Trảm Trần Duyên - Di Nhiên

Chương 41: Tủi thân

Nửa canh giờ sau. Hà thị một mình bước vào khách đ**m Bình An.

“Ta tìm Quỷ y”.

“Là Quỷ trong quỷ bí”.*

*Ý ảnh là từ quỷ bí này: 詭祕, quỷ này là quỷ quyệt, xảo quyệt, bí là bí mật, còn quỷ mà bà Hà ví chúng là nghĩ là ma quỷ鬼.

Ninh Phương Sinh khoác bộ đồ đen chậm rãi quay đầu lại. Dù đã nghe nha hoàn miêu tả dung mạo của người áo đen, nhưng khi chính mắt nhìn thấy, Hà thị vẫn không khỏi chấn động. Điều khiến bà chấn động là vẻ mặt người này, rất đặc biệt, vừa mang theo nét lạnh nhạt, lại vừa toát ra chút từ bi, tựa như pho tượng Phật cao cao tại thượng trong chùa, chỉ cần một ánh nhìn là có thể nhìn thấu lòng người.

“Ngươi là Quỷ y?”.

“Là ta”.

“Ngươi biết trị bệnh?”.

“Biết”.

“Ta…”. Hà thị nhìn Ninh Phương Sinh với ánh mắt phức tạp: “Ta mắc phải loại bệnh nhân quả gì?”.

Ninh Phương Sinh giơ tay chỉ phía sau bà: “Sau lưng ngươi có thứ gì đó đang bám theo”.

Hà thị tim đập dồn dập: “Là... là gì?”.

“Một con ma nước”.

Ninh Phương Sinh bước lên một bước, chậm rãi nói: “Nàng ta nói tên mình là... Hướng, Tiểu, Viên”.

Chiếc khăn trong tay bà rơi xuống đất, thân hình Hà thị lảo đảo mấy cái, rồi ngã xuống không một tiếng động.

Sau bình phong, Trần Khí vừa định kêu lên thì miệng đã bị Vệ Đông Quân nhanh tay bịt lại.

“Đừng kêu, để hắn xử lý”.

Trần Khí tức tối quay đầu lại: “Bà ta ngất thật rồi?”.

Vệ Đông Quân: “Đừng mềm lòng như nữ tử, biết đâu bà ta còn tỉnh táo đấy, đừng để hỏng việc phút cuối”.

Trần Khí nghiến răng: “Ta… mềm lòng như nữ tử á?”.

Thế mà đúng như Vệ Đông Quân đoán, Hà thị vừa ngã xuống đã “ưm” một tiếng, chậm rãi tỉnh lại.

Ninh Phương Sinh bước đến bên bà, khom người xuống: “Phu nhân, có cần ta đỡ một tay không?”.

Hà thị nghiến chặt răng, gắng sức tự đứng dậy khỏi đất, trừng mắt nhìn Ninh Phương Sinh, giọng lạnh lùng chất vấn: “Nói, ngươi là ai? Ai sai ngươi tới?”.

Ninh Phương Sinh không khỏi ngẩn người. Hắn đã dọa bà ta đến mức sắp bất tỉnh, vậy mà bà vẫn giữ được chút tỉnh táo để truy hỏi lai lịch hắn? Không đơn giản chút nào. Ninh Phương Sinh không nói gì, vén áo ngồi xuống trước bàn, một tay nâng chén trà, tay kia làm động tác mời.

Ý tứ rất rõ ràng: nếu ngươi không tin, có nói thêm cũng vô ích, cửa ở kia, tùy ngươi.

Hà thị chỉ cảm thấy n.g.ự.c như bị tảng đá lớn đè nặng, không thể thở nổi. Bà không sợ nhà cửa không yên. Thế gian này, mấy nhà quyền quý nào có mấy nhà yên ổn? Toàn là hôm nay đấu nhau, ngày mai tính kế, cãi cọ ầm ĩ mà sống qua ngày. Nhưng con cháu gặp xui xẻo… Hà thị thật sự cảm thấy sợ hãi. Bấy lâu nay bà dốc hết sức giữ gìn thể diện vợ chồng, không dám xé bỏ tấm màn che giấu ấy, cũng chỉ vì tương lai của con cháu. Nếu bọn chúng lần lượt gặp họa, sa sút, thì bao nhiêu nhẫn nhục, bao nhiêu cố gắng của bà còn có nghĩa gì?

Hà thị đứng rất lâu mới chậm rãi bước đến ngồi xuống đối diện với Ninh Phương Sinh, giọng cũng dịu xuống.

“Nàng… tại sao lại theo ta?”.

Ninh Phương Sinh rót một chén trà, đặt bên tay bà: “Nàng ta nói, ngươi có lỗi với nàng ta”.

“Ngươi nói bậy”. Giọng Hà thị đột nhiên sắc bén: “Nếu không có ta, nàng ta đã sớm bị người ta hại c.h.ế.t mấy lần rồi!”.

Chỉ một câu nói ấy, đã khiến Ninh Phương Sinh cùng hai người sau bình phong cùng đồng thời thầm thốt lên: tìm đúng người rồi.

Ninh Phương Sinh: “Ngươi không hận nàng ư?”.

“Tại sao ta phải hận nàng?”.

Hà thị cười lạnh: “Trái lại, ta còn phải cảm ơn nàng. Nếu không nhờ nàng, sao ta biết người nằm bên cạnh mình là một con sói?”.

Cảm ơn nàng? Tại sao? Ninh Phương Sinh nhìn Hà thị, trong đầu chợt hiện lên một ý nghĩ, lập tức quyết định đ.á.n.h liều, hỏi thẳng: “Đêm hôm đó, những lời Phòng Thượng Hữu nói trên thuyền, ngươi ở bên cạnh đều nghe rõ ràng cả đúng không?”.

