Vân Triều gần đây bị miễn chức ở nhà.
Ông làm quan phụ mẫu bao nhiêu năm nay, thức khuya dậy sớm, cần cù tận tụy, chưa từng lơ là công vụ. Có thể nói, huyện Vân từ một huyện nhỏ nghèo khó trở thành huyện giàu có trù phú như hiện nay, ông có công không nhỏ.
Vậy mà đến cuối cùng, lại mang tiếng xấu vu khống cấp trên, bị phạt bổng lộc và miễn chức.
Lần trước khi ông ra khỏi ngục giam vì tội báo cáo sai sự thật, hầu hết quan lại trong huyện đều đến thăm hỏi. Còn lần xảy ra chuyện này, cửa nhà lạnh tanh có thể giăng lưới bắt chim. Ngay cả các học trò của ông cũng chỉ gửi thư an ủi.
Sự chênh lệch ấm lạnh này quả thực vô cùng rõ rệt.
Nếu hỏi ông có hối hận vì chuyện này không?
Chưa từng. Nếu có thể lựa chọn lại một lần nữa, ông vẫn sẽ không chút do dự mà tố giác Lục Ly.
Đây là bổn phận mà ông thân là huyện thừa nên làm, người khác có thể vì nhiều lý do mà biết mà không nói, nhưng ông thì không thể. Bản tính của ông cũng không cho phép điều đó.
Mấy ngày nay, ông cầm bút viết mấy phong thư gửi Dương Chính Đức và Thôi Sâm, dâng thư khuyên can, nhắc lại chuyện Lục Ly là phỉ, và thông báo rằng vị Tri huyện thật trên núi Phù Phong vẫn đang chờ được cứu.
Nhưng cũng chỉ giới hạn ở đây mà thôi.
Tên Lục phỉ kia giờ đã trở mình thành học trò của Tống quận thủ, địa vị thay đổi nghiêng trời lệch đất, ông có kiên trì thế nào cũng không thay đổi được gì nữa.
Còn Tri huyện thật kia đã hại nữ nhi ông, ông không thể làm được việc tích cực đi cứu hắn ta. Có thể đem những điều này bẩm báo lên trên, đã là tận nghĩa với bộ quan phục này rồi.
Còn chuyện cấp trên nhìn thấy rồi sẽ làm thế nào, ông không có khả năng can thiệp.
Mà những bức thư khuyên can đó, bị Dương Chính Đức tùy tiện ném vào góc, thậm chí còn chưa từng được tháo ra.
Thôi Sâm ngược lại có tháo ra xem, nhưng khi ánh mắt chạm phải hồi thư của Tống quận thủ, ông ta trầm ngâm một lát rồi cũng đặt lá thư vào góc, giả như không biết.
Cứ như vậy trôi qua mấy ngày, Trần Trung tìm đến Vân phủ.
Nhắc tới cũng lạ, lúc ban đầu chuyện kia xảy ra, Trần Trung là người phản đối đầu tiên, giờ đây khi người khác đều tránh né, thì ông ta lại xách rượu đến.
Hai người đã lâu không gặp.
Từ sau lần không vui mà tan kia, Trần Trung thực sự cáo bệnh ở nhà.
Giờ đây chân tướng đã rõ, có lẽ Dương Chính Đức không muốn làm lớn chuyện nên không truy cứu những người khác. Cho nên ngoài Vân Triều bị ảnh hưởng ra, những người khác vẫn như cũ.
Tần thị cho người chuẩn bị đồ nhắm và rượu ở thư phòng.
Trần Trung tự rót rượu uống mấy chén, người không biết chắc sẽ tưởng người thất thế trong quan trường là ông ta.
Uống rượu vào thì lời nhiều, lải nhải một hồi lâu mới để người nghe hiểu được mục đích của ông ta khi đến đây.
“…Ông có biết không, chính vì ông mà Dương quận thủ hiện đang có ý kiến rất lớn với huyện Vân chúng ta đấy. Giờ đây huyện nha bị Dương Chính Đức tiếp quản toàn bộ, đáng thương cho đám người bọn ta đây, đối mặt với vị quan cao của quận, sống mà cứ như đi trên băng mỏng…”
Hóa ra là đến để than phiền.
Vân Triều mặc kệ ông ta buồn bực mấy câu, rồi nói: “Nếu đã vậy, hôm nay ông không nên đến đây.”
Lúc này, vạch rõ giới hạn với ông mới là kế sách khôn ngoan.
“Đúng là không nên đến đây…” Nói xong ông ta lại nốc thêm một chén, “Nhưng ta uất ức lắm Vân Triều à.”
Ông ta không dám tìm người khác để kể lể, cũng chẳng tìm được ai, chỉ có ở chỗ Vân Triều ông ta mới dám châm chọc vài câu, “Ông bảo xem, bọn họ làm gì mà cứ chiếm giữ huyện nha không chịu đi? Ông ta là quan cao của quận không sai, nhưng chúng ta không phải quan sao? Giờ đây ở huyện nha của chúng ta, họ coi chúng ta như hạ nhân mà sai bảo…”
Tuy huyện thuộc quyền quản hạt của quận, nhưng trường hợp bình thường, quan quận không can thiệp vào việc huyện, quan huyện cũng chỉ theo lệ mỗi năm mấy lần đến báo cáo lập tài liệu là xong. Đây là điều triều đình ngầm cho phép, mục đích là để ngăn chặn quyền lực của quận thủ quá lớn.
Vì thế, quyền lực của quan huyện là thực quyền.
Nhưng hiện tại Dương Chính Đức làm việc tại huyện Vân, không chỉ việc của quận mà ngay cả công vụ của huyện Vân ông ta cũng tiếp quản luôn.
Trước kia là đám người Trần Trung làm chủ, giờ đây chỉ có thể nghe lệnh, thời gian ngắn còn không sao, lâu dần, quan lại trong huyện ít nhiều cũng có suy nghĩ riêng. Chỉ là không ai dám nói ra thôi.
“Hiện nay Lục đại nhân đã nhiều ngày không đến huyện nha, ông biết đám người dưới như bọn ta đây sống những ngày tháng thế nào không? Hả Vân Triều?” Trần Trung nói, trong cơn say ngón trỏ khua khoắng về phía ông, “Do ông mà ra cả đấy.”
Vân Triều nghe đến đây, nhíu mày, “Tại sao người lại không có mặt?”
Đang nói đến tên Lục phỉ kia, đã muốn làm Tri huyện đến thế, giờ làm được rồi lại chẳng đến làm việc.
“Cáo nghỉ rồi, từ sau khi ra khỏi ngục cho đến nay, chẳng thấy bóng dáng đâu. Cũng phải thôi, vô duyên vô cớ bị nghi ngờ, bị vu khống, chẳng phải cần nghỉ ngơi để xả hơi sao?” Chỉ tội cho những người như ông ta… Rốt cuộc khi nào Lục đại nhân mới quay lại làm việc, hắn không có ở đây, huyện này hoàn toàn không có trụ cột gì cả.
Trần Trung đứng dậy, loạng choạng rót cho Vân Triều một chén, “Giờ thì ông lại thảnh thơi rồi.”
“Ta bị miễn chức ở nhà.”
“Chuyện có bao lớn đâu.” Trần Trung thấy rằng, đã đến nước đó mà chỉ bị miễn chức, vẫn là do Vân Triều có bản lĩnh, “Tranh thủ lần miễn chức này, nghỉ ngơi cho tử tế đi, bao nhiêu năm rồi chưa được nghỉ ngơi như thế phải không?”
“…” Vân Triều không nói gì, rõ ràng là có ý kiến với kết quả trừng phạt.
“Ông nói ông xem, ông sao mà tính khí lớn thế. Đã như vậy rồi, vẫn còn cho rằng mình không làm sai?”
“Hắn quả thực không phải là Tri huyện.”
“Vân Triều, sao ông lại cố chấp vậy hả? Dù trước kia người ta có là gì đi nữa, giờ đã được Tống quận thủ thừa nhận, thì chính là Tri huyện!”
Từ khoảnh khắc Tống đại nhân thừa nhận, hắn chính là Tri huyện.
“…”
Vân Triều muốn phản bác Trần Trung, nhưng sự thật chính là như vậy.
Hiện nay đang thực hiện chế độ đề cử, tương đương với việc Tống đại nhân một lần nữa đề cử Lục Ly làm quan cho triều đình, thì Lục Ly hiện tại chính là quan.
Ông không còn đường nào để phản bác nữa.
Tống đại nhân không thể nào không nhận ra Lục Ly là giả, nhưng vẫn đề cử, đó là đã từ bỏ tên Tri huyện thật kia, dốc sức bảo vệ người này.
Ông còn có thể nói gì nữa? Người phía trên đã thừa nhận Lục Ly, ông còn có thể kiên trì điều gì?
Vân Triều nâng chén, hiếm hoi lắm mới uống cạn một hơi.
Lúc mặt trời lặn, rượu cùng thức ăn cũng đã vơi.
Trần Trung uống canh giải rượu, tay chống lên bàn để tỉnh táo.
