Triền Chi - Miêu Thượng Chi Đầu

Chương 115

Lời của Lục Ly rõ ràng là đang trêu chọc Vân Chi, là chút tâm tình giận dỗi của đôi tình nhân mà thôi.

Hai người vốn dĩ thân mật như vậy, riêng tư còn nói những lời lộ liễu hơn nhiều, nói gì đến chỉ một tiếng “Đại tẩu ngươi”.

Thế nhưng, sai hoàn cảnh thì chính là không đúng.

Đặc biệt là khi nghe vào tai Vân Triều, chính là tên phỉ này đang giễu cợt nữ nhi mình ngay trước mặt ông.

Tên vô sỉ!

Vân Triều đặt mạnh đôi đũa gỗ lên miệng bát, phát ra tiếng kêu giòn tan, nước canh trong bát b*n r* ngoài vài giọt.

Ông nghiêng người, trừng mắt nhìn kẻ ở phòng giam bên cạnh, lên tiếng: “Từ quận Ngô đến quận Đông, ngựa nhanh đi về cũng chỉ mất nửa tháng. Lục phỉ, ngươi không ngang ngược được bao lâu nữa đâu!”

Đợi hồi âm tới, thật giả tự khắc phân minh.

Vốn dĩ là phỉ, lại còn mạo xưng Tri huyện, chắc chắn là tội chết!

Lời Vân Triều vừa dứt, trong ngục khó mà tĩnh lặng một lúc lâu.

Có lẽ mọi người đều cảm thấy ông nói có lý, ngay cả Thạch Đầu cũng thu lại vẻ mặt cợt nhả.

Vân Chi rũ rủ mắt, không nhìn rõ nàng đang suy nghĩ điều gì, nhưng có thể thấy sắc mặt nàng có phần khác lạ.

Vân Triều sao không hiểu nàng đang u buồn vì điều gì? Ông thật sự không hiểu, tại sao nữ nhi mình lại đem lòng yêu mến một tên sơn phỉ?

Thực sự không chịu nổi nữa, Vân Triều đổi chủ đề, trả lời chuyện nàng nói muốn đi làm chứng lúc nãy: “Con không cần đi tìm Dương Chính Đức, không ích gì đâu.”

Ông dùng chức quan của chính mình để bảo đảm lời mình nói là thật, mới miễn cưỡng khiến Lục Ly phải bị hạ ngục chờ điều tra.

Nếu Chi Chi là dân thường không liên quan gì đến ông mà đi làm chứng, có lẽ có thể tăng thêm vài phần chân thực.

Nhưng Chi Chi là nữ nhi ông, thì đương nhiên sẽ bị coi là đang nói giúp cho ông. Như vậy theo luật pháp, lời làm chứng của nàng không có lấy một phân giá trị chứng minh.

Cho nên thực ra chuyện này, Chi Chi có đi làm chứng hay không, kết quả cũng đều như nhau.

Xem ra, trước đó khi đối chất, may mà Lục phỉ kia đã ngăn cản ông, nếu không lại tự dưng đưa chuyện của nữ nhi ra trước bàn dân thiên hạ, cả đời này nàng sẽ phải sống trong ánh mắt khác biệt của người đời.

Nhưng Vân Triều không coi trọng tên kia, hết thảy đều là vì hắn mà ra, nếu hắn không đến dây dưa với nữ nhi, vậy thì chẳng có chuyện gì.

Vân Chi vốn luôn nghe lời phụ thân, nên gật đầu.

Phụ thân không cho nàng đi, nàng liền không đi.

Thấy phụ thân không ăn được bao nhiêu, nàng khuyên ông ăn thêm vài miếng.

Đêm đông dài, ăn thêm chút mới ấm bụng.

Vân Triều lại không ăn nữa.

Ông vốn không mấy hứng thú với việc ăn uống, no được bảy tám phần là đủ rồi, lúc nãy cũng đã ăn gần hết.

Thạch Đầu bên cạnh thấy Vân cô nương thu hết cơm canh vào hộp, muốn nói các người không ăn thì để bọn ta ăn đi, nhưng lại nhớ lão đại dặn im miệng, nên cũng không dám nói gì nữa.

Chỉ không cam lòng liếc nhìn lão đại, lầm bầm một câu: “Chúng ta vẫn chưa ăn gì cả.”

Lục Ly nhìn dáng vẻ không tiền đồ của hắn ta: “Một bữa không ăn không chết được đâu.”

Vừa dứt lời, hắn lấy tay che miệng, dường như không kìm được mà khẽ ho khan một tiếng, mang theo một tia yếu ớt.

Không biết là vì nhiễm lạnh hay là vì nguyên do nào khác.

Thạch Đầu là kẻ miệng rộng, thấy vậy vội vàng tiến lên, giọng lớn đến mức như thể cố tình nói cho người bên cạnh nghe: “Lão đại, huynh sao thế? Sao lại ho rồi? Không phải nhiễm phong hàn đấy chứ? Cái tiết trời lạnh giá này lại chẳng có quần áo dày, cũng chẳng có cơm nóng ăn…”

Người đang dọn dẹp hộp cơm ở bên cạnh khựng lại, đôi mắt hạnh khẽ chớp.

Nhưng nàng vẫn đậy nắp hộp cơm lại.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, từ xa đến gần.

Là Dương Thừa An.

Quần áo gấm vóc sang trọng, khôi phục lại phong thái quý công tử như thường ngày.

Kể từ sau lần say rượu làm loạn ở huyện Vân, Dương Thừa An quay về quận, an phận được một đoạn thời gian khá dài.

Ban đầu vốn chỉ định mượn hơi rượu bắt cóc Vân Chi, nào ngờ vô tình nhìn thấy mối gian tình giữa nàng và Lục Ly. Ngày hôm đó giết Lục Ly, tuy là có nguyên do say rượu, nhưng sau khi tỉnh táo lại, hắn ta không hề hối hận, chỉ hận mình không thành công.

Nữ nhân, và cả sự trọng dụng của phụ thân đối với hắn ta, tại sao đều bị Lục Ly cướp mất?

Thời gian này hắn ta vẫn luôn nghĩ cách đối phó Lục Ly, kết quả lại tình cờ nghe lén được từ chỗ phụ thân mình, huyện Vân lại xảy ra chuyện lớn – Vân Triều vậy mà lại đích danh tố cáo Lục Ly là phỉ.

Lục Ly… là phỉ?

Dương Thừa An thực sự không thể tin nổi, sao có thể là phỉ?

Nhưng, hắn ta vốn dĩ muốn Lục Ly phải chết, đang rầu vì không có kế sách, nay lộ ra chuyện Lục Ly là phỉ, hắn ta hà tất phải nghi ngờ?

Cho nên hắn ta tự động bỏ qua việc cả chuyện này vẫn đang trong giai đoạn kiểm chứng, mà đã định tội Lục Ly trước.

Hôm nay, chính là đặc biệt tới xem thử, vị Tri huyện ngày nào giờ trông bộ dạng thảm hại như ra sao.

Dương Thừa An chậm rãi đi đến ngoài phòng giam, nhìn chằm chằm Lục Ly bên trong, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Chậc chậc, đây chẳng phải là Lục Tri huyện của chúng ta đây sao?”

Hắn ta nhấn mạnh hai chữ “Tri huyện”, cực kỳ mỉa mai.

Lục Ly ở trong ngục mi mắt không động, lười quan tâm.

Lời Dương Thừa An cứ nói hết câu này đến câu khác: “Phụ thân không chỉ một lần nói, ta không bằng ngươi. Công vụ không bằng ngươi, đối nhân xử thế không bằng ngươi, tương lai chắc chắn cũng không bằng ngươi. Nhưng kết quả thì sao, ngươi lại chỉ là một tên sơn phỉ.” Suốt bấy lâu nay, hắn ta vậy mà lại đi so đo với một tên sơn phỉ, nghĩ lại thật nực cười.

“…”

“…”

“Ngươi không muốn nói gì à?”

Lục Ly chậm rãi đứng dậy, phủi bụi trên quần áo, hỏi: “Ngươi muốn ta nói cái gì?”

