Triền Chi - Miêu Thượng Chi Đầu

Chương 119

Sau bữa tối, Vân Chi trở về viện của mình.

Ban ngày trời nắng ráo, ban đêm khí lạnh mùa đông, cây mai trong viện của nàng nay đã nở rộ, từng chùm cành mai tỏa hương thoang thoảng.

Ánh mắt nàng không khỏi dời về phía cánh cửa nhỏ dưới gốc cây, ngẩn ngơ ngắm nhìn một hồi.

Không biết từ lúc nào gió đã nổi lên, cơn gió đêm đầu tháng hai vẫn còn rất lạnh. Xuân Lan không đành lòng nên nhắc nhở cô nương vào phòng: “Nếu cô nương thích, sáng mai nô tỳ sẽ đi hái vài cành cắm trong phòng.” Nàng ta tưởng cô nương đang ngắm hoa mai, cây mai trong viện của họ nở hoa muộn hơn nhiều, bình thường những cây khác đều đã qua mùa hoa, chỉ riêng cây này nở rộ rực rỡ, nhưng có đẹp đến mấy cũng không đáng để đứng trong gió lạnh thế này.

“…Ừ.”

Vân Chi không nói gì thêm, bước về phía gian phòng.

Trong viện của nàng không có nhiều nha hoàn, nên trước khi đi ra, cửa phòng đã đóng kín.

Đẩy cửa ra, một luồng hơi ấm ập đến, bao trùm lấy nàng, người đang còn thấy lạnh bỗng chốc ấm lên không ít.

Trong phòng ánh nến lung linh, Vân Chi ngước mắt liền nhìn thấy một người đang ngồi bên bàn.

Một thân thanh sam mặc ở nhà, hẳn là đã tắm rửa, mái tóc búi hờ. Dường như đã đợi lâu lắm rồi, chủ nhân không có ở đây mà hắn cũng chẳng hề thấy gượng gạo, đang nghịch ngợm cái tráp thêu để trên bàn, đùa nghịch dải lụa trên túi thơm.

Thấy cửa phòng mở, hắn nhìn sang, rồi cầm cái túi thơm màu xanh biếc kia hỏi nàng: “Cho ta à?”

“Ngươi…” Sao lại ở đây?

Vân Chi sững sốt thoáng chốc.

Ngay sau đó nàng mới phản ứng lại, hắn đã được Tống quận thủ công nhận là học trò, vậy theo lý là đã được thả ra.

Chủ yếu là vì nàng vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ rằng phụ thân được thả thì hắn sẽ vẫn còn bị giam, nên quên mất chuyện này.

Định thần lại, Vân Chi bảo Xuân Lan đi nghỉ ngơi.

Xuân Lan do dự không muốn đi, nàng ta sợ cô nương bị người trong phòng bắt nạt.

Nhưng nghĩ lại một chút, phu nhân đã làm chủ không cho cô nương gả cho Lý đại nhân nữa, vậy có phải trong phủ đã ngầm thừa nhận mối quan hệ của cô nương với người đó rồi không? Nghĩ thế, Xuân Lan mới yên tâm rời đi.

Vân Chi bước vào phòng, đi vài bước trên đôi giày thêu đế mềm. Nàng liếc nhìn cái túi thơm trên tay hắn, nói: “Không phải cho ngươi.”

“Vậy sao?” Lục Ly mân mê những mũi kim tỉ mỉ, tiện tay buộc cái túi thơm bên hông mình: “Nhưng nó rất hợp với bộ quần áo này của ta.”

Lần trước tới đây, hận không thể xé nát hết những thứ nàng thêu, nay lại xông vào nhà, đối với đồ nàng thêu lại tỏ vẻ thích thú vô cùng.

Vân Chi nào muốn cho hắn.

Lục Ly đoán nàng đây là đang ghi hận chuyện lần trước, tự biết mình có lỗi, hắn rót một chén trà tạ lỗi với nàng.

Trà xanh ấm áp, Vân Chi nhấp một ngụm nhỏ.

“Nghe phụ thân nói, Tống quận thủ ở quận Đông đã công nhận ngươi là học trò của ông ấy?”

“Ừ.” Lục Ly gật đầu.

“Tại sao?” Vẻ mặt Vân Chi đầy khó hiểu.

Người khác không biết thì chớ, chứ nàng sao lại không rõ, hắn rõ ràng là sơn phỉ, sao có thể là học trò của Tống quận thủ, học trò của Tống Quận thủ rõ ràng đang ở trên núi Phù Phong.

Vậy nên tại sao Tống Quận thủ lại công nhận hắn?

“Có lẽ vì, Tống quận thủ coi trọng ta.” Lục Ly vừa giải thích, vừa đưa tay ra muốn nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, xem vết thương trước đó, “Vết thương lành chưa?”

Nào ngờ Vân Chi bỗng tránh né, không cho hắn nắm.

Đoán chừng lại thấy mình né tránh quá lộ liễu, Vân Chi che đậy: “Tay đã lành rồi.”

Lục Ly cau mày, hắn vừa mới định nói, mới mấy ngày không gặp mà nàng đối với hắn lại trở nên xa cách.

Thái độ khách sáo hơn trước không nói, tay nhỏ còn không cho nắm.

Tay Lục Ly dừng giữa không trung, không ép buộc, nhưng vẫn nhìn nàng chăm chú, giọng trầm xuống: “…Trốn ta?”

“Ta không có…” Vân Chi lí nhí phủ nhận.

Không có thì sao không cho nắm tay, còn đứng xa như vậy?

Hắn cứ ngỡ ngày đó trong ngục, họ đã làm hòa rồi.

Vân Chi bị hắn nhìn đến trong lòng rối bời, tránh ánh mắt của hắn.

Có lẽ thấy vậy quá lộ liễu, nàng lại liếc nhìn hắn một cái, rồi uyển chuyển nói: “Trễ rồi, ta muốn nghỉ ngơi.”

Đây là… đang đuổi hắn đi.

Lục Ly không giả vờ như không hiểu, nhưng cũng không đi, hắn thẳng thắn nói: “Thân phận của ta đã giữ được rồi, nàng không thể không tốt với ta.”

Vân Chi cụp mắt, thầm thì: “Ta không nói, không nói là không tốt với chàng.”

“Nhưng nàng đuổi ta đi.” Lục Ly nhắc nhở hành động vừa rồi của nàng, “Nàng còn không cho ta nắm tay.”

Vân Chi vừa nãy quả thực không cho nắm tay, nhưng nàng khi đó chỉ là tạm thời không cho nắm, không nghĩ quá nhiều.

Nên chỉ giải thích chuyện bảo hắn đi: “Vì bây giờ trễ quá rồi, chàng nên về đi.”

“Trước đây nửa đêm nàng cũng không đuổi ta đi, giờ thì trễ cái gì?”

Trời mới vừa tối.

Hắn nói “trước đây nửa đêm”, Vân Chi không khỏi nhớ đến những ngày hắn từng ngủ lại trong phòng mình, vành tai bất chợt nóng bừng.

Trước đây quả thật không đuổi… nhưng trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ.

“Nay mẫu thân cũng biết chuyện của chúng ta, mẫu thân vốn tinh tế hơn phụ thân, nếu chúng ta không hề kiêng dè, chắc chắn sẽ bị phát hiện.”

“Phụ thân nàng đã biết chúng ta vẫn còn qua lại, vậy chắc ông ấy cũng sẽ nói cho mẫu thân nàng biết, mẫu thân nàng sớm muộn gì cũng biết thôi.” Cho nên Lục Ly không tin là vì sợ mẫu thân nàng biết.

“…”

Lục Ly chậm rãi đứng dậy, ép sát về phía nàng.

Vân Chi mím chặt môi, im lặng không nói lời nào.

Lục Ly đứng ngay trước mặt nàng, đợi nàng mở miệng.

Hồi lâu sau, Vân Chi mới lên tiếng: “…Chàng lừa ta.”

“Ta lừa nàng chỗ nào?”

“Chàng nói chàng làm Tri huyện là để sau này làm lương dân, về sau sẽ không làm phỉ nữa, nhưng căn bản không phải vậy.”

Khoảng thời gian trước Vân Chi sống trong trạng thái mơ màng, chuyện hôn sự của nàng, sức khỏe của mẫu thân, chăm sóc muội muội, phụ thân còn trong ngục, nên nàng không có thời gian và sức lực để suy nghĩ kỹ về mọi chuyện.

