Triền Chi - Miêu Thượng Chi Đầu

Chương 118

Vân Triều bước ra khỏi huyện nha, liền trông thấy cỗ xe ngựa của nhà mình đang đỗ sẵn.

Việc gửi công văn hồi âm tuy không công khai, nhưng chuyện hôm nay họ phải chịu thẩm vấn không phải là bí mật. Vân Triều cứ ngỡ là nữ nhi đến đón mình, nhưng sau khi lên xe mới phát hiện phu nhân cũng tới.

Vì thai kỳ này vô cùng hung hiểm và gian nan, một tháng ở cữ thông thường đối với Tần thị vẫn là quá ngắn ngủi. Theo lý mà nói, lúc này Tần thị vẫn đang trong thời gian ở cữ, hơn nữa chuyện Vân Triều bị bắt giam vốn được giấu kín không cho bà biết, nay bà xuất hiện ở đây, rõ ràng là đã biết tất cả.

Tần thị đến là đến, nhưng vẻ mặt lạnh băng, dọc đường đi không hề lên tiếng, rõ ràng là đang giận dữ vì bị giấu giếm bấy lâu. Vân Triều thì vẫn còn phân tâm vì chuyện của Lục phỉ, lại nhất thời không biết phải mở lời thế nào, nên cũng im lặng.

Vân Chi vì không thấy Lục Ly bước ra, trong lòng càng rối như tơ vò. Nàng vui mừng vì phụ thân được thả, nhưng phụ thân được thả cũng đồng nghĩa với việc những điều phụ thân tố cáo đã được xác thực, vậy còn Lục Ly…

Đầu ngón tay nàng co lại, nàng muốn vén rèm nhìn thử xem phía huynh nha còn có ai bước ra không, nhưng bầu không khí trong xe ngựa quá đỗi nặng nề, nàng không tiện có bất kỳ động tác nào.

Sau khi về đến phủ, Vân Triều chủ động thừa nhận sai lầm với phu nhân.

Giấu giếm bà là ông không đúng, phu thê là một thể, lẽ ra nên thẳng thắn với nhau.

Sau đó, ông kể lại đầu đuôi sự việc cho Tần thị nghe. Bao gồm cả chuyện trước khi Nhị bảo chào đời, ông không phải đi công cán mà bị sơn phỉ nhốt vào ngục, sau đó Vân Chi và Lý Thiết đã cứu ông ra, ông liền lập mưu bắt giữ tên sơn phỉ đó, tiếp đó ông dâng sớ tố cáo việc này lên quận, Dương Chính Đức tới nơi, bắt giữ ông và sơn phỉ, rồi gửi thư xác minh tới chỗ Quận thủ quận Đông, cuối cùng công văn hồi âm của Tống Quận thủ đến, hết thảy mới là chuyện bụi trần lắng đọng.

Tần thị lặng lẽ lắng nghe.

Thực ra những chuyện này bà đã nghe Vân Chi kể qua một lần rồi, cho nên những gì cần biết bà đều đã biết.

Ngay từ lúc trong phủ ngập tràn lụa đỏ chữ hỷ, bà đã nhận thấy có điều bất thường, vì vậy đã sai Du ma ma đi điều tra. Tần thị đã quản lý việc nhà trong Vân phủ suốt hai mươi năm, trên dưới đều là người của bà, đâu thể giấu nổi bà.

Một khi đã điều tra, hết chuyện lớn này đến chuyện lớn khác liền lộ ra.

Muôn vàn cảm xúc đã sớm được tiêu hóa hết từ lần nghe đầu tiên, nay nghe lại lần nữa, vẻ mặt bà trông có vẻ không chút gợn sóng, nhưng lại liên tục nhìn vào vai và lưng của Vân Triều.

Vân Triều nhận ra, liền nói một câu “vết thương đã lành rồi” để bà yên lòng.

Tần thị lúc này mới thu hồi ánh nhìn. Bà vẫn còn chút tức giận chưa tan, có vạn câu hỏi muốn chất vấn, đầu tiên chính là: “…Tại sao lại để Chi Chi gả cho Lý Thiết?”

Chuyện đại sự hôn nhân mà cũng giấu bà.

Vân Triều thật lòng đáp: “Là vì lo nghĩ cho nữ nhi.”

“Chàng cho rằng nữ nhi từng bị phỉ lừa gạt, thì chỉ xứng đáng gả đi một cách tùy tiện sao!”

“Trời cao chứng giám, ta chưa từng nghĩ như vậy!” Vân Triều nói, “Lúc đó sự tình khẩn cấp, ta chỉ muốn sớm để nữ nhi rời khỏi Vân phủ, đi đến nơi an toàn.”

Thật ra Tần thị cũng đoán được đại khái vì nguyên nhân này, nhưng không hỏi cho rõ ràng thì không biết được suy nghĩ của đối phương.

Nữ nhi của bà tuy từng bị phỉ lừa gạt, nhưng đó là do đám sơn phỉ đáng hận, nữ nhi của bà cũng là nạn nhân. Nếu Vân Triều vì ánh nhìn của thế tục mà để nữ nhi gả đi tùy tiện, bà nhất quyết không đồng ý.

Nhắc đến chuyện này, lòng Tần thị đau như cắt, đứa nữ nhi ngoan ngoãn của bà lại bị phỉ…

Nhưng bà đang cố gắng giả vờ như không quan tâm đến chuyện đó, thậm chí còn không hề nhắc đến, chỉ có như vậy mới dùng hành động để nói cho nữ nhi biết rằng: Không sao cả, đừng để chuyện đó trong lòng, đường đời sau này còn dài, phải sống cho thật tốt.

Còn về chuyện vì bảo vệ nữ nhi mà gả con đi, Tần thị vẫn không đồng ý: “Lôi người không liên quan vào, đây chính là cách giải quyết của chàng sao?”

Sơn phỉ muốn báo thù Vân phủ, họ là người Vân gia thì nên cùng nhau gánh chịu, chứ không phải lôi người ngoài vào, bắt người ngoài gánh chịu những thứ không đáng phải chịu.

Vân Triều nghe xong, cụp mắt không nói.

Ông vẫn luôn biết làm vậy là không đúng, không công bằng với Lý Thiết, nhưng vì nữ nhi, ông vẫn làm thế, coi như là ông nợ Lý Thiết, sau này từ từ bù đắp lại.

Vân Chi vẫn luôn ngồi bên cạnh im lặng lắng nghe, thấy phụ thân lâm vào thế khó xử, nàng nói ra tiếng lòng của mình: “Phụ thân, con đã nhập lại vào gia phả, vốn nên cùng Vân gia tiến lùi.” Nhập lại gia phả đồng nghĩa với việc gánh vác trọng trách, nên lúc này nàng càng nên ở lại thủ hộ Vân gia, chứ không phải vì sự an toàn mà gả ra ngoài.

Nàng nghĩ tới việc phụ thân gửi gắm nhị bảo cho mình, liền nói: “Nhị bảo vừa mới chào đời, còn chưa công khai ra ngoài, sẽ không bị liên lụy đâu.”

Nếu quan phủ sau này truy cứu, Nhị bảo vì chưa vào sổ hộ tịch sẽ không bị vạ lây, Vân phủ nếu có đổ thì vẫn còn gia đình ngoại tổ, cữu cữu của nàng. Còn về chuyện sơn phỉ báo thù, Vân Chi nghĩ, hắn đã hứa với nàng sẽ không gây nguy hại cho Vân gia.

Nghe thấy nữ nhi cũng nói như vậy, Vân Triều cuối cùng cũng nhượng bộ: “…Là ta suy tính không chu toàn.”

Vậy nghĩa là sẽ không bắt Chi Chi gả đi nữa.

Tảng đá đè nặng trong lòng Vân Chi cuối cùng cũng rơi xuống.

Ngày đại hôn thực ra đã qua, lúc đó Vân Triều đang trong ngục, Lý Thiết lại bị quản thúc, nên chuyện thành hôn cứ thế mà bỏ dở. Nhưng dù thế nào cũng nên có hồi kết, Vân Triều nói: “Chỗ Lý Thiết, ngày mai ta sẽ đích thân đến tạ lỗi.”

“Ừ.” Tần thị gật đầu, đúng là nên đến xin lỗi, “Tạ lỗi xong xuôi thì chuyện này dừng ở đó.”

Giải quyết xong việc này, Tần thị hỏi tiếp: “Công văn hồi âm của Tống đại nhân nói gì?”

Tần thị thực sự không ngờ tới việc vị Tri huyện kia lại không phải là thật, trên đời này lại có người dám mạo danh quan lại.

Lại còn là một tên sơn phỉ! Nghĩ đến những chuyện đã qua, Tần thị thực sự cảm thấy sợ hãi không thôi. Thật không ngờ kẻ trông nho nhã lễ độ như thế lại toàn là giả vờ.

Tần thị lén nhìn nữ nhi một cái, lại thấy đau lòng thay, nhưng chuyện đã rồi, đành quay mặt đi coi như không có chuyện gì.

Bà hỏi ông: “Dương đại nhân định xử lý tên sơn phỉ đó thế nào?”

Vân Chi dỏng tai lên nghe.

Vân Triều đáp: “Tống Quận thủ công nhận Lục Ly là học trò của ông ta.”

“Sao có thể?” Vân Chi nhíu mày, không kìm được lên tiếng, “Hắn là phỉ.”

Chuyện này không cần nghi ngờ gì nữa.

Tần thị cũng khó hiểu: “Lão gia chàng bây giờ vô tội được phóng thích, chẳng phải vì tên Tri huyện đó là giả, chàng tố cáo có công sao?”

Nếu Tri huyện kia thực sự là học trò của Tống Quận thủ, chẳng phải là chứng minh ông đang vu khống quan trên ư, sao có thể được thả ra?

“Không phải.” Vân Triều không muốn nói nhiều về lý do vì sao ông được thả về.

Ông kể lại nội dung của công văn hồi âm.

Nội dung công văn chỉ có một câu vài chữ, ông đã sớm khắc ghi trong lòng, nên nói lại không sai một chữ.

Tần thị nghe xong, suy ngẫm: “Chẳng lẽ hắn tuy là sơn phỉ, nhưng kỳ thực cũng là học trò của Tống Quận thủ?”

Vân Chi lắc đầu: “Học trò thực sự của Tống Quận thủ là người khác, cũng tên là Lục Ly, bị bọn họ bắt nhốt trên núi rồi, bây giờ chắc vẫn còn ở trên đó.”

Hai người chưa từng nghi ngờ lời nữ nhi, nhưng cũng không tiếp lời hỏi tiếp về chuyện trên núi, sợ k*ch th*ch nàng nhớ lại những ký ức không vui.

Cuối cùng, Vân Triều chỉ nói: “Bây giờ trước hết cứ cứu vị Tri huyện thật về đã.”

Vân Chi lại có vẻ u uất: “…Tri huyện đó là kẻ xấu.”

Vân Chi do dự một hồi, vẫn đem những chuyện xảy ra trên núi kể lại từ đầu đến cuối. Trước đây nàng chỉ nhắc sơ qua, lần này lại kể rất chi tiết. Tất nhiên những chuyện Lục Ly làm quá đáng với nàng thì nàng không nói, những thứ đó quá riêng tư, nàng không mở lời nổi.

Khi nghe chuyện nữ nhi đi cứu Tri huyện đó, kết quả là kẻ đó vứt bỏ nữ nhi rồi chạy trốn, sau khi bị bắt lại cái gì cũng đổ lỗi cho nữ nhi, Vân Triều đập mạnh tay xuống bàn, mặt đã sầm lại.

Không ngờ tên Tri huyện đó lại là hạng người như vậy!

Kẻ làm quan phải che chở cho dân, dù rơi vào cảnh hiểm nghèo cũng không nên quên chức trách của mình, huống hồ nữ nhi nàng đã cứu hắn ta, vậy mà hắn ta lại vứt bỏ nữ nhi chạy trốn một mình. Sau khi bị bắt lại còn lấy nữ nhi ra làm bia đỡ đạn, còn mở miệng nhục mạ, đó là việc mà quan phụ mẫu đáng lẽ phải làm, phải ăn nói thế nào

Vân Chi muốn khuyên phụ thân đừng giận, nhưng bản thân nàng cũng thấy tức giận, còn thấy tủi thân: “Vậy nên phụ thân, người thực sự muốn đi cứu tên Tri huyện đó sao?”

Vân Triều mím môi, im lặng không nói.

Trong huyện nha, Lục Ly bị giữ lại hàn huyên một lúc lâu.

Không ngoài việc họ nói rằng không nên tin lời Vân Triều, để hắn phải chịu oan khuất, may mà phát hiện kịp thời, giờ hiểu lầm đã được giải tỏa.

Lục Ly dĩ nhiên không oán trách gì thêm, chỉ nói hiểu lầm được giải là tốt rồi.

Nhân tiện hắn nhắc đến những viên lại và dân chúng bị Vân Triều đánh đồng là đồng đảng của hắn những ngày qua, giờ chân tướng đã rõ, liệu những người đó có nên được giải trừ nghi ngờ, thả người hay không.

Dương Chính Đức lập tức ra lệnh thả người, vẻ mặt Lục Ly chân thành hơn đôi chút.

Từ chối lời mời bữa tiệc, Lục Ly bước ra khỏi huyện nha.

Trước cửa huyện nha, Lục Kiếm đang đánh xe đợi sẵn, Lục Ly thấy vậy, thẳng bước về phía xe ngựa.

