Đã có ba lần bước vào giấc mơ, Vệ Đông Quân hiểu rằng mỗi một giấc mơ đều không phải ngẫu nhiên được dựng lên, chắc chắn có điều gì đó sắp xảy ra.
Nàng cố gắng giữ cho cơ thể ổn định, cẩn thận quan sát động tĩnh xung quanh. Rất nhanh, động tĩnh đã xuất hiện.
Cách đó hơn mười trượng, có người vừa lảo đảo đi tới vừa khe khẽ ngâm nga một khúc hát. Do khoảng cách khá xa, Vệ Đông Quân không nhìn rõ mặt người kia, nhưng qua dáng hình thì hẳn là một kẻ mập. Tên mập này định đi về phía căn nhà kia sao? Vệ Đông Quân vội vàng nhìn về phía đó.
Trùng hợp thay, từ phía căn nhà cũng có một người đang đi đến chỗ này. Người đó dáng vẻ mảnh mai, chắc là một cô gái. Không hiểu sao, Vệ Đông Quân lại có một linh cảm rất mãnh liệt, hai người này sẽ chạm mặt nhau ngay dưới mí mắt nàng.
Vệ Đông Quân chờ cô gái kia đến gần, nhân lúc ánh chớp hiện lên mới thấy rõ khuôn mặt ấy. Là Hướng Tiểu Viên. Nhưng lúc này, Hướng Tiểu Viên trông ngây thơ hơn nhiều so với gương mặt xinh đẹp quyến rũ trong giấc mơ của Phòng Thượng Hữu.
Tên mập kia dường như cũng phát hiện phía trước có người đang tiến lại, hắn ngừng hát, dừng bước lớn tiếng quát: “Ai đó?”.
Hướng Tiểu Viên bước tới, khom người hành lễ: “Chào Triệu gia, thiếp là Tiểu Viên”.
“Ồ, là Tiểu Viên à”.
Người được gọi là Triệu gia đưa tay ra sờ vào n.g.ự.c Hướng Tiểu Viên, th* t*c bóp một cái: “Mấy hôm rồi không gặp, lại lớn thêm rồi đấy”.
Hướng Tiểu Viên cầm khăn tay quăng lên mặt Triệu gia: “Thật xấu, gia lại trêu ghẹo thiếp rồi”.
Triệu gia túm lấy khăn tay, phì ra một tiếng ợ rượu nồng nặc: “Ngươi từ trong nhà ra, có thấy Cảnh Lan đâu không?”.
Hướng Tiểu Viên rút lại khăn, cười nũng nịu: “Trong lòng gia chỉ nhớ tới Cảnh Lan, chẳng thèm ngó đến thuyền của thiếp, thiếp có gì thua kém Cảnh Lan đâu chứ?”.
“Ngươi ấy à, không phải khẩu vị của gia”.
Triệu gia ra vẻ chán ghét: “Cảnh Lan bị bệnh à? Sao này không thấy người?”.
“Bị bệnh rồi, sốt cao lắm, đại phu bảo phải dưỡng vài ngày”.
“Nhưng sao ta nghe nói ban ngày hắn vẫn khỏe mạnh bình thường mà?”.
“Là tên khốn nào lắm chuyện nói sau lưng thế?”.
“Là quản sự lớn nhà các ngươi”.
Hướng Tiểu Viên thoáng sững người, còn Triệu gia đang ngà ngà say dường như nhớ ra điều gì, đột nhiên nổi giận.
“Con tiện nhân này, đừng có đ.á.n.h trống lảng với gia. Hắn không trốn thoát được đâu. Đêm nay gia cố ý đến đây vì hắn, dù hắn bệnh đến c.h.ế.t cũng phải hầu hạ gia cho sướng”.
Nói xong, hắn đẩy Hướng Tiểu Viên sang một bên, lảo đảo đi về phía trước. Hướng Tiểu Viên loạng choạng vài bước rồi đứng vững lại.
