Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 56: Người chết

“Nàng nói sao?”.

“Nàng nói: Phương Sinh, cả đời ta lễ Phật cầu thần, dập đầu bao nhiêu lần, đốt bao nhiêu nén nhang mà Bồ Tát chưa từng đoái hoài tới. Nhưng lần này, Bồ Tát nhất định sẽ phù hộ”.

“Nàng nói vậy là đúng rồi”. Vệ Đông Quân cong môi cười: “Con người ấy mà, chỉ cần có tín ngưỡng, chuyện gì cũng làm được”.

Chợt nhớ ra Hướng Tiểu Viên vốn không phải người, nàng vội bổ sung thêm một câu: “Ma quỷ cũng vậy”.

Ninh Phương Sinh nhìn Vệ Đông Quân. Nàng mặc một chiếc áo xanh, đầu không cài gì, cười vô tư hồn nhiên như thể trên đời này chẳng có chuyện gì làm khó được nàng. Cùng lắm thì núi chắn thì mở núi, nước ngăn thì bắc cầu. Tính cách thế này… Thảo nào lại lạc vào thành Uổng Tử.

Vệ Đông Quân nhận ra ánh mắt của hắn dừng trên người mình, không vui nói: “Nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ ta nói sai?”.

“Không sai”.

Nghe hắn cũng bảo đúng, Vệ Đông Quân lại đắc ý, quyết định kể ra cảnh kỳ lạ nhất mà nàng thấy trong giấc mộng của Đàm Kiến.

“Ninh Phương Sinh, ta quên nói với ngươi, thật ra ánh mắt cuối cùng ta thấy Đàm Kiến là…”.

“Là gì?”.

“...”

Không ai trả lời, đồng tử thiếu nữ đột nhiên ngưng lại, như thể trúng tà vậy.

Ninh Phương Sinh chờ một lúc, thấy nàng vẫn bất động, bèn đưa tay chạm nhẹ vai nàng: “Vệ Đông Quân, ngươi đã thấy…”.

Chưa nói dứt lời, Vệ Đông Quân bất ngờ nắm c.h.ặ.t t.a.y áo rộng của Ninh Phương Sinh.

“Ninh Phương Sinh, lúc Hướng Tiểu Viên chìm xuống đáy nước, ngươi có thấy rõ nàng mặc bộ y phục thế nào không?”.

“Có thấy rõ”.

Ánh mắt Ninh Phương Sinh rơi xuống tay áo, giữa chân mày chẳng thể hiện cảm xúc gì: “Đang yên đang lành, sao lại hỏi chuyện đó?”.

Vệ Đông Quân nhướng mày đắc ý: “Ta nghĩ ra một cách, vừa không đ.á.n.h rắn động cỏ, lại có thể ám chỉ hắn đủ nhiều”.

Ninh Phương Sinh hít sâu một hơi, chậm rãi nói: “Nói nghe xem nào”.

Vì lên thuyền đột xuất, tuy Đàm Kiến trả tiền bằng người khác, nhưng khoang tàu được phân lại chẳng tốt là bao. Cả đêm không ngủ, lại luôn trong trạng thái căng thẳng, thật ra hắn đã rất mệt. Nhưng dù có mệt mỏi đến đâu, Đàm Kiến cũng không vào khoang nằm lăn ra ngủ luôn, mà đi khắp chiếc thuyền một vòng, xem xét cẩn thận trong ngoài từ trên xuống dưới, xác nhận an toàn rồi mới quay về khoang.

Thuyền lắc lư, hắn cũng ngủ chập chờn theo, như trở lại những ngày tháng lênh đênh trên thuyền năm xưa.

Đêm xuống, thắp đèn, Đàm Kiến tỉnh giấc.

Người tỉnh mà đầu óc chưa tỉnh, hắn ngồi một lát bên mép giường, phát hiện thuyền đã dừng lại, lòng chợt thắt lại, vội vã bước ra khỏi khoang.

Bên ngoài có người lên thuyền, cũng có kẻ xuống, thì ra là đã đến một bến đò. Đàm Kiến chăm chú quan sát từng người bước lên, xem có điểm nào đáng nghi không. Đang nhìn thì từ khoang thuyền tầng hai vọng lại tiếng trò chuyện.

Sắc mặt hắn lập tức sa sầm, bởi giữa những lời nói đó, hắn nghe thấy một câu thì thầm rất nhỏ: “Người này ăn mặc thật kỳ lạ, chẳng lẽ định tìm cái c.h.ế.t sao?”.

Đầu óc Đàm Kiến rất tỉnh táo, ai sống ai c.h.ế.t cũng chẳng liên quan gì tới hắn. Nhưng hai chân lại không nghe sai khiến, cứ như bị ma xui quỷ khiến, hắn bước lên boong tàu tầng hai.

Boong tàu có một đám người vây quanh, ánh mắt ai cũng nhìn về cùng một hướng. Nơi đó có một thiếu nữ trẻ đứng đó, vận áo trắng, bóng dáng mảnh mai, vòng eo nhỏ nhắn, mái tóc đen dài buông xõa như tơ lụa, mềm mượt như nhung đen. Dưới chân nữ tử như đeo nghìn cân, từng bước, từng bước cứng đờ tiến lên phía trước, đi đến bên lan can, thở dài một hơi.

