Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 49: Quý mạng

Một người khi gào thét bằng toàn bộ sức lực, âm thanh phát ra sẽ chấn động đến mức điếc tai.

Ninh Phương Sinh xoa xoa tai: “Có chuyện gì vậy?”.

“Cái tên họ Đàm này không chỉ bán t.h.u.ố.c thất đức, mà còn tiếp tay g.i.ế.c người, đúng là hạng tàn độc”.

Trần Khí trừng mắt nhìn Ninh Phương Sinh: “Vệ Đông Quân bước vào giấc mơ của hắn, có gặp nguy hiểm không?”.

Ninh Phương Sinh quay sang nhìn Vệ Đông Quân: “Nếu thật sự gặp nguy hiểm, cách đơn giản nhất là hét to một tiếng, giống như trong giấc mơ của ta và Phòng Thượng Hữu”.

Thật ra không cần hắn nhắc, Vệ Đông Quân đã sớm tính toán sẵn trong lòng: “Yên tâm, ta còn quý mạng hơn bất kỳ ai”.

Trần Khí: “…”. Hóa ra ta lo lắng uổng công à?

******

Còn một khắc nữa là đến giờ Tý.

Vệ Đông Quân không vội ngủ ngay mà đi đến phòng của Đàm Kiến. Lúc nãy quá hỗn loạn, nàng vẫn chưa kịp nhìn kỹ dung mạo của Đàm Kiến.

Vừa nhìn thấy, Vệ Đông Quân sững người: “Hắn trông…”.

Tìm mãi không ra từ nào để hình dung, chỉ cảm thấy như nhân vật phản diện trên sân khấu, vừa xuất hiện là biết ngay người này không tốt lành gì.

“Vốn có nền tảng khá, nhưng tướng do tâm sinh”.

Ninh Phương Sinh phe phẩy quạt: “Vẻ mặt này nhìn vào là biết đã làm quá nhiều chuyện xấu, nên trông mới hung ác, xảo trá như thế”.

Tướng mạo ngươi thì nhìn vào là biết tính toán quá nhiều, nên mới ra vẻ yếu bệnh như vậy. Trần Khí vừa thầm rủa trong lòng, vừa kéo tay Vệ Đông Quân ra ngoài.

Ninh Phương Sinh không nhúc nhích, quay sang Mã Trụ ở góc tường: “Trong phòng này hương an thần đậm quá, ngươi ra canh cửa đi”.

“Vậy còn tiên sinh?”.

“Hương an thần vô dụng với ta”.

Hương an thần mà còn không tác động gì, quả là cao nhân. Mã Trụ rùng mình nhìn Ninh Phương Sinh một cái, rồi kéo cửa rời đi.

Ninh Phương Sinh ngồi xuống bên bàn, lấy một tách trà sạch từ khay, rót cho mình một chén trà ấm, chậm rãi nhấp từng ngụm.

Ngũ giác gồm vị giác, khứu giác, thính giác, thị giác và xúc giác. Bất kỳ giác quan nào bị mất, dù chỉ vài ngày, cũng sẽ gây tổn thương cho con người, nhất là mất thị giác, thì sẽ trở thành người mù. Nếu chỉ ba ngày thì còn đỡ, nhưng nếu thời gian kéo dài hơn thì e rằng… Có cách nào tốt hơn để giúp Vệ Đông Quân rút lui an toàn khỏi giấc mơ không?

Chén trà cạn đáy, Vệ Đông Quân đi xuyên qua cửa bước vào. Bốn mắt nhìn nhau, lúng túng mắt to trừng người mắt nhỏ.

Mưa ngoài cửa sổ đã ngừng, chỉ còn những cơn gió rít khe khẽ.

Vệ Đông Quân hỏi: “Ngươi lại đến tiễn ta à?”.

Ninh Phương Sinh gật đầu một cái. Ánh mắt hắn còn sâu hơn cả bóng đêm, Vệ Đông Quân nhìn đôi mắt ấy, cảm thấy có chút gượng gạo.

“Chuyện đó… chúng ta không phải cố ý nói xấu sau lưng ngươi đâu”.

“Cứ nói cũng không sao”.

Thế là chẳng biết nói gì thêm. Vệ Đông Quân bước đến bên giường, đưa tay chạm vào Đàm Kiến, cơ thể hắn không hề có phản ứng gì.

“Hắn vẫn chưa vào giấc mơ, có phải bị chúng ta làm quá nên bị sốc không?”.

Ninh Phương Sinh đang mải suy nghĩ, thuận miệng đáp: “Không đâu”.

“Sao ngươi chắc vậy? Lỡ như…”.

“Ừ”.

“Thời gian thật sự không còn nhiều”.

“Phải”.

Cái gì mà phải? Vệ Đông Quân quay đầu nhìn lại, mới phát hiện tay của Ninh Phương Sinh vẫn đang cầm chén trà, giữ lơ lửng giữa không trung, bất động. Hóa ra người ở đây, hồn thì bay đâu mất rồi.

Vệ Đông Quân tự tìm lý do để bước tiếp: “Ta xem thử hắn vào giấc mơ chưa”.

Thật ra Ninh Phương Sinh hoàn toàn không nghe rõ nàng nói gì, đột nhiên trong đầu hiện lên một hành động quen thuộc và một câu nói rất thường thấy của người đời:

“Cấu ta một cái”.

“Đau!”.

“Hóa ra ta không phải đang mơ”.

Vậy là có một cách để an toàn thoát ra khỏi giấc mơ rồi. Con ngươi Ninh Phương Sinh bỗng nhiên co rút, vươn tay nhanh như chớp, định kéo Vệ Đông Quân lại.

Tồi tệ thay! Đúng lúc đó, Vệ Đông Quân vừa mới chạm vào vai Đàm Kiến, bất ngờ cảm nhận được Ninh Phương Sinh đang kéo cánh tay nàng, giật mình hoảng hốt, theo phản xạ định quay đầu lại hỏi: “Ngươi làm gì vậy?”.

Chưa kịp nói hết nửa câu, dưới chân bỗng chốc hẫng đi, trước mắt tối đen như mực. Một lực mạnh mẽ không thể cưỡng lại kéo nàng liên tục rơi xuống, rơi mãi.

Vệ Đông Quân lại hét lên một tiếng thất thanh: Aaaaaaaaa...!!

C.h.ế.t rồi. Thật sự c.h.ế.t rồi. Ninh Phương Sinh sao vẫn còn kéo tay nàng thế này?

Buông ra đi! Mau buông ra!!! Là Ninh Phương Sinh không chịu buông sao? Sai rồi. Hắn hoàn toàn không buông ra được. Lực kéo kia quấn chặt lấy hắn, kéo hắn rơi xuống theo…

Hắn trừng to mắt, cố gắng nhìn xem cuối cùng lực kéo này đưa hắn đi đâu, nhưng trong tầm mắt hắn ngoài bóng dáng mờ nhòe của Vệ Đông Quân phía trước thì chẳng còn gì khác.

Gương mặt xưa nay luôn bình thản của Ninh Phương Sinh lộ rõ vẻ kinh hoàng. Như ánh mặt trời xé tan mây đen, như lưỡi d.a.o nhọn đ.â.m xuyên tầng băng, hắn lập tức hiểu ra, hắn bị Vệ Đông Quân kéo vào giấc mơ của Đàm Kiến rồi.

Ngay sau đó, thân thể hắn chấn động mạnh như va phải thứ gì đó, cảm giác cánh tay chợt nhẹ bẫng, lực kéo vừa rồi lập tức biến mất. Cùng lúc đó, bóng dáng Vệ Đông Quân trước mặt cũng biến mất. Người đâu rồi? Mồ hôi lạnh chảy dài từ trán Ninh Phương Sinh, hắn còn chưa đứng vững đã vội vã quan sát xung quanh.

