Leo cây, trèo tường. Vượt tường, tiếp đất.
Con ngõ sau lưng Hạ phủ tối om, thi thoảng có vài con mèo hoang, ch.ó hoang lao vụt ra, dọa người giật bắn.
Đi được mấy chục trượng, một tên say rượu chặn đường bọn họ. Gã say chân bước loạng choạng, ánh mắt lại càng tà dâm, nhìn chằm chằm Tam tiểu thư, miệng buông ra toàn lời bẩn thỉu không nghe lọt tai. Gã vừa nói vừa lảo đảo tiến về phía Tam tiểu thư.
Hướng Tiểu Viên m.á.u nóng dồn lên, như con thú nhỏ lao tới, nhấc chân đá một cú thật mạnh vào hạ bộ tên say.
Gã “á” lên hai tiếng, người co quắp lại.
Hướng Tiểu Viên nhân cơ hội kéo tay Tam tiểu thư, cắm đầu bỏ chạy. Tóc tai rối bù, giày thêu rớt mất một chiếc, hai người thở hổn hển đứng lại, nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của nhau rồi phá lên cười.
Cười xong, Tam tiểu thư vén tay áo lên, lộ ra con d.a.o găm sáng loáng: “Thật ra ta đã chuẩn bị từ trước, tên say đó mà dám tới gần, ta cho hắn đẹp mặt”.
Hướng Tiểu Viên lấy dao, nhét vào tay áo mình: “Tiểu thư không đáng bẩn tay vì hạng người đó, sau này loại chuyện thế này để ta làm, ta thay tiểu thư g.i.ế.c hắn”.
Tam tiểu thư nói: “Lúc nãy ngươi nói, mặt ngươi có cái khí thế kiểu ‘thần cản g.i.ế.c thần, Phật cản g.i.ế.c Phật’ đó”.
Hướng Tiểu Viên đáp: “Cái khí thế đó cũng là học từ tiểu thư mà ra”.
Tam tiểu thư nói: “Sao không học cái tốt, toàn học cái xấu làm gì?”.
Hướng Tiểu Viên cười: “Trên người tiểu thư cái gì cũng tốt, chẳng có gì là xấu, cho dù là xấu, ta cũng muốn học, ai bảo ta là nha hoàn của người”.
Tam tiểu thư bó tay với nàng, nói: “Giờ cửa thành đã đóng, chi bằng tìm một khách đ**m nghỉ tạm, sáng mai sớm rồi hẵng ra khỏi thành”.
Hướng Tiểu Viên đáp: “Tất cả nghe theo tiểu thư”.
*****
Tới khách đ**m, hai người thuê một phòng, nằm đầu kề đầu, không ai buồn ngủ.
Tam tiểu thư hỏi: “Sau này ngươi muốn lấy người thế nào?”.
Hướng Tiểu Viên nghĩ tới cha mẹ mình: “Lấy người không đ.á.n.h đập mình”.
“Ngươi chỉ có chút chí khí thế thôi sao”.
“Thế tiểu thư muốn lấy người thế nào?”.
“Lấy người biết quan tâm nóng lạnh, biết lo làm ăn học hành, khi cãi nhau với mẹ chồng có thể đứng về phía ta. Quan trọng nhất... phải là người ta thật lòng yêu thích”.
Giọng Tam tiểu thư bỗng dịu xuống: “Chỉ có yêu thích, mới đáng để ta cố gắng giành lấy”.
Hướng Tiểu Viên mới mười một tuổi, chưa khai tâm, hoàn toàn không hiểu hàm ý sâu xa của chữ “thích”, đời này nàng cũng chưa từng “giành lấy” thứ gì cho mình. Nàng chỉ biết thuận theo số phận. Nhưng theo bản năng, nàng biết rằng “thích” và “giành lấy” đều là những điều tốt, khiến người ta vui vẻ từ trong lòng.
*****
Nhưng niềm vui, chưa bao giờ là lâu dài.
Hôm sau, chủ tớ hai người còn chưa rời khỏi khách đ**m thì lão gia đã dẫn người tới, khí thế bừng bừng. Tam tiểu thư không đợi lão gia nổi giận, bèn đưa tay chắn trước Hướng Tiểu Viên, nói rằng tất cả đều là chủ ý của nàng, có đ.á.n.h có mắng thì trút lên nàng.
Mười một năm sống trên đời, Hướng Tiểu Viên chưa từng được ai bảo vệ, lần này mới thật sự cảm nhận được tư vị ấy. Tư vị đó thật ngọt ngào. Giống như ngày Tết, ngậm một viên kẹo trong miệng, ngọt từ đầu lưỡi lan đến tận đáy lòng.
Lần bỏ nhà đi này, cái giá phải trả rất đắt... Tam tiểu thư bị đ.á.n.h mười roi vào mông, là lệnh của lão phu nhân, lại do chính lão gia ra tay.
Tam tiểu thư không kêu lấy một tiếng, đ.á.n.h xong còn nhếch miệng cười với lão phu nhân: “Bà nội, người hết giận chưa? Nếu chưa, đ.á.n.h thêm mười roi nữa cũng được, con chịu được mà”.
Lão phu nhân tức đến rơi nước mắt, mắng nàng là nghiệp chướng.
