Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 57: Cảnh Lan

Trong khoang thuyền chật hẹp.

“Hắt xì!”.

“Hắt xì!”.

“Hắt xì!”.

Trần Khí hắt hơi liền ba cái, thầm nghĩ chẳng lẽ là tên nhóc họ Thiên kia đang mắng mình? Mắng cũng chịu thôi. Nhóm năm người họ có bốn nam một nữ, chỉ có hắn và tên nhóc họ Thiên biết bơi. Hắn thì không ngại giả gái, biết đâu giả một lần lại kiếm được ít bạc từ chỗ Ninh Phương Sinh. Chỉ tiếc là Đàm Kiến nhận ra hắn. Ai cũng không thích hợp, đành để tên nhóc họ Thiên chịu thiệt một chút vậy.

Trần Khí lấy khăn tay ra xì mũi, nghiêng đầu nói: “Vệ Đông Quân, lát nữa ta cũng muốn vào giấc mộng”.

“Ngươi vào giấc mộng làm gì?”.

“Giấc mộng trước đã g.i.ế.c người rồi, lần này không biết lại xảy ra chuyện gì, ta không yên tâm”.

Ta thấy ngươi là tò mò thì đúng hơn.

Vệ Đông Quân hỏi: “Ngươi định vào bằng cách nào?”.

Trần Khí chỉ thẳng vào Ninh Phương Sinh: “Hắn vào thế nào, ta cũng vào thế ấy”.

Vệ Đông Quân vừa định từ chối, Trần Khí lập tức sa sầm mặt, lộ ra vẻ “ngươi dám nói một chữ ‘không’ thử xem”.

Vệ Đông Quân không quyết định được, bèn ngẩng mắt liếc nhìn Ninh Phương Sinh.

Mặt Trần Khí lạnh tanh đưa tay lên đầu gối, siết lại thành nắm đấm, còn cố ý lắc lư mấy cái trước mặt Ninh Phương Sinh. Triệu Đại Hổ là hắn đích thân đi hỏi. Quá khứ của Đàm Kiến là do hắn dùng mối quan hệ điều tra. Họ Ninh kia mà dám nói chữ “không” thử xem, đừng trách nắm đ.ấ.m gia gia đây không nể mặt.

Đúng lúc Vệ Đông Quân tưởng Ninh Phương Sinh sẽ buông ra hai chữ “không được”, thì người kia lại thản nhiên nói một chữ: “Được”.

Biết điều thế là tốt. Trần Khí lập tức buông lỏng nắm đấm, cầm ấm trà lên rót thêm nước cho Ninh Phương Sinh.

Chờ hắn rót xong, Ninh Phương Sinh mới lại mở miệng: “Lát nữa ta cũng sẽ vào”.

Vệ Đông Quân suýt trượt luôn khỏi mép giường. Người ta thì đi cùng ngắm cảnh thu, còn ba đứa họ lại cùng nhau đi khuy mộng. Thật là mới mẻ.

“Đêm cuối cùng. Nếu thành thì lập tức chặt duyên, ta sẽ đưa nàng về thành Uổng Tử chuyển thế, nếu không thành…”.

Ninh Phương Sinh nhìn Vệ Đông Quân, lấy ra cây trâm kia từ trong ngực: “Ta cũng sẽ gọi nàng ra cảm ơn ngươi một lời, rồi tiễn nàng đoạn đường cuối”.

Vệ Đông Quân thoáng ngẩn người. Phải rồi. Thành hay không quyết định ở đêm nay.

Mùi hương an thần dần lan ra trong khoang thuyền chật hẹp. Trước khi mí mắt khép lại, Trần Khí lần nữa kiểm tra tay mình. Tay hắn đang nắm chặt lấy cánh tay Vệ Đông Quân. Rất tốt. Ánh mắt rũ xuống, nhìn vạt áo hai người. Để phòng bất trắc, hắn còn lén cột vạt áo hai người lại với nhau, lại còn là nút c.h.ế.t. Rất, rất tốt. Trần Khí thầm nghĩ, giờ thì yên tâm ngủ được rồi.

*****

Giờ Tý đến đúng hẹn.

Vệ Đông Quân nhìn Trần Khí đang ngủ ngon lành bên cạnh, ngẩn ra một lúc rồi mới sững sờ bước ra khỏi khoang thuyền.

Trên boong thuyền, Ninh Phương Sinh đang đứng đầu gió.

Nghe thấy tiếng động phía sau, hắn quay lại: “Đi thôi”.

Vệ Đông Quân bừng tỉnh: “Ồ, thì ra ngươi sớm biết hắn không vào được trong mộng?”.

“Người có bát tự thuần dương, nguyên thần vững như Thái Sơn, làm sao mà hồn lìa khỏi xác được?”.

“Vậy sao ngươi không nói thẳng ra, đừng lừa hắn”.

“Ta nói, liệu hắn có tin không?”.

Vệ Đông Quân: “…”

Người ta bảo có tiền có thể sai khiến ma quỷ, khoang thuyền của bọn họ tuy nhỏ nhưng cách chỗ Đàm Kiến ở cũng không xa, chỉ đi vài bước là đến nơi.

Trước khi vào cửa, nàng chợt nghĩ đến điều gì đó, quay đầu hỏi: “Bình thường các ngươi chặt duyên thì dùng gì để chặt?”.

Ninh Phương Sinh đưa tay nắm lấy cánh tay nàng: “Nếu vận may đủ tốt, đêm nay sẽ được thấy trong mộng”.

