Trở Lại Năm Tháng Cũ

Chương 10

25

Thời gian thoáng chốc trôi qua, rất nhanh đã đến đêm tân hôn.

Trong tẩm điện, ánh nến đỏ lay động, hơi ấm lan tỏa khắp căn phòng.

Khi Lục Trạm bước vào, hắn đã tháo bỏ mũ miện và hôn phục rườm rà.

Trên người vẫn là một thân y phục đỏ thẫm.

Vốn là màu sắc cực kỳ rực rỡ, nhưng ở trên người hắn lại giống như ngọn lửa bao bọc hàn ngọc, không thể che lấp sự lạnh nhạt thấm sâu trong cốt tủy.

Chỉ có đôi mắt vốn luôn hờ hững xa cách ấy, dưới ánh nến dịu dàng, trở nên sâu thẳm và lưu luyến đến mức như muốn nhấn chìm người khác.

Ta căng thẳng đến mức tim đập như trống trận.

Sau khi uống rượu hợp cẩn, tâm trí đã bay tận phương nào.

Ta và hắn không thân...

Khi còn nhỏ, hắn ghét ta vô cùng...

Khoảng thời gian này ở chung cũng chỉ giữ đúng lễ nghi, đến tay còn chưa từng nắm...

Môi hắn nhìn có vẻ rất mềm… l.ồ.ng n.g.ự.c cũng rất rắn chắc… chân dài như vậy, chắc hẳn rất có sức lực...

Vậy tối nay… có ngủ cùng nhau không?

"Đang nghĩ gì vậy?"

Lục Trạm cúi đầu ghé sát mặt ta, nhìn vô cùng chăm chú.

"Mặt đỏ như thế."

"Thật sao?"

Ta vội vàng lấy hai tay che mặt.

"Chắc là nến cháy quá lớn, nóng thôi."

Vừa dứt lời, đầu ngón tay hắn đã chạm lên khóe môi ta.

"Chảy nước miếng rồi."

"..."

Thật mất mặt, ta không dám cãi lại, vội vàng chạy vào tịnh thất tắm rửa như chạy trốn.

Lúc đi ra, một nửa số nến trong điện đã được thổi tắt.

Lục Trạm thay thường phục ngủ, ngồi bên mép giường chờ ta.

Ta đi tới ngồi xuống bên cạnh hắn.

Hắn giơ tay tháo cây trâm ngọc b.úi tóc của ta, rồi gom mái tóc dài vừa buông xuống ra sau lưng.

"Hôm nay đã mệt rồi, nghỉ ngơi thôi."

Đây là… muốn ngủ sao?

Cơ thể ta lập tức căng cứng, ngoài mặt vẫn giả vờ bình tĩnh hỏi:

"Là ý mà thần thiếp đang nghĩ sao?"

"Thái t.ử phi đang nghĩ gì?"

"Đêm nay điện hạ... muốn viên phòng sao?"

"Thái t.ử phi có bằng lòng không?"

Ta hít sâu một hơi.

"Thần thiếp nhớ khi còn nhỏ, điện hạ không thích thần thiếp."

"Hình như là vậy."

"Vậy vì sao ngài lại chọn thần thiếp?"

"Vì cô càng không thích người khác."

"..."

Ta siết c.h.ặ.t nắm tay.

"Điện hạ không thấy cả đời phải đối diện với một người mình không thích là chuyện rất bất hạnh sao?"

"Sau này cô sẽ thích nàng."

Cái gì? Đây là kiểu suy nghĩ kỳ lạ gì vậy?

Lục Trạm nghiêm túc nhìn ta, đan mười ngón tay cùng ta.

"Không phải chỉ khi cười lớn mới là vui vẻ. A Linh, cô nguyện cùng nàng bên nhau dài lâu."

Cánh cửa điện khẽ khép lại, ngăn cách mọi sự dịu dàng riêng tư trong phòng với thế giới bên ngoài.

Khi chăn gấm trượt xuống, ánh trăng vừa hay tràn qua khung cửa sổ, rơi trên những nếp chăn nhấp nhô như một lớp sa mỏng.

"Đừng sợ..."

Giọng Lục Trạm khàn thấp, hắn hôn lên khóe mắt hơi ướt của ta.

"Sẽ hơi đau một chút. Nếu không chịu nổi thì c.ắ.n cô."

Bàn tay ta đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, quả thật rất rắn chắc, cũng rất ấm áp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nến long phụng cháy suốt cả đêm.

Ta khóc nức nở từng hồi.

Trên vai Lục Trạm lưu lại vô số dấu răng, mà hắn từ đầu đến cuối vẫn luôn dịu dàng.

Mọi sự lưu luyến trong căn phòng ấy đều được giấu kín dưới ánh trăng sáng trong trẻo.

