lắng nghe chăm chú gấp bội mọi ngày, không ai mất tập trung cả.

Rõ ràng nhiều người vừa mới gặp cố vấn Quý lần đầu song như thể đã bị anh thu phục tại chỗ, đến đoạn tan họp chào nhau là thái độ vô cùng lịch sự lễ phép.

Nghĩ cũng phải thôi.

Riêng học vấn và năng lực, kể cả chưa bày hồ sơ giấy tờ ra khoe thì nó cũng đã tự khắc toát lên qua cách ăn nói trình bày.

Ngoại hình Quý Lâm Thu thanh tú điềm đạm, từ ngữ mạnh mẽ sắc bén làm việc chững chạc ổn định, thực ra anh thu hút sự chú ý của hàng loạt nhân viên ngay từ ngày đầu vào công ty.

Sếp Khương ngồi cạnh nghe suốt buổi họp 3 tiếng.

Đây là lần đầu Khương Vong ngồi chung phòng họp công ty nhà mình cùng thời điểm với Quý Lâm Thu bằng tư cách đồng nghiệp.

Nửa tiếng đầu vẫn chú ý nghe giảng nghiêm túc, về sau bắt đầu lâng lâng phê phê bao giờ chẳng hay, cổ họng ngứa ngáy.

Hắn cứ thích xem người này giảng giải chỉ đạo theo cách lạnh nhạt xa vời thế cơ.

h*m m**n phá hoại sẽ vượt tầm kiểm soát rục rịch tít tận đáy lòng, giục hắn ngậm giữ yết hầu anh, chứng kiến đối phương đỏ hoe mắt thấp giọng nghẹn ngào xin tha.

Quý Lâm Thu đẩy kính, giọng bình bình: “Buổi họp hôm nay đến đây thôi, sếp Khương còn có gì muốn nói không ạ.”

Khương Vong khẽ cười, nói năng khách sáo.

“Không có gì, bài thuyết trình hay lắm.”

Cơ mà tốt nhất sau này ở công ty em cứ tránh mặt anh ra thì hơn.

Dẫu sao anh cũng nào phải cầm thú gì.

💬 Tác giả có lời muốn nói:

Xin lỗi xin lỗi update muộn!!!

Chương này cũng bốc thăm trúng thưởng lì xì cho 100 bạn đáng yêu nha!! Tiên nữ hay tiên nam đều lì xì tất!!

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn