Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 76: Đi tìm cái chết

Hướng Tiểu Viên hít sâu một hơi.

“Bến bờ mà Tam tiểu thư muốn tìm là nơi có thể đi học, có thể ngang hàng với ba vị thiếu gia Hạ gia, có thể gả cho người nàng yêu, sinh đôi nhi nữ đáng yêu. Những điều ấy, nàng đều đã làm được cả. Nhưng kết cục cuối cùng thì sao? Nàng nhảy sông tự vẫn. Vì sao lại nhảy sông tự vẫn? Ta nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có một lý do: nàng sống không vui vẻ”.

“Một người phóng khoáng như cuồng phong, như mưa bão, như con ngựa hoang… mà còn sống không vui, đến mức sinh ra tuyệt vọng, thì một kẻ thấp hèn, lún sâu trong bùn lầy như ta thì sao? Dù ta có chuộc thân thoát khỏi bến nước, thì đời ta sẽ ra sao?”

“Ta già rồi, sắc tàn rồi, ngoài việc đứng ở cửa đón khách, chẳng có lấy một ngón nghề, một nữ tử cô đơn không nơi nương tựa như ta thì sống bằng cái gì? Tìm một nam tử thật thà để gả sao? Nhưng ai sẽ lấy một thuyền nương? Dù có người chịu lấy, liệu hắn có thật lòng với ta không?”.

“Thân thể ta đã sớm hỏng nát trên thuyền, kiếp này không sinh nổi đứa con nào, hắn dù ban đầu không chê ta, nhưng liệu cả đời cũng không chê sao? Ta nghĩ, lại nghĩ, càng nghĩ càng thấy tuyệt vọng”.

Ánh mắt Hướng Tiểu Viên dần dần trầm tối, tối đến mức như giếng cạn, không thấy nổi chút ánh sáng nào.

“Các ngươi biết điều khiến ta nguội lạnh nhất là gì không?”.

Vệ Đông Quân hỏi: “Là gì?”.

“Nhà chồng của Tam tiểu thư vì cái gọi là thể diện mà không dám công bố nguyên nhân thực sự khiến nàng c.h.ế.t, nhà mẹ đẻ nàng vì cái gọi là danh tiếng mà im lặng không nói một lời…”.

Hướng Tiểu Viên bật cười lạnh nhạt:

“Đột nhiên ta cảm thấy, những kẻ đứng trên cao đó thật giả dối, thế gian này cũng giả dối đến tận cùng. Mọi thứ đều là giả, lòng người là giả, ánh sáng ấy là giả, cả ngọn đèn kia cũng là giả. Nghĩ đến những điều ấy, hơi thở cuối cùng luôn níu ta lại đột nhiên cũng xẹp xuống, thế là ta nghĩ đến cái c.h.ế.t. Thực ra, ta đã sớm muốn c.h.ế.t rồi…”.

“Lúc cha mẹ bán ta đi, ta tức muốn c.h.ế.t. Bị khách hành hạ mình đầy thương tích, ta đau muốn c.h.ế.t. Khi Tiểu Cảnh gia rời thuyền, ta cô đơn muốn c.h.ế.t. Những thuyền nương bên cạnh lần lượt c.h.ế.t không rõ nguyên do, ta sợ muốn c.h.ế.t. Nhìn những gương mặt non nớt của các cô nương trẻ, ta cũng áy náy muốn c.h.ế.t. Nhưng ta vẫn không đủ can đảm để c.h.ế.t, vì ta sợ”.

Hướng Tiểu Viên không chút giấu giếm sự yếu đuối của mình.

“Ta sợ đau, sợ bóng tối, sợ số bạc mình tích cóp bị người khác lấy mất sau khi c.h.ế.t, sợ không ai thu liệm cho ta, sợ tiết Thanh Minh hay ngày Trung Nguyên chẳng ai đốt giấy cho ta. Nhưng khi Tam tiểu thư c.h.ế.t đi, ta bỗng nhiên không còn sợ nữa”.

“Tam tiểu thư có cha có mẹ, có con cái, có cả gia nghiệp to lớn… Nàng buông bỏ tất cả, giống như đang nói với ta: ‘Đừng sợ, Xuân Hoa, cái c.h.ế.t đối với chúng ta chẳng là gì cả. Ngươi xem, ta làm được đây này’”.

Hướng Tiểu Viên nhếch môi cười, cười mà không phát ra tiếng.

“Ta nghĩ, nàng còn có dũng khí nhảy sông tìm cái c.h.ế.t, sao ta lại không có? Lý do ta đi tìm cái c.h.ế.t còn nhiều gấp ngàn lần nàng. Các ngươi biết không, thứ gọi là dũng khí, muốn có thì rất khó, mà đã có rồi thì cũng khó mà đẩy đi. Ta chẳng sợ gì cả, thậm chí còn có chút háo hức. Các ngươi biết vì sao không?”.

Ba người cùng lắc đầu.

Hướng Tiểu Viên lại cười, nụ cười có chút ngây thơ trẻ con.

