Mười năm sau.
Đường lát đá bị người qua lại giẫm lên trở nên sáng bóng, các cửa tiệm hai bên phố xếp hàng dài, tấm biển hiệu trước cửa đung đưa theo gió.
Tiếng rao hàng, tiếng trò chuyện cười đùa, tiếng trống lắc của người bán hàng dạo thu hút lũ trẻ chạy theo, phường trà tiệm rượu náo nhiệt ồn ào.
Thật khó mà tưởng tượng được, nơi này lại là dưới chân núi Phù Phong.
Ngọn núi sơn phỉ khét tiếng xấu xa, khiến người ta nghe danh đã biến sắc năm xưa, chỉ sau mười năm ngắn ngủi, đã hoàn toàn thay đổi diện mạo.
Không còn những kẻ cướp hung ác chặn đường, không còn ánh đao màu máu, thứ hiện hữu nơi đây, là một mảnh tường hòa.
Tay áo tung bay, văn nhân mặc khách tụ ba tụ năm, hoặc là vừa từ bến cảng kênh đào tới, hoặc là từ trên sươn trại du ngoạn xuống, người phe phẩy quạt ngâm thơ, người dừng chân phẩm bình.
Trong lầu trà, người kể chuyện vỗ thước gỗ một cái, tiếp tục câu chuyện còn dang dở: “…Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, chỉ thấy quan lão gia nâng tấm khiên lên, suýt soát đỡ được nhát kiếm chém tới, rồi một chân vung ra, đạp tên phỉ xuống đất, khí thế bừng bừng!”
“Hay!” Tiếng tán thưởng vang dội cả sảnh đường.
Ở góc phố, tiếng vó ngựa và tiếng bánh xe từ xa đến gần, một đoàn xe chậm rãi hòa vào con phố ồn ào náo nhiệt.
Nghe tiếng động, liền biết là đội buôn Lục gia đã trở về.
Có người ghé mắt nhìn sang, quả nhiên, lá cờ xanh dẫn đầu đoàn, chính giữa thêu bốn chữ [Đội buôn Lục thị], bên cạnh còn thêu một chú chim khách đang đậu trên cành cây, trông rất sống động.
Nhắc đến đội buôn Lục thị này, ban đầu chỉ là đội ngựa được thành lập để thuận tiện cho việc buôn bán của nhà mình, cửa hàng Lục thị rải rác khắp quận Ngô, ngày thường luôn có qua lại, vận chuyển vật tư, nên mới có đội nhân mã này.
Đội nhân mã hăng hái, lại làm việc ổn thỏa đáng tin cậy, liền thu hút sự chú ý của các thương nhân khác, nhờ họ vận chuyển hàng hóa ngày càng nhiều. Dần dần, phạm vi vận chuyển từ các huyện ở quận Ngô mở rộng ra các quận ngoài, đội ngựa cũng dần lớn mạnh thành đội buôn.
Đặc biệt là sau khi kênh đào thông thuyền, từ nam chí bắc, thương nhân du khách, đội buôn Lục thị cũng ngày càng thành thục trong những chuyến đi về.
Danh tiếng tốt của núi Phù Phong vang xa, nhưng hung danh trước kia cũng vang xa không kém, một số người ngưỡng mộ cảnh đẹp không dám tới, liền đi cùng đội buôn Lục thị. Vì ai cũng biết, đội buôn này khởi nguồn từ huyện Vân, điểm xuất phát và điểm cuối đều ở huyện Vân, chỉ cần đi theo là có thể tới núi Phù Phong, dọc đường cũng được đảm bảo an toàn.
Vì vậy mỗi lần đội buôn trở về, không chỉ mang theo hàng hóa Nam Bắc, mà còn có cả du khách, từng đợt từng đợt một.
Có du khách xuống khỏi xe ngựa của đội buôn, ngẩng đầu nhìn lên núi Phù Phong, rừng phong từng cụm, bóng đỏ đung đưa, dưới ánh nắng nhuộm màu vàng vụn, đúng là núi Phù Phong, cảnh sắc mùa thu thanh tao tuyệt diệu.
