Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 95: Hỏi thăm

Bàn tay đặt trên đầu gối Thẩm Nghiệp Vân run lên dữ dội.

Người này không chỉ thông minh mà còn...

Quả thực... Hắn lẽ ra nên sớm nghĩ đến điều đó, người xuất thân từ Vệ gia, làm gì có ai ngu ngốc.

“Đây là việc nhà Vệ gia, ta đoán không nổi, Vệ công tử nếu rảnh thì cứ từ từ ngẫm nghĩ. Trung Thụ, chúng ta đi”.

Người hầu tên Trung Thụ lạnh lùng liếc Vệ Thừa Đông một cái, đẩy xe lăn đi về phía trước. Khi đến bậc cửa, hắn dứt khoát nhấc bổng cả người lẫn xe lăn lên. Thừa dịp này, Thẩm Nghiệp Vân hơi nghiêng mặt đi, dùng giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

“Lát nữa ngươi đích thân đến báo với Điện hạ một tiếng, nói rằng con cá nhỏ của Vệ gia... đã c.ắ.n câu rồi”.

“Vâng”.

“Cũng nói với Điện hạ, con cá nhỏ này khá trơn”.

“Vâng”.

Sau lưng bọn họ, Vệ Thừa Đông vẫn bám chặt lấy bậc cửa, trừng trừng nhìn theo. Thẩm Nghiệp Vân, chờ ta ra ngoài rồi, sẽ điều tra ngươi cho rõ ngọn ngành.

*****

Hai canh giờ sau.

Cửa nhà lao phát ra tiếng két, Vệ Thừa Đông lập tức chui ra. Leo lên bậc thềm, bước ra khỏi ngục, hắn giơ tay che ánh nắng chói mắt, nghỉ một chút rồi lập tức chạy thẳng ra khỏi nha môn.

Ngoài nha môn, Vệ Chấp An và Tào thị đã chờ suốt nửa ngày. Thấy con trai mình đầu tóc rối bù, y phục lấm lem, người cha thì lau nước mắt, người mẹ thì nghiến răng ken két.

Vệ Thừa Đông nhìn cha mẹ từ xa, chỉ cảm thấy như cách mấy cuộc đời. Lại gần mới thấy rõ, cha gầy đi, mẹ tiều tụy, nước mắt hắn cuối cùng không kìm được, quỳ “phịch” xuống, dập đầu ba cái thật mạnh trước cha mẹ.

Lúc ngẩng đầu lên, gương mặt Vệ Đại thiếu gia đã chẳng còn vẻ ngạo nghễ trước kia, chỉ còn lại tràn đầy hối lỗi.

“Cha, mẹ, con sai rồi”.

Tào thị không ngờ con trai lại quỳ gối xin lỗi giữa chốn đông người như vậy, sững sờ hồi lâu không thốt nên lời.

Một lúc sau, bà mới thở dài: “Đứng dậy đi, về nhà thôi”.

Vệ Thừa Đông đứng lên: “Mẹ, sao mẹ biết giờ này con được thả ra?”.

Tào thị đáp: “Có người đưa tin về nhà, nói con sẽ được thả vào giờ này. Cha con không tin, là bị ta kéo tới đây”.

Là Thẩm Nghiệp Vân?

Vệ Thừa Đông thoáng động tâm: “Mẹ, có mang y phục sạch theo không?”.

“Có, trong xe”.

“Con thay y phục, đến Hầu phủ một chuyến”.

“Đến Hầu phủ làm gì?”.

Vệ Chấp An giận dữ nhảy dựng lên: “Tên đó chẳng có chút lương tâm, cha tìm tới tận nơi, hắn...”.

“Cha”.

Vệ Thừa Đông cắt lời: “Không vì điều gì khác, chỉ vì Trần Thập Nhị, con cũng phải đi một chuyến”.

 

Dĩ nhiên, điều quan trọng nhất là: phải dò hỏi về Thẩm Nghiệp Vân.

Vệ Chấp An nghe vậy thì cứng họng. Vì sao ư? Bởi đến giờ Trần Thập Nhị vẫn còn bị cha hắn giữ chặt trong phủ, không thể ra ngoài.

“Cha yên tâm, con đi rồi sẽ về ngay, không quá một canh giờ đâu”.

Ánh mắt Tào thị nhìn con trai sâu sắc hơn mấy phần, trên đường về còn lẩm bẩm với chồng: “Người dạy người thì chẳng dạy nổi, việc dạy người, một lần đã nên thân. Ông cứ chờ xem, con trai chúng ta... trưởng thành rồi”.

*****

Hầu gia đến Vệ Đại gia còn chẳng gặp, sao có thể chịu gặp Vệ Thừa Đông. Nhưng Trần Thập Nhị thì lại được thả ra sau nửa canh giờ. Vừa nghe nói Vệ Thừa Đông đang chờ trước phủ, hắn còn chưa kịp thay y phục đã vội vã chạy ra ngoài.

Bốn mắt nhìn nhau. Trần Khí hổ thẹn đến mức muốn tìm cái lỗ chui xuống: “Thừa Đông, huynh nghe ta giải thích…”.

“Giải thích gì chứ? Nếu thật muốn trách ngươi, ta đã chẳng đến đây chuyến này”.

Ôi mẹ ơi. Mắt Trần Khí bất chợt đỏ hoe, nước mắt tuôn trào.

Vệ Thừa Đông kéo hắn đến sau lưng con sư tử đá trước phủ: “Nói mau, Thẩm Nghiệp Vân của Đào Hoa Nguyên là ai?”.

Trần Khí lau nước mắt: “Hắn là trưởng tử của Thiếu khanh Quang Lộc tự, Thẩm Phúc”.