Lần trước hắn đến tìm nàng, tâm tư nàng rối bời, chỉ quan tâm xem hắn có muốn sát hại phụ thân nàng hay không.

Nay phụ thân đã được thả, tuy bị bãi chức nhưng không bị trị tội, mẫu thân và muội muội cũng đều bình an, nàng cũng không cần phải gả đi nữa, mọi việc đã sáng sủa hơn nhiều.

Hôm nay lại nghe phụ thân nhắc kỹ về chuyện của hắn, Vân Chi mới bừng tỉnh, xâu chuỗi mọi việc cho rõ ràng hơn.

Căn bản không phải như thế.

Lục Ly xuống núi không phải để sống cuộc đời bình thường, mà là để báo thù, hắn cũng đâu có bỏ làm phỉ, giờ vẫn đang tiếp tục làm sơn phỉ.

Cho nên trước đây đều là lừa nàng.

Dù không mở miệng nói dối lừa nàng, thì cũng giấu giếm, không nói cho nàng biết tình hình thực tế.

Hóa ra là vì chuyện này, sắc mặt Lục Ly giãn ra đôi chút, hắn còn tưởng nàng vẫn muốn gả cho tên Lý Thiết kia nên không chịu thân thiết với hắn.

“Ta từng nói đợi ta làm xong việc trong tay thì sẽ không làm phỉ nữa. Ta không lừa nàng.”

“Việc trong tay là việc gì?” Vân Chi hỏi.

“…” Lục Ly không lên tiếng.

“Chàng lúc nào cũng vậy, lần nào hỏi chàng cũng không nói.” Cuối câu là một chút lời buộc tội. Chuyện của nàng hắn cái gì cũng biết, còn chuyện của hắn, nàng lại biết quá ít. Trước đây nàng không nghĩ nhiều như thế, chỉ coi như hắn hứa sau này làm người bình thường thì nàng không cần biết chuyện quá khứ của hắn.

Nhưng gần đây xảy ra bao nhiêu chuyện, hắn rõ ràng vẫn đang làm sơn phỉ, Vân Chi không muốn sống trong mập mờ không rõ ràng nữa.

Thấy đối phương mãi không nói, nàng cắn môi, kiên quyết ép hỏi: “Hôm nay nếu chàng không nói cho rõ, chúng ta, chúng ta cắt đứt đi.”

“Nàng nói cái gì?” Lục Ly nghe thấy hai chữ “cắt đứt”, cả người cứng đờ, giọng điệu trở nên nghiêm trọng, “Nàng muốn bội tình bạc nghĩa?”

“Ta không có.” Vân Chi không có ý đó, nàng quay mặt đi, “Chúng ta chỉ là dễ hợp dễ tan.”

“Vân Chi Chi!” Lục Ly tức đến mức nhíu chặt lông mày, cứ mỗi khi giận là hắn thích gọi nàng là Vân Chi Chi, kèm theo sự giận dữ không thể kiềm chế, “Nàng nhớ nàng từng nói sẽ mãi mãi tốt với ta không? Mới bao lâu mà nàng đã muốn bỏ rơi ta? Rõ ràng lúc đầu nàng hứa không hỏi chuyện khác cơ mà.”

“Nhưng bây giờ ta muốn hỏi cho rõ.” Vân Chi hôm nay thực sự đã suy nghĩ rất nhiều, nàng cảm thấy trước kia mình quá tùy hứng, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hỏi rõ mà dám qua lại với phỉ.

Sau này nàng còn phải gánh vác cả Vân phủ, không thể giống như trước được nữa.

Vậy nên nàng phải hỏi cho rõ: “Ta không hỏi chuyện quá khứ, ta chỉ hỏi hiện tại và tương lai, rốt cuộc chàng còn muốn làm gì?”

“…”

“Chàng lại không nói lời nào.” Vân Chi mũi cay cay, hốc mắt đỏ hoe. Nàng vốn chưa từng hỏi chuyện quá khứ của hắn. Thực ra nàng đã lờ mờ biết thời gian này hắn chắc chắn đã làm những chuyện không để người khác biết. Nàng không hề nhắc tới, vì sợ biết rồi bản thân không thể chấp nhận được, bây giờ chỉ hỏi hiện tại và tương lai thôi, vậy mà hắn vẫn không nói.