Nàng ngơ ngác nhìn bóng lưng nam tử kia, chợt chạy theo: “Triệu gia, thiếp nói thẳng nhé, hắn gặp chuyện rồi, chuyện lớn đấy”.
Triệu gia khựng bước, thân hình lắc lư: “Chuyện gì?”.
“Chuyện này...”.
Hướng Tiểu Viên tỏ ra vô cùng khó xử, liếc trái liếc phải, sau đó chỉ vào chiếc thuyền cũ nát bên bờ.
“Triệu gia, chúng ta lên thuyền nói, lỡ bị người khác nhìn thấy, thiếp sợ không giữ nổi cái mạng nhỏ này”.
Triệu gia còn đứng lắc lư tại chỗ, Hướng Tiểu Viên dậm chân, đưa tay đỡ lấy hắn: “Triệu gia à, chuyện này chỉ có ngài mới cứu được mạng của Cảnh Lan, nếu ngài thương hắn, yêu hắn thì đi theo thiếp”.
“Ta thương hắn, ta yêu hắn”.
Triệu gia vỗ n.g.ự.c rầm rầm: “Ngươi bảo hắn yên một trăm cái tâm, không có chuyện gì mà Triệu Đại Hổ ta không giải quyết được, không cứu nổi người được”.
Tên này tên Triệu Đại Hổ ư? Thấy vậy, trong lòng Vệ Đông Quân dấy lên nỗi ngờ vực khó tả. Đây rõ ràng là giấc mơ của Đàm Kiến, không thấy bóng dáng Đàm Kiến đâu, lại bỗng dưng xuất hiện một kẻ tên Triệu Đại Hổ. Hơn nữa nghe hai người kia nói chuyện, dường như Triệu Đại Hổ là khách quen của Đàm Kiến, còn có chút nghĩa khí với hắn.
Một khắc sau…
Đang nghĩ thì thân thuyền chao đảo dữ dội, Vệ Đông Quân cúi đầu nhìn mới phát hiện hai người đã lên thuyền, đứng bên rìa.
“Nói nhanh, Cảnh Lan gặp chuyện gì?”.
Triệu Đại Hổ vừa xoay người vừa c** q**n, rõ ràng là đang mắc tiểu vì uống quá nhiều rượu.
“Chuyện phức tạp lắm, Cảnh Lan không cho thiếp nói với ai...”.
Hướng Tiểu Viên nhìn bóng lưng Triệu Đại Hổ, bỗng đẩy mạnh một cái. Triệu Đại Hổ còn chưa kịp cởi đai lưng, cơ thể lảo đảo mấy cái rồi “bõm” một tiếng, rơi tòm xuống sông.
Ào...
Đúng lúc đó, một tia sét nổ vang trên đỉnh đầu, kế đó là gió lốc gào thét, mưa như trút nước, trong chớp mắt trời đất hóa thành màn sương mờ mịt. Vệ Đông Quân vừa bị biến cố bất ngờ dọa đến hồn phi phách tán, vừa bị mưa gió đ.á.n.h đến choáng váng. Nàng thật không thể ngờ, chính mình trong giấc mơ của Đàm Kiến lại tận mắt chứng kiến một vụ mưu sát.
Vệ Đông Quân nghiến chặt răng, thầm nghĩ: Hướng Tiểu Viên thật sự đã g.i.ế.c người, hay tất cả chỉ là ảo cảnh trong giấc mơ của Đàm Kiến?
“Cứu mạng! Cứu mạng...”.
Tiếng kêu cứu khiến Vệ Đông Quân bừng tỉnh, nàng cúi đầu nhìn xuống...
Dưới sông, Triệu Đại Hổ giãy giụa kịch liệt, liên tục kêu cứu, nhưng tiếng gào thét của hắn hoàn toàn bị gió mưa nhấn chìm.
