Tôn Minh và Lý Thảo đứng trong một góc khuất, thở gấp sau khi thoát khỏi sự truy đuổi của Đặng Kiên và nhóm người của hắn. Ánh mắt họ vẫn không rời khỏi lối ra, như thể chỉ cần một giây lơ là sẽ bị tóm gọn.
“Chúng ta cần phải hành động ngay,” Tôn Minh nói, giọng đầy quyết tâm. “Hắn đang lợi dụng cuộc thi để củng cố quyền lực, và nếu không ngăn chặn kịp thời, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”
“Đúng vậy. Nhưng chúng ta phải làm gì bây giờ?” Lý Thảo lo lắng hỏi. “Chúng ta không thể tự mình đối đầu với hắn.”
“Đúng là khó, nhưng không phải không có cách.” Tôn Minh nhíu mày, trí óc hoạt động nhanh chóng. “Chúng ta cần phải tìm hiểu kế hoạch của hắn. Hương và Huy đang ở đâu? Họ có thể giúp chúng ta.”
Lý Thảo gật đầu, lấy điện thoại ra. “Để mình gọi cho Hương xem sao.” Nhưng khi cô nhấn nút gọi, chỉ có tiếng tút tút vang lên. “Không thể liên lạc được!”
“Chắc chắn là họ đã bị chặn. Đặng Kiên không muốn chúng ta có thông tin gì cả.” Tôn Minh cảm thấy nỗi lo lắng dâng lên. “Chúng ta phải tìm họ trước khi quá muộn.”
“Hãy đến chỗ mà chúng ta đã hẹn gặp. Có thể họ đang ở đó,” Lý Thảo đề xuất. Cả hai nhanh chóng lẩn vào đám đông, cố gắng giữ bình tĩnh trong khi tim đập loạn nhịp.
Khi đến nơi, họ thấy Huy và Hương đang đứng đó, vẻ mặt đầy lo âu. “Các cậu không sao chứ?” Huy hỏi, rõ ràng đã lo lắng cho họ.
“Chúng ta không có thời gian để giải thích. Đặng Kiên đang có âm mưu gì đó với cuộc thi này,” Tôn Minh nói, không vòng vo. “Chúng ta cần một kế hoạch.”
“Chúng ta đã nghĩ về một số thứ,” Hương nói, ánh mắt sáng lên. “Mai Hương đang điều tra thông tin về Đặng Kiên. Cô ấy có một số thông tin từ những nguồn đáng tin cậy.”
“Chúng ta phải tìm cách liên lạc với cô ấy,” Tôn Minh nói. “Nếu chúng ta có thể biết được kế hoạch của Kiên, có thể sẽ có cách để lật đổ hắn.”
“Nhưng làm thế nào? Hắn có nhiều tay sai,” Huy nhấn mạnh. “Chúng ta không thể đối đầu trực diện.”
“Đúng, nhưng có một cách khác,” Lý Thảo nói, ánh mắt cô sáng lên. “Chúng ta có thể làm giả thông tin để lừa hắn, khiến hắn nghĩ rằng chúng ta đang ở một nơi khác.”
“Nghe có vẻ điên rồ, nhưng có thể là cách duy nhất,” Tôn Minh đồng tình. “Chúng ta sẽ phải lập một kế hoạch chi tiết.”
Họ ngồi lại, lập ra các bước cần thiết. Tôn Minh phân chia nhiệm vụ cho từng người. Huy và Hương sẽ điều tra thêm về Đặng Kiên, trong khi Lý Thảo và anh sẽ tìm cách tạo ra một thông điệp giả mạo.
Khi mọi thứ đã được sắp xếp, Tôn Minh cảm thấy một chút nhẹ nhõm. “Chúng ta sẽ không để Đặng Kiên thắng. Hắn có thể có quyền lực, nhưng chúng ta có sự đoàn kết.”
“Chúng ta sẽ làm điều này vì tất cả,” Hương nói, ánh mắt kiên quyết.“Đúng vậy! Hãy cho hắn thấy rằng không ai có thể thao túng chúng ta,” Tôn Minh khẳng định, cảm giác hừng hực trong lòng.
Sau khi chuẩn bị xong, họ bắt đầu tách ra để thực hiện kế hoạch. Tôn Minh và Lý Thảo đi đến một quán cà phê gần đó, nơi họ có thể dùng Wi-Fi để truy cập vào thông tin.
“Hy vọng mọi thứ diễn ra suôn sẻ,” Lý Thảo nói khi họ ngồi xuống bàn. “Nếu không, chúng ta có thể gặp rắc rối lớn.”
“Chỉ cần giữ bình tĩnh và kiên nhẫn,” Tôn Minh đáp, rồi mở máy tính ra. “Chúng ta sẽ tìm ra mọi thứ.”
Khi Tôn Minh ngồi trước máy tính, anh cảm thấy một luồng năng lượng mới. Thế giới nghệ thuật này thật phức tạp, nhưng cũng đầy cơ hội. Chỉ cần họ có đủ thông tin, mọi thứ sẽ trở nên dễ dàng hơn.
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Lý Thảo hỏi, ánh mắt dán chặt vào màn hình.
“Chúng ta cần kiểm tra các thông tin liên quan đến cuộc thi và những mối quan hệ của Đặng Kiên,” Tôn Minh nói, gõ bàn phím nhanh chóng. “Nếu hắn đang chuẩn bị một cú sốc lớn, chúng ta sẽ tìm thấy dấu vết của hắn.”
“Được rồi, mình sẽ tìm kiếm thông tin từ các diễn đàn và trang mạng xã hội,” Lý Thảo bổ sung, lấy điện thoại ra.
Thời gian trôi qua, sự căng thẳng càng gia tăng. Cuối cùng, một thông báo hiện lên trên màn hình. “Có vẻ như Đặng Kiên đang lên kế hoạch cho một buổi lễ trao giải lớn, và hắn đang muốn tạo ra một cú sốc lớn để thu hút sự chú ý.”
“Đó chính là cơ hội của chúng ta!” Tôn Minh nói, lòng đầy hứng khởi. “Nếu chúng ta có thể phát hiện ra kế hoạch này trước khi nó diễn ra, chúng ta có thể lật đổ hắn.”
“Nhưng chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Lý Thảo nhắc nhở. “Thời gian không còn nhiều.”
“Chúng ta sẽ không để hắn một bước nào,” Tôn Minh nói, quyết tâm trong ánh mắt. “Hãy tiếp tục tìm kiếm, chắc chắn sẽ có thêm thông tin quan trọng.”
Khi cả hai tiếp tục làm việc, Tôn Minh cảm thấy một luồng hy vọng dâng trào. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến lớn nhất trong đời, và không gì có thể ngăn cản họ.
Một tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên khiến cả hai giật mình. Tôn Minh quay lại, thấy một người đàn ông lạ mặt đứng ở cửa. “Các bạn đang tìm kiếm thông tin về Đặng Kiên phải không?” Hắn hỏi, vẻ mặt bí ẩn.
“Anh là ai?” Tôn Minh hỏi, cảnh giác.
“Chỉ là một người muốn giúp đỡ,” hắn mỉm cười, nhưng ánh mắt lại không có vẻ gì là thân thiện. “Nếu các bạn muốn lật đổ hắn, tôi có thể cho các bạn một số thông tin… với một cái giá.”
Tôn Minh cảm thấy một cơn lạnh sống lưng. Họ đang ở trong một tình huống nguy hiểm hơn cả những gì họ tưởng tượng. Nhưng không thể lùi bước, cuộc chiến đã bắt đầu.