Trò Chơi Hắc Sơn Dương - Zhihu

Chương 5

Trên đường đi, đi qua bảy tám cửa hàng, có cửa hàng quần áo, cửa hàng đồ chơi, cửa hàng đồ sứ, còn gặp không ít người chơi đang làm nhiệm vụ, thông qua hành động của bọn họ, tôi đại khái cũng hiểu rõ về nội dung của nhiệm vụ.

Nói đi thì nói lại, những nhiệm vụ này cực kì đơn giản, cũng liên quan đến cuộc sống của chúng ta.

Nhiệm vụ của lá bài mặt trời là giúp đỡ cửa hàng bán hàng, (hàng hóa chỉ được bán cho khách hàng, cấm bán cho người chơi) doanh số bán hàng trong vòng nửa tiếng đạt đến một mức nhất định, thì sẽ nhận được một lá bài mặt trời.

Đương nhiên, doanh số của mỗi cửa hàng sẽ dựa vào tình hình thực tế của bọn họ để quyết định.

Trong cùng một khoảng thời gian, một cửa hàng nhiều nhất chỉ nhận hai người chơi đến làm nhiệm vụ.

Nhiệm vụ này nghe có vẻ không khó, nhưng khi thực sự bắt tay vào làm thì lại khá là khó nhằn, cần không chỉ khả năng ăn nói, năng lực nghiệp vụ mà điều quan trọng hơn là lượng khách hàng, gặp được lúc khách hàng đông, tự nhiên không tốn một chút sức lực đã có thể hoàn thành nhiệm vụ.

Nhiệm vụ của lá bài mặt trăng thì đơn giản và thô bạo hơn nhiều, đó là từ một cửa hàng gạo chuyển gạo đến một nhà hàng cách đó 300m.

Nhiệm vụ này cần dựa vào sức người để hoàn thành, không được phép sử dụng bất kì công cụ nào và sự giúp đỡ của người khác.

Mỗi lần chuyển hết 5 bao gạo, sẽ nhận được một lá bài mặt trăng.

5 bao gạo là 50 cân, đây đúng là bán sức lực.

Điều khiến tôi kinh ngạc nhất, là hiện tại trong trò chơi mới chỉ phát hành nhiệm vụ của lá bài mặt trời và mặt trăng.

Nhiệm vụ của lá bài ngôi sao tạm thời chưa có, nói rằng phải đợi đến giữa trưa ngày mai, nhiệm vụ này mới bắt đầu.

Cái này cũng có có chút thú vị rồi.

Thông qua phân tích đêm qua, tôi tin rằng tất cả những thiết lập trong trò chơi đều có lí do của nó, tuyệt đối không phải là tùy hứng đặt ra.

Tại sao nhiệm vụ của lá bài ngôi sao lại phải đợi đến ngày mai, xem ra chỉ có thể đợi xem sao.

Tôi đi về phía tây của thị trấn nhỏ hơn mười phút, rất nhanh đã nhìn thấy một tòa tháp chuông, lên đến tầng cao nhất của tháp chuông, một cửa hàng Hắc Sơn Dương được trang trí cầu kì xuất hiện trước mặt.

Tôi đẩy cửa đi vào, lập tức bị choáng ngợp bởi những đạo cụ trên giá hàng!

Chỉ thấy một hàng dài giá hàng, bày đầy những con thú nhồi bông hình con dê.

Phải nói, thiết kế của chúng rất đáng yêu.

Tôi tùy ý cầm lên một con dê đeo găng tay đấm bốc, trên cổ nó có treo một tấm thẻ, trên đó viết: Đại Lực Thần Lực Dương. Kĩ năng: Giúp người chơi triệu hồi Đại Lực Thần, vận chuyển 10 bao gạo, chỉ được dùng một lần.

Tôi lại cầm lên một con dê tô son môi đỏ, trên đó viết: Thiên Tài Nhân Viên Bán Hàng Mồm Dương, kĩ năng là giúp người chơi triệu hồi người livestream nâng cao doanh số, chỉ được dùng một lần.

Tôi nghĩ là dù có ngốc thì cũng đoán được, Lực Dương là đạo cụ hỗ trợ lá bài mặt trăng, Mồm Dương là đạo cụ hỗ trợ lá bài mặt trời.

Tôi liếc mắt nhìn giá, Lực Dương có giá 4 đồng tiền game, Mồm Dương có giá 5 đồng tiền game.