Vân Triều chỉ uống một chén, không hề say. Đợi Trần Trung tỉnh rượu, ông mới nói: “Trong ngục hiện đang giam giữ một kẻ tên Lý Tân Trúc, ông hãy đi thẩm vấn hắn thử xem.”
Tài liệu vụ án của Lý Hiển Phủ bị quận thu hồi, nhưng năm đó ông đã xem tài liệu, nhớ rõ chi tiết bên trong, cũng có sao chép lại một bản, nay lại có thêm nhân chứng là Lý Tân Trúc, vụ án sắp có cơ hội lật lại.
Vì vậy ông muốn nhờ Trần Trung đi thẩm vấn tên Lý Tân Trúc đó.
Lúc đó bọn họ đều ở trong ngục, bản thân ông cũng là tù nhân nên không tiện hỏi han gì nhiều. Chỉ nhớ lúc đó nghe Lý Tân Trúc nói một vài điều.
Giờ đã thoát thân, nhưng vì bị miễn chức nên không có quyền can thiệp.
Trần Trung nghe xong đầu đuôi câu chuyện, người đã ngoài bốn mươi mà suýt chút nữa nhảy dựng lên, “Vân Triều! Vân đại nhân, ông có thể yên phận một chút được không? Vụ án đó kết thúc sáu bảy năm rồi, ông còn lật lại làm gì?”
“Vụ án sai thì phải lật!”
“Sao ông biết là sai?”
“Có rất nhiều nghi điểm, năm đó ta đã đánh dấu lại.”
“Vụ án đó không phải chúng ta thẩm, sai hay không thì liên quan gì đến chúng ta?”
“Khổ chủ tìm đến tận cửa, nếu chúng ta không điều tra, đối với chúng ta có lẽ không quan trọng, nhưng đối với người ta, đó là chuyện hệ trọng cả đời.”
“Vân Triều ông,” Trần Trung không nói lại ông, “Ông đúng là đầu gỗ mà!”
“…”
“Ông còn nhớ ông vừa đắc tội Lục Tri huyện và Dương quận thủ không? Được, miễn chức để ông kiểm điểm, kết quả ông quay đầu lại đi điều tra vụ án mà người ta ở quận đã kết án, ông nghĩ cái gì thế hả Vân Triều? Ông chỉ là một huyện thừa, ông không quản được án trong ngục.”
“Ta không quản được, nhưng ông thì có thể.” Vụ án đó xác định hung thủ là sơn phỉ núi Phù Phong, núi Phù Phong thuộc quyền quản hạt của huyện Vân, nên Trần Trung là huyện úy có thể quản.
“Ta không thể, ta không có bản lĩnh như ông, dám công khai đối đầu với cấp trên. Vụ án đó bị quận trực tiếp thẩm tra ông không biết sao? Chúng ta đều không có quyền can thiệp.”
“Nhưng vụ án thực sự có vấn đề, chúng ta không thể ngồi yên không mặc kệ.”
“Trước kia ông cũng nói vị Tri huyện có vấn đề, nhưng kết quả thì sao? Có vấn đề gì không?”
“…” Vân Triều không tranh cãi với ông ta nữa. Tri huyện có vấn đề, nhưng chẳng ai tin, thực ra ông đã từ bỏ rồi. Đôi khi Vân Triều còn tự an ủi chính mình, dù sao tên Tri huyện thật kia cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, thay người khác nói không chừng còn tốt hơn cho huyện Vân.
Nhưng chuyện này, ông nhất định phải đấu tranh đến cùng, “Ông giúp ta lần này, ta nợ ông một ân tình. Ông yên tâm, ta sẽ không kéo ông vào, chuyện này sẽ không ảnh hưởng đến ông.”
“Lần trước ông cũng đã nợ ta ân tình rồi.”
“Lần trước là ông lười biếng chấp chính, không tính là ân tình.”
“Ông!… Thật không nói lý lẽ nổi với ông!” Trần Trung quay người định bỏ đi, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy nên kéo người bạn già một tay, quay lại nói: “Vân Triều, nếu ông thực sự không có việc gì làm, khoản trợ cấp năm ngoái đã xuống rồi, ông hãy tiếp tục xây dựng bến tàu đi, đừng có đi chọc giận cấp trên nữa được không?”
“…” Vân Triều mím chặt môi, không thỏa hiệp.
Trần Trung bị chọc tức bỏ đi.
Vân Triều cái con người này, thật là cố chấp.
Không ai giúp mình, ngày hôm sau, ông tự thân chạy đi cầu kiến Dương Chính Đức.
Người bị miễn chức ở nhà kiểm điểm không được phép ra khỏi phủ, nhưng Vân Triều không những ra khỏi phủ, mà còn chạy đến tận huyện nha.