Vẫn là vẻ mặt lạnh nhạt như thường ngày, không hề có chút quẫn bách hay thảm hại nào của một kẻ tù nhân.

Điều này lại vô cớ khiến Dương Thừa An sinh thêm vài phần áp lực vì bị người ta vượt mặt.

Nhưng rất nhanh, hắn ta đã thoải mái trở lại.

Được phụ thân thưởng thức thì có ích gì? Cũng chỉ là một tên phỉ thôi, lại còn là tên phỉ đã bị hạ ngục. Nghĩ như vậy, cảm giác ấm ức vì luôn bị đè đầu cưỡi cổ bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, thần sắc Dương Thừa An trở nên kiêu ngạo, phóng túng.

Hắn ta cảm thấy, với thân phận của người trước mặt, đã không còn xứng đáng để nói bất cứ điều gì trước mặt hắn ta nữa.

Hắn ta khinh khỉnh “hừ” một tiếng, không thèm phí lời với hắn nữa.

Thay vào đó, hắn ta đi đến phòng giam bên cạnh, cúi người bước vào.

Tầm mắt dừng trên người Vân Chi một lúc.

Vậy mà lại đi theo một tên sơn phỉ, thật đúng là không biết tự trọng.

Dường như lúc này mới nhìn thấy Vân Triều, Dương Thừa An giả vờ cúi người: “Không ngờ Vân bá phụ cũng ở đây!”

“…” Vân Triều sao lại không nghe ra ý châm chọc này, ông và Dương Thừa An vốn dĩ đã xé rách mặt nhau, chẳng có gì để nói.

Hơn nữa lần trước Dương Thừa An cưỡng ép dẫn hung phạm đi, lại để hung phạm nửa đường trốn mất, điều này thuộc về sơ suất nghiêm trọng, theo luật phải trừng trị nghiêm khắc. Thế nhưng Dương Thừa An lại chẳng chịu ảnh hưởng gì, điều này khiến người ta phục sao được?

Nếu không phải gần đây bận rộn, Vân Triều nhất định sẽ dâng sớ hạch tội hắn ta.

Không nghe thấy phản hồi, Dương Thừa An cũng không giận, bởi vì kể từ lúc biết Lục Ly là phỉ đến giờ, tâm trạng hắn ta sảng khoái đến mức cảm thấy như quay lại năm tháng hô mưa gọi gió trước kia, nên tâm thái hoàn toàn thư thái, đối với bất cứ chuyện gì cũng đều có thể bình tâm khí hòa.

“Sớm biết thế này, nên gả nàng ta cho ta,” Dương Thừa An chỉ vào Vân Chi, giọng điệu khinh bạc, “cũng không đến mức bị phỉ làm nhục.”

“Dương Thừa An!” Vân Triều đứng bật dậy, “Ngươi hãy tôn trọng một chút cho ta!”

“Chưa đủ tôn trọng sao?” Dương Thừa An vốn dĩ rất oán giận chuyện này, không thể duy trì vẻ bình tĩnh lúc nãy, giọng cao vút lên, “Chẳng lẽ ông còn không biết, nữ nhi ông đã bị tên phỉ kia chơi đùa suốt mấy tháng nay rồi sao!”

“Ngươi!…

Ngươi!” Vân Triều tức đến mức lồng ngực phập phồng, “Ngươi là đồ khốn nạn!”

Ông biết nữ nhi mình không rõ ràng với tên phỉ kia, nhưng biết là một chuyện, bị người khác chỉ vào mặt sỉ nhục lại là chuyện khác.

Dương Thừa An không thèm để ý đến ông nữa, mà vươn tay chộp lấy, lôi Vân Chi qua, từ trên xuống dưới đánh giá, đáy mắt là sự khinh bỉ không chút che giấu: “Ngươi thà thân xác trao cho một tên sơn phỉ, cũng không chịu gả cho ta. Vân Chi, ngươi rẻ tiền đến thế sao? Ngươi rẻ tiền đến thế sao!”

“Buông ta ra!” Vân Chi đột nhiên bị nắm kéo, cả người không chút phòng bị, thân hình lảo đảo theo.

Nàng giãy giụa đẩy người ra, muốn hất tay hắn ta ra: “Ngươi buông tay…”

“Dương Thừa An, ngươi quá quắt lắm!” Vân Triều bước tới, vươn tay muốn kéo Dương Thừa An ra, nhưng lại bị đối phương trở tay đẩy mạnh một cái.

“Phụ thân!” Vân Chi nhìn thấy phụ thân ngã mạnh xuống đất, giãy giụa muốn chạy đến đỡ, nhưng lại bị Dương Thừa An kiềm chế không thể cử động.

“Dương Thừa An, ngươi buông ta ra…”

Bên ngoài phòng giam có ngục tốt, không nhiều, nhưng cũng có vài người.

Khi nhìn thấy Vân huyện thừa bị đẩy ngã xuống đất, bọn họ theo bản năng lao vào phòng giam muốn đỡ người lên.

Thế nhưng bị Dương Thừa An trừng mắt một cái, đe dọa: “Bất kể Tri huyện có phải là phỉ hay không, ông ta là huyện thừa mà phạm thượng là sự thật, bị tội là chuyện sớm muộn. Các ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ xem đứng về phe nào.”

Một bên là quan quận thất phẩm, là nhi tử của Quận thủ, bên kia là người sắp bị kết tội, không cần nghĩ cũng biết phải chọn thế nào.

Đám ngục tốt nhìn nhau, do dự không quyết.

Lý Thiết đã bị quản thúc tại gia, đám ngục tốt ở đây, mặc dù là người được Lý Thiết đích thân chọn lựa, nhưng bọn họ thậm chí còn chẳng được tính là viên lại, làm sao dám đắc tội Dương Thừa An?

Không ai dám động đậy, Dương Thừa An lại càng thêm đắc ý.

Hắn ta lôi kéo Vân Chi ra ngoài phòng giam, quát lớn đám ngục tốt: “Còn không mau cút ra ngoài!”

Đám ngục tốt không dám trái lệnh.

Sau khi lần lượt đi ra, lại nghe lệnh khóa chặt cửa phòng giam.

Vân Triều chật vật từ dưới đất đứng dậy, dù chân trái đau nhói cũng không màng, tập tễnh lao đến, nhưng chậm một bước, ông đã bị nhốt ở bên trong.

Vân Triều vốn dĩ luôn chú trọng quy củ lúc này lại như phát điên lao vào va đập cửa phòng giam muốn xông ra ngoài, nhưng hoàn toàn vô ích.

Ông điên cuồng vỗ mạnh vào thanh chắn ngục, lực mạnh đến mức bàn tay tê dại, giọng khàn đặc: “Dương Thừa An, ngươi buông nữ nhi ta ra!”

Dương Thừa An lúc này không rảnh bận tâm đến Vân Triều.

Trong lúc lôi kéo không cẩn thận bị Vân Chi cắn vào cánh tay, không đau, ngược lại thấy mềm mại, nhưng hắn ta cũng bị chọc giận, vung tay tát một cái.

Hắn ta đối đãi với nữ nhân thì làm gì có chuyện thương hoa tiếc ngọc. Trước kia xót cho nàng là vì thích, thích đến mức muốn nàng trở thành thê tử của mình, nên đối với nàng mới thu lại tính tình. Còn bây giờ thì sao? Nàng đã không xứng trở thành thê tử hắn ta, thì cũng chẳng cần phải trìu mến gì nữa.

Hắn ta kìm lấy cằm nàng cúi sát xuống, Dương Thừa An há miệng muốn cắn một cái để giải tỏa cơn giận vì nàng đã thân mật với người khác, thì gáy bất ngờ bị người ta siết chặt, chưa kịp phản ứng, hắn ta đã bị kéo ra sau, tiếp đó, khuôn mặt bị đấm mạnh một quyền, lực đạo như thể mười hai phần sức lực vậy.

Dương Thừa An đau điếng, không quên quay người đánh trả, nhưng sườn dưới chịu đau dữ dội, Dương Thừa An rên lên một tiếng, bị quán tính từ cú thúc khuỷu tay của đối phương hất văng ra, đập mạnh vào góc tường.

Trong thoáng chốc, Dương Thừa An mới nhìn rõ, đối phương vậy mà lại là Lục Ly. Chẳng biết hắn đã ra khỏi phòng giam từ khi nào, đáy mắt đỏ ngầu mà tàn độc, giống như con dao nhúng vào độc, sát ý rõ ràng.

“Sao ngươi lại ra ngoài được?” Dương Thừa An bị ánh mắt của Lục Ly dọa cho sợ hãi, dường như chỉ giây tiếp theo, lưỡi dao ấy sẽ đâm thủng cổ họng hắn ta. Hắn ta chống tay vào tường lùi sang một bên.

Lục Ly lại không tiếp tục, gần như ngay lập tức quay người lại, ôm lấy cơ thể đang khẽ run rẩy của Vân Chi.

“Không sao rồi.” Hắn vỗ về tấm lưng nàng, nhẹ giọng an ủi.

Tóc mai hơi rối, vành mắt Vân Chi đỏ hoe, sự kinh hoàng vừa rồi chỉ dần ổn định lại trong hơi thở quen thuộc.

“Có bị thương ở đâu không?” Lục Ly cúi đầu kiểm tra tỉ mỉ.

Vân Chi “ừ” một tiếng gần như không nghe thấy, giọng nói chứa đầy sự tủi thân.

Vừa nãy Dương Thừa An tát nàng một cái, nàng dùng tay đỡ mặt, cái tát rơi vào tay nàng, giờ cả bàn tay đau như muốn gãy rời.

Nhưng thế là đủ khiến Lục Ly đau lòng muốn chết, nâng bàn tay nàng lên, động tác vừa nhẹ vừa dịu dàng bôi thuốc.

Trên người hắn có cao thuốc. Bởi vì thân phận chưa được xác định, lúc vào ngục không hề có sự khám xét quá nghiêm ngặt. Ngón cái khẽ m*n tr*n qua mu bàn tay sưng đỏ, bôi từng lớp cao thuốc.

Dương Thừa An bị sự thân mật chốn không người của hai người k*ch th*ch, giận dữ hét lên với đám ngục tốt đang đứng một bên: “Các ngươi đều là kẻ đã chết rồi sao? Phạm nhân vượt ngục mà không quản à?”

“…”

“Còn không mau bắt người lại!”

Đám ngục tốt chẳng ai nhúc nhích.

Chưa nói đến việc có vài người là từ núi Phù Phong xuống, sẽ không bao giờ bắt lão đại của bọn họ. Dù không phải, thì cũng không ưa nổi phong cách hành sự của Dương Thừa An.

Làm gì vậy chứ? Thấy Vân huyện thừa nhà người ta giờ đang ở trong ngục, liền tới đây giở thói làm quan, tác oai tác oái? Lại còn bắt nạt nữ nhi người ta, còn mặt mũi hay không!

Đám ngục tốt dù không dám tiến lên ngăn cản Dương Thừa An, nhưng ít ra cũng có người dám, bọn họ liền nhắm một mắt mở một mắt.

Thấy không sai khiến được đám ngục tốt, Dương Thừa An rút đao bên hông, kề vào cổ họng Lục Ly: “Tìm chết.”

Vân Chi hoảng loạn, Lục Ly che chở nàng ở sau lưng, nhìn thẳng vào Dương Thừa An.

Sống lưng thẳng tắp, không chút tự ti hay kiêu ngạo: “Sao, Dương Thừa An, ngươi lại muốn giết ta?”

Một chữ “lại” nói lên bao nhiêu câu chuyện trong đó.

Dương Thừa An đáp: “Sơn phỉ vượt ngục, giết ngươi là diệt phỉ.”

“Vậy ư?” Lục Ly chỉnh lại, “Chưa có văn bản phán xét của triều đình, ta vẫn là Tri huyện, lấy đâu ra phỉ? Vô cớ sát hại mệnh quan triều đình là tội chết đấy, lần ở trong ngõ nhỏ không ai nhìn thấy, lần này nhiều người như thế, ngươi còn dám sao?”

