Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 75: Bờ ở đâu?

Những lời này khiến cả ba người sợ đến toát mồ hôi lạnh.

Vệ Đông Quân lo lắng hỏi: “Ý ngươi là, Tam tiểu thư không phải ngã xuống nước c.h.ế.t?”.

Hướng Tiểu Viên đáp: “Không phải”.

Vệ Đông Quân hỏi tiếp: “Sao ngươi dám chắc vậy?”.

Hướng Tiểu Viên đáp: “Nàng biết bơi, đó là thứ nhất”.

Vệ Đông Quân: “Thứ hai là gì?”.

Hướng Tiểu Viên nói: “Nàng gả vào thế gia, làm Đại thiếu phu nhân quản sự, đã là người giữ trọng trách thì đi đâu cũng có người hầu kẻ hạ đi theo, tuyệt đối không thể có chuyện một mình ra bờ sông dạo chơi. Điều đó không hợp lẽ thường”.

Vệ Đông Quân hỏi dồn: “Có thứ ba không?”.

Hướng Tiểu Viên đáp: “Ngày nàng nhờ người đưa cho ta cây trâm, đúng vừa vặn là một ngày trước khi nàng qua đời”.

“Ý ngươi là…”. Vệ Đông Quân đắn đo nửa câu sau: “Lúc đó nàng đưa trâm cho ngươi, thật ra là đang sắp xếp hậu sự cho mình?”.

Hướng Tiểu Viên: “Nếu không thì sao?”.

Vệ Đông Quân bị hỏi đến ngẩn ra, nghĩ một lúc rồi hỏi: “Tam tiểu thư Hạ gia gả vào thế gia nào?”.

Hướng Tiểu Viên: “Phủ Bá gia Trường Bình”.

Trong thành Tứ Cửu, những nhà có tước vị rất nhiều, riêng công, hầu đã hai ba mươi nhà, còn bá, nam thì lại càng không thiếu.

Vệ Đông Quân không khỏi cau mày: “Phủ Bá gia Trường Bình ta từng nghe qua, nhưng chưa từng nghe nói có ai tự vẫn, chỉ biết chính thất phu nhân của Bá gia là không may rơi xuống sông c.h.ế.t đuối”.

“Ngươi tin à?”. Hướng Tiểu Viên hỏi.

“Ta không tin”. Vệ Đông Quân hít sâu một hơi, lắc mạnh đầu.

“Nhưng ta cũng không tin nàng nhảy sông tự tử. Nàng là Tam tiểu thư của Hạ gia, chính ngươi từng nói, đó là người tay trái cầm gậy, tay phải cầm dao, tính tình cứng rắn đến mức không ai chịu nổi”.

“Ta càng không tin”. Ánh mắt Hướng Tiểu Viên rực lửa: “Tam tiểu thư mắng không phục, đ.á.n.h không phục, không chịu thua, cũng không chấp nhận số phận, là một con ngựa hoang cứng đầu không ai thuần được. Ta không tin nàng sẽ tự vẫn”.

Vệ Đông Quân suy nghĩ: “Nếu không thể là trượt chân ngã xuống nước, cũng không phải tự vẫn, vậy chẳng phải là có người hại c.h.ế.t nàng sao?”.

“Hạ gia không báo quan”. Ánh mắt Hướng Tiểu Viên phủ một tầng sầu muộn: “Hạ gia nói rằng trước ngày nàng mất, nàng đã gửi về cho Hạ lão gia và phu nhân hai xe y phục, đủ để hai người mặc mười năm”.

Vậy thì còn báo quan gì nữa? Chuyện quá rõ ràng... Tam tiểu thư Hạ gia trước khi tự vẫn, đã sắp xếp xong hậu sự. Cây trâm đưa cho Hướng Tiểu Viên chỉ là một phần trong đó.

“Nhưng vì sao nàng phải tự vẫn chứ?”. Ánh mắt Vệ Đông Quân dần u ám: “Ngươi không phải nói nàng mặc đồ gấm, đeo ngọc, sau lưng là một đám nha hoàn bà tử, sống còn sướng hơn ai hết sao?”.

Hướng Tiểu Viên cười gượng, nụ cười không chạm tới đáy mắt.

“Đó là ta nghe nói nàng gả vào Bá phủ, tự mình tưởng tượng ra thôi. Trên thực tế, từ lúc ta lên thuyền, đã không còn gặp nàng nữa”.

“Thế sao ngươi lại…”.

“Có chút tưởng tượng như thế, ta mới thấy cuộc sống vẫn có điều để trông đợi. Nếu không thì trong những tháng ngày thống khổ ấy, ta biết lấy gì để tự thuyết phục mình sống tiếp?”.

Tam tiểu thư đã lấy chồng, lấy được người tốt. Cuộc sống nàng thuận buồm xuôi gió, muốn gì có nấy. Kiếp sau đầu thai tốt một chút, thì cũng sẽ được như nàng, thuận lợi an yên.

“Ta thậm chí từng tưởng tượng nếu mình không làm kỹ nữ, thì lúc này hẳn là đang theo hầu bên cạnh Tam tiểu thư, nàng hài lòng, ta cũng hài lòng, nàng như ý, ta cũng như ý”.

Ánh mắt Hướng Tiểu Viên nhìn về phía Đàm Kiến, cong môi: “Mỗi lần nghĩ đến điều đó, ta lại thấy vui lắm, vui đến mức muốn cười, muốn cười to”.

Tim Đàm Kiến nhói lên. Hắn hiểu cảm giác đó... những ngày tháng đau khổ nhất, hắn cũng dựa vào chút mơ tưởng về tương lai mà gắng gượng sống tiếp.