Dương Chính Đức không thèm gặp mặt, định sai người áp giải Vân Triều về phủ tiếp tục cấm túc.
Thế nhưng nghe thuộc hạ bẩm báo, Vân Triều nói lần này là vì vụ án Lý Hiển Phủ bảy năm trước.
Thần sắc Dương Chính Đức khựng lại, giữa lông mày khẽ nhíu không ai hay biết.
Chỉ là trong chớp mắt, lại khôi phục như thường.
“…Cho ông ta vào.”
Sau khi Vân Triều đi vào, đem các nghi điểm của vụ án Lý Hiển Phủ báo cáo chi tiết. Bao gồm cả những vấn đề ông tìm ra trước đây, và cả Lý Tân Trúc trong ngục.
Dương Chính Đức nhìn Vân Triều một cái, “Ý ngươi là, Lý Tân Trúc là nhi tử của Lý Hiển Phủ?”
“Đúng vậy.”
“Hiện đang ở trong ngục của huyện nha?”
“Đúng vậy.”
Đầu ngón tay Dương Chính Đức gõ nhịp trên bàn sách, một cái, lại một cái.
Thần sắc trông có vẻ bình lặng không gợn sóng, nhưng đáy mắt lại ẩn chứa sự tính toán.
Mà Vân Triều đang khom người trả lời, không nhìn Dương Chính Đức, tự nhiên cũng không thấy được sự trầm tư sâu sắc trong đáy mắt ông ta.
“… Ngươi đã điều tra được bao nhiêu rồi?” Dương Chính Đức hỏi.
Vân Triều do dự không quyết, không biết có nên nói ra những gì mình biết không, nhưng nghĩ đến đối phương là quận thủ, việc có thể tiếp tục điều tra hay không đều do ông ta quyết định, vì thế nói: “Lý Tân Trúc nói, chuyện năm đó là do Phàn Như Hổ Phàn đại nhân làm.”
Vân Triều lúc nghe xong vô cùng chấn động.
Sau sự chấn động, ông nghĩ, không thể tin vào lời nói một phía của Lý Tân Trúc, nhưng điều này càng củng cố quyết tâm lật lại vụ án của ông.
Vân Triều nói tiếp: “Lời nói suông không có bằng chứng, hạ quan cũng không mấy tin tưởng, vì vậy muốn thỉnh cầu Dương đại nhân cho phép hạ quan tiếp tục thẩm vấn Lý Tân Trúc.”
“…Còn tìm ra được gì nữa không?”
“Tạm thời chưa… Tuy nhiên năm đó hạ quan đã đánh dấu từng nghi điểm, về sẽ chỉnh lý lại một bản trình lên Dương đại nhân xem qua. Lại muốn thỉnh cầu Dương đại nhân giao tài liệu của quận cho hạ quan, hạ quan nhất định sẽ làm cho sự thật được phơi bày.”
“…”
Hình như là trầm tư một lát, Dương Chính Đức mới nói, “Đương nhiên.”
Đây là ý cho phép Vân Triều tiếp tục điều tra.
“Đa tạ Dương đại nhân.”
Dương Chính Đức có thể đồng ý ngay lập tức, nói thật lòng Vân Triều vẫn có chút kinh ngạc. Dẫu sao thái độ quyết liệt thu hồi tài liệu của quận năm đó vẫn còn đấy, ông cứ tưởng Dương Chính Đức ít nhất phải cân nhắc vài ngày mới trả lời.
“Nhưng từ huyện Vân đến quận cần một khoảng thời gian, vậy đi, ngươi cứ về trước, đợi lấy được tài liệu, bổn quan sẽ cho người trực tiếp đưa đến phủ của ngươi.”
“Đa tạ Dương đại nhân.” Vân Triều tạ ơn lần thứ hai.
Dương Chính Đức chỉ nói: “Làm cho sự thật được phơi bày cũng là việc bổn quan nên làm.” Sau đó, ông ta như vô tình mà hỏi: “Việc này còn những ai biết?”
“Không còn ai khác cả.” Vân Triều sẽ không kéo người khác vào.
“Tốt.” Dương Chính Đức nói, “Ngươi cũng biết việc này liên quan đến Phàn Như Hổ của quan phủ, trước khi điều tra rõ ràng, không được truyền bá chuyện này ra ngoài.”
“Hạ quan đã hiểu.”
Vân Triều nói xong, lui xuống.
Dương Chính Đức vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt nhìn theo bóng lưng Vân Triều, nhìn ông càng lúc càng xa, cho đến khi biến mất.