Lục Ly vốn đã chịu thua trước dáng vẻ sắp khóc với đôi mắt đỏ hoe của nàng, hắn khẽ thở dài, giọng trầm xuống, trả lời câu hỏi nàng muốn biết hắn còn muốn làm gì: “Mẫu thân bảo ta giết một người.”

Đồng tử Vân Chi hơi co lại, vô cùng chấn động.

Lẽ ra nàng nên nghĩ đến từ sớm, hắn là một sơn phỉ, việc không thể nói ra được, ngoài những chuyện giết người phóng hỏa này thì còn có thể là gì nữa?

Nhưng nhất thời nàng không thể chấp nhận được, sững người tại chỗ, nước mắt đọng nơi khóe mi.

Hồi lâu sau, nàng hỏi: “…Người nào?”

Đã quyết định nói ra, Lục Ly cũng không định giấu giếm thêm, đáp: “Dương Chính Đức.”

“Chàng…” Tim Vân Chi run rẩy.

Vậy mà lại to gan bằng trời đến mức muốn giết Quận thủ!

Bàn tay nhỏ nắm chặt vạt váy, nàng cố giữ bình tĩnh, ngước nhìn hắn, giọng run rẩy nhưng vẫn cố chấp truy hỏi: “Vậy chàng định làm thế nào?”

Mẫu thân hắn muốn hắn giết Dương Chính Đức, vậy còn hắn thì sao? Sẽ làm thế nào?

“Chàng phải đi giết Dương Chính Đức sao?”

Vân Chi muốn nghe hắn nói là không, nhưng lại nghe hắn ừ một tiếng.

Phải đi giết Dương Chính Đức sao?

…Ừ.

Vân Chi nhất thời không biết làm sao, đưa tay nắm chặt lấy ống tay áo của Lục Ly.

“…Lục Ly, quận Đông đã công nhận chàng, từ nay về sau chàng thực sự là Tri huyện rồi, thế chẳng phải tốt lắm sao? Chàng còn đi giết người làm gì?” Giọng nói mềm mại thậm chí mang theo cả sự khẩn cầu, “Chàng đừng đi có được không?”

“…”

“Chàng đã là Tri huyện, không được đi giết người nữa, chàng đừng đi…” Vân Chi đã sốt ruột đến mức nước mắt lưng tròng, khóe mắt và chóp mũi đều đỏ ửng.

Thế nhưng Lục Ly không hề có vẻ gì là bị thuyết phục, đôi lông mày vẫn trầm ngâm, nhất quyết không buông lời.

Vân Chi hết cách: “…Thế thì chàng cứ chọn đi, nếu chàng còn muốn giết người, ta với chàng cắt đứt.”

Trước đây nàng vì thân phận của hắn mà sợ hãi lo âu, nay rõ ràng có thể sống cuộc sống bình thường, mà hắn vẫn cứ muốn đi giết người. Chuyện cũ là không còn lựa chọn nào khác, nhưng bây giờ, rõ ràng là có thể chọn.

“…Dương Chính Đức phải chết.” Lục Ly nói.

Đây là… không chọn nàng.

Sự tủi thân và xót xa trong lòng trào dâng, nước mắt lập tức tuôn rơi.

Không chọn nàng.

Vân Chi lau nước mắt một cái.

Đã vậy, nàng đưa tay đẩy mạnh hắn một cái, lực đạo lớn đến mức mang theo vài phần quyết liệt: “Vậy ngươi đi đi!”

“…”

“Ta không muốn nhìn thấy ngươi nữa!”

Sức của Vân Chi đối với Lục Ly tự nhiên chẳng thấm vào đâu, Lục Ly vẫn đứng yên tại chỗ, không bị đẩy lùi, cũng không rời đi.

Vân Chi đẩy không nổi, cũng không tiếp tục đẩy nữa.

Hai người cứ thế giằng co đứng đó.

Trong phòng tĩnh mịch, chỉ có tiếng nức nở nhỏ bé của nàng.

Hồi lâu, cuối cùng Lục Ly cũng động đậy, đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt thành nắm đấm của nàng.