Vừa dứt lời, sắc mặt Hà thị thay đổi ngay, tim Vệ Đông Quân như ngừng đập, m.á.u Trần Khí dồn hết lên đầu. Căn phòng lập tức rơi vào im lặng.

Trong lòng Hà thị không phân rõ là kinh hoảng nhiều hơn, hay sợ hãi nhiều hơn. Bà do dự một lúc lâu mới cất tiếng: “Ngươi… sao ngươi biết chuyện đêm hôm đó? Là hắn nói cho ngươi sao?”.

Chữ cuối vừa rơi xuống, ánh mắt sâu thẳm của Ninh Phương Sinh bỗng co rút mạnh. Mà sau bình phong, Vệ Đông Quân đã không còn sức mà khống chế Trần Khí nữa, nàng dùng hai tay bịt chặt miệng mình, không để phát ra chút âm thanh nào.

Không ai khống chế nổi Trần Khí, hắn đành c.ắ.n chặt vạt áo, hai nắm tay ép lên miệng. Vẫn chưa an tâm. Hắn lại vùi đầu thật sâu vào giữa hai đầu gối, cả người co quắp lại thành một cục. Trời ơi trời ơi! Đêm hôm đó, Hà thị thật sự đi bắt gian! Bên cạnh bà ta thật sự có một nam tử! Còn nữa… Giấc mơ của Phòng Thượng Hữu, là thật! Thật sự từng xảy ra!

“Phu nhân”.

Ánh mắt Ninh Phương Sinh xuyên qua Hà thị, nhìn ra phía sau bà: “Tất cả những điều này, đều là người theo sau ngươi nói cho ta biết. Nàng ta đang ở ngay sau lưng ngươi. Ngươi có gì ấm ức thì cứ nói, nàng ta đều nghe thấy”.

“Ta ấm ức?”. Giọng Hà thị mang theo run rẩy: “Nàng ta đã c.h.ế.t rồi, nghe được thì có ích gì?”.

Nỗi ấm ức của người sống nên được nói cho người sống nghe.

*****

Tổ tiên Hà gia vốn là danh gia vọng tộc ở phủ Thiệu Hưng, nhất là đến đời Đại bá và cha bà, danh vọng càng đạt đỉnh. Đại bá và cha đều đỗ tiến sĩ, một nhà hai tiến sĩ, thật đúng là vinh hiển tổ tông.

Đại bá vì phải kế thừa gia nghiệp nên sau khi trúng cử đã quay về phương nam làm quan nhỏ, còn cha ở lại kinh thành, vào Hàn Lâm Viện.

Cha bà đã từng làm việc ba triều vua, chỉ cách ghế Thủ phụ nội các một bước ngắn, nhờ vậy mà gia tộc Hà thị đứng vững ở thành Tứ Cửu, trở thành một trong những nhà quyền quý không ai sánh nổi.

Hôn nhân của nhà quyền quý, tất nhiên cũng phải chọn người môn đăng hộ đối.

Lúc trước bà vốn có một mối hôn sự rất xứng đôi ở phủ Thiệu Hưng, vị hôn phu họ Dương, là con trai độc nhất trong nhà, mà Dương gia với Hà gia là bạn giao hảo nhiều đời, hai nhà quen biết rõ ràng.

Không ngờ trước ngày thành thân, có một phụ nữ bụng bầu tìm đến, nói đứa bé trong bụng là cốt nhục của Dương công tử. Dương công tử đêm đó uống rượu hoa, chỉ nhớ niềm vui, chẳng còn nhớ đã dây vào ai. Dương gia thấy con trai không thừa nhận, tất nhiên cũng không chấp nhận. Nào ngờ người phụ nữ kia tính khí cứng cỏi, đêm đó lập tức nhảy sông tự vẫn, một xác hai mạng.

Chuyện này gây náo động khắp nơi, truyền tới kinh thành khiến cha bà nổi giận, lập tức viết thư bảo Đại bá tới cửa hủy hôn. Dương gia tự biết mình sai, đến sính lễ cũng không dám nhận lại, chỉ biết trao trả hôn thư. Vì chuyện ấy, cha bà hạ quyết tâm phải tìm cho bà một người có phẩm hạnh tốt, có thể giữ mình trong sạch, dù xuất thân có cao hay không.

Phòng Thượng Hữu là nhờ vậy mà lọt vào mắt cha bà. Hắn không phải môn sinh của cha, nhưng ngày đầu tiên lên kinh đã mang theo danh thiếp của sư phụ mình đến Hà phủ bái phỏng.

Cha bà từng gặp sư phụ hắn một lần, nên cũng nể mặt mời vào. Sau một hồi trò chuyện, cha bà khen hắn học vấn uyên thâm, tính tình khiêm tốn lễ độ, từ đó để tâm đến hắn.

Người ở vị trí cao để tâm đến kẻ dưới, là một lực đẩy vô hình, nhờ vậy, Phòng Thượng Hữu thuận lợi thi đỗ Thám hoa.

Về sau bà mới biết, chủ khảo kỳ thi năm ấy là sư huynh đồng môn với cha. Mà danh hiệu Thám hoa lại trở thành điểm cộng giúp hắn lấy được vợ. Thêm nữa, tuy Phòng gia không phải danh gia vọng tộc ở kinh thành, nhưng ở quê cũng thuộc hàng khá giả, con cháu trong tộc đều có chí hướng. Vì vậy, khi cha bà vừa ra tín hiệu, Phòng Thượng Hữu đã lập tức chủ động tới cửa cầu hôn.