Sau khi tự mình dỗ mình xong, hắn mới biết tiết chế hơn trong chuyện đó.
Hắn còn cực kỳ giàu có.
Nguyên hậu xuất thân từ Ngô thị ở Giang Nam, giàu có đến mức có thể sánh ngang quốc khố.
Hắn không chỉ thừa hưởng gia sản khổng lồ, mà năng lực kinh thương cũng chẳng hề thua kém tài trị quốc.
Kho riêng của Đông cung đầy đến mức sắp tràn ra ngoài.
Kiếp trước ta nghèo quen rồi.
Đột nhiên trở nên giàu có, ngay cả tiêu tiền cũng phải để hắn cầm tay chỉ dạy.
Hắn chẳng hề thấy phiền, không còn chút dáng vẻ của ngày bé.
Có lần đang vẽ tranh, Lục Trạm bỗng cúi xuống hôn ta.
Ta vòng tay qua cổ hắn hỏi:
"Điện hạ đã thích thần thiếp chưa?"
Hắn nhướng mày, khóe môi cong lên đầy mập mờ:
"Sau mỗi lần gần gũi, cô lại thích thái t.ử phi thêm một chút."
Ta xấu hổ đến mức không biết đáp thế nào.
Lại bị hắn dễ dàng đạt được ý muốn.
Khi Lục Trạm bắt đầu bàn chuyện sinh con với ta thì vừa đúng một năm sau ngày đại hôn.
Theo dòng thời gian của kiếp trước.
Một tháng nữa hắn sẽ phụng chỉ tuần tra phương Nam, rồi tại vùng Kiềm địa bị lưu khấu dùng phi đao b.ắ.n c.h.ế.t.
Khoảng thời gian này, ta vẫn luôn cố ý ám chỉ cho hắn về những nguy hiểm đó, thậm chí từng nghĩ tới việc m.a.n.g t.h.a.i để giữ chân hắn.
Nhưng hắn lại đổi ý.
Nói rằng đã hỏi thái y, tuổi ta còn nhỏ, phải dưỡng thêm hai năm nữa mới chịu nổi nỗi khổ sinh nở.
Ta lo lắng đến mức đêm không thể ngủ, khó chịu hơn cả là không biết phải mở miệng thế nào để bảo hắn đề phòng Lục Trạch.
Không chỉ Lục Trạm sẽ không tin, mà ngay cả chính ta cũng vô cùng hoài nghi.
28
Trước khi gả cho Lục Trạm.
Trong mắt ta, Lục Trạch là một kẻ quái dị ngạo mạn vô lễ.
Sau khi gả cho Lục Trạm, Lục Trạch lại trở thành đệ đệ tốt của ta.
Y luôn lấy Lục Trạm làm trung tâm, cho dù thỉnh thoảng ngoài mặt tỏ vẻ không phục, nhưng hành động thực tế đều là thần phục.
Đối với ta cũng rất kính trọng, thậm chí còn xin lỗi ta.
"Nếu sớm biết ngươi sẽ gả cho A Trạm, bản vương nhất định sẽ không nói ngươi ngốc."
"Kẻ ngốc không xứng với A Trạm. A Trạm không có mẫu thân, ngươi đối xử tốt với huynh ấy một chút."
Ngày đại hôn của Lục Trạch, y cưới đích nữ nhà Bố chính sứ Hà Bắc là Tôn thị làm chính phi, còn Triệu Tương làm trắc phi.
Triệu Tương nói với ta rằng, vốn dĩ Lục Trạch muốn lập nàng làm chính phi.
Nhưng Tô Quý phi và mẫu thân của Tôn thị là biểu tỷ muội.
Tô Quý phi kiên quyết muốn Tôn thị làm chính phi.
Lục Trạch không những đêm tân hôn ngủ một mình trong thư phòng, đến nay vẫn chưa viên phòng với Tôn thị.
"A Trạm từng nói đời này huynh ấy chỉ có một thê t.ử. Bản vương sao có thể thua được?"
"Ta đã nói rõ với Tôn thị rồi, hai năm sau sẽ hòa ly, bản vương bồi thường bạc cho nàng ấy."