Quả nhiên là không nằm ngoài dự đoán, giá cả đúng là rất cao.

Cái giá này, ai mà mua thì người đó chính là kẻ ngốc.

Tôi lại nhấc một con dê ôm bàn tính lên, nó gọi là Vô Địch Tính Toán Vương Sổ Dương, kĩ năng là giúp người chơi triệu hồi kế toán chuyên nghiệp. Chỉ được dùng một lần, giá 3 đồng tiền game.

Tôi đoán, nó chắc là đạo cụ hỗ trợ lá bài ngôi sao, giúp cửa hàng tính toán chắc chắn là nhiệm vụ của lá bài ngôi sao.

Ngoài ba con dê này ra, ở góc giá hàng còn có một con dê đội mũ tiến sĩ, trông có vẻ rất học thức.

Tôi vừa muốn cầm lên thì đã bị một giọng nói ngắt lời.

"Đó là Vạn Sự Thông Thần Dương, cửa hàng này giới hạn chỉ bán 5 con, kĩ năng của Thần Dương là: Nó biết tất cả bí mật trong thị trấn."

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía giọng nói, một ông lão râu dê, mặc âu phục chỉnh tề đang bình tĩnh nhìn tôi.

"Bí mật trong thị trấn sao? Trong thị trấn có mấy cái bí mật?" Tôi tò mò hỏi.

Ông lão cười đầy bí ẩn: "Năm con dê sẽ biết năm bí mật, mỗi con lại không giống nhau."

Tôi cầm một con Thần Dương lên từ trên giá hàng, giá ghi trên nhãn mác trong nháy mắt khiến tôi chùn bước.

Tôi vừa muốn bỏ xuống thì giọng nói của ông lão lại vang lên: "Chính như người ta vẫn nói, vật lấy hiếm làm quý, Thần Dương tuy giá có hơi đắt, nhưng tuyệt đối đáng đồng tiền bát gạo! Bí mật mà nó biết, chắc chắn sẽ khiến ngài hài lòng."

Nói xong, ông ta không quên nháy mắt đầy thần bí với tôi.

Tôi có chút chần chừ, tuy rằng biết con Thần Dương này chắc chắn có liên quan đến nhiệm vụ ẩn, nhưng nó cũng quá đắt đi, hơn nữa ở đây có 5 con dê, giống như mở hộp mù vậy, ai biết được bí mật trong con dê nào mới là thực sự có ích.

"Đây đều là hàng giới hạn, mỗi con chỉ có một, có nghĩa là, chỉ cần ngài mua đi, bí mật này sẽ chỉ thuộc về mình ngài." Ông lão cười híp mắt tiếp thị.

Lời nói của ông ta giống như ném một hòn đá vào trong lòng tôi, khiến cho lòng tôi dậy sóng.

Chỉ cần mua được nó, bí mật sẽ chỉ thuộc về mình, đây đúng là một sự cám dỗ khó mà chối từ!

Ông già này chắc chắn là một chuyên gia bán hàng, quá hiểu cách nắm bắt lòng người.

Tôi cắn răng một cái, hạ quyết tâm, tùy ý cầm một con Thần Dương lên rồi đến quầy thu ngân, không quên nghiến răng nghiến lợi nói ra hai chữ: "Thanh toán!"

Khó khăn lắm mới moi ra một đồng tiền game từ trong túi, đưa cho ông lão, con số 10 trên đồng tiền cứ nhức nhối đôi mắt tôi.

10 đồng tiền game, 10 vạn đô la Mỹ cứ thế mà đi tong!

Đây tuyệt đối là một con thú nhồi bông đắt nhất trong lịch sử, ngựa hay lừa, voi hay gì đó đều không thể tốn kém bằng nó.

Sau khi mua Thần Dương xong, ông lão cười híp mắt chỉ cho tôi cách dùng.

"Ngực Thần Dương có một cái nút bấm, chỉ cần ấn vào nó, nó sẽ nói cho ngài biết bí mật mà nó có."

Tôi hai tay ôm thú nhồi bông, bình tĩnh lại tâm trạng căng thẳng kích động, giống như mở hộp mù vậy, trịnh trọng ấn xuống nút bấm.

Một giọng nói non nớt đáng yêu, rõ ràng truyền ra từ thân hình mềm mại của nó:

"Tớ kể cho cậu nghe một bí mật nha........"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn