Triền Chi - Miêu Thượng Chi Đầu

Chương 131: Ngoại truyện 2

Trước

Quận thành quận Ngô đương nhiên là sầm uất.

Cuộc diệt phỉ mười năm trước khiến quận Ngô nổi đình nổi đám khắp Đại Chu.

Thêm vào đó là cảnh đẹp núi Phù Phong tô điểm, du khách qua lại nườm nượp, sầm uất càng thêm sầm uất.

Trong thành, tửu lầu.

Cột sơn son, lư hương mạ vàng.

Lý Tân Trúc dựa vào lan can tầng hai, một thân cẩm y ngọc bào.

Ngày nay, hắn ta đã sớm không còn là hậu nhân Lý gia bị người ta bắt nạt năm nào, mà là vị công tử Lý gia được người người săn đón nịnh nọt.

Cầm một bầu rượu, cười nhìn hai kẻ đang đánh nhau dưới đại sảnh tầng dưới, những nắm đấm gầy gò vung vào nhau, da thịt va chạm.

Đến lúc cao hứng, bạc vụn bánh trái tùy ý ném xuống, dẫn đến lũ lượt tranh cướp.

Có đám công tử ăn chơi lêu lổng say khướt đi tới, cánh tay ngang nhiên khoác lên vai hắn ta, xưng huynh gọi đệ ca ca tốt.

“Lý huynh, huynh xem hai tên ăn mày này, đến cuối cùng ai sẽ thắng?”

Lý Tân Trúc uống cạn chén rượu, “Mặc xác ai thắng, dù sao cũng chỉ để mua vui.”

Lời hắn ta vừa dứt, cửa phòng nhã gian lầu ba đột nhiên mở ra, một nhóm người từ trong đó đi ra, dọc theo cầu thang đi xuống.

Người cầm đầu một thân áo bào màu xanh quạ, cao ngât tuấn tú như cây tùng cây trúc. Rõ ràng mặt mũi ôn hòa, nhưng cứ một mực khí chất lại lạnh lùng vắng lặng, khiến người ta không dám lại gần.

Đợi nhìn rõ mặt, tim Lý Tân Trúc thắt lại, vô thức đứng thẳng người.

Sau đó bước nhanh chạy tới, giọng điệu mang theo vài phần nhiệt tình, “Lục ca, không ngờ huynh cũng ở đây.”

Lục ca một năm rất ít khi tới quận, đã lâu rồi hắn ta không gặp Lục ca.

Lục Ly nhàn nhạt liếc nhìn hắn ta, khẽ gật đầu, thần sắc khách sáo hời hợt.

Sau đó cũng không đoái hoài tới hắn ta nữa, đi thẳng xuống lầu.

Lý Tân Trúc theo xuống lầu, đợi khi đi đến đại sảnh, thấy hai tên ăn mày vẫn đang đánh nhau, hắn ta giống như làm chuyện gì sai trái bị huynh trưởng trong nhà bắt gặp vậy, vội vàng giải thích, “…Lần này ta có cho tiền rồi.”

Lục Ly không nói gì, cứ thế đi ra ngoài.

Phản ứng này, còn không bằng mắng hắn ta vài câu.

Trong lòng Lý Tân Trúc không dễ chịu gì mấy, hắn ta nhấc chân định đuổi theo, lại bị Thạch Đầu đi theo ngăn lại.

“Ơ, đây chẳng phải là Lý đại công tử sao, chúng ta đã lâu rồi không gặp.”

“Tránh ra, ta muốn gặp Lục ca.”

Thạch Đầu không tránh, nhìn thoáng qua màn kịch trong đại sảnh, mỉa mai hắn ta, “Bao nhiêu năm rồi, sở thích vẫn như cũ ha.”

Lý Tân Trúc nghe ra sự mỉa mai trong lời nói của đối phương, “Liên quan cái rắm gì đến ngươi.”

“Chậc chậc chậc, không hổ là Lý đại công tử, thật là oai phong.”

“Ngươi!”

Hai người giằng co, trong xe ngựa bên ngoài, truyền tới một giọng nói lành lạnh, “Lục Thập.”

Thạch Đầu vừa nghe, cười đầy vẻ trêu chọc với Lý Tân Trúc: “Lão đại gọi ta kìa.”

“…”

“Hôm nay lão đại phải về huyện Vân gấp, không thể trì hoãn.”

Ý là đừng có đi làm phiền.

Hắn ta nói xong, liền xoay người chạy ra ngoài.

Để lại Lý Tân Trúc mặt đầy phiền muộn.

Thạch Đầu lên xe ngựa, chiếc xe ngựa này rộng rãi tinh tế, gỗ mun gấm vóc. Bây giờ hắn ta đã sớm không còn đóng vai phu xe nữa, có thể trực tiếp lên xe ngồi.

Trong xe, Lục Ly tựa vào gối nằm, cúi đầu đọc sách. Lục Kiếm ôm kiếm nằm chợp mắt bên cạnh, Thạch Đầu vừa lên xe là cái miệng không ngừng nghỉ, “Lý Tân Trúc kia bây giờ sống cũng thật nhàn nhã.”

Lục Kiếm mở mắt ra, “Ngươi muốn thì cũng có thể.”

Thạch Đầu từ chối, “Ta không làm nổi cái việc ngu xuẩn đó.”

Lục Ly từ cuốn sách ngước mắt lên, nhìn hắn ta một cái.

“Sao thế lão đại?” Thạch Đầu cứ tưởng lão đại có phân phó gì.

Không ngờ lại nghe lão đại nói một câu, “Im miệng.”

“…”

Hắn ta làm phiền lão đại đọc sách rồi.

Huyện Vân, tửu lầu Như Ý.

Vân Chi đang ngồi cạnh cửa sổ.

Vị trí này, chỉ cần liếc mắt là có thể thu trọn cảnh đường phố dưới lầu vào tầm mắt. Đây là vị trí cữu cữu của nàng cố ý giữ riêng cho nàng, lần nào nàng đến cũng là nhã gian này.

Lúc này, nàng lặng lẽ nhìn người đối diện bàn, Hàn Ngu và tên thị vệ kia của nàng ta.

Có gì đó không đúng.

Đĩa cua hấp trên bàn là Hàn Ngu mới gọi, vừa lên, đã bị thị vệ kia bóc vỏ lọc thịt, động tác dứt khoát gọn gàng, chốc lát sau, thịt cua đã được xếp gọn gàng trong bát, rồi lặng lẽ đẩy về phía trước mặt Hàn Ngu.

Hàn Ngu cười nhỏ giọng nói gì đó với hắn ta, thị vệ kia liền đỏ mặt, lui sang một bên.

Cao lớn mặt lạnh mà lại đỏ mặt, thật khó không làm người ta suy nghĩ nhiều.

Vân Chi cuối cùng cũng hiểu ra, “Hai người…”

“Bọn ta…?” Hàn Ngu không hề có sự xấu hổ khi bị nhìn thấu, nàng ta nói: “Ngươi không biết sao? Ta tưởng ngươi đã biết từ lâu rồi chứ.”

“Hai người trước kia đâu có tránh người như vậy.”

“Thì nay đã khác xưa rồi mà.”

Hôn sự của Hàn Ngu cứ kéo dài mãi. Ban đầu phụ thân nàng ta cũng lười để ý tới nàng ta, kết quả là muội muội Hàn Ngọc Minh của nàng ta lại giở trò.

Mấy năm trước Hàn Ngọc Minh bị ép gả cho Dương Thừa An, Dương Thừa An đó sau khi diệt phỉ mấy tháng mới được tìm thấy, cũng không biết đã trải qua chuyện gì, tính tình thay đổi lớn. Hàn Ngọc Minh gả qua đó sống không hạnh phúc, tâm lý vặn vẹo không muốn thấy Hàn Ngu tốt lành, thế là đặt bẫy, khiến một phú hộ chấm trúng bát tự của Hàn Ngu.

Cách đây không lâu, Hàn Ngu bị trong nhà và tên phú hộ đó ép gả qua đó xung hỉ.

Phú hộ kia tuổi đã cao, lại còn ốm yếu.

Khi đó Vân Chi đã nghĩ đủ mọi cách để giúp Hàn Ngu từ chối hôn sự này, nhưng cuối cùng, không biết Hàn Ngu nghĩ thế nào, nói là nàng ta nguyện ý gả.

Không ngờ, gả qua đó không lâu, phú hộ kia đã qua đời.

Hàn Ngu giả vờ đau lòng mấy ngày, liền nhận nuôi một đứa nhi tử của cùng tộc. Thế là, nàng ta cái gì cũng không lo, trở thành nương tử đương gia phu gia không quản, mẫu gia cũng không quản.

Thế chẳng phải muốn thế nào thì thế đó sao?

Cái này… cũng được thôi.

Vân Chi không nói gì thêm.

Đúng lúc này, một cỗ xe ngựa chạy vào con phố. Vân Chi vô thức nghiêng đầu, nhìn về phía chiếc xe ngựa dưới lầu.

Xe ngựa dừng trước cửa tửu lầu, rèm cửa xe được người bên trong vén lên, gương mặt người bên trong dần lộ ra. Người nọ ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải đôi mắt hạnh trong trẻo trên lầu.

Vân Chi chống tay lên bậu cửa, tươi cười rạng rỡ, mày mắt cong thành trăng non, đôi môi nhỏ nhắn không phát ra tiếng, khẩu hình miệng nhẹ nhàng gọi một tiếng, “Phu quân.”

Lục Ly nhìn vào gương mặt sáng ngời của nàng, nhìn nàng gọi mình là phu quân, đôi mày vốn lạnh nhạt vắng lặng lộ ra vài phần ấm áp.

Vân Chi vội vàng xoay người, tiện tay cầm lấy đồ trên bàn, nói một câu “Hôm khác tụ họp nhé”.

Hàn Ngu xua xua tay, “Đi đi.”

Hôm nay vốn cũng là nàng ta rảnh rỗi đi dạo tình cờ gặp được.

Đợi Vân Chi vội vàng xuống lầu, Lục Ly đã xuống xe, đứng ở cửa chờ.

Nàng chạy chậm đến trước mặt hắn, ngẩng mặt lên khẽ hỏi: “Sao hôm nay lại về?”

Ngày thường hắn đi quận, luôn phải mười ngày nửa tháng, sao lần này lại về sớm thế?

Lục Ly rũ mắt nhìn nàng, khuôn mặt nhỏ của nàng vì vừa chạy mà đỏ bừng, trước trán còn một lọn tóc mai.

Đầu ngón tay hắn khẽ nhấc, vuốt lại cho nàng.

“Việc xong rồi thì về thôi.”

Sau đó, hắn hỏi: “Sao nàng biết hôm nay ta về?”

Còn cố ý đợi ở đây.

“Ta đoán thế.” Trong đôi mắt chứa chút đắc ý nho nhỏ, “Vậy sao chàng biết ta đợi ở đây?”

Vừa hay dừng xe ở đây, còn vén rèm nhìn lên. Chẳng phải là biết nàng ở đây sao?

“Đoán thôi.”

“Ồ,” Vân Chi tựa như có điều suy tư chớp chớp mắt, “…Vậy chàng có đoán được ta muốn tặng chàng cái này không?”

Nàng vừa nói, bàn tay nhỏ giấu sau lưng nhẹ nhàng rút ra, một bó hoa nhỏ tươi mới cứ thế đột nhiên xuất hiện trước mắt Lục Ly.

Những bông hoa nhỏ màu nhạt nở rộ, trên cánh hoa còn đọng sương mai, được gói trong tờ giấy tuyên hắn từng tập viết, hương hoa hòa cùng hương mực nhàn nhạt.

Giữa cổ họng khẽ động, Lục Ly muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn im lặng không nói. Hắn vươn tay nhận lấy, động tác nhẹ nhàng như sợ làm cánh hoa vỡ nát.

Một lát sau, hắn mới thấp giọng lên tiếng, âm thanh khàn đi vài phần, “Sao đột nhiên lại tặng hoa cho ta?”

“Vì…”

Hôm nay là sinh nhật chàng mà.

Vân Chi khựng lại, không hề nói câu này ra, không phải sợ chạm vào nỗi lòng xưa cũ của hắn, mà là vì, họ còn có chuyện đáng kỷ niệm hơn.

“Vì hôm nay, là ngày kỷ niệm thành thân của chúng ta.” Vừa nói, đôi môi nhỏ nhắn của nàng khẽ mím lại, “Có người chắc là quên rồi.”

Đôi mắt phượng hàm chứa ý cười nhàn nhạt, cố ý, “Quên rồi.”

“Hừ.” Vân Chi khẽ hừ một tiếng, vạch trần hắn, “Quên rồi mà hôm nay còn cố ý về sớm, nói dối.”

Lục Ly vươn tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của nàng, thuận tay cài một chiếc trâm ngọc lên búi tóc nàng.

Chiếc trâm ngọc này là do hắn tự mình thiết kế, tự tay mài giũa, độc nhất vô nhị.

Hắn khẽ cúi người, tiến lại gần hơn vài phần, thì thầm bên tai nàng: “Chúc mừng thành thân, Chi Chi của ta.”