Hướng Tiểu Viên tuy không bị đánh, nhưng bị phạt mất hai tháng tiền công. Tam tiểu thư lén đưa bạc bù lại cho nàng. Hướng Tiểu Viên cầm bốn lượng bạc, nước mắt ròng ròng. Trong mắt cha mẹ nàng chỉ có bạc, thiếu một đồng cũng nổi giận đùng đùng, huống chi là bốn lượng... chắc chắn đ.á.n.h c.h.ế.t nàng mất.
*****
Ba năm. Một ngàn ngày đêm. Nếu không vì lòng tham của cha mẹ, đời này Hướng Tiểu Viên đã có thể ở bên cạnh Tam tiểu thư, nhìn nàng lấy chồng, sinh con, rồi cùng nhau già đi.
Thật ra, Hướng Tiểu Viên lẽ ra nên nghĩ tới điều đó sớm hơn. Mỗi lần nàng về thăm nhà, mẹ luôn nói trong nhà thiếu tiền, bảo nàng cố nghĩ cách mang về nhiều hơn.
Mỗi tháng nàng được hai lượng, không giấu riêng lấy một đồng, sao có thể không đủ dùng chứ? Hướng Tiểu Viên hỏi mẹ tiền tiêu vào đâu, mẹ ấp a ấp úng không chịu nói. Sau cùng bị nàng ép quá mới khai thật.
Lúc ấy nàng mới biết, cha mình lại sa vào cờ bạc, dựa vào mấy đồng bạc nàng kiếm được để làm vốn. Mười trận cược, chín trận thua.
Tam tiểu thư hay nhắc nhở: “Ngươi nên giấu ít bạc riêng, đừng thấy trong tay có mấy lượng là đưa hết, cha ngươi không phải người tốt lành gì, biết đâu một ngày nào đó lại bán ngươi lần nữa”.
Hướng Tiểu Viên thầm nghĩ: Không đến nỗi thế đâu, bán ta đi cũng chẳng đáng mấy lượng bạc. Hai lượng bạc tuy không nhiều, nhưng tháng nào cũng có, như nước chảy đá mòn.
Ai ngờ, lời ấy lại thành lời ứng nghiệm.
*****
Trên đời này thứ gì đáng sợ nhất? Là ký ức. Hướng Tiểu Viên mãi mãi không quên cái ngày oan nghiệt ấy.
Sáng sớm hôm đó, lão phu nhân dẫn Tam tiểu thư ra ngoài lễ Phật, vốn nàng cũng phải đi theo, nhưng vì tới kỳ nguyệt sự, Tam tiểu thư xót nàng nên bảo nàng ở nhà nghỉ ngơi.
Nàng nằm nghiêng trên giường, không chịu ngồi yên, bèn lôi giỏ kim chỉ ra định may cho Tam tiểu thư một cái yếm mới, thêu hoa đào mà Tam tiểu thư thích nhất. Bao năm qua, Tam tiểu thư chỉ mặc yếm nàng may, không chịu mặc đồ của tú nương.
Đúng lúc ấy, cha mẹ nàng đến cửa, tìm gặp Cố thị. Sau một trận nước mắt kể lể, Cố thị không nói một lời, lập tức sai Trương ma ma mang khế ước bán thân tới, không thèm lấy lấy bạc chuộc thân, trực tiếp cho cha mẹ dẫn nàng về.
Lúc tiểu nha hoàn tới báo tin, nàng ngây người tại chỗ, cố gắng gượng dậy định đi tìm phu nhân lý lẽ. Nào ngờ trong viện đã đứng đầy các bà tử đ.á.n.h thuê, chớ nói là lý lẽ, ngay cả cái bóng của phu nhân nàng cũng chẳng thấy đâu.
Lúc ấy, cha mẹ xông vào kéo nàng đi. Nàng bấu chặt vào khe cửa không chịu buông, mắng c.h.ử.i cha mẹ một trận xối xả... mắng họ vô tình vô nghĩa, lòng lang dạ thú, trời đ.á.n.h không tha... Có bao nhiêu lời độc địa, nàng đều tuôn hết ra.
Cuối cùng móng tay bấu gãy, cổ họng mắng khàn, cha vung một đấm, nàng liền ngất lịm.
Tỉnh lại, người đã bị bán lên thuyền. Khi quản sự lạnh lùng báo cho nàng biết sự thật, nàng chỉ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t cặp ch.ó má kia. Đúng, là cặp ch.ó má. Họ không chỉ không xứng làm cha mẹ, mà ngay cả làm người cũng không xứng.
Thế là Hướng Tiểu Viên lại bắt đầu nguyền rủa đôi cẩu nam nữ ấy, nàng muốn ông trời nghe được nỗi oan ức của mình, giáng sét đ.á.n.h c.h.ế.t bọn họ.
Quản sự đợi nàng mắng c.h.ử.i mệt rồi, chỉ lạnh nhạt nói: “Có hai lựa chọn... một là chấp nhận số phận, hai là đi c.h.ế.t”.
Hướng Tiểu Viên nghĩ: Ta không muốn c.h.ế.t, cũng không cam nhận số phận, ta phải chờ tiểu thư tới cứu ta, nhất định người sẽ tới, nhất định.
Nàng bắt đầu tuyệt thực, cơm nước không màng.
Quản sự thấy vậy, mặt không đổi sắc: “Bị bán lên thuyền, mấy ai không làm loạn? Cứ việc làm loạn, rồi sẽ mệt, mệt rồi lại muốn sống tiếp thôi”.
Hướng Tiểu Viên thầm nghĩ: Xin lỗi nhé, ta là người không muốn sống nữa đây.