Bàn tay nhỏ kia của nàng gạt tay hắn ra, đầu ngón tay vẫn còn vương nước mắt chưa khô.

Sau đó nàng quay người, đứng cách xa ra một chút, không thèm để ý đến hắn.

Lục Ly lại đưa tay ra, lần này dùng chút lực, nắm chặt không buông, hắn thỏa hiệp: “…Dương Chính Đức mấy năm trước đã diệt môn Lý gia, chuyện này nếu bị khui ra, ông ta chắc chắn phải chết.”

Phản ứng của Vân Chi chậm chạp, nhất thời không nghe ra bây giờ hắn nói chuyện này là muốn bày tỏ điều gì.

Nàng đứng yên không động đậy, nhưng rõ ràng là đang nghe hắn nói tiếp.

Lục Ly tiếp lời: “Cho nên không cần đi giết ông ta, ông ta chắc chắn cũng phải chết.”

Đây là, ý của hắn là sẽ không đi giết người sao?

Vân Chi ngước nhìn hắn một cái, hơi nước trong đôi mắt hạnh vẫn chưa tan.

Hiện tại nàng không có tâm trí đâu mà suy nghĩ kỹ xem Dương Chính Đức cụ thể là chuyện gì, chỉ một lòng muốn xác nhận cho rõ: “Chàng là hứa, không đi giết người nữa?”

“Ừ.” Lục Ly gật đầu.

Mục đích cuối cùng của hắn là muốn Dương Chính Đức chết, nếu không cần động tay mà vẫn có thể giết được Dương Chính Đức, thì tại sao lại không thử chứ?

Chi Chi không muốn hắn giết người nữa, vậy thì hắn không giết.

Dù sao cách để một người phải chết thì có rất nhiều, hắn chọn cách mà Chi Chi có thể chấp nhận được.

“Thật chứ?”

“Thật.”

“Ngoài Dương Chính Đức ra, những người khác cũng không được giết.”

“Ừ.”

Nghe hắn xác nhận lại lần nữa, mày mắt Vân Chi dần giãn ra, vết nước mắt lúc nãy vẫn còn vương bên má, nàng nói: “Vậy thì chàng phải thề.”

“Ta thề.” Lục Ly từng chữ một đầy kiên định, “Sau này làm bất cứ việc gì, đều tuân theo luật pháp Đại Chu, tuyệt đối không làm việc trái luật.”

Tuân theo luật pháp, không làm việc trái luật.

Nếu có thể làm được điều này, thì không phải là sơn phỉ nữa, sau này có thể sống cuộc sống bình thường rồi.

“Ừ!” Vân Chi vui mừng, đáy mắt dập dềnh những tia sáng vụn vỡ.

Vừa nãy còn đòi cắt đứt, giờ đây lại chủ động xích lại gần Lục Ly, cả người mềm mại dán vào ngực hắn.

Vốn dĩ chỉ là một nút thắt, nay nút thắt này được gỡ bỏ, tự nhiên lại làm hòa như lúc ban đầu.

Hương thơm ngào ngạt, người đẹp trong lòng, Lục Ly ôm trọn một vòng.

Cái ôm lâu ngày không thấy khiến hắn đắm chìm, hắn sung sướng nheo mắt, sự cảnh giác cao độ suốt những ngày qua đều buông lỏng.

Hắn cúi đầu, trán chạm trán nàng, mũi chạm mũi, trong hơi thở quấn quýt, hắn chậm rãi lại gần, hôn lên cánh môi nàng.

Gò má ửng hồng sắc đào, Vân Chi thu mình vào ngực hắn, vùi đầu vào lồng ngực hắn, không cho hắn hôn.

Bị hắn trêu chọc quá mức, Vân Chi dùng tay nhỏ đẩy ngực hắn, ánh mắt ngại ngùng: “Ta muốn nghỉ ngơi rồi, chàng cũng về nghỉ đi.”

Nói xong, nàng chẳng hề nhìn vẻ mặt của hắn, bước chân vội vã quay đi, trốn sau bức bình phong.

Thái độ đuổi người rất rõ ràng.

Trong phòng lại tĩnh lặng trở lại.

