Trò Chơi Hắc Sơn Dương - Zhihu

Chương 4

05

Đêm ở thị trấn nhỏ thật tĩnh mịch, tôi đứng trước cửa sổ, châm một điếu thuốc, cẩn thận hồi tưởng lại quy tắc trò chơi mà chủ trò vừa công bố.

Xà Cửu là người nham hiểm gian xảo không thể tin được, nhưng trò chơi này quả thực giống như hắn đã nói, thông qua ưu thế về số lượng thì có thể dễ dàng giành chiến thắng.

Nhưng mà, một sơ hở rõ ràng như vậy, lẽ nào chủ trò lại không biết sao?

Chắc chắn là bọn họ biết.

Dựa theo kinh nghiệm của tôi, những sơ hở càng rõ ràng thì thường lại là cạm bẫy nguy hiểm, chủ trò nhất định sẽ thiết lập một miếng vá để phá giải sơ hở này, đó mới chính là mật mã thông quan thực sự.

Tôi hít mạnh một hơi thuốc, từ trong túi lấy ra chiếc máy ghi âm, bấm nút phát, giọng nói máy móc quái dị của chủ trò vang lên trong phòng.

Những lời giải thích này đều đã được studio game chỉnh sửa trước đó rồi, tuyệt đối không có một câu thừa thãi. Vậy cho nên lần này tôi đã chuẩn bị trước máy ghi âm.

Tôi có thể chắc chắn, miếng vá của trò chơi nhất định ẩn chứa trong những lời này.

Bấm nút tua lại, tôi bắt đầu xem xét từng chữ của quy tắc trò chơi.

Sau khi tua đi tua lại bốn lần, tôi tổng kết được hai nghi vấn lớn.

Nghi vấn thứ nhất chính là lá bài Hắc Sơn Dương.

Dựa theo lời giải thích của chủ trò, lá bài Hắc Sơn Dương có thể trực tiếp đổi thành 10 đồng tiền game.

Đây là một loại tồn tại giống như ngón tay vàng.

Nhưng, ngón tay vàng này lại cần phải kích hoạt nhiệm vụ ẩn mới có được.

Mà nhiệm vụ ẩn, rõ ràng là ngẫu nhiên, cần có vận may và khả năng quan sát.

Xà Cửu rõ ràng không quá để ý đến lá bài Hắc Sơn Dương này, đặt hy vọng vào ngón tay vàng rơi ngẫu nhiên này rõ ràng không phải là phong cách của hắn.

Nhưng chủ trò đã nhấn mạnh đến khả năng quan sát, vậy cũng có nghĩa là, trong trò chơi nhất định sẽ để lại manh mối, chỉ cần quan sát cẩn thận, có thể dựa vào manh mối để tìm ra nhiệm vụ ẩn.

Nghi vấn thứ hai chính là cửa hàng Hắc Sơn Dương trên tầng cao nhất của chuông, thiết lập của cửa hàng này vô cùng kì lạ.

Nó có hai tác dụng, đổi lá bài thành tiền game, bán đạo cụ hỗ trợ để hoàn thành nhiệm vụ do cửa hàng đưa ra.

Thoạt nhìn không có gì sai, nhưng ngẫm lại kĩ thì sẽ hiểu, hai tác dụng này đều rất vô vị.

Nói về việc đổi lá bài thành tiền game, hoàn toàn có thể đợi trò chơi kết thúc rồi đến biệt thự đổi, sao phải tốn công tốn sức đến một cái cửa hàng ở phía tây thị trấn nhỏ làm gì, không phải là thừa thãi sao?

Việc bán đạo cụ hỗ trợ này còn nhảm hơn, trong trò chơi này, mọi người kiếm tiền game để làm gì, 1 đồng tiền game tương đương với 1 vạn đô la, giả sử như đạo cụ rẻ nhất cũng có giá 1 đồng tiền game, ai mà bỏ ra 1 vạn đô la để đi mua đạo cụ chứ?

