Từ khi trở thành nha hoàn thân cận, Tiểu Viên mới nhận ra hai lượng bạc tiền công mỗi tháng chẳng hề dễ kiếm. Tam tiểu thư được lão phu nhân nuông chiều từ nhỏ, tính tình rất nóng, hễ không vừa ý thì lập tức giận dỗi, nàng phải dè dặt dỗ dành, hầu hạ từng ly từng tí.
Dỗ thì dỗ thôi. Tiểu Viên nghĩ bụng, dù sao người ta cũng là chủ tử. Nhưng cũng có lúc không thể dỗ được, ví như khi Tam tiểu thư cứ nhất quyết đòi học bơi cùng nàng. Nàng học bơi là do bất đắc dĩ, khi nhỏ phải giặt đồ cho cả nhà, có lúc lỡ chân trượt ngã xuống sông, chẳng ai cứu, chỉ đành tự mình vùng vẫy trong nước. Vùng vẫy nhiều thành quen, lâu dần cũng biết bơi.
Tam tiểu thư là tiểu thư cành vàng lá ngọc trong phủ, cơm có người dọn, áo có người mặc, học bơi để làm gì? Lý do mà Tam tiểu thư đưa ra khiến nàng dở khóc dở cười: “Sau này nếu viên bảo thạch ấy lại rơi xuống nước, ta có thể tự mình lặn xuống vớt lên”.
Tiểu Viên nào dám để chủ tử mạo hiểm như vậy, vội vàng ôm chặt lấy. Tam tiểu thư lập tức c.ắ.n mạnh vào tay nàng một cái, rồi học theo dáng nàng, lao đầu xuống nước. Tiểu Viên cuống đến mức giậm chân, muốn hét lên lại không dám, không hét thì sợ xảy ra chuyện, đành lao theo xuống nước.
Thiếu nữ trong nước vùng vẫy như một con vịt, tay chân đập loạn, liên tục uống mấy ngụm nước, cứ chìm xuống lại vùng lên. Tiểu Viên định kéo nàng lên, lại bị nàng xô mạnh ra.
“Tránh ra, ta muốn tự làm!”.
“Ta không tin, ta lại không học được!”.
“Mau nhìn xem, nhìn xem, ta nổi lên rồi…”.
Tiểu Viên nhìn thấy bóng người từ xa chạy tới, thầm than: Tiểu thư ơi, người nổi lên thật rồi, nhưng nô tỳ thì nguy to rồi. Mà không chỉ là nguy to, mà là tai họa giáng đầu.
Sau khi lão phu nhân biết chuyện, giận dữ lôi đình, lập tức thưởng cho nàng hai mươi trượng. Hai mươi trượng đ.á.n.h xuống, da thịt rách toạc, đau đến c.h.ế.t đi sống lại, vậy mà lão phu nhân vẫn chưa hả giận, còn sai Trương ma ma đi gọi cha mẹ nàng đến dắt về.
Tiểu Viên chỉ cảm thấy trời đất như sắp sụp. Lúc ấy nàng bỗng hiểu ra một điều: thế gian này vốn chẳng nói đạo lý, dẫu bản thân không làm gì sai, chỉ cần người ở trên cao muốn giận lây, không cần lý do, mình cũng không có cách nào phản kháng. Tam tiểu thư à, người thật sự hại ta t.h.ả.m quá.
Nhưng nghĩ lại, dù sao bước lên con đường này là do Tam tiểu thư kéo nàng theo, nay vì nàng mà bị đẩy xuống, cũng coi như hai bên không còn nợ nần. Nàng sẽ không trở về cái nhà đó, đến ngày phải rời phủ, chỉ còn cách đ.â.m đầu c.h.ế.t quách cho xong.
Đúng lúc Tiểu Viên nằm úp mặt trên giường, lòng nguội lạnh như tro, thì có người liên tục mang tin từ Tam tiểu thư đến.
“Tam tiểu thư vì ngươi mà cãi nhau với lão phu nhân”.
“Không xong rồi, Tam tiểu thư cãi lại lão phu nhân, bị phạt quỳ trong Phật đường”.
“Không xong rồi, Tam tiểu thư lén trốn ra khỏi Phật đường, lại chạy đi lý luận với lão phu nhân”.
“Tam tiểu thư quỳ ở viện của lão phu nhân suốt một ngày một đêm, một giọt nước cũng không uống”.
“Không hay rồi, ngoài trời sấm sét mưa gió, Tam tiểu thư ngất xỉu mất rồi”.
“Không xong rồi, lão phu nhân bật khóc rồi”.
Tiểu Viên cảm động đến rưng rưng nước mắt, lão phu nhân mà khóc, nghĩa là đã mủi lòng, chịu nhượng bộ. Nàng không cần phải c.h.ế.t nữa, nàng có thể sống tiếp rồi.
Sau khi dưỡng thương khỏi, nàng quỳ tạ ơn Tam tiểu thư, rồi hỏi vì sao nhất định phải giữ nàng lại.
Khóe môi Tam tiểu thư cong lên, nở một nụ cười rực rỡ: “Ai nói là vì ngươi? Là vì ta đó”.
Tiểu Viên sững sờ.
“Đại ca có thể cưỡi ngựa, ta thì không, Đại ca có thể đọc sách, ta thì không, Đại ca có thể thi cử làm quan, ta thì lại càng không”.
