Trận chiến bắt đầu với không khí căng thẳng bao trùm. Lý Nguyên đứng giữa đấu trường, ánh mắt quyết đoán nhìn về phía Vương Tử Huy, người đang tỏa ra sức mạnh kiêu ngạo. "Ngươi không thể cướp đi sức mạnh mà chúng ta đã phải đánh đổi quá nhiều," Lý Nguyên nói, giọng đầy thách thức.
Vương Tử Huy chỉ cười, nụ cười lạnh lùng. "Các ngươi thật sự nghĩ rằng tình bạn và tình nghĩa có thể giúp các ngươi chiến thắng tôi sao? Hãy xem sức mạnh của kẻ thống trị."
Từ phía sau, Đường Hạo đã sẵn sàng. "Chúng ta sẽ không để ngươi thống trị! Bắt đầu thôi!" Anh lao về phía trước, ngọn lửa bùng cháy quanh cơ thể, từng bước chân như tạo ra những đợt sóng lửa rực rỡ. Tô Yên và Mạc Thiên theo sát, mỗi người trong họ đều có những chiêu thức riêng để hỗ trợ đồng đội.
Mạc Thiên nhanh chóng ẩn mình trong làn khói mờ ảo, xuất hiện sau lưng Vương Tử Huy và tung ra một đòn tấn công bất ngờ. Nhưng Vương Tử Huy đã kịp thời phát hiện, đôi mắt anh ta lóe lên như lửa, tay vung một chiêu, tạo ra một bức tường lửa chắn lại.
“Không dễ dàng đâu,” Vương Tử Huy nói, giọng điệu đầy tự mãn. “Hãy xem ta làm gì với các ngươi.”
Tô Yên đứng ở một góc, tạo ra những cơn bão băng, những khối băng sắc nhọn bay ra như mũi tên, nhằm vào đối thủ. Nhưng Vương Tử Huy chỉ cần giơ tay lên, những khối băng đã tan chảy trước khi chạm đến hắn.
“Các ngươi thật ngu ngốc,” hắn nói, ánh mắt châm chọc. “Sức mạnh của ta không chỉ nằm ở lửa.”
“Ngươi không thể mãi mãi sử dụng sức mạnh đó,” Lý Nguyên gầm lên, triệu hồi linh thú của mình. Con rồng khổng lồ bay lên cao, phun ra những luồng khí mạnh mẽ, tạo thành một cơn bão lửa. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!”
Cuộc chiến trở nên khốc liệt. Nhóm Lý Nguyên phải chiến đấu không chỉ với Vương Tử Huy mà còn với những chiến binh khác. Mỗi đòn đánh đều khiến họ phải đổ mồ hôi, nhưng sức mạnh đoàn kết của họ đã trở thành một nguồn sức mạnh vô hình.
“Cố lên! Đừng để ai bị bỏ lại!” Mạc Thiên hét lên, sự quyết tâm trong giọng nói lan tỏa đến từng thành viên. Họ đã trở thành một khối thống nhất, mỗi người đều biết vị trí của mình trong trận chiến.Một cơn gió mạnh thổi qua, Đường Hạo cảm nhận được sự thay đổi. “Hãy để ta xử lý việc này!” Anh lao về phía Vương Tử Huy, ngọn lửa bùng nổ quanh người, tạo ra một đợt sóng lửa mạnh mẽ, khiến đối thủ phải lùi lại.
Nhưng Vương Tử Huy không dễ dàng bị đánh bại. Hắn sử dụng công pháp "Thần Thú Chiến", triệu hồi một linh thú khổng lồ, nó gầm lên, tạo ra một cơn chấn động mạnh mẽ, khiến cả đấu trường rung chuyển.
“Ngươi sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc của mình!” Vương Tử Huy quát, ánh mắt đầy thù hận.
“Không! Chúng ta sẽ không thua!” Lý Nguyên kêu lên, dồn hết sức mạnh vào một đòn tấn công cuối cùng, hình thành một quả cầu ánh sáng rực rỡ. Đường Hạo và Tô Yên cùng nhau tạo ra sức mạnh của lửa và băng, kết hợp lại thành một đòn tấn công mạnh mẽ hướng về phía đối thủ.
Khi mọi thứ dồn lại, ánh sáng rực rỡ bùng lên, cả đấu trường như bị chôn vùi trong một trận cuồng phong. Tiếng nổ vang vọng, khói bụi mờ mịt che khuất tầm nhìn. Những người chứng kiến không thể tin vào những gì đang xảy ra.
Khi khói tan dần, nhóm Lý Nguyên thấy mình đứng giữa một cảnh tượng hoang tàn. Vương Tử Huy vẫn đứng đó, nhưng ánh mắt hắn đã mờ đi, rõ ràng là bị thương nặng. “Các ngươi… không thể nào…” Hắn lắp bắp, giọng nói hoảng loạn.
“Chúng ta đã làm được,” Đường Hạo thở hổn hển, nhưng niềm vui chưa kịp hiện lên thì một tiếng cười lạnh lẽo lại vang lên từ phía xa.
“Đừng quá vui mừng sớm như vậy,” một bóng hình quen thuộc xuất hiện. Đó là Hàn Thiên, khuôn mặt hắn đượm vẻ tàn nhẫn. “Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.”
Lý Nguyên siết chặt tay, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không từ bỏ. Hãy chuẩn bị cho những gì sắp tới.”
Mọi thứ đã trở nên nghiêm trọng hơn. Họ không chỉ phải đối mặt với một kẻ thù mà là một âm mưu lớn hơn, và nhiệm vụ của họ bây giờ không chỉ là chiến thắng, mà còn là bảo vệ những gì họ yêu quý. Cuộc chiến nội bộ giữa các tộc đã chính thức bắt đầu, và họ biết rằng hòa bình không thể đạt được dễ dàng.