Đúng lúc ấy, một cơn gió mạnh thổi tới khiến cơ thể hắn cũng lắc lư vài cái. Hắn cúi đầu nhìn xuống, tim lập tức hẫng một nhịp. Giờ thì hắn mới hiểu, khi Vệ Đông Quân ở trong giấc mơ của hắn từng thấy mình nhập vào một cái cây, đâu chỉ là kinh hãi hay sợ hãi thôi.

*****

Lúc này, ngoài nỗi sợ và hoảng loạn, Vệ Đông Quân còn thấy lo lắng. Nàng nhớ rõ Ninh Phương Sinh đã rơi vào cùng nàng, vậy giờ hắn đâu? Đã biến thành ai? Hay đang nhập vào ai? Điều khiến nàng khó hiểu nhất là, tại sao hắn lại bị kéo vào giấc mơ cùng nàng? Là cơ duyên trùng hợp kiểu gì?

Vệ Đông Quân đảo mắt tìm kiếm khắp nơi, chợt một cơn gió lớn thổi tới, nàng cảm thấy cơ thể mình cũng lắc lư mấy lượt. Sao lại lắc lư? Vệ Đông Quân cúi đầu nhìn, phát hiện mình đang bị treo lơ lửng giữa không trung, lắc lư qua lại.

Thì ra nàng đã nhập vào một chiếc đèn lồng, mà còn là chiếc đèn lồng rách, nửa bên giấy đã rách toạc, gió vừa thổi qua lập tức phát ra tiếng phành phạch. Kinh nghiệm thần kỳ thế này, nàng nên khóc hay nên cười đây?

Vệ Đông Quân chưa kịp khóc, cũng chưa kịp cười, vì nàng bỗng nhận ra cảnh tượng này trông quen quen, hình như đã từng thấy ở đâu đó.

Nhìn kỹ lại, hiểu rồi. Chả trách lại thấy quen, thì ra đây là thuyền hoa nơi Hướng Tiểu Viên làm thuyền nương. Chỉ là chiếc thuyền này giờ neo lẻ loi bên bờ sông, không còn ánh đèn rực rỡ, tiếng nói cười nhộn nhịp như mấy chiếc thuyền phía xa.

Vệ Đông Quân thậm chí còn nhớ rõ, trong dãy thuyền sáng đèn kia, thuyền của Hướng Tiểu Viên là chiếc thứ ba.

Nàng quay đầu nhìn sang phía đối diện. Ngay bên kia bờ sông là một tòa phủ lớn, ánh sáng le lói hắt ra từ bên trong. Chẳng lẽ nơi đó là chỗ ở của đám thuyền nương, thuyền công sao? Chắc là vậy. Ban ngày bọn họ nghỉ ngơi trong phủ, ban đêm mới ra thuyền hầu hạ khách. Hai nơi này cách nhau một bờ sông dài, một đầu nối liền sự ồn ào của thuyền hoa, một đầu là tĩnh mịch của khu nhà lớn.

Sau khi quan sát rõ khung cảnh xung quanh, Vệ Đông Quân lập tức đưa ra hai phán đoán:

Thứ nhất, nàng đang bị treo trên một chiếc thuyền bỏ hoang, trên thuyền không có ai, cũng chẳng có ánh sáng, chỉ có hai chiếc đèn lồng rách, một cái ở đầu thuyền là nàng, một cái ở đuôi thuyền.

Thứ hai, chiếc thuyền này nằm ngay bên bờ sông, nơi mà thuyền nương, thuyền công nhất định phải đi qua.

Lúc này, một tia sét xé ngang bầu trời, tiếng sấm nặng nề vang lên từ phương xa. Lạ thật. Sao Đàm Kiến lại mơ thấy giấc mơ như thế này? Thật khiến người ta đau đầu.

Ninh Phương Sinh đang ở đâu?