Đi lên phía trên, là những bậc thang đá xanh xếp chồng lên nhau, do bàn tay con người đắp nên.
Năm đó sau khi diệt phỉ xong, triều đình ban thưởng một khoản không nhỏ. Vân Triều đã gạt bỏ mọi ý kiến trái chiều, dùng số tiền thưởng này vào núi Phù Phong. Tu sửa đường sá, thiết lập phường thị, thậm chí từ chân núi đến đỉnh núi, đều mở ra một con đường nhỏ không hẹp.
Trần Trung bước trên bậc thang đá, nhìn ngọn núi Phù Phong nay đã thay đổi hoàn toàn, cảm thấy hổ thẹn vì sự phản đối kịch liệt của bản thân năm đó, ông ta liếc nhìn Vân Triều bên cạnh, áy náy nói: “Năm đó vẫn là ông có tầm nhìn xa.”
Cảnh tượng náo nhiệt hôm nay, đối với dân chúng là cuộc sống sung túc, đối với những quan lại bọn họ mà nói, chính là chính tích đáng tự hào.
Vân Triều không nói gì.
Mười năm trước ông từng bị trọng thương, trải qua sinh tử, càng lúc càng trầm tính hơn. Tính tình vẫn cố chấp, nhưng đã biết cách giấu đi sự sắc bén, không dễ dàng nói với người khác lời gì. Điều này cũng dẫn đến việc lời nói của ông ngày càng ít đi.
Đợi nghỉ chân ở đình nghỉ mát lưng chừng núi, ông dẫn theo thuộc hạ tiếp tục đi lên.
Dường như nhớ ra điều gì, ông hỏi Trần Trung: “Lệnh điều động phía trên đã xuống rồi, khi nào thì ông đi nhậm chức?”
Cách đây không lâu, Trần Trung được thăng làm Tri huyện của huyện Tiểu Viên.
Tuy rằng huyện Tiểu Viên là huyện nhỏ, lại nghèo nàn hẻo lánh, có cửa nẻo cũng không ai muốn tới, nhưng dù sao cũng là vị trí Tri huyện. Trần Trung tâm trạng rất tốt, cười nói: “Đợi theo ông tuần tra xong xuôi rồi đi.”
Mỗi năm, Vân Triều đều dẫn theo thuộc hạ tuần tra toàn bộ khu vực huyện, tìm hiểu tình hình dân chúng, núi Phù Phong là trạm dừng chân đầu tiên. Trần Trung nghĩ bụng, lần này trọng tâm của ông ta không còn là bảo vệ trị an nữa, mà là quan sát tỉ mỉ Vân Triều, xem rốt cuộc ông quản lý công việc trong huyện như thế nào.
Trước kia huyện Vân chẳng phải cũng là huyện nghèo sao, nếu huyện Vân có thể trở thành huyện lớn trù phú, thì huyện Tiểu Viên tại sao lại không thể?
Trần Trung bây giờ đầy hoài bão, ông ta đã hạ quyết tâm, việc đầu tiên khi đến nhậm chức chính là tu sửa con đường núi nối huyện Tiểu Viên với huyện Vân!
Huyện Tiểu Viên tuy xa quận thành, nhưng lại không cách xa huyện Vân. Huyện Vân bây giờ có bến cảng kênh đào, lại có cảnh đẹp núi Phù Phong, ngày càng trù phú, huyện Tiểu Viên dựa vào huyện Vân, lo gì không phát triển được?
“Đến lúc đó, vẫn phải thường xuyên làm phiền lão ca.”
“Tùy thời cung kính chờ đại.” Vân Triều đối với những kinh nghiệm làm việc này, không hề giấu giếm.
Đúng lúc này, trên đường núi có một đứa trẻ bảy tám tuổi chậm rãi đi tới, thằng bé đi đến trước mặt Vân Triều, cúi mình, gọi một tiếng “Tổ phụ”.