“Vận may của ta thì vô địch thiên hạ, tốt đến mức ngươi cũng phải ganh tị c.h.ế.t đi được đó”.

Vệ Đông Quân ngẩng gương mặt nhỏ lên, cố ý bĩu môi: “Chỉ là không biết ngươi… có kéo chân ta không thôi”.

Ninh Phương Sinh: “…”

Vệ Đông Quân thấy hắn cứng họng, thầm nghĩ: Trần Khí, ta thay ngươi trả được chút mối thù nhỏ rồi, cứ yên tâm ngủ đi.

Nàng bước vào khoang thuyền, chạm tay vào vai Đàm Kiến, bóng tối lập tức ập đến.

*****

Vệ Đông Quân vừa mở mắt ra, trước mắt chỉ một màu đen kịt. Nhưng xúc giác và thính giác lại rất rõ ràng, cơ thể đang lay động, bên tai vang lên tiếng sóng nước vỗ vào mạn thuyền. Đợi đồng tử thích nghi một lát, nàng mới mơ hồ thấy được một tia sáng yếu ớt phía xa.

Thì ra thuyền này vẫn chưa cập bến, mà đang trôi giữa sông nước. Vậy bây giờ ta đang nhập vào đâu? Vệ Đông Quân mất khá nhiều công sức mới xác định được: hiện tại nàng là… một khung cửa sổ. Nếu theo lý thuyết hai chiếc đèn lồng, thì Ninh Phương Sinh là khung cửa sổ bên cạnh nàng.

Lúc này, từ dưới nước vang lên tiếng động, có người đang bơi về phía thuyền này.

Soạt...

Một thiếu niên phá nước trồi lên, lau mặt một cái rồi bám lấy mái chèo, gắng sức leo lên boong thuyền, sau đó nằm vật ra th* d*c hổn hển.

Thở một hồi, hắn ngồi dậy, tháo bọc đồ ướt sũng sau lưng xuống, bên trong là hai gói giấy dầu gói rất kỹ và một hòn đá. Hắn mở một gói giấy dầu, lấy ra một cây nến và một hộp đ.á.n.h lửa. Ngọn lửa bập bùng trong gió, chiếu lên gương mặt thiếu niên lúc sáng lúc tối. Đó là một khuôn mặt khó phân biệt nam nữ.

Làn da trắng mịn, sống mũi thanh tú, thoạt nhìn như một nữ tử yếu đuối, nhưng nhìn kỹ lại thấy nét cứng cỏi riêng của con trai. Hắn là ai? Là Đàm Kiến thời niên thiếu ư? Nhưng trên gương mặt này chẳng có chút gì giống Đàm Kiến cả.

Khi Vệ Đông Quân còn đang suy đoán, thiếu niên kia đã nắm lấy hòn đá, nện mạnh vào ổ khóa đồng trên boong thuyền. Đá va vào kim loại, phát ra tiếng kêu chát chúa. Âm thanh lớn đến mức chính hắn cũng bị dọa giật mình, vội kéo bọc đồ ướt phủ lên ổ khóa rồi lại nện mạnh mấy lần nữa.

Cuối cùng ổ khóa cũng bung ra. Thiếu niên mở cửa, tung người nhảy xuống.

Sau một hồi tiếng sột soạt, hắn từng bước, từng bước trèo lên khỏi khoang dưới.

Đầu óc Vệ Đông Quân như ong ong cả lên... nàng chưa từng nghĩ dưới sàn khoang thuyền bị khóa lại nhốt một người.

Người ấy nằm yên bất động trên lưng thiếu niên, thân hình mảnh mai mềm mại, có vẻ là một nữ tử. Thiếu niên khó khăn lắm mới leo lên được boong thuyền, ngửa người ra sau đặt nàng xuống đất.

Dưới ánh nến nhảy nhót, bên khóe mắt nữ tử có một nốt ruồi lệ đỏ rực, trông rất dễ thu hút. Là Hướng Tiểu Viên. Còn non nớt hơn cả trong giấc mộng trước. Tóc tai rối bời, sắc mặt còn tái nhợt hơn giấy, môi khô nứt từng vệt.

Thiếu niên mở gói giấy dầu còn lại, dùng ngón trỏ chấm một chút thứ gì trong đó rồi bôi lên môi nữ tử.

Trong cơn mê man, Hướng Tiểu Viên dường như cảm nhận được, mấp máy môi, khàn giọng gọi một tiếng “Tiểu thư”, rồi gắng sức m*t lấy.

“Ngốc quá”.

Thiếu niên nhíu mày, lắc lắc ngón tay: “Muốn c.h.ế.t thì cũng nên tìm cách c.h.ế.t đàng hoàng một chút, làm ma đói đi đầu thai… chậc chậc, như thế cực lắm”.

Tuy miệng thì chê bai, nhưng tay vẫn không ngừng bôi thuốc. Qua hơn chục lần, Hướng Tiểu Viên từ từ mở mắt, ngơ ngác nhìn thiếu niên hồi lâu rồi yếu ớt hỏi: “Ngươi là ai?”.

“Ta tên Cảnh Lan”.

Thì ra… hắn ta thật sự là Đàm Kiến thuở thiếu niên. Vệ Đông Quân kinh ngạc đến mức miệng há hốc, hai gương mặt này, có điểm nào giống nhau chứ? Hoàn toàn là hai người khác biệt