Ta nhìn vào đôi mắt đầy đắc ý của Lục Trạch:
"Nghe nói Tô Quý phi và Hoàng hậu bất hòa, vì sao ngươi lại có quan hệ tốt với điện hạ như vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ánh mắt Lục Trạch trở nên u tối, một lúc lâu sau mới nói:
"Bà ấy nên hận người cầm cờ thất tín bội nghĩa. Chứ không phải những kẻ cũng chỉ là quân cờ như người khác."
Năm ngày trước khi Lục Trạm đi tuần phương Nam.
Ta nói với hắn rằng mình vừa có một giấc mộng vô cùng đáng sợ.
Từ chuyện hắn c.h.ế.t cho đến chuyện Lục Triệt đăng cơ.
Nghe xong, sắc mặt hắn vẫn không đổi, chỉ giơ tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ta, giọng điệu đầy cưng chiều:
"Mộng đều trái ngược với hiện thực. Cô nhất định sẽ bình an trở về."
Ta vẫn không yên lòng.
Ngày xuất phát, ta lén lút đi theo phía sau đoàn xe.
29
Khi Lục Trạm phát hiện ra, chúng ta đã đi qua hai trạm dịch, hắn bất đắc dĩ nói:
"Thái t.ử phi thật biết cách giấu mình."
Ta hùng hồn đáp:
"Điện hạ không tin thần thiếp, thần thiếp không vui, ban đêm ngủ không được."
Lục Trạm bật cười:
"Cô nào có không tin nàng?"
"Ngài không tin giấc mộng của thần thiếp!"
Sợ hắn cho rằng ta vô lý gây chuyện.
Nước mắt lấp lánh nơi hàng mi, ta đầy vẻ lo lắng:
"Đêm trước khi điện hạ rời kinh, thần thiếp lại mơ thấy giấc mộng đó."
"Nếu mộng là ngược lại thì đương nhiên tốt, nhưng nếu là thật, thần thiếp muốn cùng sống cùng c.h.ế.t với điện hạ."
Lục Trạm cuối cùng cũng động lòng, hắn ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.
"Là lỗi của cô, khiến thái t.ử phi phải lo lắng. Nàng cứ yên tâm, mọi chuyện đều nằm trong sự tính toán."
Giống hệt kiếp trước, cuộc bạo loạn xảy ra đột ngột.
Trong lúc giao chiến, đám lưu khấu b.ắ.n ra một mũi tên độc, lao thẳng về phía n.g.ự.c Lục Trạm.
Để né tránh, hắn trượt chân rơi xuống vực sâu.
Thị vệ tìm kiếm dưới đáy vực suốt bảy ngày bảy đêm.
Cuối cùng chỉ tìm thấy một bộ hài cốt đã bị sói hoang gặm gần hết.
Nhưng dựa vào ngọc bội và đai ngọc thu được tại hiện trường, có thể xác nhận đó chính là thái t.ử.
Tin tức truyền về Thượng Kinh, bệ hạ phun ra một ngụm m.á.u rồi ngất lịm.
Sau khi tỉnh lại liền hạ lệnh điều tra triệt để.
Thành Vương Lục Trạch chủ động xin nhận trách nhiệm, nhưng bị Thụy Vương ngăn lại.
"Thành Vương quan tâm Đông cung, phần tâm ý này không có gì đáng trách."
"Chỉ là chuyện liên quan đến sự sống c.h.ế.t của trữ quân, hoàng t.ử nên tránh hiềm nghi."
"Nếu không, dẫu chỉ là dưa dưới ruộng mận bên đường cũng sẽ bất lợi cho điện hạ."
Thụy Vương là nhi t.ử nhỏ nhất của tiên đế.
Được ban phong hiệu "Thụy", đủ để thấy mức độ được sủng ái.
Đến nay hoàng đế vẫn còn có phần kiêng dè ông ta.
May mà Thụy Vương biết điều, nhiều năm qua không hỏi đến triều chính, cam tâm làm một vương gia phú quý nhàn tản.
Nếu không phải trữ quân qua đời, ông ta cũng sẽ không vào cung.
Lời này gần như đang nói thẳng rằng Lục Trạch có hiềm nghi, nhưng cũng có lý.