Những người xung quanh chẳng ai bước tới ngăn cản, tất cả chỉ lạnh lùng đứng nhìn. Không biết vì sao, tim Đàm Kiến chợt siết lại, như bị mê hoặc, hắn lững thững bước tới gần. Đến gần rồi mới phát hiện, nữ tử này gầy đến đáng thương, như chiếc lá nhỏ, chỉ cần bẻ là gãy.

“Cô nương, bên mạn thuyền nguy hiểm, mau tránh ra…”.

Nữ tử bỗng dang rộng hai tay, nhảy xuống.

Ngay khoảnh khắc ấy, sắc mặt Đàm Kiến trống rỗng, cơ thể chẳng kịp phản ứng, mãi đến khi nghe thấy tiếng “bõm”, hắn mới lao tới bên mạn thuyền như một mũi tên.

Thiếu nữ nằm ngửa nổi trên mặt nước. Chiếc áo trắng bung ra trong làn nước, như một đóa lê đang từ từ nở rộ, tầng tầng lớp lớp, phiêu dật như mây trắng, lại như tuyết rơi rải rác.

Đàm Kiến muốn hét lên nhưng cổ họng không phát ra được âm thanh, muốn vươn tay nhưng tứ chi như bị đông cứng.

“Cứu người, mau cứu người”.

Xung quanh vang lên tiếng la hoảng hốt, nhưng Đàm Kiến chẳng nghe thấy gì. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào gương mặt nữ tử áo trắng. Gương mặt ấy trắng mịn, sạch sẽ, đôi mắt sáng như sao, đôi môi như cánh hoa cong lên, nở một nụ cười nhạt rồi dần dần chìm xuống đáy sông.

Đồng tử của Đàm Kiến co rút lại thành một điểm nhỏ như đầu kim, lục phủ ngũ tạng chẳng biết vì lý do gì mà đột ngột co thắt. Chân hắn mềm nhũn, ngã quỵ xuống boong tàu.

Là mơ sao? Vì sao âm thanh náo động xung quanh lại chân thực đến vậy? Không phải mơ ư? Vì sao cảnh tượng giống hệt trong giấc mộng?

Đàm Kiến bấu c.h.ặ.t t.a.y lên boong tàu, toàn thân run rẩy, hai hàm răng nghiến chặt, cơn đau truyền tới, m.á.u từ khóe miệng từ từ rỉ ra.

Không phải mơ. Đàm Kiến nhắm mắt, n.g.ự.c phập phồng dồn dập, rồi bất ngờ mở bừng mắt, đứng dậy quay đầu bỏ đi. Hắn đi rất nhanh, đụng phải không ít người đang chen lên hóng chuyện, lảo đảo mấy lần nhưng không hề dừng lại. Vừa đến tầng một thì bị người chặn lại.

“Khách quan, đốt một nén hương an thần đi. Đại ca trên thuyền phát cho mỗi khoang một cây. Việc này ồn ào như vậy, ai còn ngủ nổi nữa chứ?”.

Đàm Kiến đờ đẫn nhận lấy hương, đờ đẫn nói lời cảm ơn, đờ đẫn quay lại khoang.

Cánh cửa gỗ ngăn cách tiếng ồn bên ngoài. Đàm Kiến ngồi bên mép giường rất lâu, chợt giơ tay lên, tát mạnh vào mặt mình một cái. Nhưng đóa hoa lê đang nở ấy vẫn cứ hiện lên trong đầu hắn, nở rồi héo.

Lại nở, lại héo. Không thể chịu đựng nổi nữa, hắn đưa nén nhang an thần chạm vào lửa nến…

*****

Trong bụi rậm ven sông. Thiếu nữ áo trắng ung dung cởi bỏ y phục ướt sũng ngay trước mặt Mã Trụ. Cởi cả quần ướt…

Xong xuôi, nàng lạnh lùng ngẩng đầu: “Nhìn gì mà nhìn?”.

Mã Trụ không tiện nói: họ Thiên kia, nếu sau này ngươi túng tiền thì cứ đến thuyền quán tiếp khách, chẳng mấy năm cũng thành hoa khôi đầu bảng đâu.

Hắn đưa chiếc khăn khô qua, nghiêm túc nói: “Tất cả tại gia nhà ta, bảo ngươi người nhỏ dáng gầy, cải trang thành nữ là giống nhất. Mau lau khô người, kẻo cảm lạnh”.

Thiên Tứ giật lấy khăn, lau lung tung vài cái rồi ném thẳng vào mặt hắn: “Tiên sinh nhà ta đâu?”.

“Đã lên thuyền rồi. Yên tâm, có gia nhà ta đi cùng, tiên sinh nhà ngươi với Tam tiểu thư nhất định sẽ không có chuyện gì”.

Có gia nhà ngươi đi cùng ta mới không yên tâm ấy.

Thiên Tứ thay đồ xong trong chớp mắt, lạnh giọng: “Xuất phát, đến bến tiếp theo đón họ”.

Mã Trụ: “Không nghỉ một lát rồi đi sao? Ngươi vừa cải trang thành nữ, lại vừa nhảy sông…”.

“Nghỉ cha ngươi ấy”. Thiên Tứ quay lưng bỏ đi.

Tên họ Trần kia, mối thù cải trang thành nữ lần này, Tiểu Thiên gia ta thề không đội trời chung với ngươi.