Đứa trẻ này tên Vân Yến, là ngoại tôn của Vân Triều, nhưng vì nữ tế của Vân Triều là ở rể, nên ngoại tôn này họ Vân, gọi Vân Triều là tổ phụ.
Vân Yến lại chắp tay hướng về phía Trần Trung, cung kính gọi một tiếng, “Trần đại nhân.”
Trần Trung nhìn đứa trẻ, dáng vẻ mày mắt thanh tú, tuổi còn nhỏ mà dáng người đã đoan chính, từng cử chỉ đều toát lên hai chữ quy củ.
Không hổ là do Vân Triều một tay dạy dỗ, giống y hệt ông, cứng nhắc nề nếp. Nhắc mới nhớ Vân Triều thật là nghiêm khắc, bài vở trong thư phòng còn chưa đủ, nhỏ thế này đã phải theo ra ngoài rèn luyện.
Vân Yến có hộ vệ tùy tùng, chuyện ăn ở đi lại đều có người chăm sóc, không cần nha môn phải bận tâm. Trần Trung nửa ngày không thấy bóng dáng của thằng bé, còn tưởng lần này thằng bé không tới.
Nhắc mới nhớ, đứa trẻ này nhìn sao cũng thấy quen mắt quá. Mỗi lần Trần Trung nhìn thấy thằng bé đều cảm thấy thằng bé giống một cố nhân.
Nhưng lại không tiện nói ra, dù sao vị Tri huyện tiền nhiệm đã mất nhiều năm, nếu tự dưng nói với Vân Triều rằng ngoại tôn của ông giống Tri huyện tiền nhiệm, thật là không hay.
Nếu để nữ tế nhà người ta nghe thấy, không vác gậy đến tận cửa đánh cho một trận mới là lạ.
“Tổ phụ, vừa rồi Lý thúc bảo con nhắn với ngài, thúc ấy đang giải quyết tranh chấp dưới chân núi, đợi giải quyết xong sẽ lên.”
Lý thúc trong miệng Vân Yến chính là Lý Thiết, nay nhậm chức Điển chính.
Huyện úy mới của huyện Vân chưa tới, lần tuần tra này do Điển chính phụ trách trị an.
“Ừ.” Vân Triều khẽ gật đầu, ông dắt bàn tay nhỏ bé của Vân Yến, từng bước đi lên núi, “Hôm nay có thu hoạch gì không?”
“Thấy được rất nhiều thứ.” Vân Yến nghiêm nghị, giống như đang trả lời câu hỏi của phu tử, “Người đông, náo nhiệt, nhưng dễ xảy ra hỗn loạn.”
“Vậy phải làm sao?”
“…” Tiểu Vân Yến lông mày khẽ nhíu, dáng vẻ như đang suy tư sâu xa.
Thằng bé hiện tại chưa nghĩ ra cách, chỉ cảm thấy là do mình đọc sách ít quá, nên không trả lời được câu hỏi này.
Vân Triều vuốt râu, mỉm cười.
Sở dĩ ông dẫn Vân Yến ra ngoài, là vì thấy thằng bé ngày thường chỉ biết vùi đầu vào sách vở, sợ thằng bé chỉ biết đọc sách mà không hiểu sự đời. Xem ra quyết định này là đúng, sau này vẫn phải thường xuyên dẫn thằng bé ra ngoài mới được.
“Đợi Lý thúc của con giải quyết xong, con hãy đi thỉnh giáo hắn làm thế nào đi.”
“Vâng.”
…
Chính sử ‘Tuần lại truyện’ có chép: Tri huyện huyện Vân là Vân Triều, tại nhiệm phụng pháp thuận dân, giải oan khơi kênh. Đặc biệt làm sạch sào huyệt phỉ trên núi Phù Phong, từ đó trở thành danh thắng. Mùa xuân năm thứ mười sáu nhậm chức Tri huyện, được thăng làm Quận thủ quận Ngô.