Hơn nữa, 50 đồng tiền game ban đầu còn là vay từ nhà cái, cuối trò chơi phải trả lại, nếu số tiền không đủ thì sẽ tính vào nợ.

Tôi dám cá rằng, rất nhiều người chơi đến khi kết thúc trò chơi, 50 đồng tiền game ban đầu, bọn họ sợ rằng còn không dám đụng tới chứ đừng nói gì đến việc tiêu xài bừa bãi.

Nghĩ đến cảnh người chơi đa phần đều sẽ không dám chi một đồng nào, tôi không khỏi bật cười.

Xem ra, thiết lập 50 đồng tiền game này có vẻ hơi dư thừa.

Dư thừa ư?

Tôi đột nhiên híp mắt lại.

Chủ trò tại sao phải cho người chơi vay 50 đồng tiền game, hắn ta rõ ràng biết người chơi căn bản không dám động đến số tiền này, vậy tại sao còn phải làm cái việc phí công mà không được gì như vậy?

Hay nói cách khác, người thiết lập trò chơi này, tại sao phải cho người chơi vay trước tiền game?

Hắn ta có lí do không thể không làm thế sao?

Giả sử như bỏ thiết lập vay trước tiền game này, vậy thì sẽ không thể…

Kích hoạt nhiệm vụ ẩn!

Tôi đột nhiên mở to mắt, một tia sét lóe lên trong lòng, trong nháy mắt chiếu sáng tất cả những ngóc ngách bị bỏ qua.

Thì ra là thế!

Những nghi vấn không thể giải thích, những thiết lập kì lạ, trong đầu tôi xoay tròn liên tục, cuối cùng, dần dần hình thành một mạch suy nghĩ rõ ràng.

Quản trò tại sao phải cho người chơi vay tiền game? Bởi vì bọn họ hy vọng người chơi có thể tiêu tiền.

Tiêu tiền, đây chính là mấu chốt để kích hoạt nhiệm vụ ẩn.

Nhưng rõ ràng là không ai nguyện ý gánh chịu rủi ro nợ nần.

Mà thiết lập của trò chơi lại đi ngược lại với bản tính con người.

Vậy cho nên mới có cửa hàng Hắc Sơn Dương nhìn có vẻ như vô vị kia.

Sau khi nghĩ thông suốt những điều này, trong lòng tôi bỗng sáng bừng lên. Giống như đã đả thông được kinh mạch, mọi nghi vấn đều có thể giải quyết.

Tôi hứng khởi búng tàn thuốc, bắt đầu mong chờ vào ngày mai.

Nếu như tôi đoán không sai, cửa hàng Hắc Sơn Dương nhất định có câu trả lời mà tôi muốn.

Nếu muốn trong trận game này đánh bại Xà Cửu, kích hoạt nhiệm vụ ẩn, lấy được lá bài Hắc Sơn Dương chính là cơ hội duy nhất của tôi.

Vòng chơi này, tôi cuối cùng cũng tìm ra miếng vá phá giải sơ hở của trò chơi.

06

9 giờ sáng ngày 14 tháng 10, trò chơi Hắc Sơn Dương chính thức bắt đầu.

Nhà cái phát cho mỗi người chơi 50 đồng tiền game, tiền game có hai mệnh giá là 1 và 10.

Tôi bỏ 5 đồng tiền game mệnh giá 10 vào túi nhỏ bên trong áo.

Trải qua đêm qua, 20 người chơi đã chia thành ba đội, đội của Xà Cửu có 11 người, đội của Béo có 8 người (đội trưởng là một người béo, tạm gọi họ như vậy đi), còn có tôi, một kẻ cô độc.

Đội của Xà Cửu và đội của Béo đã hùng hùng hổ hổ xuất phát đi làm nhiệm vụ rồi, đợi bọn họ đi hết rồi, tôi mới không nhanh không chậm bước ra khỏi biệt thự.

Xác định phương hướng, tôi đi thẳng về phía tây của thị trấn nhỏ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn