Tôn Minh và Mai Hương lén lút tiến vào một không gian rộng lớn, nơi ánh đèn chớp nhoáng và âm nhạc rộn ràng vang lên. Họ đang ở giữa một buổi tiệc tùng của giới giải trí, nơi mọi người ăn mặc lộng lẫy và mỉm cười rạng rỡ. Nhưng trong lòng hai người, chỉ có sự căng thẳng và hồi hộp.
“Chúng ta sẽ tìm hiểu những gì đang diễn ra ở đây,” Tôn Minh thì thầm, ánh mắt quét qua đám đông. “Đặng Kiên không thể ở xa đây được.”
“Chỉ cần không bị phát hiện là được,” Hương gật đầu, cô cảm nhận được nỗi lo lắng của Tôn Minh. “Nhưng mà... có quá nhiều người ở đây.”
“Đúng vậy. Chúng ta cần phải tìm ra cách để tiếp cận hắn.” Tôn Minh nói, ý chí của anh không hề yếu đi.
Họ vừa bước vào, một giọng nói quen thuộc vang lên từ xa. “Chúng ta cần phải làm cho kế hoạch này thành công. Nếu không, mọi thứ sẽ sụp đổ.”
“Đó là giọng của Đặng Kiên!” Hương thì thầm, tim đập nhanh hơn. “Chúng ta phải đến gần hơn.”
Tôn Minh dẫn đầu, cả hai nhẹ nhàng lướt qua đám đông. Họ không thể để lộ vị trí của mình. Khi đến gần, Tôn Minh nhận ra một nhóm người đứng xung quanh Kiên, họ có vẻ đang bàn bạc về một kế hoạch lớn.
“Nghe này, nếu chúng ta không làm cho scandal này bùng nổ, danh tiếng của chúng ta sẽ tụt dốc không phanh. Không ai muốn bị chôn vùi trong sự im lặng,” Đặng Kiên nói, vẻ mặt nghiêm túc.
“Đúng vậy, chúng ta cần phải có một cú sốc lớn,” một người đàn ông khác thêm vào, “một scandal nào đó để thu hút sự chú ý.”
Tôn Minh cảm thấy một cơn lạnh lẽo dâng lên trong lòng. Hắn đang lên kế hoạch cho một cái gì đó nguy hiểm. “Chúng ta phải ghi lại mọi thứ,” anh nói khẽ, rồi rút điện thoại ra.
Hương nhanh chóng lấy điện thoại của mình ra, nhưng ngay khi cô chuẩn bị ghi hình, một ánh mắt sắc lạnh từ nhóm người kia quét qua. “Có ai đó ở đây không?” Một cô gái trong nhóm hỏi, sự nghi ngờ hiện rõ trên mặt.
“Chạy!” Tôn Minh hét lên, không kịp nghĩ ngợi. Họ lập tức biến mất vào đám đông, tim đập loạn nhịp.
“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp!” Hương nói, hơi thở gấp gáp. Họ chạy vào một hành lang tối tăm, vừa thở hổn hển vừa tìm cách bình tĩnh lại.
“Có lẽ chúng ta đã bị phát hiện,” Tôn Minh thì thầm, vẫn không thể tin vào những gì vừa xảy ra.
“Chắc chắn rồi. Họ sẽ không để yên cho chúng ta,” Hương đáp, ánh mắt cô dán chặt vào cửa ra vào.
“Nhưng chúng ta không thể bỏ cuộc,” Tôn Minh quyết tâm. “Nếu Kiên thực sự có kế hoạch gì đó, chúng ta cần phải biết trước.”“Chúng ta cần một kế hoạch,” Hương đề nghị, “Nhưng trước tiên, phải tìm cách rời khỏi đây an toàn đã.”
“Đúng. Chúng ta sẽ quay lại khi có cơ hội,” Tôn Minh nói, quyết tâm không bao giờ từ bỏ.
Khi họ lén lút rời khỏi hành lang, một âm thanh chói tai vang lên. Một người đàn ông lao ra từ góc khuất, chặn đường họ. “Các cậu đang làm gì ở đây?” Hắn hỏi, giọng điệu đầy đe dọa.
“Chúng tôi... chúng tôi chỉ đi lạc,” Tôn Minh vội vàng phản ứng, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Lạc? Hay là đang tìm thông tin?” Người đàn ông nhếch mép cười, ánh mắt đầy sự nguy hiểm. “Tôi không nghĩ các cậu có thể rời khỏi đây dễ dàng như vậy.”
“Hãy để chúng tôi đi,” Hương lên tiếng, giọng nói đầy kiên quyết. “Chúng tôi không muốn gây rắc rối.”
“Tôi không quan tâm đến điều đó,” hắn cười nhạt, “tôi chỉ quan tâm đến việc giữ miệng những kẻ không nên xuất hiện ở đây.”
Tôn Minh cảm thấy lòng mình sôi sục. “Chúng tôi sẽ không để bản thân bị bắt nạt,” anh khẳng định, ánh mắt không chịu khuất phục.
Người đàn ông bước về phía họ, nhưng Tôn Minh đã nhanh chóng hành động. “Chạy!” Anh hét lên, cả hai lập tức lao về phía cửa ra.
Chạy qua đám đông, họ cảm nhận được ánh mắt của nhiều người đang dõi theo. Tôn Minh không dám quay lại, chỉ tập trung vào việc tìm lối thoát. “Đằng kia!” Hương chỉ về phía một lối ra.
Khi họ lao ra ngoài, không khí trong lành và ánh sáng chói chang đập vào mắt. Nhưng không lâu sau, một tiếng động vang lên phía sau khiến họ phải quay lại.
“Đừng để chúng thoát!” Giọng nói của Đặng Kiên vang lên, như một lời thách thức.
Tôn Minh không còn thời gian để nghĩ, anh nắm chặt tay Hương và cả hai cùng lao vào một con hẻm nhỏ. “Phải tìm cách thoát khỏi đây,” anh thầm thì, nhưng trong lòng lại đầy lo lắng.
“Chúng ta cần một kế hoạch khẩn cấp,” Hương nói, ánh mắt cô hiện lên sự quyết tâm.
“Mọi thứ sẽ không dễ dàng,” Tôn Minh đáp, “nhưng chúng ta sẽ không từ bỏ. Phải tìm ra sự thật về những gì đang diễn ra.”
Cả hai đứng lại, hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh. Họ biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những bí mật đang chờ được khám phá. Chỉ có một điều chắc chắn: họ sẽ không đơn độc trong hành trình này.