Vệ Thừa Đông có nghe qua cái tên Thẩm Phúc này. Cha ông ta từng là ngự trù trong cung, nhờ tay nghề nấu nướng mà được Thái hậu sủng ái. Thẩm Phúc là trưởng tử, nhờ bóng tổ tiên mà làm được một chức quan nhỏ trong kinh, nghe nói tay nghề nấu ăn cũng không kém cha mình.

Vệ Thừa Đông thắc mắc: “Chưa từng nghe nói Thẩm đại nhân có trưởng tử bị tật ở chân”.

Trần Khí thầm nghĩ: Ngươi chưa nghe thì cũng bình thường thôi. Với dòng dõi như Vệ Đại thiếu, Thẩm gia vốn chẳng lọt nổi vào mắt.

“Hắn sinh ra đã có tật ở chân, Thẩm gia cũng chẳng mấy để tâm, cứ để hắn sống qua ngày. Sau đó, ông nội hắn, là người từng làm ngự trù ấy cáo lão hồi hương, bèn đưa đứa cháu nội này về quê, nuôi nấng bên cạnh”.

Trần Khí nói tiếp: “Sau khi ông mất, Thẩm Nghiệp Vân mới quay lại kinh, mở Đào Hoa Nguyên. Hắn không ở trong Thẩm gia, mà tự mua mộ phủ đệ ở ngoài sống một mình, nên trong thành Tứ Cửu ít ai biết hắn là con của Thẩm Phúc”.

“Nếu hắn không sống trong Thẩm gia, cũng tức là không dựa dẫm vào đó. Vậy hắn mở Đào Hoa Nguyên kiểu gì? Dựa vào đâu mà đứng vững ở kinh thành?”.

“Dựa vào gì thì ta không biết. Ta chỉ biết đồ ăn của Đào Hoa Nguyên rất ngon. Hôm đó ngươi chỉ lo uống rượu giải sầu, tiếc thật, chẳng nếm được chút nào”.

Vệ Thừa Đông suy nghĩ một lúc: “Người này có điểm gì đặc biệt không?”.

Trần Khí gãi cằm: “Ta vốn chưa từng gặp hắn, làm sao biết hắn đặc biệt ở chỗ nào?”.

“Vậy tức là hắn cũng khá bí ẩn?”.

“Cũng không hẳn”.

Trần Khí hơi ngờ vực: “Tự dưng ngươi hỏi chuyện hắn làm gì?”.

Ánh mắt Vệ Thừa Đông d.a.o động: “Không có gì, chỉ tùy tiện hỏi thôi”.

Trần Khí vỗ trán: “Đúng rồi, ai đã đưa ngươi ra khỏi ngục thế?”.

“Cần gì ai đưa? Tiền đền đủ thì tự khắc được thả”. Vệ Thừa Đông chột dạ, muốn chuồn: “Ta về trước, cha mẹ đang đợi ta ở nhà”.

“Chờ chút, ta về cùng, phải đến nhận lỗi với cha mẹ ngươi nữa”.

“Ngươi đến nhận lỗi với cha mẹ ta, chi bằng đi xin lỗi muội ta đi”.

Vệ Thừa Đông nghĩ đến tính khí muội muội mình: “Mấy hôm nay chắc nha đầu đó c.h.ử.i ngươi không ít đâu”.

“Tam tiểu thư đang bận lo việc buôn bán ở cửa hàng Đại tẩu, đâu có thời gian rảnh để c.h.ử.i ai”.

Người hầu Phúc Lai của Vệ Thừa Đông bỗng lên tiếng: “Tam tiểu thư còn nói, cầu người không bằng tự cầu mình. Phải kiếm lại chỗ bạc oan kia, mới có thể đề phòng lần sau Vệ gia lại gặp họa”.

Vệ Thừa Đông vừa nghe xong, lập tức cũng muốn tìm cái lỗ mà chui xuống.

*****

Lúc này, Vệ Đông Quân đang kiểm sổ sách ở tiệm vải Đông Quân. Nàng kiểm sổ chẳng cần bàn tính, chỉ cần vạch vài nét lên mặt bàn là số đã hiện ra trong đầu.

“Tiểu thư”.

Hồng Đậu bước đến: “Đại phu nhân vừa gửi tin, bảo tiểu thư kiểm sổ xong thì mau về, Đại thiếu gia đã được thả rồi”.

“Thả rồi?”.

Là ai ra tay vậy? Hầu phủ? Không thể nào, Trần Khí cầu xin mà còn không được. Phòng Thượng Hữu? Lại càng không, kẻ ấy không có lợi thì chẳng bao giờ nhúng tay.

Vệ Đông Quân khép sổ sách lại: “Đi, về phủ”.

Đường về nhà phải đi qua nửa khu chợ Tây.

Chợ Tây người qua lại tấp nập, xe ngựa chẳng thể chạy nhanh. Đi được nửa đường, thì bỗng phía xa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.

“Tránh đường, tránh đường. Binh mã ti đang phá án, người không phận sự tránh ra!”.

Ông lão đ.á.n.h xe lập tức nhảy xuống, kéo xe né sang bên.

Vệ Đông Quân vừa nghe đến hai chữ “binh mã ti”, bèn nhớ đến biến cố của Đại ca mấy ngày qua, bèn vén rèm xe lên thử.

Bảy tám con ngựa phi qua phố, dân chúng tò mò ùn ùn kéo theo, các chủ hàng bên đường cũng ùa ra khỏi quầy hóng chuyện.

“Phía trước có chuyện gì vậy?”.

“Nghe nói có án mạng”.

“Nhà ai thế?”.

“Không biết”.

Chữ “không biết” vừa truyền tới tai Vệ Đông Quân, chợt phía trước có tiếng hét lớn: “Không hay rồi! Như Nguyện đường xảy ra án mạng rồi!”.