Một lát sau, Vân Chi nghe thấy tiếng bước chân của hắn, là tiếng bước chân hướng về phía cửa, càng lúc càng xa.

Không lâu sau, nàng nghe thấy tiếng đóng cửa.

Sau đó không còn tiếng động gì nữa.

Phía sau bức bình phong, Vân Chi lén lút ló đầu ra, nhìn về phía cửa một cái.

Nhưng thấy cửa phòng tuy đã đóng, nhưng người lẽ ra phải ở ngoài cửa, lúc này lại vẫn đang ở trong phòng.

Ánh mắt nóng rực, đang từng bước một tiến về phía nàng.

Vân Chi theo bản năng lùi lại một bước, chưa kịp nói gì thì khuôn mặt nhỏ nhắn đã bị bàn tay to lớn nâng lên, đôi môi bị cắn chặt.

Lực đạo của Lục Ly vừa hung tợn vừa tàn nhẫn, mang theo sự xâm lược, tựa như muốn ăn tươi nuốt sống nàng vậy.

Vân Chi bị ép phải ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, vùng vẫy mấy lần đầy khó chịu, nhưng mỗi lần đều bị cắn lại, day nghiến tùy ý, chỉ đến khi cần đổi hơi mới chịu buông tha cho nàng một chút.

Tiếng th* d*c quấn quýt bên tai hai người, chẳng phân biệt được là hơi thở của ai.

Lục Ly giọng khàn đặc nhưng lại cực kỳ kiên nhẫn, hỏi nàng: “…Có cho hôn không, hử?”

Cuối câu còn mang theo móc câu, tựa như cào vào trong tim.

Vân Chi cố gắng không mắc câu, ngại ngùng lắc đầu.

Lục Ly lại cười thấp, hơi thở nóng rực đè lên giọng nói đáp lại nàng: “…Vậy nàng hôn ta.”

Hắn vừa nói, đột nhiên ôm bổng Vân Chi lên, giống như bế một đứa trẻ.

Tầm nhìn của Vân Chi đột ngột cao lên, theo bản năng bám lấy vai hắn, hơi cúi đầu xuống liền chạm phải môi hắn, môi răng quấn quýt, không thể nào kiểm soát nổi…

Quấn quýt không rời, lần này đổi thành Lục Ly ngửa đầu, đường xương hàm căng chặt, hầu kết cuộn lên, rõ ràng vừa nãy là tình cảnh của nàng, nhưng hắn lại hoàn toàn nắm giữ thế chủ động.

Vân Chi bị hôn đến quay cuồng trời đất, trong lúc mê man, phản ứng lại rằng mình đã bị Lục Ly bế vào gian trong, ngã xuống giường nhỏ. Chăn mới thay vừa dày vừa mềm, bị họ đè xuống tạo thành một vết lõm, Vân Chi thậm chí lọt thỏm vào trong đó, nàng vùng vẫy muốn đứng dậy nhưng lại bị bàn tay to lớn cởi bỏ quần áo, tiếp tục môi răng day nghiến, hôn lên từng tấc da thịt nàng…

Bàn tay đầy vết chai sạn phủ lên chân nàng, thân hình Vân Chi run lên, có một khoảnh khắc nàng vùng vẫy dữ dội, trong hơi thở thậm chí mang theo tiếng nức nở, nàng vặn vẹo thân mình muốn tránh xa Lục Ly một chút, nhưng lại bị Lục Ly mạnh mẽ áp chế, không cho nàng lùi lại nửa bước.

“Chúng ta đã là phu thê.” Trong lúc mơ màng, nàng nghe thấy tiếng Lục Ly thì thầm bên tai, “Cho nên Chi Chi, đừng tránh…”

Phu thê.

Họ đã là phu thê.

Vân Chi rốt cuộc không tránh nữa, mặc cho hắn tiếp tục, lông mày nhíu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, nàng khẽ kêu đau.

Ngoài cửa sổ không biết từ lúc nào đã đổ mưa, tiếng mưa rả rích, che đậy đi phần nào sự quấn quýt ân ái trong màn trướng, tựa như có tiếng nức nở tủi thân, lại gặp phải kẻ tâm địa cứng rắn lạnh nhạt như thế, chẳng màng chẳng ngó ngàng, không ngừng nghỉ…