Dương Thừa An siết chặt thanh đao trong tay, lại siết chặt hơn nữa.

Hắn ta tất nhiên có thể giết Lục Ly ngay lúc này.

Quan giết phỉ vốn là lẽ bất di bất dịch.

Thế nhưng, thân phận Lục Ly vẫn đang trong giai đoạn kiểm chứng. Dù trong lòng hắn ta sớm đã định sẵn hắn là phỉ, nhưng bây giờ không phải lúc có thể hành động khinh suất.

Nếu thật sự giết Lục Ly ngay bây giờ, vi phạm luật pháp, đối với đường quan lộ của hắn ta cực kỳ bất lợi, hắn ta hà tất phải vì một tên phỉ mà đánh cược cả tương lai.

Không bằng đợi sau khi xác minh xong rồi hãy giết, dù sao cũng chẳng còn mấy ngày nữa.

Dương Thừa An nhanh chóng lấy lại lý trí, cuối cùng không hề có hành động nào. Sắc mặt hắn ta tái xanh, nghiến răng: “Ban cho ngươi thêm vài ngày sống tạm bợ.”

Sau đó phất tay áo quay người, để lại lời đe dọa: “Ngươi cứ chờ đó!”

“Ta chờ.” Lục Ly lạnh lùng đáp.

Nhìn theo bóng lưng Dương Thừa An, hắn siết chặt nắm đấm. Hắn không quên chuyện Vân Chi không cho hắn giết Dương Thừa An, nếu không, hôm nay dù thế nào cũng sẽ không tha cho tên này.

Người đi rồi, Lục Ly bảo đám ngục tốt ra ngoài hết.

Sau đó lại cẩn thận kiểm tra Vân Chi một lần nữa, vuốt lại mái tóc rối, chỉnh lại quần áo cho nàng.

Vân Triều đứng ở phòng giam cách họ một hàng rào, hai tay siết chặt thanh chắn, khớp ngón tay trắng bệch, móng tay hơi găm vào gỗ, lẫn chút máu.

Vừa rồi ông như phát điên muốn ra ngoài cứu nữ nhi, nhưng không thể ra được, tận mắt chứng kiến nữ nhi mình bị Dương Thừa An đánh đập, sỉ nhục.

Ngược lại kẻ mang cái danh là phỉ trong miệng ông lại chính là người cứu nữ nhi ra, chỉnh lại quần áo, phủi sạch bụi bặm, đến cả mặt giày cũng khom người lau sạch, trân trọng như báu vật.

Ông cứ thế cách phòng giam nhìn Lục Ly, tâm tư rối bời, ánh mắt thêm vài phần phức tạp.

Hồi lâu sau, Vân Chi bỗng ý thức được phụ thân mình vẫn còn ở đây.

Nàng hơi lùi lại, nới rộng khoảng cách với Lục Ly, dựa về phía phụ thân mình.

Lục Ly hướng về phía Vân Triều hô lên một tiếng “Nhạc phụ”.

Vân Triều tuy vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng cuối cùng cũng không nói gì.

Vân Chi liếc nhìn Lục Ly, lắc đầu với hắn, ý bảo đừng gọi bậy.

“Ta đã viết tên của chúng ta vào tài liệu của quan rồi.” Lục Ly nhấn mạnh lại lần nữa, khẳng định hắn không gọi bậy.

Sau đó lại nhỏ giọng nói, là nói cho Vân Chi nghe, cũng là giải thích cho Vân Triều: “Dùng thân phận thương nhân, không liên quan đến phỉ.”

“…” Vân Chi cúi đầu, không nói gì. Nhưng nàng đang lén nghe phản ứng của phụ thân.

Lại không nghe thấy phụ thân nói gì cả.

Hồi lâu sau, lại nghe thấy Lục Ly nói: “Ta để Lục Kiếm đưa nàng về, nghỉ ngơi cho tốt, khoảng thời gian này đừng tới đây nữa.”

“…” Vân Chi ngước mắt nhìn phụ thân, thấy ông không phản đối, lúc này mới “ừ” một tiếng.