“Vì Tam tiểu thư là người mười ngón tay không dính nước, nàng không biết giặt đồ, cũng không biết nấu ăn, ngay cả chải đầu cũng chải lung tung cả lên. Nàng một mình xuống âm phủ thì biết làm sao? Trời nóng, ai quạt cho nàng? Trời lạnh, ai đắp áo cho nàng? Nàng buồn, ai trò chuyện cùng nàng? Thế là ta nghĩ, thay vì ngày ngày hành hạ bọn tiện nhân kia, chi bằng đi theo hầu hạ Tam tiểu thư thì hơn. Chủ tớ chúng ta mười sáu năm chưa gặp, nàng nhớ ta lắm, ta cũng nhớ nàng, đúng lúc hoa Phụng Tiên trong vườn nở rồi, cũng là lúc nên nhuộm móng tay cho nàng rồi…”.

“Hướng...Tiểu...Viên!”. Đàm Kiến nghiến răng cắt ngang lời nàng.

“Tiểu Cảnh gia”. Hướng Tiểu Viên chẳng giận, vẫn dịu dàng mỉm cười, nói: “Ngươi có biết vì sao con người lại có bóng không?”.

Đàm Kiến: “…”

“Vì có bóng nên con người mới không cô đơn”.

Hướng Tiểu Viên tự mình trả lời, rồi lại hỏi: “Vậy tại sao cái bóng lại phải đi theo người?”.

Đàm Kiến: “…”

“Vì con người là hồn của cái bóng, hồn không còn, bóng cũng chẳng còn lý do tồn tại. Thực ra…”. Nàng im lặng một lúc rồi nói: “Ta là cái bóng của Tam tiểu thư”.

Số mệnh, họa phúc, sinh tử của cái bóng và chủ nhân đều gắn bó chặt chẽ với nhau. Họ là chủ tớ, là bạn bè, cũng là bạn đời. Vì vậy, họ nên ở bên nhau mãi mãi, không bao giờ chia lìa.

Năm Cảnh Đức thứ hai, ngày mười một tháng tám. Trên trời một vầng trăng sáng, sắp tròn, mà chưa tròn. Hướng Tiểu Viên quyết định đi tìm cái c.h.ế.t.

Nàng tắm gội thay y phục, mặc một chiếc áo trắng, tóc buông xõa, mặt mộc hoàn toàn. Khuôn mặt ấy vì nhiều năm son phấn mà đã có những vết nám, khóe mắt vương nếp nhăn. Mới nhìn, nàng còn thấy không quen, nhưng nhìn lâu lại cảm thấy để mặt mộc cũng rất tốt, ít nhất là sạch sẽ. Nàng không mang giày, đi chân trần bước lên thuyền.

Chiếc thuyền ấy là chiếc thuyền mục nát neo bên bờ, thuyền Tiểu Viên năm nào đã không còn, người quản sự đã khắc lại tên thuyền, giao cho hoa khôi năm đó.

Sau khi lên thuyền, ánh mắt nàng từ từ dõi về phía xa, nơi ấy vẫn náo nhiệt ồn ào, lờ mờ còn nghe thấy tiếng cười đùa của các nữ nhân. Nàng thấy không chân thực, tựa như đang trong một giấc mộng, một cơn ác mộng kéo dài suốt mười sáu năm.

Giờ thì, mộng đã tỉnh rồi.

Trong lòng nàng trào dâng niềm vui khó tả, cảm thấy bản thân không còn đứng trên chiếc thuyền kia, mà là đang đứng giữa sân nhà của Tam tiểu thư.

Trong sân treo đèn, gió thổi nhẹ, đèn lay động. Lúc này, Tam tiểu thư từ trong phòng bước ra, đi đến bên nàng, hạ giọng nói: “Xuân Hoa, theo ta đến một nơi”.

Khuôn mặt tiểu thư vẫn trắng trẻo như xưa, trong mắt ánh lên tia sáng không biết sợ là gì.

Nàng lặng lẽ nhìn vào ánh sáng ấy một lát, rồi hỏi: “Đi đâu?”.

“Đừng hỏi, chỉ cần theo ta là được”.

Được, không hỏi. Nàng theo sau tiểu thư, từng bước từng bước thật chắc chắn. Đi đến một cây cầu nhỏ, Tam tiểu thư tháo hết trâm ngọc trên đầu, tùy tiện ném cả vào lòng nàng.

“Cầm giúp ta”.

“Tiểu thư muốn làm gì?”.

“Ta muốn nhảy xuống từ đây”. Tam tiểu thư chỉ xuống dưới cầu, dậm chân một cái: “Ngươi đừng cản ta đấy”.

Nàng mấp máy môi, định khuyên can, nhưng cuối cùng không nói nên lời. Tam tiểu thư trèo lên cầu, ngoái đầu lại, đôi mắt sáng rỡ nhìn nàng.

“Ta nhảy đây”.

Tam tiểu thư dang hai tay, nhảy phốc xuống như một con vịt. Chân tay khua khoắng loạn xạ, uống mấy ngụm nước, chìm xuống rồi lại vùng vẫy trồi lên.

Thật ngốc quá đi mất. Nàng bật cười, ném hết trâm ngọc trong tay xuống đất, chỉ giữ lại cây trâm đỏ, siết chặt trong lòng bàn tay.

Cả đời này, nàng không có gì để nuối tiếc. Chỉ tiếc là khi Tiểu Cảnh gia rời thuyền, nàng đã không tiễn hắn, không nói một lời từ biệt tử tế. Nhưng chuyện đó, giờ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Nàng bước tới mép thuyền, ngẩng đầu, ưỡn ngực, ngước nhìn vầng trăng ngày mười một tháng tám, cuối cùng cong khóe môi. Rồi nàng lao mình nhảy xuống.

Tam tiểu thư, ta đến rồi.