Hắn còn cực kỳ giàu có.
Nguyên hậu xuất thân từ Ngô thị ở Giang Nam, giàu có đến mức có thể sánh ngang quốc khố.
Hắn không chỉ thừa hưởng gia sản khổng lồ, mà năng lực kinh thương cũng chẳng hề thua kém tài trị quốc.
Kho riêng của Đông cung đầy đến mức sắp tràn ra ngoài.
Kiếp trước ta nghèo quen rồi.
Đột nhiên trở nên giàu có, ngay cả tiêu tiền cũng phải để hắn cầm tay chỉ dạy.
Hắn chẳng hề thấy phiền, không còn chút dáng vẻ của ngày bé.
Có lần đang vẽ tranh, Lục Trạm bỗng cúi xuống hôn ta.
Ta vòng tay qua cổ hắn hỏi:
"Điện hạ đã thích thần thiếp chưa?"
Hắn nhướng mày, khóe môi cong lên đầy mập mờ:
"Sau mỗi lần gần gũi, cô lại thích thái t.ử phi thêm một chút."
Ta xấu hổ đến mức không biết đáp thế nào.
Lại bị hắn dễ dàng đạt được ý muốn.
Khi Lục Trạm bắt đầu bàn chuyện sinh con với ta thì vừa đúng một năm sau ngày đại hôn.
Theo dòng thời gian của kiếp trước.
Một tháng nữa hắn sẽ phụng chỉ tuần tra phương Nam, rồi tại vùng Kiềm địa bị lưu khấu dùng phi đao b.ắ.n c.h.ế.t.
Khoảng thời gian này, ta vẫn luôn cố ý ám chỉ cho hắn về những nguy hiểm đó, thậm chí từng nghĩ tới việc m.a.n.g t.h.a.i để giữ chân hắn.
Nhưng hắn lại đổi ý.
Nói rằng đã hỏi thái y, tuổi ta còn nhỏ, phải dưỡng thêm hai năm nữa mới chịu nổi nỗi khổ sinh nở.
Ta lo lắng đến mức đêm không thể ngủ, khó chịu hơn cả là không biết phải mở miệng thế nào để bảo hắn đề phòng Lục Trạch.
Không chỉ Lục Trạm sẽ không tin, mà ngay cả chính ta cũng vô cùng hoài nghi.
28
Trước khi gả cho Lục Trạm.
Trong mắt ta, Lục Trạch là một kẻ quái dị ngạo mạn vô lễ.
Sau khi gả cho Lục Trạm, Lục Trạch lại trở thành đệ đệ tốt của ta.
Y luôn lấy Lục Trạm làm trung tâm, cho dù thỉnh thoảng ngoài mặt tỏ vẻ không phục, nhưng hành động thực tế đều là thần phục.
Đối với ta cũng rất kính trọng, thậm chí còn xin lỗi ta.
"Nếu sớm biết ngươi sẽ gả cho A Trạm, bản vương nhất định sẽ không nói ngươi ngốc."
"Kẻ ngốc không xứng với A Trạm. A Trạm không có mẫu thân, ngươi đối xử tốt với huynh ấy một chút."
Ngày đại hôn của Lục Trạch, y cưới đích nữ nhà Bố chính sứ Hà Bắc là Tôn thị làm chính phi, còn Triệu Tương làm trắc phi.
Triệu Tương nói với ta rằng, vốn dĩ Lục Trạch muốn lập nàng làm chính phi.
Nhưng Tô Quý phi và mẫu thân của Tôn thị là biểu tỷ muội.
Tô Quý phi kiên quyết muốn Tôn thị làm chính phi.
Lục Trạch không những đêm tân hôn ngủ một mình trong thư phòng, đến nay vẫn chưa viên phòng với Tôn thị.
"A Trạm từng nói đời này huynh ấy chỉ có một thê t.ử. Bản vương sao có thể thua được?"
"Ta đã nói rõ với Tôn thị rồi, hai năm sau sẽ hòa ly, bản vương bồi thường bạc cho nàng ấy."