Hướng Tiểu Viên bước đến mép thuyền, bình thản nhìn xuống sông, bình thản cười nhạt một tiếng, rồi bình thản xuống thuyền, đi vào làn mưa mù mịt.
Còn Triệu Đại Hổ dưới sông vẫn cố vùng vẫy. Khuôn mặt hắn vặn vẹo, hết lần này đến lần khác đưa tay lên khỏi mặt nước, như muốn cố gắng nắm lấy thứ gì đó, nhưng mỗi lần hắn vùng lên, cơ thể lại chìm sâu thêm một chút.
Vệ Đông Quân cứ thế trơ mắt nhìn nước sông ngập qua cổ hắn, miệng hắn, mũi hắn... Sắp tràn qua mắt thì đột nhiên Triệu Đại Hổ vùng lên lần cuối, phát ra sức mạnh như dã thú sắp c.h.ế.t, nhảy vọt lên khỏi mặt nước.
Ngay lúc ấy, một tia chớp xé rách bầu trời. Vệ Đông Quân có cảm giác linh hồn mình bị tia chớp ấy chẻ làm hai. Một nửa là kinh hãi, nửa còn lại là sợ hãi.
Gương mặt Triệu Đại Hổ bật khỏi mặt nước trong khoảnh khắc đó, bỗng biến thành khuôn mặt của Hướng Tiểu Viên. Nốt ruồi son nơi đuôi mắt nàng như một đóa hoa nở rộ chậm rãi trong mắt Vệ Đông Quân, rồi chầm chậm rơi xuống.
Nước sông cuồn cuộn nhấn chìm Hướng Tiểu Viên. Nàng không vùng vẫy. Nàng ngừng mọi sự chống cự. Nàng mặc một chiếc áo trắng, tóc đen xõa dài, mái tóc đen trong nước loang ra như mực, vừa chấn động vừa ma mị.
Vệ Đông Quân cảm thấy cả người nổi da gà, đến cả hơi thở cũng nghẹn lại. Tại sao người rơi xuống nước lại đột nhiên biến thành Hướng Tiểu Viên? Rõ ràng nàng vừa chạy đi kia mà? Chuyện này rốt cuộc là sao?
Bao nhiêu nghi vấn, kinh ngạc, hoảng sợ, lo lắng cứ thế va đập trong đầu Vệ Đông Quân. Còn chưa kịp nghĩ thông suốt thì đột nhiên từ khoang thuyền có một người lao ra.
Người đó dáng thấp gầy, mảnh khảnh, như thể gió thổi là bay. Tim Vệ Đông Quân như ngừng đập. Trong khoang thuyền lại có người? Là ai?
Người ấy như u linh, bước đến mép thuyền, chầm chậm ngồi xổm xuống. Hắn cứ thế bất động nhìn ra ngoài. Không hề nhúc nhích. Vệ Đông Quân không thấy rõ biểu cảm trên gương mặt hắn, cũng không biết hắn định làm gì.
Đúng lúc này, một trận gió lớn nữa lại rít qua. Từ khóe mắt, Vệ Đông Quân nhìn thấy chiếc lồng đèn rách nát ở đuôi thuyền, vùng vẫy trong gió một chút rồi rơi xuống.
Chẳng lẽ mình cũng xui xẻo vậy sao? Ý nghĩ vừa dứt thì một tiếng "bốp" vang lên từ trên đầu, Vệ Đông Quân bị hất bay cả người, rồi rơi xuống giữa cơn mưa như trút. Nàng rơi mạnh xuống sông, cảm giác đau đớn ập tới cùng lúc với khoảnh khắc nàng liếc nhìn người kia.
Tim nàng chấn động. Người đó... là Đàm Kiến. Cuối cùng hắn cũng xuất hiện trong giấc mơ. Ngay khoảnh khắc đó, mọi cảnh vật xung quanh nứt toác thành từng mảnh.