26

Lục Triệt và Lục Trạch thành thân cùng một ngày, nhưng quy cách hôn lễ lại khác nhau một trời một vực.

Du tần không được sủng ái, phụ thân bà chỉ là một huyện thừa cửu phẩm.

Kiếp trước khi ta gả qua đó, còn bị sự thanh bần của Triệu Vương phủ làm cho kinh ngạc.

Huống chi là Tạ Lệnh Uyển vốn quen cuộc sống xa hoa.

Nhưng nàng không hề oán trách, nàng tin rằng tất cả những điều này chỉ là tạm thời.

Để giữ c.h.ặ.t trái tim Lục Triệt, nàng lấy ra một lượng lớn của hồi môn để bù đắp chi tiêu, đối với mấy vị trắc phi cùng lúc vào cửa cũng hòa nhã thân thiện.

Lục Triệt có cảm động hay không, ta không biết, nhưng trong một buổi cung yến, hắn mang theo ba phần men say chặn ta lại.

"A Linh, nàng sống có tốt không?"

Ta lập tức lùi về sau, nghiêm mặt nói:

"Triệu Vương nên gọi ta là hoàng tẩu."

Ánh mắt Lục Triệt tối đi, vẻ đau đớn như thấm vào tận xương tủy.

"Chúng ta sao lại đi đến bước đường hôm nay..."

"A Linh, ta hối hận rồi, ta không nên nghe lời mẫu phi mà cân nhắc được mất, càng không nên tham lam."

"A Linh, đời này ta chỉ yêu..."

Hắn còn chưa nói hết đã bị ta đập ngất.

Thanh Bồ kinh hãi biến sắc:

"Nương nương, như vậy không ổn lắm đâu?"

"Để hắn nói tiếp, cả ngươi lẫn ta đều phải c.h.ế.t."

Ta dẫn theo Thanh Bồ nhanh ch.óng rời đi.

Lục Triệt nằm trên bậc thềm gần một canh giờ mới được cung nhân phát hiện.

Bị gió lạnh thổi quá lâu, sau khi về phủ liền ngã bệnh.

Sau khi khỏi bệnh, không biết vì sao lại bắt đầu tuyệt thực.

Du tần lo lắng đến mức không chịu nổi, triệu Tạ Lệnh Uyển vào cung rồi mắng một trận.

Tạ Lệnh Uyển cũng không nhịn bà.

Hai người cãi nhau một trận long trời lở đất.

Chuyện truyền đến tai hoàng đế, Lục Triệt và Tạ Lệnh Uyển đều bị phạt.

Ta có chút kỳ quái.

Du tần nổi tiếng ôn nhu hiền thục.

Kiếp trước, ta làm con dâu bà ba năm.

Bà đối xử với ta như con gái ruột, thỉnh thoảng còn gõ đầu Lục Triệt vài câu.

Cho dù có giận cá c.h.é.m thớt, cũng không đến mức quá đáng.

Tạ Lệnh Uyển biết rõ Lục Triệt hiếu thuận, cũng tin chắc hắn sẽ đăng cơ.

Nếu nàng đã nhắm đến vị trí đó, vì sao lại không nhịn nổi vài câu trách mắng?

Ta nhớ tới vẻ chán ghét khinh thường trong mắt Tạ Lệnh Uyển khi nhắc đến Du tần trước lúc xuất giá, tim bỗng nhiên thắt lại.

Kiếp trước, Du tần rõ ràng là người không liên quan gì đến nàng.

Lúc tâm trạng tốt, nàng thậm chí còn từng tiếc nuối thay Du tần.

Một mỹ nhân bởi bệnh tật mà đoạn tuyệt tiền duyên.

Vậy sự căm ghét của nàng đối với Du tần bắt nguồn từ đâu?

Trước mắt ta đột nhiên hiện lên gương mặt thất khiếu chảy m.á.u của Tạ Lệnh Uyển.

Sấm chớp x.é to.ạc bầu trời đêm, cũng soi sáng khuôn mặt tái nhợt của ta.

Ta đã nắm được cuộn chỉ, nhưng thế nào cũng không tìm ra đầu sợi dây.

27

Kiếp này, rất nhiều chuyện đã thay đổi.

Lục Trạm không lạnh nhạt như trong tưởng tượng của ta.

Ngược lại, hắn ham muốn rất mạnh.

Ngày nào cũng quấn quýt không rời đã đành, trên giường lại càng không còn dịu dàng như đêm tân hôn nữa.

Cho đến khi ta không chịu nổi, lén than phiền với Thanh Bồ rằng có thêm một vị trắc phi cũng không tệ.

Không ngờ bị hắn nghe thấy.

Hắn nổi giận, mấy ngày liền không để ý tới ta.