Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 96: Tin Báo

Như Nguyện đường?

Vệ Đông Quân thầm nghĩ cái tên này nghe quen quen, hình như đã nghe ở đâu rồi. Chớp mắt, đồng tử nàng co rút mạnh. Chẳng phải chủ nhân của Như Nguyện đường là Đàm Kiến sao?

Vệ Đông Quân dứt khoát thò đầu ra ngoài: “Ê, nhóc ăn mày, Như Nguyện đường có ai c.h.ế.t thế?".

"Ngươi c.h.ế.t là chưởng quầy”.

Đàm Kiến? C.h.ế.t rồi? Đồng tử vốn đang co rút của Vệ Đông Quân lập tức mở to ra.

Chuyện này… sao có thể?

Nàng vén mạnh rèm xe, túm váy nhảy phắt xuống.

Hồng Đậu hoảng hốt kêu to: “Tiểu thư!".

Tiểu thư đã vén váy, liều mạng chạy về phía trước. Vệ Đông Quân một hơi chạy đến Như Nguyện đường, trước cửa tiệm đã có rất đông người bu lại hóng chuyện, người của quan phủ đang điều tra bên trong.

"Cái người này c.h.ế.t thế nào vậy?".

"Nghe nói là uống phải t.h.u.ố.c độc”.

"Tự uống hay bị người khác ép uống?".

"Ai mà biết chứ”.

"Tôi thấy tám chín phần là bị người khác ép”.

"Sao lại nói thế?".

"Làm nhiều chuyện xấu quá chứ còn gì”.

Vệ Đông Quân nghe xung quanh xì xào bàn tán, trong lòng nghĩ phải lập tức báo việc này cho Trần Khí, nhờ hắn dò la nguyên nhân cái c.h.ế.t của Đàm Kiến.

Vừa xoay người đã thấy Trần Khí đứng ở góc tường, mặt trắng bệch như tờ giấy.

Hai ánh mắt chạm nhau. Một người bước lại đây. Một người đi về phía kia. Vai kề vai, đứng vững.

Trần Khí thở ra một hơi, rồi lại thở thêm một hơi, đè nén sự chấn động trong lòng mới thấp giọng hỏi: “Hắn xuống thuyền rồi, sao lại quay về kinh thành?".

Vệ Đông Quân giơ tay bịt miệng: “Quỷ mới biết”.

Trần Khí: “Hắn quay về làm gì?".

Vệ Đông Quân vẫn chỉ ba chữ ấy: “Quỷ mới biết”.

Trần Khí do dự: “Chuyện này… có khi nào liên quan đến Ninh Phương Sinh không?".

Vệ Đông Quân tức đến trừng mắt: “Đầu óc ngươi bị sao vậy?".

Cũng đúng. Ninh Phương Sinh là loại người lạnh lùng như băng, chuyện không liên quan thì đến mí mắt cũng không thèm nhúc nhích.

Trần Khí: “Vậy… có cần báo cho hắn không?".

Có thể báo. Cũng có thể không.

Nhưng Vệ Đông Quân đáp đầy lý lẽ: “Tất nhiên là phải báo”.

Những ngày gần đây ngoài chuyện lo lắng cho Đại ca, người nàng nghĩ đến nhiều nhất là Ninh Phương Sinh. Nàng có một cảm giác, người này đang che giấu một bí mật nào đó.

Trần Khí nghe nàng nói vậy, suy nghĩ một chút rồi bảo: “Vậy thế này đi, ngươi đi báo cho hắn, ta đi thăm dò nguyên nhân cái c.h.ế.t”.

Vệ Đông Quân: “Bây giờ ngươi còn không vào nổi Ngũ thành Binh mã ti, định dò bằng cách nào?".

Trần Khí: “Học tên họ Thiên kia, dùng bạc”.

Hắn không tin là Thập Nhị gia đã ném bạc ra lại không mở nổi một con đường lớn thênh thang.

Vệ Đông Quân: “Vậy thì chia nhau hành động”.

"Đợi đã”.

Trần Khí túm lấy tay áo nàng: “Ta ra ngoài vội, không mang theo bạc, ngươi ứng trước đi”.

"Ngươi…".

Vệ Đông Quân tức đến nghiến răng, giật lại tay áo, rút ra tờ ngân phiếu từ trong ống tay: “Xài tiết kiệm chút, giờ Vệ gia không dư dả gì đâu”.

Trần Khí cúi đầu nhìn, râu cũng vì tức mà lệch cả đi. Một trăm lượng? Mẹ kiếp, nhiều lắm thì ném được vài hòn đá lên con đường lớn kia thôi.

*****

Vệ Đông Quân quay lại xe ngựa, đầu tiên đến phủ của Ninh Phương Sinh ở thành Tứ Cửu. Nếu không có ai, thì sẽ đi lên núi tìm tiếp.

Khi Hồng Đậu đi gõ cửa, Vệ Đông Quân hướng lên trời lạy ba lạy, thầm khấn: đừng để ta đến nơi mà không gặp được, nếu không nàng lại phải tự mình lên núi tìm, thì sẽ không biết ăn nói với người nhà ra sao.

Gõ nửa ngày, vẫn không ai ra mở cửa.

"Thời gian gần đây, sao mà xui dữ vậy”.

Vệ Đông Quân chán nản thở dài: “Lên núi”.

Hồng Đậu nhìn trời: “Tiểu thư, Đại phu nhân đã dặn dò kỹ càng…".

"Không sao, ta còn có cha”.

Hồng Đậu: "...”

Đại gia ở trước mặt Đại phu nhân thì có tác dụng gì đâu cơ chứ.

*****

Người đã quen với chông chênh, thì cũng chẳng còn thấy chông chênh là khổ nữa.

Đến chân núi, Vệ Đông Quân nhảy xuống xe, đầu không choáng, mắt không hoa, vén váy leo thẳng lên núi.

Gần đến lưng chừng thì chợt nghe có người gọi phía sau. Quay lại nhìn thì thấy là Trần Khí.

Nàng giật mình: “Ngươi dò tin nhanh vậy? Đàm Kiến c.h.ế.t thế nào?".

Trần Khí mồ hôi đầm đìa, chỉ vào căn nhà lưng chừng núi: “Chuyện này không thể nói một hai câu, gặp Ninh Phương Sinh rồi hãy nói”.

Vệ Đông Quân: “Ngươi đến căn nhà dưới núi rồi à?".

"Ta đến đó làm gì? Chỗ này mới là ổ của hắn”. Trần Khí: “Ta đoán chỉ khi nào hắn cần chặt đứt duyên trần mới xuống núi ở vài ngày thôi”.

Sao nàng lại không nghĩ ra điều đó. Vệ Đông Quân đập nhẹ vào đầu, trong khi Trần Khí đã sải hai chân dài, vèo vèo đi trước, chỉ mấy bước là tới viện.

Cửa nhà đóng chặt. Trần Khí không khách sáo, đập cửa ầm ầm.

Một lúc sau. Cửa kêu "két" một tiếng, hé ra một khe nhỏ, lộ ra gương mặt của Thiên Tứ, sự chán ghét trên mặt hắn rõ ràng đến mức đứng cách ba dặm cũng cảm nhận được.

Ngươi tưởng gia muốn tới chắc? Trần Khí hất cằm, kiêu ngạo nói: “Gia đến đưa tin quan trọng cho tiên sinh nhà ngươi”.

Thiên Tứ coi hắn như không khí, ánh mắt lướt qua, rơi lên người Vệ Đông Quân phía sau.

Vệ Đông Quân gật đầu, nghiêm túc tiếp lời Trần Khí: “Tin tức này thật sự vô cùng quan trọng”.