Thạch Đầu lúc này cũng bước ra.

Ngồi trong lao ngục hơn nửa tháng, không thấy ánh mặt trời, đột nhiên được thả ra, hắn ta tự giễu da mình đã trắng đi không ít.

Theo sát bước chân lão đại, Thạch Đầu cũng lên xe ngựa.

Vì có Lục Kiếm làm phu xe, hắn ta dứt khoát ngồi vào trong xe.

Hắn ta thực sự rất khó hiểu, vốn tưởng lần này khó thoát kiếp nạn, không ngờ lại được thả ra.

Vậy nên lần này lão đại làm cách nào để thoát hiểm?

Lục Ly tâm trạng khá tốt, giải thích: “Quan lại quận Đông chuyên quyền, quyền thần triều đình có một nửa đều xuất thân từ nơi đó. Tống đại nhân giữ chức cao đã lâu, thấy có hy vọng vào hoàng thành, nên lúc này, ông ta sẽ không cho phép bản thân hay học trò của mình xảy ra chuyện.”

“Thì ra là vậy… Cho nên thà giúp chúng ta che đậy?”

Đây chính là cái gọi là quan quan bao che nhau sao?

Thạch Đầu vừa mừng vừa cảm thán: “Những vị quan cao cấp này cũng vô tình thật, học trò của mình bị tráo đổi mà không rõ lý do, vậy mà cũng không đứng ra làm chủ.”

“Tên học trò thực sự đó của ông ta làm đủ mọi việc xấu, nếu cứ để lại đó, sớm muộn gì cũng gây họa.”

“Cho nên ban đầu mới điều hắn đến nơi khác?” Thạch Đầu mơ hồ hiểu ra.

“Không chỉ có vậy.” Lục Ly nói, “Ngươi còn nhớ chuyện chúng ta đi nhận ở cái thôn ‘tam bất quản’ kia không?”

Thạch Đầu tự nhiên nhớ rõ, chính vì nhận vụ làm ăn đó nên họ mới biết Lục Ly thực sự sắp đến huyện Vân, mới có chuyện bắt người báo thù sau này.

Hắn ta nghĩ ngợi một chút, kinh ngạc: “Ý huynh là Tống đại nhân mua hung đồ giết nhân?”

“Rất có khả năng.”

Lục Ly đoán, e là ban đầu Tống đại nhân cũng nhìn nhầm người nên mới tiến cử kẻ đó, không biết bản tính thực sự của hắn ta. Cho nên sau khi bản tính kẻ đó bộc lộ, đã khiến Tống đại nhân chán ghét. Bởi vì một người muốn vào hoàng thành làm quyền thần, cái họ cần là học trò có thực tài, thực lực để phò tá mình, chứ không phải một tên quan tham ô hủ bại, chuyên ức h**p dân lành.

“Tống đại nhân sau khi mua hung đồ giết người chắc luôn tưởng rằng Lục Ly thực sự đã chết, nhưng lại mãi không nghe tin Tri huyện huyện Vân xảy ra chuyện, nghĩ là chắc ông ta đã từng phái người tới huyện Vân dò hỏi, đại khái cũng biết được đôi chút, nhưng không làm ầm ĩ.

Nay, quận Ngô gửi thư hỏi ông ta, nếu ông ta nói ta không phải Tri huyện, vậy bên quận Ngô tất yếu sẽ tiếp tục đào sâu, lỡ đâu mà lòi ra chuyện ông ta mua hung đồ giết người cũng như những việc làm bẩn thỉu của tên học trò thật kia, thì cái lợi không bù được cái mất, chi bằng thuận nước đẩy thuyền nhận luôn.”

“Có lý.” Thạch Đầu hiểu ra, “Rất có lý.”

“Trong bức thư đó, lời lẽ ta chân thành, tự xưng là môn sinh. Ông ta đã giải quyết được việc mình muốn, lại vừa vặn có người lấp chỗ trống, khiến người ta không thấy gì khác lạ, lại còn có thêm một môn sinh, tại sao lại phải vạch trần?”

Lúc ở trong ngục, Lục Ly đã nghĩ, nếu hắn là Tống đại nhân, không những sẽ không vạch trần mà lúc ấy còn thừa nhận. Dù sao môn sinh bạn bè đều là sự giúp đỡ, có thêm một môn sinh cũng không hại gì.

Vì vậy hắn mới viết bức thư đó, tỏ rõ thái độ.

Tất nhiên, đây đều là suy đoán của hắn, hắn thừa nhận có phần đánh cược, may là hắn đã thắng.