Tam tiểu thư hừ một tiếng: “Ta chỉ muốn để họ biết, đến cả chuyện khó như học bơi, ta cũng có thể tự mình học được, ta thông minh chẳng thua gì Đại ca, ta xứng đáng có được viên hồng ngọc ấy”.
Tiểu Viên lại ngẩn ra, hóa ra vẫn là do viên hồng ngọc mà ra cả.
“Ngươi cứ chờ xem, rồi sẽ có ngày ta cưỡi con ngựa dữ dằn nhất, để bọn họ thấy bản lĩnh của ta”.
Tiểu Viên thầm nghĩ: tiểu thư à, người còn cần cưỡi ngựa sao, chính người đã là một con ngựa hoang dữ nhất rồi, ngay cả lão phu nhân cũng không trị nổi.
“Tiểu thư, từ xưa đến nay, nữ nhân chưa từng đọc sách làm quan đâu”.
“Bậy, Võ Tắc Thiên chẳng phải cũng làm nữ hoàng đấy sao?”.
Tiểu Viên lục lọi trong đầu hồi lâu, vẫn không biết đáp lại thế nào.
“Xuân Hoa này, kiếp này chúng ta đầu thai thành nữ nhân, ta chấp nhận. Nhưng nếu bắt ta sống cả đời ấm ức như mẹ, như Đại tỷ, Nhị tỷ…”.
Tam tiểu thư im lặng một lát, rồi dõng dạc nói: “Ta không cam lòng, cũng không chấp nhận!”.
Lúc nàng nói câu đó, đầu ngẩng cao, cổ kéo căng thành một đường cong hướng lên, toát ra một nét bướng bỉnh và kiên cường trời sinh.
Tiểu Viên cảm thấy trong lòng mình như có thứ gì đó đang ào ạt trào ra.
Mãi đến nhiều năm sau nàng mới hiểu, khoảnh khắc thứ gì ấy trào ra, nếu phải dùng một câu để hình dung, thì là: Ta cũng không cam lòng chấp nhận số phận!
*****
Chuyện học bơi ấy khiến chủ tớ họ xích lại gần nhau hơn một chút.
Từ hôm ấy trở đi, trong mắt, trong lòng Tiểu Viên, chỉ còn lại một mình Tam tiểu thư. Trong viện, nàng chăm sóc tiểu thư như chăm tiểu đệ, từng miếng ăn giấc ngủ đều lo chu toàn. Ra khỏi viện, nàng lại như gà mẹ bảo vệ con, sợ tiểu thư chịu chút ấm ức nào.
Nàng học cách tiểu thư ăn mặc, học tính tình phóng khoáng rực rỡ của tiểu thư, học sự quyết đoán mạnh mẽ trong cách xử sự của tiểu thư… đến cả nụ cười hay cong môi trước khi bật cười, nàng cũng học giống y đúc.
Hai người sáng chiều bên nhau, hình bóng không rời, dù tiểu thư sống bên viện lão phu nhân, nàng cũng len lén theo như chú ch.ó nhỏ trung thành. Không phải tiểu thư không rời nàng, mà là nàng không thể rời tiểu thư. Chuyện nàng vui nhất mỗi ngày là buổi tối sau bữa cơm, được theo tiểu thư đi dạo tiêu cơm.
Họ bước đi trên con đường đá xanh, nàng theo sau tiểu thư, xung quanh yên ắng vô cùng, hoàng hôn kéo dài bóng họ thành hai vệt dài thướt tha. Đến chỗ rẽ, tiểu thư rẽ trái hay phải cũng được. Nàng chỉ cần bước theo.
Dần dà, người trong Hạ phủ đều nói, hai người họ không chỉ giống nhau về tính tình, mà dung mạo cũng ngày càng giống, cứ như tỷ muội.
Tiểu Viên nghe xong thì cười, nhưng trong lòng lại khinh khỉnh. Những người này đều nhầm cả rồi, họ không phải tỷ muội, bởi tỷ muội thì có thể chia lìa. Tam tiểu thư đối với nàng, là ánh sáng. Mà nàng, là người đuổi theo ánh sáng ấy.
*****
Một đêm nọ, đến lượt Tiểu Viên canh đêm, vừa chợp mắt thì Tam tiểu thư đã ngồi xuống bên giường, nói định bỏ nhà ra đi, hỏi nàng có dám đi cùng không.
“Vì chuyện hôn sự sao?”. Tiểu Viên hỏi.
Từ sau lễ cập kê, bà mối cầu hôn Tam tiểu thư nối nhau kéo đến, dẫm mòn cả ngưỡng cửa. Tam tiểu thư chẳng vừa ý ai, còn nói với lão phu nhân rằng nếu không gả cho người mình thích, thì thà ở vậy cả đời. Lão phu nhân giận đến mắng nàng là bất hiếu.
Tam tiểu thư gật đầu: “Ta chỉ muốn để lão phu nhân biết rằng, ta không phải quả hồng mềm mặc người bóp nắn, chuyện cả đời phải do chính ta chọn lấy”.
Tiểu Viên vừa định khuyên, tiểu thư đã không cho cơ hội, hỏi thẳng: “Ngươi đi theo ta, hay không đi?”.
Tiểu Viên cũng chẳng hiểu sao lúc đó lại can đảm đến thế.
“Đi”.