Hàn Thiên đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá, đôi tay hắn khẽ nâng lên, và không khí xung quanh lập tức trở nên nặng nề. “Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu,” hắn nói, giọng điệu như thể đang khẳng định một điều hiển nhiên.
Lý Nguyên siết chặt bàn tay, cảm nhận được sức mạnh của mình đang dâng trào. “Chúng ta sẽ không để ngươi thống trị,” anh đáp, sự kiên quyết trong giọng nói tạo nên một sức mạnh lan tỏa đến từng thành viên trong nhóm.
“Nguyên, hãy cẩn thận,” Tô Yên lên tiếng, ánh mắt cô hướng về Hàn Thiên, người mà họ đã từng đánh bại, nhưng giờ đây dường như đã trở lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô đã sẵn sàng, bàn tay nắm chặt lại, chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
“Ta không thể chờ đợi thêm,” Đường Hạo nói, lửa trong lòng anh bùng lên. “Hãy để ta dẫn đầu.” Anh lao về phía Hàn Thiên, ngọn lửa bốc lên từ bàn tay, tạo thành những đợt sóng lửa hừng hực.
“Ngươi thật ngu ngốc,” Hàn Thiên nói, một nụ cười nhếch mép hiện lên trên gương mặt hắn. Hắn giơ tay, và một cơn gió lạnh lẽo ập đến, chặn đứng đợt tấn công của Đường Hạo. Ngọn lửa như bị đóng băng ngay giữa không trung.
Mạc Thiên, đứng bên cạnh, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. “Chúng ta phải hợp sức lại,” cô nói, giọng nói trầm lắng nhưng đầy quyết tâm. “Nếu không, chúng ta sẽ không thể thắng được hắn.”
“Đúng vậy,” Lý Nguyên đồng tình. “Tô Yên, hãy tạo ra một trận bão băng để làm phân tán hắn. Đường Hạo, ngươi hãy chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.”
Tô Yên gật đầu, lập tức tập trung năng lượng vào tay. Những khối băng sắc nhọn hình thành xung quanh cô, bay về phía Hàn Thiên như những mũi tên. Hàn Thiên khẽ nhướng mày, nhưng thay vì lùi lại, hắn lại tiến về phía trước, băng giá từ tay hắn lan tỏa ra, tạo thành một lớp chắn bảo vệ.
“Cố lên! Đừng để ai bị bỏ lại!” Mạc Thiên hét lên, cổ vũ tinh thần của nhóm. Họ đã từng vượt qua nhiều thử thách, lần này cũng không phải là ngoại lệ.
Khi Hàn Thiên phóng ra những luồng khí lạnh lẽo, cả không gian như chìm trong băng giá. Đường Hạo không ngần ngại, anh lao về phía trước, ngọn lửa từ tay bùng lên, tạo thành một vòng bảo vệ quanh nhóm. “Chúng ta không thể để hắn tách rời từng người!”
Cuộc chiến diễn ra ác liệt, những đòn đánh của Hàn Thiên đầy tàn nhẫn, nhưng sức mạnh đoàn kết của nhóm Lý Nguyên cũng không kém phần mạnh mẽ. Họ phối hợp nhịp nhàng, mỗi người đều biết rõ vị trí của mình trong trận chiến này.
“Nguyên, hãy triệu hồi linh thú của ngươi!” Tô Yên kêu lên, ý thức được rằng thời điểm này là cơ hội để tạo ra bước ngoặt.
Lý Nguyên gật đầu, dồn sức mạnh vào một đòn triệu hồi. Một con rồng khổng lồ bay lên cao, phát ra tiếng gầm vang dội, không khí xung quanh như rung chuyển. Hắn phun ra những luồng khí mạnh mẽ, tạo thành một cơn bão lửa khổng lồ.“Không thể nào!” Hàn Thiên kêu lên, nhưng đã quá muộn. Cơn bão lửa ập đến, bao trùm cả không gian xung quanh. Hắn lập tức đưa tay lên, nhưng sức mạnh của Lý Nguyên quá mạnh mẽ, khiến hắn không thể chống cự.
Khi mọi thứ dồn lại, ánh sáng rực rỡ bùng lên, và cả đấu trường như chìm trong một cơn cuồng phong. Tiếng nổ vang vọng, khói bụi mờ mịt che khuất tầm nhìn. Những người chứng kiến không thể tin vào những gì đang xảy ra.
Khi khói tan dần, nhóm Lý Nguyên thấy mình đứng giữa một cảnh tượng hoang tàn. Hàn Thiên vẫn đứng đó, nhưng ánh mắt hắn đã mờ đi, rõ ràng là bị thương nặng. “Các ngươi… không thể nào…” Hắn lắp bắp, giọng nói hoảng loạn.
“Chúng ta đã làm được,” Đường Hạo thở hổn hển, nhưng niềm vui chưa kịp hiện lên thì một tiếng cười lạnh lẽo lại vang lên từ phía xa.
“Đừng quá vui mừng sớm như vậy,” Hàn Thiên lại cất tiếng, nhưng lần này không còn vẻ tự mãn, mà là sự tàn nhẫn. “Cuộc chiến này chưa kết thúc.”
“Ngươi không thể lừa chúng ta lần nữa,” Lý Nguyên nói, giọng điệu kiên quyết. “Chúng ta sẽ không để ngươi có cơ hội.”
“Đừng vội vàng,” Hàn Thiên nói, ánh mắt hắn chuyển sang một tấm gương sáng. “Ta đã chuẩn bị cho một cuộc chiến lớn hơn.” Hắn phất tay, và ngay lập tức, không gian xung quanh bắt đầu biến đổi.
“Cẩn thận!” Mạc Thiên kêu lên, nhưng đã quá muộn. Những bóng hình lạ xuất hiện xung quanh, mang theo khí tức lạnh lẽo. Hàn Thiên đã triệu hồi đồng minh của hắn.
“Đây là những kẻ sẽ giúp ta,” hắn nói, nụ cười trên môi ngày càng tươi hơn. “Hãy xem các ngươi có thể chống lại họ không!”
Lý Nguyên, Tô Yên, Đường Hạo và Mạc Thiên nhìn nhau, sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt họ. “Chúng ta phải chiến đấu,” Đường Hạo nói, lòng quyết tâm không thể lay chuyển. “Không thể để hắn thắng.”
“Đúng vậy,” Tô Yên thêm vào, ánh mắt cô sáng rực. “Chúng ta đã đến đây, không thể lùi bước.”
Hàn Thiên cười lạnh, sự tự mãn trong ánh mắt hắn khiến nhóm Lý Nguyên cảm thấy nặng nề. Họ biết rằng cuộc chiến này không chỉ là một trận chiến đơn thuần, mà còn là một cuộc chiến sinh tử, nơi mà tình bạn và sức mạnh đoàn kết sẽ quyết định tất cả.
“Chuẩn bị!” Lý Nguyên hô lên, và cuộc chiến khốc liệt giữa ánh sáng và bóng tối lại bắt đầu. Họ đã sẵn sàng đối mặt với thử thách, không chỉ vì bản thân mà còn vì những gì họ yêu quý.