Triền Chi - Miêu Thượng Chi Đầu

Chương 122

Ngoại ô phía tây, biệt trang.

Ban đầu Lục lão phu nhân dẫn người trốn khỏi y quán, đã nương náu tại nơi này.

Sau khi biết tin Lục Ly đã ra khỏi ngục, Lục lão phu nhân từng sai người nhắn lời, gọi hắn đến gặp.

Lời nhắn đã được truyền tới, nhưng Lục Ly vẫn luôn không xuất hiện.

Cho đến hôm nay.

Lục Ly đứng sững ngoài cửa một hồi, mới đẩy cửa phòng bước vào.

Bên ngoài trời quang mây tạnh, trong phòng lại u ám mịt mờ.

Lục Ly liếc mắt nhìn quanh, thấy mẫu thân quả nhiên đang ở trong phòng, mới chậm rãi đi vào.

Lục lão phu nhân ngồi trên ghế, khuôn mặt vẫn giữ vẻ khó chịu với khóe miệng trĩu xuống.

“Còn biết đường mà đến?”

Bà ấy rất bất mãn, ba lần bốn lượt giục gọi mà hắn không đến, điều này chứng tỏ trong mắt hắn hoàn toàn không có bà ấy.

Lục Ly không đáp, lặng lẽ đặt thứ trong tay lên bàn.

Vẫn là căn phòng u ám đóng kín cửa sổ như xưa, nhưng lần này hắn không còn cảm thấy áp lực hay tù túng như trước nữa.

Bởi vì bắt đầu từ hôm nay, hắn sẽ cắt đứt sạch sẽ với bà ấy, từ nay về sau không còn bất cứ liên quan nào với bà ấy nữa.

“Đây là thân thiếp con đã chuẩn bị cho người, có thể chịu được sự kiểm tra của quan phủ.”

Có được thân thiếp này, Lục lão phu nhân từ nay về sau không cần phải trốn chui trốn lủi nữa, có thể sống cuộc đời của một người bình thường.

“…” Lục lão phu nhân sững sờ trong giây lát, bà ấy nhất thời không hiểu tại sao Lục Ly lại chuẩn bị thân thiếp cho mình.

Ngay lập tức, bà ấy khôi phục lại vẻ mặt thường lệ, liếc nhìn văn thư trên bàn, bên cạnh còn có một chiếc hộp gỗ.

Lục Ly mở hộp gỗ ra, bên trong là cả một hộp ngân phiếu.

Toàn là ngân phiếu mệnh giá một ngàn lượng, chất đầy cả hộp.

“Những thứ này người cứ cầm lấy đi.”

Chỉ một tờ ngân phiếu đã đủ cho một người bình thường sống an nhàn cả đời, mà ở đây có cả một xấp, có thể nói, có được những thứ này, nửa đời sau của Lục lão phu nhân hoàn toàn có thể cơm áo không lo.

Lục lão phu nhân nheo mắt: “Ý con là sao?”

Lục Ly rõ ràng vẫn chưa nói hết, không đáp lại lời bà ấy mà tiếp tục: “Dương Chính Đức con cũng sẽ đi xử lý.”

“…”

Ngay cả mối thù Lục lão phu nhân cũng không cần phải bận tâm báo nữa.

Lục Ly đã sắp đặt cho bà ấy mọi thứ. Có thể nói, nếu Lục lão phu nhân muốn, nửa đời sau của bà ấy sẽ trôi qua rất tốt đẹp.

“Lục Ly, rốt cuộc con có ý gì?”

Lục lão phu nhân nhìn chòng chọc vào hắn, bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy gậy chống.

Bà ấy đã mơ hồ đoán ra.

Hắn sắp đặt những thứ này là vì… chuẩn bị không lo tới bà ấy nữa sao.

Đứa con của bà ấy, đứa con mười tháng mang nặng đẻ đau, không lo cho bà ấy nữa sao!

“…Con định đoạn tuyệt quan hệ với ta?”

“…”

Lục Ly im lặng một thoáng, chậm rãi mở miệng: “Phải.”

“Ta là mẫu thân của con!” Giọng Lục lão phu nhân đột ngột cao vút, muốn dựa vào khí thế sắc bén này để ép Lục Ly thu hồi lời vừa nói: “Ta là mẫu thân của con! Ta là người đã mang nặng đẻ đau sinh ra con!”

“Con biết…” Lục Ly chưa từng phủ nhận điều đó: “Cho nên con đã chuẩn bị thân thiếp của người bình thường, bạc tiền đầy đủ cho người, còn sẽ trừ khử kẻ thù cuối cùng.”

Giọng hắn bình thản, không gợn sóng: “Vì thế, con không còn nợ người điều gì nữa.”

“Con vẫn nợ ta nhiều lắm!” Gậy chống nện mạnh xuống đất, phát ra tiếng kêu chói tai, Lục lão phu nhân kể ra những món nợ hắn gây ra: “Nếu không phải tại con, núi Phù Phong đã không phải máu chảy thành sông! Nếu không phải tại con, ta đã không biến thành bộ dạng ngày hôm nay! Nếu không phải tại con,”

“Mẫu thân,” Lục Ly ngắt lời bà ấy.

Những lời cũ rích lặp đi lặp lại suốt bao năm tháng ấy, hắn không muốn nghe nữa. Trong giọng nói của hắn không có giận, không có hận, thậm chí đến cả oán trách cũng lười bộc lộ: “Núi Phù Phong máu chảy thành sông, không phải do con gây ra.”

“Con nói cái gì?”

“Con nói, núi Phù Phong máu chảy thành sông, không phải do con gây ra.”

“…”

Không phải do Lục Ly gây ra.

Phải, không sai, tất cả những điều này đúng là không phải do Lục Ly gây ra, mà là do bà ấy. Bà ấy đã nhặt nam nhân đó lên núi, bà ấy đã đe dọa phụ thân phải đồng ý chiêu an, bà ấy dẫn theo tên cẩu quan chuyên đi diệt phỉ đó lên núi.

Những điều này, mỗi người trên núi Phù Phong đều biết rõ trong lòng.

Vậy mà bà ấy lại quen thói đảo lộn trắng đen như thế, hết lần này đến lần khác đùn đẩy trách nhiệm cho Lục Ly, đến cuối cùng ngay cả bà ấy cũng tin là thật.

Đến mức khi bị người ta chỉ ra, bà ấy vẫn còn sửng sốt một lúc.

Mà sở dĩ bà ấy đùn đẩy mọi thứ cho Lục Ly, là vì chỉ có như vậy, bà ấy mới có thể tạm thời thoát khỏi gông xiềng trên người, tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng, là bà ấy gây ra thì đã sao? Lục Ly là do bà ấy sinh ra, cốt nhục tương liên, mạng cũng là bà ấy cho, nên lẽ ra hắn phải cùng bà ấy gánh vác, cùng bà ấy chịu đựng tất cả những điều này!

“Con là con trai ta, con cũng giống như ta, đều tội nghiệt đầy mình!”

“…”

“Con muốn thoát khỏi ta đúng không?”

Cảm xúc của Lục lão phu nhân dần trào dâng gần như mất kiểm soát, khuôn mặt vặn vẹo, đôi mắt sắc lẹm nhìn Lục Ly chòng chọc: “Con muốn thoát khỏi ta đúng không? Con muốn giống như tên cẩu quan đó, đi làm quan hưởng cuộc sống an nhàn đúng không?! Con nằm mơ đi! Lục Ly, con nằm mơ đi!!”

Lục Ly chỉ thản nhiên ngước mắt, vẻ mặt vô cảm, hắn đã quá quen với sự giận dữ vặn vẹo của bà ấy, hắn bình tĩnh nói: “Lời con đã nói hết ở đây… Mong người bảo trọng.”

Nói xong, Lục Ly chậm rãi xoay người, bước ra khỏi cửa phòng.

“Lục Ly! Con đứng lại đó cho ta! Ta mang nặng đẻ đau nuôi con khôn lớn, con lại báo đáp ta như vậy sao? Lòng dạ con sao mà độc ác thế—”

Những lời nguyền rủa, đe dọa, những lời tố cáo đến khản cả cổ họng, chẳng một chữ nào có thể khiến Lục Ly dừng bước lấy nửa phần, Lục lão phu nhân theo bản năng đuổi theo ra ngoài sân, chỉ muốn ngăn hắn rời đi.

Bà ấy mơ hồ có dự cảm, lần này Lục Ly rời đi là thật, sẽ không bao giờ trở lại nữa.

Điều này khiến bà ấy dần hoảng loạn.

Lảo đảo đuổi theo ra đến sân, ánh nắng sáng chói khiến bà ấy suýt chút nữa không mở nổi mắt, bà ấy muốn khóc lóc vài câu để giữ Lục Ly lại, nhưng lại đột ngột ngưng bặt.

Ngoài cổng viện, hoa đào còn e ấp nụ, một người đứng dưới gốc cây, mặc bộ nhu quần màu hồng nhạt, đang lặng lẽ chờ đợi ở đó. Thấy hắn bước ra, đôi mày liễu cong cong mỉm cười nhẹ với hắn.

Lục Ly tiến thẳng về phía nàng, đôi mắt vốn dĩ luôn lạnh lẽo khi nhìn mẫu thân, lúc này khi đặt lên người nàng, lại toát lên sự dịu dàng.

“Chúng ta đi thôi.” Nữ tử đưa bàn tay nhỏ bé ra, tự nhiên nắm lấy tay hắn.

“Ừ.” Lục Ly nắm chặt lại.

Dưới ánh sáng vụn vặt, hai người dần đi xa, từ đầu đến cuối không hề ngoảnh đầu lại nhìn lấy một lần.

Lục lão phu nhân đứng sững tại chỗ.

Nhìn theo hai bóng người đang dần xa khuất, dưới ánh nắng rực rỡ, cảnh tượng ấy đẹp đẽ đến mức bình yên, bình yên đến nỗi ngay cả bà ấy cũng quên mất việc phải phá vỡ nó.

Trên đường trở về phủ.

Vừa vào cổng thành, đại lộ rẽ vào ngõ nhỏ. Đây là một con phố khá rộng, hai bên hàng quán san sát.

Người dần trở nên đông đúc, xe ngựa đi rất chậm.

Trong xe, Vân Chi nép vào lòng Lục Ly, có chút mơ màng muốn ngủ.

Hôm nay vì phải đi đến vùng ngoại ô nên nàng dậy hơi sớm.

Lục Ly ôm nàng, đưa tay kéo mũ áo choàng của nàng trùm lên đầu, bao bọc lấy nàng, ngăn cách với sự ồn ào bên ngoài, để nàng có thể ngủ một giấc thật ngon.

Nhưng xe ngựa bất ngờ khựng lại, dừng gấp.

Ngay sau đó, bên ngoài bùng nổ những âm thanh chói tai, tiếng khóc thét, tiếng kêu cứu và tiếng bước chân hoảng loạn xen lẫn vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn.

Vân Chi bừng tỉnh khỏi cơn mơ, vừa định hỏi Lục Ly chuyện gì xảy ra, liền nghe thấy tiếng kêu kinh hãi bên ngoài.

“Giết người rồi— thổ phỉ giết người—”

“Chạy mau đi, thổ phỉ giết người rồi!”

Thổ phỉ, giết người? Vân Chi hoảng loạn ngước mắt nhìn Lục Ly.

Lục Ly nhíu chặt mày, hắn đứng dậy định ra ngoài xem xét tình hình thì bị Vân Chi nắm lấy tay: “Chúng ta cùng đi…”

Lục Ly chỉ do dự một giây rồi đồng ý.

Nơi này quá hỗn loạn, để Chi Chi ở bên cạnh mới khiến hắn yên tâm được.

Trên phố, những quầy hàng đơn sơ bị đập phá tan hoang, ván gỗ vỡ vụn, hàng hóa lăn lóc khắp nơi. Có vài kẻ bịt mặt cầm theo vũ khí sắc bén, trên lưỡi đao vẫn còn nhỏ những giọt máu đỏ sẫm, chúng vung đao quát tháo đám đông đang tháo chạy tán loạn: “Dám lên núi diệt phỉ, đây chính là cái giá phải trả!”

Dưới chân mấy kẻ đó đâu đâu cũng là máu, cách đó không xa có một người nằm ngang dưới đất, máu tươi từ bụng trào ra xối xả, người nọ cuộn tròn trên mặt đất, tứ chi co quắp vì đau đớn, hiển nhiên đã thoi thóp.

Những người khác đều bỏ chạy tán loạn, chỉ có Lục Ly và Vân Chi xuống xe ngựa, không hề bị dọa chạy mất.

Thấy còn có kẻ không sợ chết đi về phía mình, mấy kẻ bịt mặt nhìn nhau, lộ vẻ hung ác đe dọa vài câu rồi lùi lại bỏ chạy.

Lục Ly ngăn Lục Kiếm lại không cho đuổi theo, vừa định kiểm tra người dưới đất thì Vân Chi bên cạnh đột ngột ngã ngồi xuống đất, khuôn mặt hoảng loạn, cơ thể run rẩy không kiểm soát được.

Lục Ly vội cúi người xuống ôm nàng: “Chi Chi, nàng sao vậy?”

Vân Chi đã vội vàng dùng cả tay chân bò về phía đó, khóc thét lên: “Phụ thân!”

Người dưới đất chính là Vân Triều, lúc này hơi thở đã vào nhiều ra ít.

Vân Chi dù thế nào cũng không thể ngờ người nằm dưới đất lại chính là phụ thân mình. Nàng run rẩy đôi tay định ôm lấy ông, nhưng trên người ông chỗ nào cũng là vết thương, chỗ nào cũng là máu, nàng không biết nên chạm vào đâu, chỉ sợ chạm vào vết thương sẽ khiến máu chảy ra nhiều hơn.

Hoảng hốt vô cùng, nàng run rẩy kêu cứu, nước mắt trào ra dữ dội.

Lục Ly đã đi tới, ngồi xổm xuống, thấy trong miệng Vân Triều trào máu, sợ ông bị máu sặc vào, liền đỡ lấy vai nhấc đầu ông cao lên một chút.

Vân Triều vô tri vô giác nửa tỉnh nửa mê cố giữ lại hơi thở cuối cùng, thoáng nhìn thấy nữ nhi đang ở trước mặt, gương mặt đẫm lệ, ông không phân biệt nổi đây có phải là ảo cảnh trước khi chết hay không, muốn an ủi nàng rằng không sao cả, nhưng há miệng ra, máu tươi lại từng ngụm từng ngụm trào ra ngoài.

“Trước tiên ngài đừng nói chuyện, đã cho người đi gọi đại phu rồi.” Lục Ly muốn để ông bảo toàn chút sức lực, lúc này điều quan trọng nhất chính là bảo toàn sức lực.

Hắn ấn vào vết thương lớn nhất trên người Vân Triều để giảm bớt tốc độ mất máu.

Lúc này Vân Triều mới chú ý tới Lục Ly.

Tên phỉ ở Núi Phù Phong này.

Cảm xúc của ông có chút kích động, nắm chặt lấy ống tay áo đối phương, hơi thở yếu ớt đến mức mất một lúc lâu mới thốt ra được vài chữ: “Là Dương… Chính Đức…”

Kẻ giết ông tuy đều bịt mặt, nhưng ông nhận ra một tên, đó là tên thị vệ đứng cạnh Dương Chính Đức hôm nay.

Chỉ trong nháy mắt, ông liền hiểu ra tất cả, là Dương Chính Đức sai người giết ông.

Không phải sơn phỉ gì cả.

Ông không hiểu, tại sao Dương Chính Đức lại muốn giết mình. Nhưng ông đã không còn thời gian để nghĩ tại sao nữa.

Máu tươi không ngừng từ miệng trào ra, Vân Triều đã không thể nói được nữa, tầm mắt cũng dần trở nên mờ mịt, ông cố với lấy tay nữ nhi, muốn đặt vào tay Lục Ly, nhưng đã không thể làm được nữa, chỉ biết run rẩy lơ lửng giữa không trung.

Bàn tay dường như được ai đó run rẩy nắm lấy, có người đang khóc, đang nói, âm thanh nghe như cách một tầng hơi nước, mơ hồ không còn nghe rõ, còn có những giọt nước mắt nóng hổi từng giọt từng giọt rơi trên đầu ngón tay ông, khiến kẻ đang lạnh giá như ông cảm nhận được chút hơi ấm cuối cùng, lưu lại ý thức đang dần tan rã,

“Chăm sóc… con bé.”