Nhưng...

“Các ngươi đã mười sáu năm không gặp, vật còn người mất. Nàng ta sớm đã không còn là Tam tiểu thư của ngươi, mà ngươi cũng không còn là tỳ nữ thân cận của nàng ấy nữa. Nàng dùng đá quý làm thành cây trâm, đó là ví muốn an ủi chính mình, không liên quan gì đến ngươi. Thế thì sao ngươi lại muốn vì nàng mà c.h.ế.t?”.

Đàm Kiến càng nói càng giận, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ: “Chẳng lẽ trên đời này không có gì đáng để ngươi lưu luyến sao?”.

Đây cũng là điều Vệ Đông Quân muốn hỏi. Nàng tin rằng cây trâm kia, ngoài mang ý nghĩa tạ lỗi với Hướng Tiểu Viên, thì còn một tầng ý nghĩa sâu xa hơn... “Ta vẫn nhớ đến ngươi, ngươi phải sống cho tốt, dù khổ thế nào cũng phải sống”.

Với sự thông minh của Hướng Tiểu Viên, đáng lẽ phải hiểu được ẩn ý ấy. Vậy tại sao vẫn muốn c.h.ế.t? Nàng chẳng phải luôn là người nghe lời Tam tiểu thư nhất sao?

Hướng Tiểu Viên cười.

“Ta sống ba mươi năm, sáu năm đầu không cha, không mẹ, mười sáu năm sau chẳng khác gì địa ngục. Chỉ có tám năm ở giữa, ta mới cảm thấy mình sống như một con người”.

Ánh mắt nàng bỗng trở nên mơ hồ, giọng nói cũng nhẹ đi: “Ta từng muốn trở thành người như Tam tiểu thư: được cha thương, được mẹ yêu, có viện riêng, có phòng riêng. Thích gì thì nói thích, không thích thì nói không thích. Muốn gì thì phải có, không muốn thì ai khuyên cũng không lấy. Bị bắt nạt thì đ.á.n.h trả thật mạnh. Muốn học bơi thì nhảy xuống sông không do dự... Nàng khiến ta nhìn thấy một kiểu sống khác dành cho nữ nhân ở thế gian này. Không cần phải quá ngoan ngoãn. Không cần phải nhẫn nhục chịu đựng. Con trai có gì, con gái cũng phải có. Thứ nam nhân học được, nữ nhân cũng học được…”.

Vệ Đông Quân nghe đến đây, có cảm giác như có sợi dây nào đó trong lòng bị gảy lên, ánh mắt nhìn Hướng Tiểu Viên bỗng nóng rực.

Hướng Tiểu Viên nhìn lại nàng: “Các ngươi biết không? Một người như Tam tiểu thư, đối với ta có ý nghĩa gì?”.

Vệ Đông Quân theo phản xạ hỏi: “Gì chứ?”.

Hướng Tiểu Viên: “Một ngọn đèn, một chùm sáng”.

Ngọn đèn... chiếu sáng con đường phía trước cho nàng.

Chùm sáng... xua tan bóng tối, dẫn nàng đi về phía có ánh mặt trời.

“Ta từng ghen tỵ với nàng đến mức hai mắt đỏ hoe, đố kỵ đến mất ngủ cả đêm, tại sao nàng lại may mắn đến vậy? Sau đó ta dần hiểu ra, ngoài việc đầu thai không thể thay đổi, những thứ còn lại, đều có thể dựa vào nỗ lực của chính mình mà giành lấy. Điều đó khiến ta thấy được hy vọng... cảm thấy chỉ cần mình học theo cách Tam tiểu thư hành xử, học theo lời nàng nói, học tính cách của nàng, thì có thể thay đổi số phận mình”.

“Nào ngờ, dây thừng thường đứt ở chỗ mỏng nhất, vận rủi lại tìm đến kẻ khổ mệnh. Ngay lúc ta tưởng mình sắp đổi đời, thì đôi cẩu nam nữ kia, à là cha mẹ ta đã bán ta lên thuyền, biến ta thành kỹ nữ để người người dày xéo”.

Hướng Tiểu Viên nghiến răng nghiến lợi: “Ta từng muốn c.h.ế.t, nhưng ta không cam lòng. Nếu ta c.h.ế.t rồi, ai sẽ đau lòng vì ta? Ai sẽ tiếc nuối cho ta? Ai sẽ biết rằng thế gian này từng có một nữ tử tên là Hướng Xuân Hoa, có một kiếp đời khổ đến như thế? Thế là ta nghiến răng sống tiếp. Sống rất khổ, rất mệt, rất nhục nhã”.

“Không giấu gì các ngươi, ngay cả con ch.ó canh cổng ở Hạ phủ còn sống sung sướng hơn ta. Chó chỉ cần trung thành với một chủ nhân, còn ta phải cười gượng dưới thân vô số nam nhân. Ta không cam lòng, cũng chưa từng buông bỏ. Ta nghĩ, nhất định sẽ có một ngày mình lên được bờ, chỉ cần mình sống như Tam tiểu thư”.

“Mười sáu năm, ta cố gắng bám trụ trên thuyền suốt mười sáu năm, nhưng bỗng một đêm, chùm sáng kia tắt rồi, ngọn đèn kia cũng tắt rồi. Con đường phía trước tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón. Ta không biết nên đi đâu về đâu. Đáng sợ hơn là, ta phát hiện ra một câu hỏi chí mạng...”.

“Bờ ở đâu?”.