Ta nhìn vào đôi mắt đầy đắc ý của Lục Trạch:
"Nghe nói Tô Quý phi và Hoàng hậu bất hòa, vì sao ngươi lại có quan hệ tốt với điện hạ như vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ánh mắt Lục Trạch trở nên u tối, một lúc lâu sau mới nói:
"Bà ấy nên hận người cầm cờ thất tín bội nghĩa. Chứ không phải những kẻ cũng chỉ là quân cờ như người khác."
Năm ngày trước khi Lục Trạm đi tuần phương Nam.
Ta nói với hắn rằng mình vừa có một giấc mộng vô cùng đáng sợ.
Từ chuyện hắn c.h.ế.t cho đến chuyện Lục Triệt đăng cơ.
Nghe xong, sắc mặt hắn vẫn không đổi, chỉ giơ tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ta, giọng điệu đầy cưng chiều:
"Mộng đều trái ngược với hiện thực. Cô nhất định sẽ bình an trở về."
Ta vẫn không yên lòng.
Ngày xuất phát, ta lén lút đi theo phía sau đoàn xe.
29
Khi Lục Trạm phát hiện ra, chúng ta đã đi qua hai trạm dịch, hắn bất đắc dĩ nói:
"Thái t.ử phi thật biết cách giấu mình."
Ta hùng hồn đáp:
"Điện hạ không tin thần thiếp, thần thiếp không vui, ban đêm ngủ không được."
Lục Trạm bật cười:
"Cô nào có không tin nàng?"
"Ngài không tin giấc mộng của thần thiếp!"
Sợ hắn cho rằng ta vô lý gây chuyện.
Nước mắt lấp lánh nơi hàng mi, ta đầy vẻ lo lắng:
"Đêm trước khi điện hạ rời kinh, thần thiếp lại mơ thấy giấc mộng đó."
"Nếu mộng là ngược lại thì đương nhiên tốt, nhưng nếu là thật, thần thiếp muốn cùng sống cùng c.h.ế.t với điện hạ."
Lục Trạm cuối cùng cũng động lòng, hắn ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.
"Là lỗi của cô, khiến thái t.ử phi phải lo lắng. Nàng cứ yên tâm, mọi chuyện đều nằm trong sự tính toán."
Giống hệt kiếp trước, cuộc bạo loạn xảy ra đột ngột.
Trong lúc giao chiến, đám lưu khấu b.ắ.n ra một mũi tên độc, lao thẳng về phía n.g.ự.c Lục Trạm.
Để né tránh, hắn trượt chân rơi xuống vực sâu.
Thị vệ tìm kiếm dưới đáy vực suốt bảy ngày bảy đêm.
Cuối cùng chỉ tìm thấy một bộ hài cốt đã bị sói hoang gặm gần hết.
Nhưng dựa vào ngọc bội và đai ngọc thu được tại hiện trường, có thể xác nhận đó chính là thái t.ử.
Tin tức truyền về Thượng Kinh, bệ hạ phun ra một ngụm m.á.u rồi ngất lịm.
Sau khi tỉnh lại liền hạ lệnh điều tra triệt để.
Thành Vương Lục Trạch chủ động xin nhận trách nhiệm, nhưng bị Thụy Vương ngăn lại.
"Thành Vương quan tâm Đông cung, phần tâm ý này không có gì đáng trách."
"Chỉ là chuyện liên quan đến sự sống c.h.ế.t của trữ quân, hoàng t.ử nên tránh hiềm nghi."
"Nếu không, dẫu chỉ là dưa dưới ruộng mận bên đường cũng sẽ bất lợi cho điện hạ."
Thụy Vương là nhi t.ử nhỏ nhất của tiên đế.
Được ban phong hiệu "Thụy", đủ để thấy mức độ được sủng ái.
Đến nay hoàng đế vẫn còn có phần kiêng dè ông ta.
May mà Thụy Vương biết điều, nhiều năm qua không hỏi đến triều chính, cam tâm làm một vương gia phú quý nhàn tản.
Nếu không phải trữ quân qua đời, ông ta cũng sẽ không vào cung.
Lời này gần như đang nói thẳng rằng Lục Trạch có hiềm nghi, nhưng cũng có lý.