Lúc đó Thiên Tứ mới mở rộng cửa, mời hai người vào.

Trong lòng Trần Khí bực bội nghĩ: thần bí cái gì chứ, cái nhà này gia cũng từng lẻn vào rồi, lúc các ngươi không có ở đây, gia còn trèo tường vào nữa kìa.

Nhưng Vệ Đông Quân lại cảm nhận được sự xa cách và cảnh giác từ hành động của Thiên Tứ. Nói đúng ra, bọn họ đã cùng trải qua chuyện của Tiểu Viên, ít nhiều gì cũng có chút tình cảm, dù không nhiệt tình thì cũng không đến nỗi không nói nổi một câu "mời vào" chứ.

Ừ. Vẫn là câu đó. Chủ tớ hai người này đang giấu bí mật.

Vào nhà, hai người liếc mắt một cái đã thấy Ninh Phương Sinh đang ngồi uống trà trên giường trúc. Hắn vẫn mặc bộ đồ đen, sắc mặt yên tĩnh, lạnh lùng, như thể xa cách cả ngàn dặm.

Vệ Đông Quân cảm thấy cả không khí xung quanh đều vì gương mặt kia mà lạnh đi vài độ.

Ninh Phương Sinh ngẩng mắt nhìn, ánh mắt dừng lại trên người Vệ Đông Quân, trán nàng lấm tấm mồ hôi, mặt bị nắng hắt đỏ bừng, hình như… gầy đi một chút.

Hắn đang định mở miệng thì đột nhiên, tim đập mạnh ba cái không báo trước. Sắc mặt Ninh Phương Sinh lập tức thay đổi hẳn.

Đối diện, Trần Khí thấy chủ tớ hai người coi hắn như không khí, tức muốn đ.á.n.h nhau. Còn chưa kịp nắm tay, thì Ninh Phương Sinh đã đứng bật dậy: “Đuổi họ ra ngoài”.

Vệ Đông Quân đứng gần nhất, vừa nghe tiếng lập tức thấy phía sau hắn tràn ra một làn sương dày đặc. Trong lòng nàng thót lên, có chuyện rồi?

Phía sau, Trần Khí cũng cảm thấy bất ổn. Gia vừa dò tin xong, còn chưa kịp thở đã chạy như bay đến đây, các ngươi coi gia như không khí thì thôi đi, lại còn muốn đuổi ra ngoài? Gia nhịn không nổi nữa rồi!

Đúng lúc ấy, Thiên Tứ lao nhanh tới, định kéo cả Trần Khí lẫn Vệ Đông Quân ra ngoài.

Trần Khí phát hiện có gió phía sau tai, lập tức nhích mấy bước, thoắt cái đã tới bên giường trúc của Ninh Phương Sinh. Muốn đuổi gia hả? Gia cứ không đi đấy!

Trần Khí ngồi phịch xuống, giận dữ hét vào mặt Ninh Phương Sinh: “Này họ Ninh, ngươi tưởng mình giỏi lắm hả, chẳng qua là…".

Tiếng nói đột ngột dừng lại.

Giường trúc dưới m.ô.n.g "rắc" một tiếng, nứt toác.

Bàn trà trước mặt "rắc" một tiếng, vỡ toang.

Ấm trà, chén trà trên bàn "rắc" một tiếng, nát hết.

Trần Khí ngã ngồi trên đất, trong đầu mơ hồ nghĩ: chẳng lẽ gia luyện thành Thần Công Gầm Thét trong truyền thuyết rồi?

Ngay sau đó, ngọn đèn phía trên "phụt" một cái tắt lịm. Đèn vừa tắt, gió điên cuồng nổi lên. Gió cuốn hai cánh cửa gỗ, "rầm" một tiếng đóng chặt lại.

Ninh Phương Sinh nghe tiếng "rầm" đó, trong lòng thầm kêu: Không xong rồi! Bọn họ không ra được nữa.